Minh ra tù không một người quen nào biết để đến đón. Tuy vậy, hắn được đích thân giám thị trại giam dùng oto riêng đưa về tận nhà.
Đứng trước cổng ngôi nhà của mẹ hắn để lại, Minh lại không có chìa khoá để mở. Mẹ hắn mất rồi, ngôi nhà này giờ là của hắn. Nhưng bây giờ hắn lại không vào được.
Minh đi bộ sang nhà bác Cúc, có lẽ là bác Cúc đang giữ chìa khoá nhà hắn. Còn giám thị trại giam đã bị Minh đuổi đi vì hắn không muốn gây chú ý.
Bác Cúc năm đó lấy chồng ở thôn bên cạnh, cho nên Minh sẽ phải mất chút thời gian nếu đi bộ. Mà Minh cũng không vội vàng, hắn cứ từ từ đi thôi.
Minh mới đi được nửa đường, hắn đã gặp bác Cúc đang đạp xe về phía hắn.
Vừa nhìn thấy Minh, bác đã gọi hắn từ xa:
- Minh! Minh ơi!
Bác Cúc dừng xe ngay trước mặt Minh, bác nói:
- Nghe mọi người bảo nhìn thấy cháu về! Bác phải đạp xe đến xem có thật không! Thấy cháu, bác mừng lắm!
Minh cười nhẹ, đáp:
- Vâng, cháu cải tạo tốt nên họ cho ra sớm!
Minh giấu chuyện của hắn và sư phụ, hắn không muốn nói chuyện này với bất kì ai, cho dù là bác Cúc.
Minh lại hỏi:
- Bác có giữ chìa khoá nhà cháu không ạ? Bác Cúc đáp:
- Là bác giữ cho đấy! Về nhà đã rồi mình nói chuyện tiếp!
Minh nói:
- Bác để cháu đèo cho ạ!
Nói rồi, Minh giữ lấy tay lái, để bác Cúc ngồi ở yên sau, để hắn đèo bác Cúc về.
Minh đi với tốc độ vừa phải, nhưng dù sao đạp xe cũng nhanh hơn đi bộ, thế nên rất nhanh hai bác cháu đã về đến nhà Minh.
Bác Cúc lấy ra chùm chìa khoá, mở cổng và cửa cho Minh vào nhà.
Ngôi nhà vẫn là ngôi nhà ngày đó, các đồ đạc vẫn còn y nguyên, chỉ là giờ đây chỉ còn lại Minh một mình, còn mẹ của hắn thì đã đi xa rồi.
Bác Cúc cũng vào nhà, bác hỏi Minh rất nhiều chuyện, đa phần là hỏi thăm xem cuộc sống của hắn ở trong đấy như thế nào, rồi bác lại trách hắn, trách hắn ở trong tù không chịu gặp người thân, trách hắn không gặp mẹ hắn lần cuối, lại hỏi dự định của hắn tương lai sẽ làm gì,...
Minh vì muốn giấu chuyện của sư phụ, nên hắn lại nói dối, cứ bịa chuyện cho qua với bác Cúc.
Nói chuyện mãi thì cũng đến giờ cơm tối, chị Nguyệt - con gái lớn của Bác Cúc đã gọi điện gọi bác Cúc về ăn cơm.
Năm đó bác Cúc lấy chồng muộn, nên chị Nguyệt dù là con gái lớn của bác Cúc lại nhỏ tuổi hơn Minh rất nhiều, năm nay mới vừa tốt nghiệp đại học xong thì về quê nghỉ ngơi một thời gian.
Bác Cúc nghe máy xong thì nói với Minh:
- Sang nhà bác ăn cơm!
Minh lắc đầu từ chối:
- Dạ thôi ạ! Cháu còn phải sắp xếp lại đồ đạc nữa ạ!
Lí do của Minh không chính đáng lắm, nhưng bác Cúc cũng không mời hắn thêm.
Nếu là trước đây, cho dù Minh có từ chối như thế nào, bác Cúc chắc chắn cũng phải lôi hắn sang nhà bác ăn cơm bằng được.
