Tại toà án nhân dân thành phố H, hôm nay là ngày cuối cùng xét xử vụ án hạ độc giết hại người khác của anh Vũ Văn Khang, lời của thẩm phán chủ toạ phiên toàn vang lên:
- Sau khi xem xét toàn bộ hồ sơ vụ án, được thẩm tra công khai tại phiên toà ngày hôm nay, Hội Đồng Xét Xử xét thấy, bị cáo Vũ Văn Khang có đầy đủ chứng cứ chứng minh mình vô tội, toà tuyên bố, bị cáo vô tội và được phóng thích trả lại tự do ngay sau phiên toà, tôi tuyên bố kết thúc phiên toà.
Lời của thẩm phán chủ toạ phiên toà đọc xong, bên dưới có người khóc kẻ cười.
Người khóc đương nhiên chính là Nhu, người đàn ông máu lạnh đã giết chết bố mẹ cô bằng cách bỏ thuốc trừ sâu vào trong thức ăn, lại được toà tuyên vô tội, cô làm sao có thể không khóc được cơ chứ.
Nhu khóc to thành tiếng, tiếng khóc vang vọng khắp căn phòng, những người họ hàng xung quanh của cô vây kín lại, cố gắng an ủi Nhu.
Tại sao? Tại sao ngày hôm đó không một ai gặp Khang lúc hắn ở nhà hay lúc hắn rời đi? Tại sao trong chuyến xe khách đi từ quê cô lên thành phố hôm đó lại không có hắn? Tại sao lại có hình ảnh hắn ngồi trong quán cafe vào lúc đáng lí ra hắn đang ở nhà cô nấu bữa trưa hôm đó? Tại sao lại có người làm chứng là thời gian đó hắn đang ở thành phố, không có mặt ở nhà cô? Khang - kẻ sát nhân ngoài vòng pháp luật cười tươi, bằng chứng ngoại phạm hắn đã chuẩn bị sẵn từ trước đó, làm sao hắn có thể bị tuyên án được.
Khang bước từng bước đến bên cạnh Nhu, họ hàng xung quanh cô đều nhìn hắn với ánh mắt đầy giận dữ, ai nấy đều muốn đánh chết hắn ngay bây giờ.
Cảm nhận được những ánh mắt đầy lửa giận đó, Khang không những không sợ hãi mà càng cười toe toét, nói:
- Các chú các bác, ở đây là toà án, nếu các người dám đánh con, con có thể kiện lại các người đó.
Lời của Khang nói hoàn toàn là sự thật, nhìn vào thái độ của hắn, họ hàng của Nhu đã tức lại càng thêm tức, nhưng họ không thể làm gì hắn được.
Nhu nhìn Khang với ánh mắt đầy cay độc, giọng cô đã bị khàn do thuốc trừ sâu:
- Thằng chó chết!
Khang cười, nói:
- Em yêu, đừng nói vậy mà, dù rằng chúng ta đã chia tay, không thể tiếp tục làm vợ chồng, nhưng dù gì chúng ta cũng đã từng yêu nhau sâu đậm mà.
Tiếp đó, Khang ghé sát vào tai của Nhu, nói nhỏ:
- Đứa nhỏ trong bụng em may mắn không chết, nhưng em có tin, anh có thể khiến nó được đẻ ra trong tù không?
Nhu mở to đôi mắt đầy kinh ngạc mà nhìn Khang, nàng không thể tin được hắn có thể làm như vậy với chính đứa con ruột chưa sinh ra của mình, hổ dữ còn không ăn thịt con, hắn đúng là loại không bằng cầm thú sống trên đời.
Khang vẫn tiếp tục:
- Quỳ xuống cầu xin anh đi, anh sẽ tha cho em và con.
Dù rất hận, nhưng cô không thể nào làm khác lời của hắn, nước mắt không ngừng tuôn rơi, cô quỳ xuống trước sự kinh ngạc của họ hàng, cô nghẹn giọng nói:
- Cầu xin anh, xin anh hãy tha cho cuộc sống của tôi, xin anh hãy tha cho đứa trẻ.
Khang cười lớn bỏ đi, bỏ lại những ánh mắt đầy hận thù của họ hàng Nhu ở phía sau đang nhìn hắn.
Bác cả của Nhu nhìn theo bóng Khang rời đi, nói:
- Con của thằng súc vật thì cũng là súc vật, bỏ nó đi, đừng để nó lớn lên lại giống như bố của nó.
Nhu khóc, cô còn nhớ ngày hôm đó ở trong bệnh viện huyện, cô vừa chửi Khang, vừa đấm mạnh vào bụng của mình.
Nhưng cái thai đã được năm tháng, lại rất lì lợm, dù mẹ nó đã ăn thức ăn nhiễm thuốc trừ sâu cũng không chịu rời bỏ thế gian.
Không phải Nhu chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cái thai đi, nhưng thật sự cô không làm được, người gây ra tội ác là bố của nó, nó còn chưa ra đời, làm gì có tội cơ chứ.
Chị Cúc lúc này lên tiếng:
- Bố, đừng nói nữa, đứa nhỏ là vô tội mà, chúng ta về thôi. Thắng chó đấy có thể thoát khỏi toà án này, nhưng không thể thoát được toà án lương tâm. Tương lai nó nhất định phải chịu quả báo.
Bốn tháng sau, tại bệnh viện huyện V, vào một đêm mưa lớn, trong phòng sinh của bệnh viện, Nhu đang la hét vì đau đẻ, cô sắp sinh rồi.
Chị Cúc cùng bác gái được bác sĩ cho vào trong để hỗ trợ Nhu việc sinh đẻ. Đôi tay chị Cúc nắm chặt lấy tay phải của Nhu, miệng chị liên tục nói:
- Cố lên em, cố lên em,...
Trông chị Cúc lúc này rất buồn cười, nhưng không hề có ai cười cả, bởi vì họ còn đang phải bận tâm, chú ý đến Nhu.
Công tác chuẩn bị đã xong, bác sĩ đỡ đẻ cho Nhu nhìn cô, sau đó nhìn chị Cúc và bác gái, nói:
- Cổ tử cung đã mở hoàn toàn, mọi người sẵn sàng giúp đỡ.
Chị Cúc cùng bác gái gật đầu, nói:
- Vâng!
Bác sĩ đỡ đẻ cho Nhu lại nhìn cô, nói:
- Chị hãy làm theo lời bác sĩ, từ từ thôi, hít vào ...
Nhu hít một hơi thật sâu, bác sĩ ngay lập tức nói:
- Rặn đi!
Nhu cố hết sức để rặn, cơn đau lại càng tăng lên, nàng hét lên nhưng tiếng “ Grừ , aaaa... ”, khi Nhu thở mạnh ra, cô đã hết hơi, bác sĩ lại tiếp tục nói:
- Hít vàoooo....
Một vòng lặp kéo dài hàng giờ đồng hồ, trong lúc đấy Nhu vì đau đẻ mà kêu gào vùng vẫy lăn lộn lung tung, nếu không phải chị Cúc cùng bác gái ở hai bên nắm chặt tay của cô, sợ rằng cô đã lăn cả xuống gường.
Dần dần, đầu của đứa bé cũng đã được Nhu rặn ra, bác sĩ đỡ đẻ đã đỡ đầu của bé từ trước, tiếp tục nói: “ Hít vàoooo, rặn đi ”.
Cuối cùng, tiếng cổ vũ của bác sĩ vang lên:
- Cố lên nào! Cố lên nào! Một phát nữa thôi! Hai... ba... nào!
Nhu dùng hết toàn bộ chút sức lực của cô, hít một hơi thật sâu và rặn. Cô cảm nhận được em bé đã hoàn toàn chui ra ngoài.
Chỉ một lát sau, “ oe oe ” hai tiếng phát ra, đứa bé đã cất lên những tiếng khóc đầu tiên, chị Cúc nhanh chóng nhìn sang em bé, ở phần hạ bộ của đứa trẻ, một vật nhỏ nhỏ thò ra ngoài, trông cứ như cái vòi voi sun sun bị thu nhỏ lại nhiều lần vậy.
Chị Cúc không hề cảm thấy ngại ngùng, chị hô lên:
- Là con trai, là con trai!
Đến lúc này, Nhu mới có thể yên tâm, ngực của cô phập phồng, cố gắng hít lấy hít để không khí xung quanh, cô lúc này cần phải nghỉ ngơi một chút.
Một tuần sau tại nhà của Nhu, chị Cúc vỗ về đứa cháu trên tay, ru nó ngủ, chị vừa hỏi Nhu:
- Em đã nghĩ nên đặt tên cho thằng cò là gì chưa?
Nhu nằm trên giường, gương mặt của cô vẫn còn vẻ tiều tuỵ sau sinh, nhìn đứa con trai của mình đang trong vòng tay của bác họ nó đầy âu yếu, mấp máy đôi môi nhợt nhạt, cô nói:
- Em nghĩ rồi, em định đặt tên nó là Minh, Nguyễn Văn Minh, mong nó tương lai đừng như bố nó, hãy là một người quang minh chính đại!
Chị Cúc gật đầu:
-Tên nghe hay lắm, nhưng chị thấy bây giờ chẳng mấy ai đặt tên đệm là “ Văn ” nữa.
Nhu nghe vậy hỏi:
- Vậy thì đặt là gì? Nguyễn Quang Minh chị thấy được không?
Chị Cúc suy nghĩ một lát, lắc lắc đầu cái tên Nguyễn Quang Minh tuy hay, nhưng cô thấy ở làng bên cũng có đứa trẻ tên là Quang Minh nhưng bố mẹ nó đều rất gian xảo, đứa trẻ giống bố mẹ mình, còn nhỏ đã biết nói dối, cho nên chị Cúc không thích cái tên này.
Nhu thấy biểu hiện của chị Cúc, hỏi:
- Vậy chị nghĩ giúp em nên đặt cho nó cái tên gì?
Chị Cúc suy nghĩ, miệng lẩm bẩm:
- Minh,... ừm,... Nguyễn Tiến Minh! Đúng rồi, là Nguyễn Tiến Minh, cái tên này rất hay phải không?
Nhu nghe chị Cúc nói vậy cũng suy nghĩ, lẩm bẩm nói:
- Tiến Minh, tiến về phía ánh bình minh, tiến về quang minh,....
Nhu nhìn con trai mình, tuy biết rằng thằng bé đang ngủ, mà dù có thức cũng chưa hiểu được lời của cô, nhưng cô vẫn nói với nó:
- Vậy con trai của mẹ sẽ tên là Nguyễn Tiến Minh nhé!
Đứa bé đang ngủ trong lòng chị Cúc, không biết là có phải có thần giao cách cảm với mẹ của nó hay không, đôi môi chúm chím nhoẻn miệng, nở một nụ cười trông thật đáng yêu.
- Sau khi xem xét toàn bộ hồ sơ vụ án, được thẩm tra công khai tại phiên toà ngày hôm nay, Hội Đồng Xét Xử xét thấy, bị cáo Vũ Văn Khang có đầy đủ chứng cứ chứng minh mình vô tội, toà tuyên bố, bị cáo vô tội và được phóng thích trả lại tự do ngay sau phiên toà, tôi tuyên bố kết thúc phiên toà.
Lời của thẩm phán chủ toạ phiên toà đọc xong, bên dưới có người khóc kẻ cười.
Người khóc đương nhiên chính là Nhu, người đàn ông máu lạnh đã giết chết bố mẹ cô bằng cách bỏ thuốc trừ sâu vào trong thức ăn, lại được toà tuyên vô tội, cô làm sao có thể không khóc được cơ chứ.
Nhu khóc to thành tiếng, tiếng khóc vang vọng khắp căn phòng, những người họ hàng xung quanh của cô vây kín lại, cố gắng an ủi Nhu.
Tại sao? Tại sao ngày hôm đó không một ai gặp Khang lúc hắn ở nhà hay lúc hắn rời đi? Tại sao trong chuyến xe khách đi từ quê cô lên thành phố hôm đó lại không có hắn? Tại sao lại có hình ảnh hắn ngồi trong quán cafe vào lúc đáng lí ra hắn đang ở nhà cô nấu bữa trưa hôm đó? Tại sao lại có người làm chứng là thời gian đó hắn đang ở thành phố, không có mặt ở nhà cô? Khang - kẻ sát nhân ngoài vòng pháp luật cười tươi, bằng chứng ngoại phạm hắn đã chuẩn bị sẵn từ trước đó, làm sao hắn có thể bị tuyên án được.
Khang bước từng bước đến bên cạnh Nhu, họ hàng xung quanh cô đều nhìn hắn với ánh mắt đầy giận dữ, ai nấy đều muốn đánh chết hắn ngay bây giờ.
Cảm nhận được những ánh mắt đầy lửa giận đó, Khang không những không sợ hãi mà càng cười toe toét, nói:
- Các chú các bác, ở đây là toà án, nếu các người dám đánh con, con có thể kiện lại các người đó.
Lời của Khang nói hoàn toàn là sự thật, nhìn vào thái độ của hắn, họ hàng của Nhu đã tức lại càng thêm tức, nhưng họ không thể làm gì hắn được.
Nhu nhìn Khang với ánh mắt đầy cay độc, giọng cô đã bị khàn do thuốc trừ sâu:
- Thằng chó chết!
Khang cười, nói:
- Em yêu, đừng nói vậy mà, dù rằng chúng ta đã chia tay, không thể tiếp tục làm vợ chồng, nhưng dù gì chúng ta cũng đã từng yêu nhau sâu đậm mà.
Tiếp đó, Khang ghé sát vào tai của Nhu, nói nhỏ:
- Đứa nhỏ trong bụng em may mắn không chết, nhưng em có tin, anh có thể khiến nó được đẻ ra trong tù không?
Nhu mở to đôi mắt đầy kinh ngạc mà nhìn Khang, nàng không thể tin được hắn có thể làm như vậy với chính đứa con ruột chưa sinh ra của mình, hổ dữ còn không ăn thịt con, hắn đúng là loại không bằng cầm thú sống trên đời.
Khang vẫn tiếp tục:
- Quỳ xuống cầu xin anh đi, anh sẽ tha cho em và con.
Dù rất hận, nhưng cô không thể nào làm khác lời của hắn, nước mắt không ngừng tuôn rơi, cô quỳ xuống trước sự kinh ngạc của họ hàng, cô nghẹn giọng nói:
- Cầu xin anh, xin anh hãy tha cho cuộc sống của tôi, xin anh hãy tha cho đứa trẻ.
Khang cười lớn bỏ đi, bỏ lại những ánh mắt đầy hận thù của họ hàng Nhu ở phía sau đang nhìn hắn.
Bác cả của Nhu nhìn theo bóng Khang rời đi, nói:
- Con của thằng súc vật thì cũng là súc vật, bỏ nó đi, đừng để nó lớn lên lại giống như bố của nó.
Nhu khóc, cô còn nhớ ngày hôm đó ở trong bệnh viện huyện, cô vừa chửi Khang, vừa đấm mạnh vào bụng của mình.
Nhưng cái thai đã được năm tháng, lại rất lì lợm, dù mẹ nó đã ăn thức ăn nhiễm thuốc trừ sâu cũng không chịu rời bỏ thế gian.
Không phải Nhu chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cái thai đi, nhưng thật sự cô không làm được, người gây ra tội ác là bố của nó, nó còn chưa ra đời, làm gì có tội cơ chứ.
Chị Cúc lúc này lên tiếng:
- Bố, đừng nói nữa, đứa nhỏ là vô tội mà, chúng ta về thôi. Thắng chó đấy có thể thoát khỏi toà án này, nhưng không thể thoát được toà án lương tâm. Tương lai nó nhất định phải chịu quả báo.
Bốn tháng sau, tại bệnh viện huyện V, vào một đêm mưa lớn, trong phòng sinh của bệnh viện, Nhu đang la hét vì đau đẻ, cô sắp sinh rồi.
Chị Cúc cùng bác gái được bác sĩ cho vào trong để hỗ trợ Nhu việc sinh đẻ. Đôi tay chị Cúc nắm chặt lấy tay phải của Nhu, miệng chị liên tục nói:
- Cố lên em, cố lên em,...
Trông chị Cúc lúc này rất buồn cười, nhưng không hề có ai cười cả, bởi vì họ còn đang phải bận tâm, chú ý đến Nhu.
Công tác chuẩn bị đã xong, bác sĩ đỡ đẻ cho Nhu nhìn cô, sau đó nhìn chị Cúc và bác gái, nói:
- Cổ tử cung đã mở hoàn toàn, mọi người sẵn sàng giúp đỡ.
Chị Cúc cùng bác gái gật đầu, nói:
- Vâng!
Bác sĩ đỡ đẻ cho Nhu lại nhìn cô, nói:
- Chị hãy làm theo lời bác sĩ, từ từ thôi, hít vào ...
Nhu hít một hơi thật sâu, bác sĩ ngay lập tức nói:
- Rặn đi!
Nhu cố hết sức để rặn, cơn đau lại càng tăng lên, nàng hét lên nhưng tiếng “ Grừ , aaaa... ”, khi Nhu thở mạnh ra, cô đã hết hơi, bác sĩ lại tiếp tục nói:
- Hít vàoooo....
Một vòng lặp kéo dài hàng giờ đồng hồ, trong lúc đấy Nhu vì đau đẻ mà kêu gào vùng vẫy lăn lộn lung tung, nếu không phải chị Cúc cùng bác gái ở hai bên nắm chặt tay của cô, sợ rằng cô đã lăn cả xuống gường.
Dần dần, đầu của đứa bé cũng đã được Nhu rặn ra, bác sĩ đỡ đẻ đã đỡ đầu của bé từ trước, tiếp tục nói: “ Hít vàoooo, rặn đi ”.
Cuối cùng, tiếng cổ vũ của bác sĩ vang lên:
- Cố lên nào! Cố lên nào! Một phát nữa thôi! Hai... ba... nào!
Nhu dùng hết toàn bộ chút sức lực của cô, hít một hơi thật sâu và rặn. Cô cảm nhận được em bé đã hoàn toàn chui ra ngoài.
Chỉ một lát sau, “ oe oe ” hai tiếng phát ra, đứa bé đã cất lên những tiếng khóc đầu tiên, chị Cúc nhanh chóng nhìn sang em bé, ở phần hạ bộ của đứa trẻ, một vật nhỏ nhỏ thò ra ngoài, trông cứ như cái vòi voi sun sun bị thu nhỏ lại nhiều lần vậy.
Chị Cúc không hề cảm thấy ngại ngùng, chị hô lên:
- Là con trai, là con trai!
Đến lúc này, Nhu mới có thể yên tâm, ngực của cô phập phồng, cố gắng hít lấy hít để không khí xung quanh, cô lúc này cần phải nghỉ ngơi một chút.
Một tuần sau tại nhà của Nhu, chị Cúc vỗ về đứa cháu trên tay, ru nó ngủ, chị vừa hỏi Nhu:
- Em đã nghĩ nên đặt tên cho thằng cò là gì chưa?
Nhu nằm trên giường, gương mặt của cô vẫn còn vẻ tiều tuỵ sau sinh, nhìn đứa con trai của mình đang trong vòng tay của bác họ nó đầy âu yếu, mấp máy đôi môi nhợt nhạt, cô nói:
- Em nghĩ rồi, em định đặt tên nó là Minh, Nguyễn Văn Minh, mong nó tương lai đừng như bố nó, hãy là một người quang minh chính đại!
Chị Cúc gật đầu:
-Tên nghe hay lắm, nhưng chị thấy bây giờ chẳng mấy ai đặt tên đệm là “ Văn ” nữa.
Nhu nghe vậy hỏi:
- Vậy thì đặt là gì? Nguyễn Quang Minh chị thấy được không?
Chị Cúc suy nghĩ một lát, lắc lắc đầu cái tên Nguyễn Quang Minh tuy hay, nhưng cô thấy ở làng bên cũng có đứa trẻ tên là Quang Minh nhưng bố mẹ nó đều rất gian xảo, đứa trẻ giống bố mẹ mình, còn nhỏ đã biết nói dối, cho nên chị Cúc không thích cái tên này.
Nhu thấy biểu hiện của chị Cúc, hỏi:
- Vậy chị nghĩ giúp em nên đặt cho nó cái tên gì?
Chị Cúc suy nghĩ, miệng lẩm bẩm:
- Minh,... ừm,... Nguyễn Tiến Minh! Đúng rồi, là Nguyễn Tiến Minh, cái tên này rất hay phải không?
Nhu nghe chị Cúc nói vậy cũng suy nghĩ, lẩm bẩm nói:
- Tiến Minh, tiến về phía ánh bình minh, tiến về quang minh,....
Nhu nhìn con trai mình, tuy biết rằng thằng bé đang ngủ, mà dù có thức cũng chưa hiểu được lời của cô, nhưng cô vẫn nói với nó:
- Vậy con trai của mẹ sẽ tên là Nguyễn Tiến Minh nhé!
Đứa bé đang ngủ trong lòng chị Cúc, không biết là có phải có thần giao cách cảm với mẹ của nó hay không, đôi môi chúm chím nhoẻn miệng, nở một nụ cười trông thật đáng yêu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









