Tuy không luyện uống rượu bia và cũng đã mấy năm không uống rượu, Minh lại không hề say, tất cả chính là tác dụng của quá trình tu luyện trong tù với sư phụ của Minh.
Từ đây có thể thấy, để nâng cao tửu lượng của một người là có hai cách chính đạo và tà đạo.
Tà đạo chính là cho người ấy luyện uống bia rượu hàng ngày, đến khi cơ thể quen với bia rượu thì tửu lượng sẽ tăng. Cách này có hại cho gan thận, lợi ít mà hại nhiều, nên mới được xếp vào tà đạo.
Chính đạo là rèn luyện sức khoẻ tinh thần và sức mạnh thể chất, khi tinh thần tốt và cơ thể khoẻ mạnh thì tự nhiên rượu bia không làm say được, như vậy chính là tửu lượng tăng rồi. Cách này không những không có hại mà lại có đến trăm ngàn cái lợi, thế nên được xếp vào chính đạo.
Minh gặp được sư phụ, chuyển hướng đi theo chính đạo, đây chắc chắn là điều may mắn nhất trong cuộc đời của hắn.
Bốn đứa nhân viên đã say, nhưng vẫn đang vui vẻ, Minh không muốn làm các em của mình cụt hứng, cho nên đồng ý bao bốn đứa đi hát karaoke.
Có người bao một cái, mấy đứa tiêu tiền mạnh dạn lắm, cả bốn đứa lôi Minh đến KTV to nhất thành phố B để hát.
Đứng từ ngoài nhìn vào, Minh thấy KTV này phải to cỡ một cái khách sạn năm sao, thiết kế ngoại thất theo phong cách hoàng gia châu âu cổ, thể hiện đẳng cấp sang trọng.
Mặc dù Minh biết ăn chơi cũng phân chia theo đẳng cấp, nhưng Minh không thể hiểu được vì sao phải làm KTV to như thế này.
Theo Minh nghĩ, KTV này chỉ mở ra cho mấy người vừa mới có chút tiền nhưng muốn phông bạt thể hiện thôi. Chứ đối với người có tiền ăn chơi thật, KTV có to như thế nào cũng không đáp ứng đủ nhu cầu của họ.
Thế nên theo Minh suy nghĩ là KTV mở càng to thì càng lỗ nhiều.
Nhưng tất cả cũng chỉ là suy nghĩ trong đầu của Minh, hắn đâu phải thần thánh mà có thể nghĩ cái gì thì trúng cái đấy được. KTV này có làm ăn được không và làm ăn như thế nào phải để thời gian trả lời.
Nhân lúc ba đứa kia ở quầy lễ tân chọn phòng mà không chú ý, Cô bé Linh đến bên cạnh Minh nói nhỏ:
- Ở thành phố B có một ông trùm nắm giữ tám phần kinh tế thành phố. Sòng bạc, quán bar, nhà hàng, khách sạn,... nhỏ thì không nói, chỉ cần là đẳng cấp trung bình trở lên đều là tài sản của nhà ông ta. KTV này cũng không ngoại lệ.
Minh nhìn Linh, hắn biết cô bé này là một tiểu thư không đơn giản, nhưng hắn không ngờ gia thế cô bé lại cao đến mức này, phải biết rằng để biết được bí mật này, không phải người ở tầng lớp cao nhất thành phố B thì khó mà biết được.
Minh tạm thời không hiểu vì sao cô bé Linh lại nói cho hắn biết điều này, nhưng hắn vẫn gật đầu với Linh thể hiện hắn đã hiểu được.
Năm người được dẫn vào phòng đã chọn, Linh lúc này không ở cạnh Minh nữa, mà cùng những người khác tranh nhau giành mic với chọn bài.