Lần này lí do của Minh không chính đáng, bác lại không nói gì thêm, có lẽ là do việc hắn đi tù ba năm.
Không phải là bác Cúc xa cách hắn, nhưng người nhà của bác Cúc thì Minh không thể biết được.
Sự thật đúng là như thế, Minh về nhà được gần một tháng, hàng ngày cũng chỉ có bác Cúc đến thăm hắn, mang đồ ăn cho hắn. Còn những người họ hàng bạn bè khác đều tìm cách xa lánh hắn.
Minh đi chợ cũng không có người nào chịu bán đồ cho hắn, sau lưng hắn thì toàn là những lời chỉ trỏ bàn tán.
Công việc gần nhà Minh cũng không cách nào tìm được vì ở xung quanh đây, ai ai cũng biết là hắn vừa mới đi tù về.
Minh không ghét không hận bọn họ, bởi vì trong mắt hắn, những người đó đối với hắn chả là gì cả.
Nhưng Minh cũng không thích bị người khác chỉ trỏ bàn tán sau lưng. Cho nên Minh quyết định bỏ quê đi một lần nữa.
Vừa đưa ra quyết định quan trọng thì bác Cúc mang đồ ăn đến cho hắn.
Minh nhận lấy rau và thịt từ tay bác Cúc, hắn nói:
- Bác vào trong nhà uống nước, cháu có chuyện muốn bàn với bác!
Minh mang đồ ăn bác Cúc mang đến vào trong bếp rồi mới ra phòng khách ngồi đối diện bác Cúc, nói:
- Bác, cháu định bán nhà bán ruộng! Bác xem giúp cháu có người nào muốn mua không ạ!
Đất đai ngày càng khan hiếm vì đông dân, đa phần đều là muốn mua nhưng chẳng ai muốn bán. Bác Cúc cũng nghĩ như vậy, với lại bác cũng bị bất ngờ với quyết định của Minh, bác hỏi:
- Sao thế! Sao đang tự dưng mày lại muốn bán nhà với bán ruộng?
Minh cũng thành thật không giấu diếm, hắn nói:
- Cháu nghĩ cháu không sống được ở quê nữa ạ! Mọi người đều kì thị việc cháu từng vào tù, xa lánh cháu, chỉ trỏ bàn tán sau lưng cháu. Cháu cũng không tìm được việc làm ở quê nữa. Nên cháu nghĩ mình phải bỏ quê đi nơi khác sống thôi bác.
Bác Cúc biết những gì đang xảy ra với Minh, nhưng bác không muốn để Minh rời đi, bác nói:
- Nhưng đây là quê hương của cháu, nơi cháu sinh ra và lớn lên. Mảnh đất này, cùng ruộng đồng nữa, đều là do tổ tiên cháu, cũng là tổ tiên bác để lại, cháu không được bán đi!
Minh lắc đầu, phản bác lại ý của bác Cúc:
- Đúng là nơi đây là quê hương của cháu, đây là nhà của cháu, nhưng nơi đây không dung chứa cháu được nữa rồi, cháu phải rời đi thôi!
Hai bác cháu nói qua nói lại, thái độ của bác Cúc càng lúc càng gay gắt, sau đó thì biến chuyển sang dùng tình cảm để ngăn cản Minh. Còn Minh, hắn vẫn cứ điềm tĩnh nói chuyện với bác Cúc rất từ tốn.
Cuối cùng, người chiến thắng vẫn là Minh, bác Cúc để cho hắn bán ruộng đồng và rời đi nơi khác lập nghiệp.
Nhưng căn nhà mà mẹ Minh để lại cho Minh, bác Cúc kiên quyết không cho Minh bán nó đi, bác nói sẽ giữ cho hắn, nói con người dù có đi xa đến đâu, cuối cùng vẫn phải quay lại quê hương, mà đến lúc đấy Minh sẽ còn nhà để về.
Dân số thế giới thì ngày một tăng lên, nhu cầu về nhà ở cũng theo đó mà tăng theo, có rất nhiều đất đai trước đó là đất trồng trọt canh tác đã chuyển thành đất thổ cư. Thậm chí có nhiều ruộng đồng được quy hoạch lại trở thành khu công nghiệp, hoặc khu đô thị mới.
Chính vì vậy, đất đai dùng để trồng trọt cũng càng ngày càng khan hiếm, nông dân ở quê trồng trọt lại đa phần kiếm được nhiều tiền hơn tri thức sinh viên ở lại thành phố làm việc.
Đất đã khan hiếm như vậy, cho nên phần lớn mọi người đều cố gắng giữ lấy mà không muốn bán đi, chỉ cần có người chịu bán, sẽ có rất đông người đến tranh nhau mua.
Nghe tin Minh muốn bán ruộng, rất nhiều người trước đây xa lánh Minh khi Minh mới về lại tỏ ra niềm nở với cậu. Cũng đã có không ít người chủ động đến thăm nhà Minh để bàn về chuyện mua ruộng nhà Minh.
Mua được ruộng của Minh, không những có thể canh tác làm giàu, cho dù để không đấy, đợi sau này có dự án giải toả, số tiền thu về được cũng gấp mấy lần số tiền bỏ ra trước đó, ai mà không muốn mua.
Những người giàu có trong làng Minh, rồi làng bên, thậm chí có cả những người ở tỉnh khác đến, đều có ý định đến nhà Minh hỏi mua đất.
Náo nhiệt là như vậy, cho nên việc Minh bán đất lại thành một hội đấu giá nhỏ.
Cuối cùng, Minh bán hết tất cả ruộng đồng, số tiền thu về được gần hai tỉ đồng.
Đó là một con số lớn, đủ để Minh ra ngoài làm ăn, kiếm tiền.
Sau khi tiền được chuyển hết vào tài khoản ngân hàng, Minh không một chút lưu luyến, chào tạm biệt bác Cúc, rời đi làm ăn.
Minh không đến thành phố H nữa, dù sao thành phố H cũng là một thành phố mới nổi, không thể so được với những thành phố đã xa hoa từ trước đó nhiều năm.
Lần này, nơi Minh muốn đến là thành phố B, thành phố sầm uất thứ hai cả nước chỉ sau thủ đô.
Bắt đầu từ lúc này, cuộc đời hắn một lần nữa lật sang trang mới.
Đứng trước cổng ngôi nhà của mẹ hắn để lại, Minh lại không có chìa khoá để mở. Mẹ hắn mất rồi, ngôi nhà này giờ là của hắn. Nhưng bây giờ hắn lại không vào được.
Minh đi bộ sang nhà bác Cúc, có lẽ là bác Cúc đang giữ chìa khoá nhà hắn. Còn giám thị trại giam đã bị Minh đuổi đi vì hắn không muốn gây chú ý.
Bác Cúc năm đó lấy chồng ở thôn bên cạnh, cho nên Minh sẽ phải mất chút thời gian nếu đi bộ. Mà Minh cũng không vội vàng, hắn cứ từ từ đi thôi.
Minh mới đi được nửa đường, hắn đã gặp bác Cúc đang đạp xe về phía hắn.
Vừa nhìn thấy Minh, bác đã gọi hắn từ xa:
- Minh! Minh ơi!
Bác Cúc dừng xe ngay trước mặt Minh, bác nói:
- Nghe mọi người bảo nhìn thấy cháu về! Bác phải đạp xe đến xem có thật không! Thấy cháu, bác mừng lắm!
Minh cười nhẹ, đáp:
- Vâng, cháu cải tạo tốt nên họ cho ra sớm!
Minh giấu chuyện của hắn và sư phụ, hắn không muốn nói chuyện này với bất kì ai, cho dù là bác Cúc.
Minh lại hỏi:
- Bác có giữ chìa khoá nhà cháu không ạ? Bác Cúc đáp:
- Là bác giữ cho đấy! Về nhà đã rồi mình nói chuyện tiếp!
Minh nói:
- Bác để cháu đèo cho ạ!
Nói rồi, Minh giữ lấy tay lái, để bác Cúc ngồi ở yên sau, để hắn đèo bác Cúc về.
Minh đi với tốc độ vừa phải, nhưng dù sao đạp xe cũng nhanh hơn đi bộ, thế nên rất nhanh hai bác cháu đã về đến nhà Minh.
