Bốn đứa nhân viên thấy Minh mở nắp nồi thịt kho thì chạy qua. Minh Anh lên tiếng hỏi:

- Anh khai trương quán mà không có chương trình khuyến mại với quảng cáo gì. Chỉ mở mỗi nắp nồi thịt lên, như vậy liệu có được không anh? Minh cười tự tin nhưng lại không nói gì, bởi vì câu trả lời cho câu hỏi của Minh Anh sẽ sớm có.

Hơn nữa không phải hắn không quảng cáo, chẳng phải hôm qua hắn đã cho nhân viên của mình ăn hai bữa trưa và tối rồi sao.

Bốn đứa nhân viên này ăn đồ của hắn mà không cho hắn được góp ý gì, nếu lại còn không đi quảng cáo với bạn bè thay hắn thì đúng là cơm của hắn thà đổ cho heo ăn còn hơn.

Mà một truyền mười, mười lại truyền trăm. Minh không lo sau này quán của hắn không có khách.

Còn việc mở nồi thịt kho có tác dụng hay không thì kết quả đã có luôn bây giờ đây.

Mười một giờ trưa dù là sinh viên hay người đi làm gần đây ai đến bữa thì cũng phải đói mà thôi.

Mà người mang cái bụng đói đi qua đây, ngửi được mùi của món thịt kho của Minh, có người nào có thể kìm lòng được mà không bước vào quán hắn ăn thử.

Nhóm sinh viên tan học sớm cùng với nhóm nhân viên văn phòng làm giờ hành chính đã bắt đầu đi kiếm đồ ăn.

Mà quán của Minh lại ở vị trí đắc địa như thế, chỉ cần là người bước vào con phố ẩm thực sinh viên này, không ai là không ngửi thấy mùi thơm toả ra từ nồi thịt kho của Minh.

Năm phút sau đã bắt đâu có người tìm đến, là một cậu thanh niên cỡ hơn hai mươi tuổi, có thể là sinh viên vừa ra trường hoặc sinh viên năm cuối, trông có vẻ đang rất mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần, vừa bước chân vào quán của Minh, không đợi Minh mở lời, cậu thanh niên đã lên tiếng:

- Cho một cơm thịt kho!

Minh mỉm cười, múc cơm ra khay inox và múc thịt kho ra, hắn hỏi vị khách đầu tiên của mình:

- Bạn chọn món phụ với món rau giúp mình!

Cậu thanh niên tùy tiện chỉ vào món trứng hấp hành lá và rau cải ngồng luộc.

Minh lại múc trứng hấp hành và gắp rau vào khay cho khách, xong rồi hắn đưa khay cơm cho khách và cười tươi nói:

- Ăn ngon miệng nhé!

Bốn đứa nhân viên của Minh thì đang bận giữ hàng lối không cho khách chen lấn rồi.

Cả Minh và nhân viên của mình đều không ngờ, chỉ một khoảnh khắc thôi mà đã có rất nhiều người xếp hàng để vào quán ăn cơm rồi.

Có thể mùi của món thịt kho đã lôi kéo khách hàng tới đây, nhưng khi thấy các món khác của Minh cũng không thua kém gì, nên khách hàng vào quán lại chọn món theo sở thích của mình, chứ không phải chọn mỗi thịt kho.

Người sau nhìn người phía trước, chỉ cần một người đi trước, ai cũng biết cách gọi món trong quán ăn của Minh, thế nên không cần Minh lên tiếng nhắc, người nào người nấy đều gọi món rất nhanh. Đôi tay Minh nhanh thoăn thoắt, chỉ mất mấy giây là hắn đã làm xong cho một khách, thế nên gần như phía sau không có sự thúc giục.

Đôi mắt của Minh rất tinh tường, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu sức ăn của người đứng trước mặt.

Nhưng Minh vẫn múc các phần theo tiêu chuẩn bằng nhau, bởi vì nếu múc thức ăn và cơm theo sức ăn của từng người, thì sẽ có sự chênh lệch về lượng giữa các suất ăn với nhau.

Mà hôm qua hắn đã nhìn thấy bốn người đã vượt qua sức ăn của bản thân, thế nên để tránh ồn ào vô ích, nên Minh mới quyết định chia các suất bằng nhau.

Khi Minh lấy cơm đến người thứ mười hai, là một cô gái trẻ, có vẻ hơi nhút nhát, nhưng không biết cô gái lấy động lực từ đâu, lại hỏi Minh rất dứt khoát:

- Ở đây có bán mang về không?

Khi cô gái hỏi câu đấy, đã gây ra một trận ồn ào, người đến trước cô thì trách mình sao không hỏi, người đứng sau cô lại sợ cô mua nhiều bọn họ không có phần nữa.

Minh thấy tình cảnh này, điềm tĩnh nói:

- Quán mình mới mở, chưa phục vụ bán mang về, khi nào chuẩn bị đủ, mình sẽ dán thông báo!

Chỉ một câu nói của Minh, đã làm không khí ồn ào vừa mới bắt đầu đã phải kết thúc.

Hiệu ứng đám đông thật đáng sợ, thấy có nhiều người xếp hàng đợi ở quán Minh, thì những người đến sau cũng bị thu hút đến.

Chỉ mười lăm phút, một trăm phần cơm mà Minh chuẩn bị đã bán hết sạch, đến nước sốt cũng sạch bong, mà ngoài cửa vẫn có một hàng dài đứng chờ.

Minh chỉ đành lên tiếng:

- Xin lỗi mọi người! Cơm và thức ăn bữa trưa nay đã bán hết, tối nay quán nhận khách từ sáu giờ, mọi người đến sớm ủng hộ nhé!

Minh vừa nói xong thì đã có rất nhiều người rời đi trong vẻ tiếc nuối, nhưng vẫn còn khá đông người vẫn ở lại níu kéo:

- Chủ quán làm thêm mấy suất cơm nữa đi,... Chúng tôi sẽ trả thêm tiền mà,... Sao mà chuẩn bị ít vậy,... Mới có tý mà đã bán hết rồi,...

Minh cười giải thích:

- Rất xin lỗi mọi người, để buổi tối chúng tôi sẽ chuẩn bị nhiều phần ăn hơn. Để đảm bảo món ăn làm ra được ngon nhất, quán luôn dùng nguyên liệu tươi được cung cấp hai lần hàng ngày, chứ không nhập số lượng lớn rồi bảo quản trong tủ đông,bây giờ cả cơm và thức ăn đều đã hết, trong bếp cũng không còn nguyên liệu, thế nên dù quán có muốn làm bán cho mọi người cũng không thể!

Sau một màn từ chối khéo, Minh cuối cùng cũng thuyết phục được hết những vị khách đến muộn không mua được cơm rời đi.

Hắn bây giờ thì nhàn rồi, cơm đã bán hết, nên chẳng phải múc cơm cho khách nữa.

Minh dựa người vào tường, quan sát một vòng quanh quán.

Đám nhân viên của hắn thì khổ rồi, có một trăm khách thôi mà chạy lên chạy xuống chỉ để phục vụ nước cho khách hàng.

Còn những khách hàng trong quán thì đang cắm đầu vào ăn, hệt như bốn đứa nhân viên của Minh hôm qua vậy. Chỉ là ai cũng có phần cơm của người đấy, nên không ai vội vàng ăn như nhân viên của Minh cả, mà ăn từ từ để cảm nhận thật kĩ hương vị của món ăn.

Minh nhìn thấy sự thoả mãn, niềm hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt của từng vị khách.

Cứ nhìn vị khách đầu tiên bước chân vào quán kia đi, lúc mới vào trông cậu ta cứ lờ đờ mệt mỏi thiếu sức sống. Còn bây giờ thì sao? Nhìn cậu ta tràn đầy năng lượng tích cực, gương mặt sung sướng như vừa tỏ tình thành công cô gái đã yêu thầm nhiều năm vậy.

Minh tìm hiểu được cảnh giới cao nhất của món ăn là chạm đến trái tim của người đang ăn, tạo cho họ cảm giác sung sướng hạnh phúc.

Nhờ quan sát biểu cảm hôm nay của khách hàng, Minh biết hắn đã bước đầu chạm đến cảnh giới đó rồi.

Cảnh giới này chính là ước mơ cả đời mà mọi đầu bếp muốn đạt được, nhưng trên toàn thế giới, lại có mấy đầu bếp thực sự làm được.

Trong bếp rất nóng, tính tình của đầu bếp vì thế cũng nóng theo, thay vì dồn tình cảm tích cực vào trong món ăn, đa phần đầu bếp lại truyền sự bực bội nóng giận vì bị thúc giục vào món ăn của chính mình, thế nên thực khách không cách nào cảm nhận được năng lượng tích cực trong đồ họ ăn.

Còn Minh thì khác, hắn bắt đầu không phải là học kỹ thuật ngoại công, chế biến tinh xảo. Cái hắn học ban đầu là rèn luyện tinh khí thần, khiến bản thân lúc nào cũng trong trạng thái tinh thần tốt nhất, sau đó mới học đến kỹ thuật sau, nên khi làm những món ăn này hắn đều mang theo trạng thái tích cực, niềm hi vọng về tương lai tươi sáng để làm. Cũng chính là Minh đã đem năng lượng tích cực cùng niềm hạnh phúc truyền vào mỗi món ăn.

Mà khi nhìn thấy thực khách yêu thích món ăn do mình làm, hạnh phúc khi ăn đồ mình nấu, năng lượng tích cực lại truyền ngược về phía Minh, như vậy cũng là một cách tu luyện tinh khí thần giống như thiền định vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện