Thấm thoát đã ba năm trôi qua, Minh thật sự đã luyện được lục căn của mình đến mức siêu việt giống như sư phụ hắn. Hoàng Cực Quyền và Hoàng Cực Cước khi hai thầy trò đối luyện cũng đã không phân thắng bại. Tinh - khí - thần thì luôn luôn ở trạng thái đỉnh cao. Minh lúc này tưởng như đã học được hết bản lĩnh của sư phụ hắn rồi.
Trong căn phòng cuối cùng của trại giam, có hai người đứng đối diện với nhau. Cả hai người đều mang khí chất phi phàm tuyệt thế. Chính là Minh và sư phụ của hắn. Minh năm nay đã hai mươi tám tuổi, nhưng có thể do rèn luyện tinh - khí - thần và dưỡng sinh đều đặn hàng này, hắn lúc này lại trẻ ra so với lúc mới phải vào tù, nhìn hắn bây giờ người ta sẽ nghĩ chỉ cỡ hai mươi hai mốt tuổi.
Còn sư phụ Minh, cái bộ dạng ông già tóc xám cũng chỉ là do dịch dung mà thành, bộ dạng thật lại trông như người đàn ông mới ngoài ba mươi. Nhưng thực tế, sư phụ Minh đã ngoài năm mươi tuổi.
Từ một năm trước, Minh sau khi rèn luyện lục căn đến cảnh giới siêu việt, hắn đã thấy được mặt thật của sư phụ hắn sau lớp dịch dung bên ngoài. Thế là từ lúc ấy, sư phụ Minh không còn dịch dung làm gì nữa.
Và tất nhiên, thuật dịch dung này, sư phụ Minh cũng đã dạy cho hắn.
Sư phụ của Minh lên tiếng:
- Minh à! Bản lĩnh của sư phụ, con đã học được gần hết! Bây giờ, sư phụ sẽ dạy con bản lĩnh cuối cùng của thầy! Nhiếp Hồn Đại Pháp
Minh còn chưa đáp lời, không gian xung quanh hắn đã biến đổi, sư phụ của hắn cũng biến mất.
Không gian xung quanh biến đổi thành A Tỳ Địa Ngục, trước mặt hắn là Thập Điện Diêm La, giống hệt như ngày đầu tiên Minh đi vào căn phòng này vậy.
Thập Điện Diêm La không tra hỏi hắn như lần trước, thay vào đó là đọc cho hắn nghe một đoạn khẩu quyết vô cùng khó hiểu.
Nhưng tuy rằng khó hiểu, từng câu từng chữ lại luôn vang vọng trong đầu của Minh, khắc sâu vào trong trí não của hắn, mà hắn không thể nào ngăn cản được.
Đến khi Minh tỉnh lại, không gian xung quanh đã trở lại bình thường, vẫn là căn phòng ở cuối cùng trại giam, sư phụ hắn vẫn ngồi xếp bằng trên giường.
Tuy nhiên, trong đầu Minh lại có thêm một kiến thức, là Nhiếp Hồn Đại Pháp mà sư phụ hắn truyền vào.
Thấy Minh đã tỉnh lại, sư phụ hắn lên tiếng:
- Nhiếp Hồn Đại Pháp là tà thuật thôi miên, giống như đưa con người ta đi vào trong ảo cảnh do mình tạo ra, có thể khuếch đại mọi loại cảm xúc của đối phương, có thể khiến đối phương thấy bất kì thứ gì mà mình muốn đối phương thấy, biến đối phương thành một con rối do mình điều khiển. Con nhớ kỹ, khi ra ngoài, không phải gặp lúc vạn bất đắc dĩ, không được sử dụng Nhiếp Hồn Đại Pháp và võ công ta dạy con!
Minh nghe hiểu lời của sư phụ, ý của sư phụ là để hắn rời đi. Nhưng ba năm nay hắn đã quen có sư phụ ở bên cạnh. Sư phụ đối với hắn vừa giống như là thầy, vừa giống như là cha. Ở cạnh sư phụ, hắn mới cảm nhận được hơi ấm của tình thân gia đình, thấy được tình yêu của người cha, cái mà hắn không cảm nhận được từ người mẹ của hắn. Minh biết sẽ có ngày hắn phải rời đi, nhưng hắn không nghĩ ngày đó lại tới sớm như vậy.
Minh tìm một cái cớ để ở lại:
- Nhưng thưa sư phụ! Con còn chưa hết hạn tù!
Sư phụ Minh nói:
- Từ lúc con trở thành đệ tử của ta, con đã không phải là tù nhân nữa rồi. Hơn nữa luật pháp nước ĐL đã sửa đổi, không còn cấm kinh doanh sòng bạc, cũng không cấm người dân chơi cờ bạc nữa rồi.
Minh không tìm được lí do khác để ở lại, hắn đứng ra trước mặt sư phụ rồi quỳ xuống lạy ba lạy, xong nói:
- Ơn tái tạo cùng sự dạy dỗ của người còn lớn hơn ơn sinh thành, ba năm nay con thực sự đã coi người như cha của con. Nhưng ở cạnh người ba năm, con vẫn chưa biết gì về người!
Sư phụ Minh không hề có ý giấu hắn:
- Tên của sư phụ là Hoàng Cực, tất cả những gì ta dạy con là đúc kết tinh túy mấy chục năm nay của đời ta, con có thể gọi nó là Hoàng Cực Công!
Dừng lại một chút, sư phụ Minh như đang hồi tưởng lại quá khứ, sau đó ông vừa hồi tưởng vừa nói, như là đang kể chuyện cho Minh nghe:
- Còn về ta là ai trên thế giới này sao? Ta là người ngồi ở một trong bốn vị trí trùm cờ bạc thế giới này. Người trong giới cờ bạc gọi ta là Át Rô.
Minh vẫn giữ im lặng, hắn biết lúc này sư phụ còn kể tiếp:
- Trong một bộ bài tây, loại bỏ đi hai quân Joker thì còn năm mươi hai lá bài. Mà trong giới cờ bạc thế giới, lấy năm mươi hai lá bài tây này làm biểu tượng cho năm mươi hai vị cao thủ đứng đầu. Lấy Át là lớn nhất, hai là nhỏ nhất. Bốn chất rô cơ tép bích ngang hàng với nhau. Sư phụ năm xưa tung hoành thế giới không có đối thủ. Nhưng mười hai năm trước Át Cơ xuất hiện, sư phụ và hắn đấu với nhau bất phân thắng bại. Cho nên sư phụ đến đây quy ẩn giang hồ, tu luyện nâng cao thực lực, chờ ngày trở lại đánh bại hắn.
Minh lúc này tò mò hỏi:
- Đó là Trích Tinh Bảng ạ? Sư phụ hắn lắc đầu nói:
- Trích Tinh Bảng thì là cái gì chứ, bất kì nước nào trên thế giới đều có Trích Tinh Bảng riêng. Nhưng năm mươi hai lá bài là tính trên toàn thế giới những người giỏi nhất. Chúng ta không vào Trích Tinh Bảng, bởi vì nếu chúng ta tham gia vào, tất cả các vị trí đứng đầu đều là của chúng ta rồi. Như vậy Trích Tinh Bảng không có ý nghĩa gì với chúng ta.
Minh lại suy nghĩ hồi lâu, hắn lại tìm cớ để ở lại bên cạnh sư phụ:
- Sư phụ, người là trùm cờ bạc thế giới, nhưng con vẫn chưa học thuật cờ bạc từ người mà.
Sư phụ Minh đáp:
- Thuật cờ bạc chẳng qua là tiểu thuật mà thôi. Cái ta dạy con là đại thuật. Hơn nữa một pháp thông là vạn pháp thông. Con hiện tại muốn học gì làm gì đều sẽ thuận lợi đạt đến xuất sắc. Như vậy chẳng phải đủ rồi sao. Cuộc đời của con, thì con nên tự quyết định, ta chỉ dạy con bước đi, còn đi trên con đường nào vẫn là ở con.
Minh lúc này mới nói:
- Sư phụ, là con không muốn rời xa người!
Sư phụ Minh đáp:
- Trên đời làm gì có bữa tiệc nào mà không tàn. Hơn nữa ta cũng sẽ rời khỏi đây. Sư đồ ta sẽ sớm gặp nhau. Khi đấy con có thể ở bên ta, giúp đỡ ta.
Minh lại thắc mắc:
- Ý của sư phụ là muốn con tự quyết định cuộc đời, nhưng người lại muốn con giúp người! Chẳng phải sự nghiệp của người là cờ bạc sao?
Sư phụ Minh nói:
- Sư phụ tuy là trùm cờ bạc thế giới, nhưng sản nghiệp đâu chỉ có cờ bạc, bất cứ con đường nào con chọn, sư phụ đều có thể giúp đỡ con. Khi đó con có thể thay sư phụ quản lí một lĩnh vực rồi.
Minh đang định nói, thì sư phụ Minh lại nói tiếp:
- Được rồi, cũng không phải là sẽ không gặp nữa, là đàn ông con trai mà cứ lằng nhằng như đàn bà con gái vậy! Đi mau đi, sư phụ không nuôi con được nữa đâu!
Minh vái lạy sư phụ mình một lần nữa rồi nói lời chia tay:
- Thưa sư phụ, con đi ạ!
Nói rồi, Minh quay người rời đi. Trước khi hắn bước ra khỏi phòng, giọng nói của sư phụ lại vang lên:
- Cờ bạc là cái hố sâu không đáy, con đã thoát ra được một lần rồi, sư phụ không muốn con bị cái hố đó cuốn vào một lần nữa đâu!
Minh không quay người lại, nhưng hắn vẫn gật đầu, sư phụ không cấm hắn đi vào giới cờ bạc, chỉ là không mong hắn đi vào. Hắn sẽ nghe lời sư phụ, chỉ cần có con đường khác để đi, hắn sẽ không đi con đường cờ bạc.
Minh bước chân ra khỏi nhà tù, hắn không biết có phải ảo giác hay không, khi hắn đi ra khỏi phòng, lại nghe thấy tiếng thở dài của sư phụ và lời sư phụ nói thầm:
- Sư phụ còn có một người con trai và một người con gái. Nếu con có gặp chúng nó và nhận nhau, hãy thay sư phụ chăm sóc cho chúng.
Trong căn phòng cuối cùng của trại giam, có hai người đứng đối diện với nhau. Cả hai người đều mang khí chất phi phàm tuyệt thế. Chính là Minh và sư phụ của hắn. Minh năm nay đã hai mươi tám tuổi, nhưng có thể do rèn luyện tinh - khí - thần và dưỡng sinh đều đặn hàng này, hắn lúc này lại trẻ ra so với lúc mới phải vào tù, nhìn hắn bây giờ người ta sẽ nghĩ chỉ cỡ hai mươi hai mốt tuổi.
Còn sư phụ Minh, cái bộ dạng ông già tóc xám cũng chỉ là do dịch dung mà thành, bộ dạng thật lại trông như người đàn ông mới ngoài ba mươi. Nhưng thực tế, sư phụ Minh đã ngoài năm mươi tuổi.
Từ một năm trước, Minh sau khi rèn luyện lục căn đến cảnh giới siêu việt, hắn đã thấy được mặt thật của sư phụ hắn sau lớp dịch dung bên ngoài. Thế là từ lúc ấy, sư phụ Minh không còn dịch dung làm gì nữa.
Và tất nhiên, thuật dịch dung này, sư phụ Minh cũng đã dạy cho hắn.
Sư phụ của Minh lên tiếng:
- Minh à! Bản lĩnh của sư phụ, con đã học được gần hết! Bây giờ, sư phụ sẽ dạy con bản lĩnh cuối cùng của thầy! Nhiếp Hồn Đại Pháp
Minh còn chưa đáp lời, không gian xung quanh hắn đã biến đổi, sư phụ của hắn cũng biến mất.
Không gian xung quanh biến đổi thành A Tỳ Địa Ngục, trước mặt hắn là Thập Điện Diêm La, giống hệt như ngày đầu tiên Minh đi vào căn phòng này vậy.
Thập Điện Diêm La không tra hỏi hắn như lần trước, thay vào đó là đọc cho hắn nghe một đoạn khẩu quyết vô cùng khó hiểu.
Nhưng tuy rằng khó hiểu, từng câu từng chữ lại luôn vang vọng trong đầu của Minh, khắc sâu vào trong trí não của hắn, mà hắn không thể nào ngăn cản được.
Đến khi Minh tỉnh lại, không gian xung quanh đã trở lại bình thường, vẫn là căn phòng ở cuối cùng trại giam, sư phụ hắn vẫn ngồi xếp bằng trên giường.
Tuy nhiên, trong đầu Minh lại có thêm một kiến thức, là Nhiếp Hồn Đại Pháp mà sư phụ hắn truyền vào.
Thấy Minh đã tỉnh lại, sư phụ hắn lên tiếng:
- Nhiếp Hồn Đại Pháp là tà thuật thôi miên, giống như đưa con người ta đi vào trong ảo cảnh do mình tạo ra, có thể khuếch đại mọi loại cảm xúc của đối phương, có thể khiến đối phương thấy bất kì thứ gì mà mình muốn đối phương thấy, biến đối phương thành một con rối do mình điều khiển. Con nhớ kỹ, khi ra ngoài, không phải gặp lúc vạn bất đắc dĩ, không được sử dụng Nhiếp Hồn Đại Pháp và võ công ta dạy con!
Minh nghe hiểu lời của sư phụ, ý của sư phụ là để hắn rời đi. Nhưng ba năm nay hắn đã quen có sư phụ ở bên cạnh. Sư phụ đối với hắn vừa giống như là thầy, vừa giống như là cha. Ở cạnh sư phụ, hắn mới cảm nhận được hơi ấm của tình thân gia đình, thấy được tình yêu của người cha, cái mà hắn không cảm nhận được từ người mẹ của hắn. Minh biết sẽ có ngày hắn phải rời đi, nhưng hắn không nghĩ ngày đó lại tới sớm như vậy.
Minh tìm một cái cớ để ở lại:
- Nhưng thưa sư phụ! Con còn chưa hết hạn tù!
Sư phụ Minh nói:
- Từ lúc con trở thành đệ tử của ta, con đã không phải là tù nhân nữa rồi. Hơn nữa luật pháp nước ĐL đã sửa đổi, không còn cấm kinh doanh sòng bạc, cũng không cấm người dân chơi cờ bạc nữa rồi.
Minh không tìm được lí do khác để ở lại, hắn đứng ra trước mặt sư phụ rồi quỳ xuống lạy ba lạy, xong nói:
- Ơn tái tạo cùng sự dạy dỗ của người còn lớn hơn ơn sinh thành, ba năm nay con thực sự đã coi người như cha của con. Nhưng ở cạnh người ba năm, con vẫn chưa biết gì về người!
Sư phụ Minh không hề có ý giấu hắn:
- Tên của sư phụ là Hoàng Cực, tất cả những gì ta dạy con là đúc kết tinh túy mấy chục năm nay của đời ta, con có thể gọi nó là Hoàng Cực Công!
Dừng lại một chút, sư phụ Minh như đang hồi tưởng lại quá khứ, sau đó ông vừa hồi tưởng vừa nói, như là đang kể chuyện cho Minh nghe:
- Còn về ta là ai trên thế giới này sao? Ta là người ngồi ở một trong bốn vị trí trùm cờ bạc thế giới này. Người trong giới cờ bạc gọi ta là Át Rô.
Minh vẫn giữ im lặng, hắn biết lúc này sư phụ còn kể tiếp:
- Trong một bộ bài tây, loại bỏ đi hai quân Joker thì còn năm mươi hai lá bài. Mà trong giới cờ bạc thế giới, lấy năm mươi hai lá bài tây này làm biểu tượng cho năm mươi hai vị cao thủ đứng đầu. Lấy Át là lớn nhất, hai là nhỏ nhất. Bốn chất rô cơ tép bích ngang hàng với nhau. Sư phụ năm xưa tung hoành thế giới không có đối thủ. Nhưng mười hai năm trước Át Cơ xuất hiện, sư phụ và hắn đấu với nhau bất phân thắng bại. Cho nên sư phụ đến đây quy ẩn giang hồ, tu luyện nâng cao thực lực, chờ ngày trở lại đánh bại hắn.