Bác Cúc lấy ra chùm chìa khoá, mở cổng và cửa cho Minh vào nhà.
Ngôi nhà vẫn là ngôi nhà ngày đó, các đồ đạc vẫn còn y nguyên, chỉ là giờ đây chỉ còn lại Minh một mình, còn mẹ của hắn thì đã đi xa rồi.
Bác Cúc cũng vào nhà, bác hỏi Minh rất nhiều chuyện, đa phần là hỏi thăm xem cuộc sống của hắn ở trong đấy như thế nào, rồi bác lại trách hắn, trách hắn ở trong tù không chịu gặp người thân, trách hắn không gặp mẹ hắn lần cuối, lại hỏi dự định của hắn tương lai sẽ làm gì,...
Minh vì muốn giấu chuyện của sư phụ, nên hắn lại nói dối, cứ bịa chuyện cho qua với bác Cúc.
Nói chuyện mãi thì cũng đến giờ cơm tối, chị Nguyệt - con gái lớn của Bác Cúc đã gọi điện gọi bác Cúc về ăn cơm.
Năm đó bác Cúc lấy chồng muộn, nên chị Nguyệt dù là con gái lớn của bác Cúc lại nhỏ tuổi hơn Minh rất nhiều, năm nay mới vừa tốt nghiệp đại học xong thì về quê nghỉ ngơi một thời gian.
Bác Cúc nghe máy xong thì nói với Minh:
- Sang nhà bác ăn cơm!
Minh lắc đầu từ chối:
- Dạ thôi ạ! Cháu còn phải sắp xếp lại đồ đạc nữa ạ!
Lí do của Minh không chính đáng lắm, nhưng bác Cúc cũng không mời hắn thêm.
Nếu là trước đây, cho dù Minh có từ chối như thế nào, bác Cúc chắc chắn cũng phải lôi hắn sang nhà bác ăn cơm bằng được.
Lần này lí do của Minh không chính đáng, bác lại không nói gì thêm, có lẽ là do việc hắn đi tù ba năm.
Không phải là bác Cúc xa cách hắn, nhưng người nhà của bác Cúc thì Minh không thể biết được.
Sự thật đúng là như thế, Minh về nhà được gần một tháng, hàng ngày cũng chỉ có bác Cúc đến thăm hắn, mang đồ ăn cho hắn. Còn những người họ hàng bạn bè khác đều tìm cách xa lánh hắn.
Minh đi chợ cũng không có người nào chịu bán đồ cho hắn, sau lưng hắn thì toàn là những lời chỉ trỏ bàn tán.
Công việc gần nhà Minh cũng không cách nào tìm được vì ở xung quanh đây, ai ai cũng biết là hắn vừa mới đi tù về.
Minh không ghét không hận bọn họ, bởi vì trong mắt hắn, những người đó đối với hắn chả là gì cả.
Nhưng Minh cũng không thích bị người khác chỉ trỏ bàn tán sau lưng. Cho nên Minh quyết định bỏ quê đi một lần nữa.
Vừa đưa ra quyết định quan trọng thì bác Cúc mang đồ ăn đến cho hắn.
Minh nhận lấy rau và thịt từ tay bác Cúc, hắn nói:
- Bác vào trong nhà uống nước, cháu có chuyện muốn bàn với bác!
Minh mang đồ ăn bác Cúc mang đến vào trong bếp rồi mới ra phòng khách ngồi đối diện bác Cúc, nói:
- Bác, cháu định bán nhà bán ruộng! Bác xem giúp cháu có người nào muốn mua không ạ!
Đất đai ngày càng khan hiếm vì đông dân, đa phần đều là muốn mua nhưng chẳng ai muốn bán. Bác Cúc cũng nghĩ như vậy, với lại bác cũng bị bất ngờ với quyết định của Minh, bác hỏi:
- Sao thế! Sao đang tự dưng mày lại muốn bán nhà với bán ruộng?