Hoàng là người giành được mic và chọn bài đầu tiên:
- Kính thưa tất cả các anh chị em, em thấy nhóm năm người chúng ta cứ như là nhóm năm anh em siêu nhân vậy. Không biết bao giờ chiến binh thứ sáu mới xuất hiện đây? Em xin hát tặng mọi người ca khúc nhạc phim siêu nhân gao! Hoàng vừa dứt lời, Dũng cũng phối hợp, bật nhạc lên. Hoàng bắt đầu hét:
- GAO Ồ ....
Rồi lần lượt là từng đứa lên hát, rồi song ca, tam ca, tứ ca, chúng nó còn lôi cả Minh lên đứng cùng cho vui.
Hoàng thì thích hát mấy bài nhạc siêu nhân với hoạt hình siêu anh hùng. Dũng thì thích hát nhạc âu mỹ. Minh Anh thích hát nhạc trẻ trong nước. Linh thích hát nhạc Kpop.
Mỗi tội chỉ được lúc ban đầu thôi, lúc sau chính là một đứa hát thì ba đứa vào phá. Nhưng như vậy không khí vui vẻ lại càng tăng cao.
Còn Minh, hắn đảm nhiệm nhiệm vụ cổ vũ và phá mồi, bim bim hắn bóc hết gói này sang gói khác, vừa ăn vừa cổ vũ bốn đứa nhỏ, để cho chúng được thoả mãn niềm vui ca hát.
Đến khi cả bốn đã thấm mệt, Minh Anh là chị cả trong bốn đứa, nên đi đầu bắt Minh hát:
- Anh Minh cũng lên hát cho chúng em nghe đi!
Ba đứa còn lại cũng hò reo: “ hát đi, hát đi, hát đi ”
Minh đành phải chiều theo chúng nó, cầm mic chọn bài.
Bài hát mà Minh chọn là : Tự nguyện. Lời ca trầm ấm của Minh bắt đầu cất lên:
- Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng...
Lời bài hát vốn đã đi vào lòng người, kết hợp vời giọng ca trầm ấm của Minh, khiến bốn đứa nhân viên của hắn mới đặt mông xuống ngồi nghỉ lại lần lượt đứng lên, đi đến bên cạnh hắn, hát to cùng hắn.
Kết thúc bài hát, tất cả đều cùng nhau vỗ tay cho Minh. Dũng nói:
- Anh! Anh hát hay quá, hát thêm bài nữa đi ạ!
Ba đứa kia lại hùa theo: “ bài nữa đi, bài nữa đi ”
Minh cười nhẹ, hắn nói:
- Vậy để anh hát thêm một bài nữa. Bài này là anh dành tặng cho mấy đứa, mong rằng mấy đứa sau này khi bước đi trên con đường của mình, sẽ nhớ tới lời bài hát này mà kiên trì không bỏ cuộc, chạm đến được thành công!
Đúng vậy, bài hát mà Minh chọn là: Đường tới ngày vinh quang. Giọng ca của Minh lại cất lên:
- Cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi. Để ta khắc tên mình trên đời...
Lại là một bài hát khuấy động tinh thần nhiệt huyết của con người, Minh tiếp tục chưa hát được mấy câu thì lại thành top ca.
Cứ như thế, năm anh em vui vẻ hát hò với nhau, càng có nhiều bài hát còn ra đời trước cả Minh xuất hiện, chỉ cần là vui vẻ sôi động hoặc đi vào lòng người đều bị năm anh em lôi ra hết.
Nhưng cuộc vui nào thì cũng phải có lúc tàn, đến mười một giờ ba mươi đêm, Minh nhất quyết lôi bốn đứa em về:
- Được rồi, muộn lắm rồi, mai mấy đứa không đi học thì cũng phải đến làm cho anh chứ! Đi về thôi!
Bốn đứa lại năn nỉ:
- Hát thêm lúc nữa đi anh!
Minh nghiêm mặt lại:
- Không là không, anh bảo nghỉ là nghỉ!
Bốn đứa vẫn tha thiết cầu xin:
- Một bài nữa thôi! Chỉ một bài nữa thôi! Mỗi người một bài nữa thôi mà!
Minh vẫn lắc đầu, nghiêm nghị nói:
- Có một bài là lại có bài thứ hai! Anh bảo rồi đi về là đi về!
Nói rồi Minh đi ra khỏi phòng, đi ra lễ tân:
- Thanh toán giúp mình phòng 123xyz nhé!
Lễ tân gọi đàm cho phục vụ:
- Phục vụ vào dọn dẹp với kiểm kê phòng 123xyz nhé!
Lúc này, bốn đứa nhân viên của Minh cũng đi ra đứng cạnh hắn.
Minh gật đầu hài lòng, nói:
- Minh Anh, gọi taxi đi!
Hắn lại hỏi Linh:
- Em về cùng mọi người chứ!
Nhà Linh ở thành phố B, Minh không thấy bố mẹ Linh gọi điện cho cô bé trong lúc mọi người hát hò vui vẻ, hắn đoán là cô bé đã tắt nguồn điện thoại, nên chắc là bố mẹ cô bé đang lo lắng lắm.
Nhưng Minh đã đoán sai, Linh gật đầu một cách ngoan ngoãn với Minh, sau đó cô bé lấy điện thoại ra nghịch, điện thoại cô bé không hề tắt nguồn.
Năm anh em lại nói chuyện vu vơ trong lúc chờ đợi taxi đến đón.
Trong lúc đấy có không ít người qua kẻ lại, ai cũng liếc nhìn nhóm Minh ít nhiều. Có lẽ là vì Minh Anh và Linh.
Và có lẽ là do ông trời sắp đặt để Minh đến KTV này và đứng đây vào lúc này. Một nhóm thiếu gia công tử nhà giàu từ trong phòng vip một của KTV đi ra, đứng gần nhóm của Minh.
Minh cứ tưởng tâm hắn đã lặng như nước rồi. Nhưng lúc này tâm của hắn lại nổi sóng. Trong số những thiếu gia công tử đó, có một người đang hai tay ôm hai cô gái, mà hai cô gái đó lại đều là người quen của Minh.
Từ đây có thể thấy, để nâng cao tửu lượng của một người là có hai cách chính đạo và tà đạo.
Tà đạo chính là cho người ấy luyện uống bia rượu hàng ngày, đến khi cơ thể quen với bia rượu thì tửu lượng sẽ tăng. Cách này có hại cho gan thận, lợi ít mà hại nhiều, nên mới được xếp vào tà đạo.
Chính đạo là rèn luyện sức khoẻ tinh thần và sức mạnh thể chất, khi tinh thần tốt và cơ thể khoẻ mạnh thì tự nhiên rượu bia không làm say được, như vậy chính là tửu lượng tăng rồi. Cách này không những không có hại mà lại có đến trăm ngàn cái lợi, thế nên được xếp vào chính đạo.
Minh gặp được sư phụ, chuyển hướng đi theo chính đạo, đây chắc chắn là điều may mắn nhất trong cuộc đời của hắn.
Bốn đứa nhân viên đã say, nhưng vẫn đang vui vẻ, Minh không muốn làm các em của mình cụt hứng, cho nên đồng ý bao bốn đứa đi hát karaoke.
Có người bao một cái, mấy đứa tiêu tiền mạnh dạn lắm, cả bốn đứa lôi Minh đến KTV to nhất thành phố B để hát.
Đứng từ ngoài nhìn vào, Minh thấy KTV này phải to cỡ một cái khách sạn năm sao, thiết kế ngoại thất theo phong cách hoàng gia châu âu cổ, thể hiện đẳng cấp sang trọng.
Mặc dù Minh biết ăn chơi cũng phân chia theo đẳng cấp, nhưng Minh không thể hiểu được vì sao phải làm KTV to như thế này.
Theo Minh nghĩ, KTV này chỉ mở ra cho mấy người vừa mới có chút tiền nhưng muốn phông bạt thể hiện thôi. Chứ đối với người có tiền ăn chơi thật, KTV có to như thế nào cũng không đáp ứng đủ nhu cầu của họ.
Thế nên theo Minh suy nghĩ là KTV mở càng to thì càng lỗ nhiều.
Nhưng tất cả cũng chỉ là suy nghĩ trong đầu của Minh, hắn đâu phải thần thánh mà có thể nghĩ cái gì thì trúng cái đấy được. KTV này có làm ăn được không và làm ăn như thế nào phải để thời gian trả lời.
Nhân lúc ba đứa kia ở quầy lễ tân chọn phòng mà không chú ý, Cô bé Linh đến bên cạnh Minh nói nhỏ:
- Ở thành phố B có một ông trùm nắm giữ tám phần kinh tế thành phố. Sòng bạc, quán bar, nhà hàng, khách sạn,... nhỏ thì không nói, chỉ cần là đẳng cấp trung bình trở lên đều là tài sản của nhà ông ta. KTV này cũng không ngoại lệ.
Minh nhìn Linh, hắn biết cô bé này là một tiểu thư không đơn giản, nhưng hắn không ngờ gia thế cô bé lại cao đến mức này, phải biết rằng để biết được bí mật này, không phải người ở tầng lớp cao nhất thành phố B thì khó mà biết được.
Minh tạm thời không hiểu vì sao cô bé Linh lại nói cho hắn biết điều này, nhưng hắn vẫn gật đầu với Linh thể hiện hắn đã hiểu được.
Năm người được dẫn vào phòng đã chọn, Linh lúc này không ở cạnh Minh nữa, mà cùng những người khác tranh nhau giành mic với chọn bài.
Hoàng là người giành được mic và chọn bài đầu tiên:
- Kính thưa tất cả các anh chị em, em thấy nhóm năm người chúng ta cứ như là nhóm năm anh em siêu nhân vậy. Không biết bao giờ chiến binh thứ sáu mới xuất hiện đây? Em xin hát tặng mọi người ca khúc nhạc phim siêu nhân gao! Hoàng vừa dứt lời, Dũng cũng phối hợp, bật nhạc lên. Hoàng bắt đầu hét:
- GAO Ồ ....
Rồi lần lượt là từng đứa lên hát, rồi song ca, tam ca, tứ ca, chúng nó còn lôi cả Minh lên đứng cùng cho vui.
Hoàng thì thích hát mấy bài nhạc siêu nhân với hoạt hình siêu anh hùng. Dũng thì thích hát nhạc âu mỹ. Minh Anh thích hát nhạc trẻ trong nước. Linh thích hát nhạc Kpop.
Mỗi tội chỉ được lúc ban đầu thôi, lúc sau chính là một đứa hát thì ba đứa vào phá. Nhưng như vậy không khí vui vẻ lại càng tăng cao.
Còn Minh, hắn đảm nhiệm nhiệm vụ cổ vũ và phá mồi, bim bim hắn bóc hết gói này sang gói khác, vừa ăn vừa cổ vũ bốn đứa nhỏ, để cho chúng được thoả mãn niềm vui ca hát.
Đến khi cả bốn đã thấm mệt, Minh Anh là chị cả trong bốn đứa, nên đi đầu bắt Minh hát:
- Anh Minh cũng lên hát cho chúng em nghe đi!
Ba đứa còn lại cũng hò reo: “ hát đi, hát đi, hát đi ”
Minh đành phải chiều theo chúng nó, cầm mic chọn bài.
Bài hát mà Minh chọn là : Tự nguyện. Lời ca trầm ấm của Minh bắt đầu cất lên:
- Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng...
Lời bài hát vốn đã đi vào lòng người, kết hợp vời giọng ca trầm ấm của Minh, khiến bốn đứa nhân viên của hắn mới đặt mông xuống ngồi nghỉ lại lần lượt đứng lên, đi đến bên cạnh hắn, hát to cùng hắn.