Minh lúc này tò mò hỏi:
- Đó là Trích Tinh Bảng ạ? Sư phụ hắn lắc đầu nói:
- Trích Tinh Bảng thì là cái gì chứ, bất kì nước nào trên thế giới đều có Trích Tinh Bảng riêng. Nhưng năm mươi hai lá bài là tính trên toàn thế giới những người giỏi nhất. Chúng ta không vào Trích Tinh Bảng, bởi vì nếu chúng ta tham gia vào, tất cả các vị trí đứng đầu đều là của chúng ta rồi. Như vậy Trích Tinh Bảng không có ý nghĩa gì với chúng ta.
Minh lại suy nghĩ hồi lâu, hắn lại tìm cớ để ở lại bên cạnh sư phụ:
- Sư phụ, người là trùm cờ bạc thế giới, nhưng con vẫn chưa học thuật cờ bạc từ người mà.
Sư phụ Minh đáp:
- Thuật cờ bạc chẳng qua là tiểu thuật mà thôi. Cái ta dạy con là đại thuật. Hơn nữa một pháp thông là vạn pháp thông. Con hiện tại muốn học gì làm gì đều sẽ thuận lợi đạt đến xuất sắc. Như vậy chẳng phải đủ rồi sao. Cuộc đời của con, thì con nên tự quyết định, ta chỉ dạy con bước đi, còn đi trên con đường nào vẫn là ở con.
Minh lúc này mới nói:
- Sư phụ, là con không muốn rời xa người!
Sư phụ Minh đáp:
- Trên đời làm gì có bữa tiệc nào mà không tàn. Hơn nữa ta cũng sẽ rời khỏi đây. Sư đồ ta sẽ sớm gặp nhau. Khi đấy con có thể ở bên ta, giúp đỡ ta.
Minh lại thắc mắc:
- Ý của sư phụ là muốn con tự quyết định cuộc đời, nhưng người lại muốn con giúp người! Chẳng phải sự nghiệp của người là cờ bạc sao?
Sư phụ Minh nói:
- Sư phụ tuy là trùm cờ bạc thế giới, nhưng sản nghiệp đâu chỉ có cờ bạc, bất cứ con đường nào con chọn, sư phụ đều có thể giúp đỡ con. Khi đó con có thể thay sư phụ quản lí một lĩnh vực rồi.
Minh đang định nói, thì sư phụ Minh lại nói tiếp:
- Được rồi, cũng không phải là sẽ không gặp nữa, là đàn ông con trai mà cứ lằng nhằng như đàn bà con gái vậy! Đi mau đi, sư phụ không nuôi con được nữa đâu!
Minh vái lạy sư phụ mình một lần nữa rồi nói lời chia tay:
- Thưa sư phụ, con đi ạ!
Nói rồi, Minh quay người rời đi. Trước khi hắn bước ra khỏi phòng, giọng nói của sư phụ lại vang lên:
- Cờ bạc là cái hố sâu không đáy, con đã thoát ra được một lần rồi, sư phụ không muốn con bị cái hố đó cuốn vào một lần nữa đâu!
Minh không quay người lại, nhưng hắn vẫn gật đầu, sư phụ không cấm hắn đi vào giới cờ bạc, chỉ là không mong hắn đi vào. Hắn sẽ nghe lời sư phụ, chỉ cần có con đường khác để đi, hắn sẽ không đi con đường cờ bạc.
Minh bước chân ra khỏi nhà tù, hắn không biết có phải ảo giác hay không, khi hắn đi ra khỏi phòng, lại nghe thấy tiếng thở dài của sư phụ và lời sư phụ nói thầm:
- Sư phụ còn có một người con trai và một người con gái. Nếu con có gặp chúng nó và nhận nhau, hãy thay sư phụ chăm sóc cho chúng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