Minh cũng thành thật không giấu diếm, hắn nói:
- Cháu nghĩ cháu không sống được ở quê nữa ạ! Mọi người đều kì thị việc cháu từng vào tù, xa lánh cháu, chỉ trỏ bàn tán sau lưng cháu. Cháu cũng không tìm được việc làm ở quê nữa. Nên cháu nghĩ mình phải bỏ quê đi nơi khác sống thôi bác.
Bác Cúc biết những gì đang xảy ra với Minh, nhưng bác không muốn để Minh rời đi, bác nói:
- Nhưng đây là quê hương của cháu, nơi cháu sinh ra và lớn lên. Mảnh đất này, cùng ruộng đồng nữa, đều là do tổ tiên cháu, cũng là tổ tiên bác để lại, cháu không được bán đi!
Minh lắc đầu, phản bác lại ý của bác Cúc:
- Đúng là nơi đây là quê hương của cháu, đây là nhà của cháu, nhưng nơi đây không dung chứa cháu được nữa rồi, cháu phải rời đi thôi!
Hai bác cháu nói qua nói lại, thái độ của bác Cúc càng lúc càng gay gắt, sau đó thì biến chuyển sang dùng tình cảm để ngăn cản Minh. Còn Minh, hắn vẫn cứ điềm tĩnh nói chuyện với bác Cúc rất từ tốn.
Cuối cùng, người chiến thắng vẫn là Minh, bác Cúc để cho hắn bán ruộng đồng và rời đi nơi khác lập nghiệp.
Nhưng căn nhà mà mẹ Minh để lại cho Minh, bác Cúc kiên quyết không cho Minh bán nó đi, bác nói sẽ giữ cho hắn, nói con người dù có đi xa đến đâu, cuối cùng vẫn phải quay lại quê hương, mà đến lúc đấy Minh sẽ còn nhà để về.
Dân số thế giới thì ngày một tăng lên, nhu cầu về nhà ở cũng theo đó mà tăng theo, có rất nhiều đất đai trước đó là đất trồng trọt canh tác đã chuyển thành đất thổ cư. Thậm chí có nhiều ruộng đồng được quy hoạch lại trở thành khu công nghiệp, hoặc khu đô thị mới.
Chính vì vậy, đất đai dùng để trồng trọt cũng càng ngày càng khan hiếm, nông dân ở quê trồng trọt lại đa phần kiếm được nhiều tiền hơn tri thức sinh viên ở lại thành phố làm việc.
Đất đã khan hiếm như vậy, cho nên phần lớn mọi người đều cố gắng giữ lấy mà không muốn bán đi, chỉ cần có người chịu bán, sẽ có rất đông người đến tranh nhau mua.
Nghe tin Minh muốn bán ruộng, rất nhiều người trước đây xa lánh Minh khi Minh mới về lại tỏ ra niềm nở với cậu. Cũng đã có không ít người chủ động đến thăm nhà Minh để bàn về chuyện mua ruộng nhà Minh.
Mua được ruộng của Minh, không những có thể canh tác làm giàu, cho dù để không đấy, đợi sau này có dự án giải toả, số tiền thu về được cũng gấp mấy lần số tiền bỏ ra trước đó, ai mà không muốn mua.
Những người giàu có trong làng Minh, rồi làng bên, thậm chí có cả những người ở tỉnh khác đến, đều có ý định đến nhà Minh hỏi mua đất.
Náo nhiệt là như vậy, cho nên việc Minh bán đất lại thành một hội đấu giá nhỏ.
Cuối cùng, Minh bán hết tất cả ruộng đồng, số tiền thu về được gần hai tỉ đồng.
Đó là một con số lớn, đủ để Minh ra ngoài làm ăn, kiếm tiền.
Sau khi tiền được chuyển hết vào tài khoản ngân hàng, Minh không một chút lưu luyến, chào tạm biệt bác Cúc, rời đi làm ăn.
Minh không đến thành phố H nữa, dù sao thành phố H cũng là một thành phố mới nổi, không thể so được với những thành phố đã xa hoa từ trước đó nhiều năm.
Lần này, nơi Minh muốn đến là thành phố B, thành phố sầm uất thứ hai cả nước chỉ sau thủ đô.
Bắt đầu từ lúc này, cuộc đời hắn một lần nữa lật sang trang mới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









