Cô Hoa vội giữ tay Minh lại, cô nhận ra Minh là người chỉ tin vào ánh mắt bản thân, dù bây giờ cô có nói gì đi nữa, chỉ cần không phải cái Minh quan tâm, hắn sẽ bỏ ngoài tai những gì cô nói.

Cô Hoa vội nói:

- Cháu từ từ đã, còn mười lăm phút nữa cơ mà, cháu thấy mặt bằng cô cho thuê không ổn ở đâu, cô cháu mình bàn bạc thêm.

Minh cười nhạt, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của cô Hoa.

Cô Hoa cảm tưởng như là mọi tâm tư của cô đều bị đôi mắt tinh anh đó nhìn thấu.

Cảm thấy hơi chột dạ và xấu hổ, cô Hoa lại nói:

- Hay là cháu thử nói một mức giá xem thế nào? Minh lúc này mới lên tiếng:

- Mười hai triệu một tháng! Được thì cháu ký hợp đồng với cô luôn!

Đôi mắt hắn vẫn xoáy sâu vào trong nội tâm của cô Hoa, cơ thể cô bất giác run lên một chút.

Tuy nhiên, cái mức giá mười hai triệu là quá thấp, nếu cô đồng ý mức giá này, thì mặt bằng này cô đã cho thuê từ lâu rồi. Cô Hoa nói:

- Mười hai triệu thấp quá, mười bốn triệu, cháu thuê được thì thuê!

Minh biết, đây là mức giá thấp nhất hắn có thể tranh thủ lúc này rồi, không chần chờ gì nữa, Minh nói:

- Vâng, mười bốn triệu được ạ! Cô cháu mình ký hợp đồng luôn đi cô!

Cô Hoa biết mình đã bị hớ, nhưng lời nói ra không thể nuốt lại được, đành chấp nhận làm hợp đồng mới ký với Minh.

Lúc này, Minh chẳng tỏ vẻ bận rộn làm gì nữa, cứ từ từ cùng cô Hoa bàn về những điều khoản trong hợp đồng.

Trong hợp đồng ngoài những điều khoản thông thường ra, Minh còn đặc biệt đòi thêm một điều khoản là để hắn có thể tự do trang trí nội thất và thay đổi sửa chữa.

Bàn bạc trao đổi một hồi thì cũng xong, cả hai bên lúc này đều vui vẻ trở lại. Cô Hoa còn mời Minh đến nhà cô dùng bữa, nhưng Minh đã từ chối.

Đơn giản như vậy thôi mà Minh đã có một mặt bằng tốt ở vị trí đắc địa rồi.

Bây giờ hắn chỉ cần vệ sinh sạch sẽ mặt bằng, sắp xếp nội thất, mua những dụng cụ hắn cần, đặt làm biển bảng, cuối cùng là tuyển nhân viên phụ giúp.Còn việc tìm nhà cung cấp, Minh đã sớm đi một vòng khu chợ sinh viên để tìm mối rồi.

Vì là mặt bằng này trước đây cũng làm quán ăn, cho nên có nhiều chỗ rất bẩn, những ổ điện cũ kỹ chảy cả nước ra, nhà vệ sinh cùng các vòi nước cũng cần vệ sinh thay mới.

Minh dứt khoát thuê một đội vệ sinh khử khuẩn, để làm sạch mặt bằng hắn vừa thuê.

Còn bồn cầu nhà vệ sinh, các vòi nước và ổ điện, Minh đều quyết định thay mới, mà khi đấy sẽ có thợ điện nước của cửa hàng điện máy đến thay hắn lắp đặt.

Minh đặt làm biển bảng quảng cáo tại một nhà tư nhân gần trường S luôn cho tiện và nhanh.

Ba việc trên làm tiêu tốn thời gian một ngày của Minh.

Cuối cùng là việc mua sắm các đồ nội thất, các thiết bị nhà bếp và tuyển nhân viên. Minh cũng làm ba việc này cùng lúc luôn.

Hắn lên mạng xã hội tham gia vào những nhóm tuyển sinh viên đi làm thêm, đăng bài tuyển nhân viên. Lương của nhân viên phục vụ các nhà hàng bây giờ rơi vào khoảng ba mươi đến ba mươi lăm nghìn một tiếng. Minh dứt khoát để lương bốn mươi lăm nghìn một tiếng. Và nói rõ công việc hắn cần nhân viên của mình làm.

Sau đó là đồ nội thất, hắn cũng đặt ship luôn đến mặt bằng hắn thuê, đều là loại bàn ghế gỗ phổ thông dành cho quán cơm thông thường.

Còn các thiết bị nhà bếp, Minh phải tự mình đi chọn lựa. Hắn mua rất nhiều đồ, ngoài xoong nồi chảo những thứ bình thường ra, Minh còn phải mua bếp quay, bếp nướng, khay cơm inox và tủ giữ nhiệt thức ăn.

Lại tốn thêm một ngày, bây giờ Minh đang đứng cùng bốn người nhân viên hắn mới tuyển được ( hai nam hai nữ, đều là sinh viên ).

Minh lên tiếng nói trước:

- Anh xin phép giới thiệu lại với các bạn một chút, anh là Minh, là chủ quán này. Anh tuyển các bạn vào là để làm tạp vụ giúp anh, thế nên anh mới trả lương cao hơn thị trường. Nên các bạn phải xác định ngay từ đầu là làm ở đây với anh, công việc sẽ vất vả đó!