Kết thúc bài hát, tất cả đều cùng nhau vỗ tay cho Minh. Dũng nói:
- Anh! Anh hát hay quá, hát thêm bài nữa đi ạ!
Ba đứa kia lại hùa theo: “ bài nữa đi, bài nữa đi ”
Minh cười nhẹ, hắn nói:
- Vậy để anh hát thêm một bài nữa. Bài này là anh dành tặng cho mấy đứa, mong rằng mấy đứa sau này khi bước đi trên con đường của mình, sẽ nhớ tới lời bài hát này mà kiên trì không bỏ cuộc, chạm đến được thành công!
Đúng vậy, bài hát mà Minh chọn là: Đường tới ngày vinh quang. Giọng ca của Minh lại cất lên:
- Cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi. Để ta khắc tên mình trên đời...
Lại là một bài hát khuấy động tinh thần nhiệt huyết của con người, Minh tiếp tục chưa hát được mấy câu thì lại thành top ca.
Cứ như thế, năm anh em vui vẻ hát hò với nhau, càng có nhiều bài hát còn ra đời trước cả Minh xuất hiện, chỉ cần là vui vẻ sôi động hoặc đi vào lòng người đều bị năm anh em lôi ra hết.
Nhưng cuộc vui nào thì cũng phải có lúc tàn, đến mười một giờ ba mươi đêm, Minh nhất quyết lôi bốn đứa em về:
- Được rồi, muộn lắm rồi, mai mấy đứa không đi học thì cũng phải đến làm cho anh chứ! Đi về thôi!
Bốn đứa lại năn nỉ:
- Hát thêm lúc nữa đi anh!
Minh nghiêm mặt lại:
- Không là không, anh bảo nghỉ là nghỉ!
Bốn đứa vẫn tha thiết cầu xin:
- Một bài nữa thôi! Chỉ một bài nữa thôi! Mỗi người một bài nữa thôi mà!
Minh vẫn lắc đầu, nghiêm nghị nói:
- Có một bài là lại có bài thứ hai! Anh bảo rồi đi về là đi về!
Nói rồi Minh đi ra khỏi phòng, đi ra lễ tân:
- Thanh toán giúp mình phòng 123xyz nhé!
Lễ tân gọi đàm cho phục vụ:
- Phục vụ vào dọn dẹp với kiểm kê phòng 123xyz nhé!
Lúc này, bốn đứa nhân viên của Minh cũng đi ra đứng cạnh hắn.
Minh gật đầu hài lòng, nói:
- Minh Anh, gọi taxi đi!
Hắn lại hỏi Linh:
- Em về cùng mọi người chứ!
Nhà Linh ở thành phố B, Minh không thấy bố mẹ Linh gọi điện cho cô bé trong lúc mọi người hát hò vui vẻ, hắn đoán là cô bé đã tắt nguồn điện thoại, nên chắc là bố mẹ cô bé đang lo lắng lắm.
Nhưng Minh đã đoán sai, Linh gật đầu một cách ngoan ngoãn với Minh, sau đó cô bé lấy điện thoại ra nghịch, điện thoại cô bé không hề tắt nguồn.
Năm anh em lại nói chuyện vu vơ trong lúc chờ đợi taxi đến đón.
Trong lúc đấy có không ít người qua kẻ lại, ai cũng liếc nhìn nhóm Minh ít nhiều. Có lẽ là vì Minh Anh và Linh.
Và có lẽ là do ông trời sắp đặt để Minh đến KTV này và đứng đây vào lúc này. Một nhóm thiếu gia công tử nhà giàu từ trong phòng vip một của KTV đi ra, đứng gần nhóm của Minh.
Minh cứ tưởng tâm hắn đã lặng như nước rồi. Nhưng lúc này tâm của hắn lại nổi sóng. Trong số những thiếu gia công tử đó, có một người đang hai tay ôm hai cô gái, mà hai cô gái đó lại đều là người quen của Minh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