Bốn nhân viên mà Minh thuê đồng thanh đáp:

- Vâng!

Thật ra làm quán ăn nào cũng vất vả, Minh trả lương cao hơn nên dễ dàng tuyển được đủ nhân viên trong một ngày. Minh cũng biết là như vậy, nhưng chút tiền lương ít ỏi thêm vào đấy đối với hắn không là gì. Cái hắn muốn là nhìn thấy sự hạnh phúc của nhân viên, quan hệ giữa hắn và nhân viên luôn luôn vui vẻ không gay gắt. Như vậy sẽ sinh ra hoà khí, mà hoà khí thì sinh tài lộc.

Minh lại nói:

- Được rồi, chúng ta làm quen với nhau một chút nhỉ. Các bạn lần lượt giới thiệu bản thân đi! Bắt đầu từ em!

Minh chỉ vào bạn nam đứng bên phải hắn. Là một cậu nhóc cao gầy, da hơi đen một chút, có nụ cười rất thân thiện.

Cậu nhóc bắt đầu giới thiệu:

- Em chào mọi người! Em tên là Hoàng, quê ở tỉnh A, là sinh viên năm nhất chuyên ngành giáo dục thể chất trường S.

Hoàng tưởng rằng như thế là đã giới thiệu xong rồi, thì Minh lại nói:

- Tình trạng hôn nhân và gia đình nữa chứ em!

Hoàng đáp mà không suy nghĩ:

- Dạ em chưa có người yêu ạ!

Minh cười, nhìn sang hai bạn nữ đang đứng bên trái hắn nói:

- Hai bạn nữ lưu ý nhé, Hoàng chưa có người yêu!

Cả Hoàng và hai bạn nữ đều tỏ ra hơi ngượng ngùng.

Tiếp theo là bạn nam đứng cạnh Hoàng. Cậu bạn này tuy hơi lùn một chút, nhưng lại có chút cơ bắp, da trắng sáng trông khá khoẻ mạnh, có nụ cười ấm. Cậu nhóc này thì khá tự tin giới thiệu bản thân:

- Chào mọi người! Em tên là Dũng, quê ở tỉnh G! Em học cùng lớp với Hoàng! Và em cũng chưa có người yêu!

Minh lại nói vui:

- Bạn Dũng cũng chưa có người yêu nhớ! Nếu hai bạn nữ cũng chưa có người yêu thì quá là đẹp luôn!

Đến lượt hai bạn nữ, Minh thấy cả hai cứ ngại ngùng đùn đẩy nhau. Thế là Minh lại phải cứng rắn:

- Không đùn đẩy nhau nữa, cứ theo lượt mà giới thiệu!

Thế là Minh tuy tiện chỉ tay vào một người, bởi vì thật ra chẳng có cái lượt nào, xếp theo vòng tròn thì người đứng sau sẽ giới thiệu trước, còn xếp theo thứ tự thì người đứng trước phải giới thiệu trước.

Cô bé bị Minh chỉ lên giới thiệu trước là một cô bé có thân hình cân đối, có da có thịt vòng nào ra vòng đấy, da cũng trắng, mặt không thể nói là xinh đẹp, nhưng lại nghiêng về sự dễ thương chứ không phải xấu, nhìn vẫn rất thuận mắt. Có thể nói là sự kết hợp giữa gương mặt của một cô bé loli và thân hình một hot girl bốc lửa. Chính là loại cực phẩm trong những cô bé được gọi là mặt học sinh thân hình phụ huynh. Kết luận cuối cùng là ngon!

Cô bé lên tiếng giới thiệu bản thân:

- Chào mọi người, mình là Minh Anh, quê ở thành phố Q, mình là sinh viên năm ba khoa giáo dục quốc phòng và an ninh trường S! Mình chưa có người yêu!

Minh Anh đã là sinh viên năm ba mà chưa có người yêu, vậy chỉ có thể là cô nàng kén chọn, chứ cỡ này mà không có ai theo đuổi chỉ có thể là cả trường S đều mù hết rồi.

Minh lại nói đùa:

- Gái hơn hai, trai hơn một. Em với hai bạn là hợp đấy. Hai bạn nam cũng tranh thủ cơ hội đi, không đến lúc chị Minh Anh đi theo người khác thì lại tiếc!

Cuối cùng là một cô bé người nhỏ nhắn dễ thương, ngoài có gương mặt khá xinh cùng làn da trắng ra thì điều làm cho Minh cảm thấy ấn tượng là hắn cảm thấy cô bé thuộc dạng tiểu thư công chúa. Cô bé giới thiệu:

- Em chào mọi người! Em tên là Linh, nhà em ở gần đây ạ! Em là sinh viên học viện H. Em chưa có người yêu!

Tuy rằng con gái tên Linh khá là phổ biến, nhưng cái tên này cũng là tên của cô gái đầu tiên của Minh, Minh luôn cảm thấy hắn thiếu nợ cô gái đó, thế nên dù đã biết trước cô bé này tên Linh khi cô bé gọi điện cho hắn để xin việc. Nhưng hắn vẫn không có tâm tình để trêu cô bé! Chỉ bởi vì cái tên của cô bé mà thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện