Năm 2010, trưa hè nắng nóng oi ả, ở tại một vùng nông thôn hẻo lánh đất nước Đl, một căn nhà nhỏ, có hai người đang cười nói hạnh phúc với nhau.

Giọng của người nam cất lên đầy dịu dàng và quan tâm:

- Em đang có thai, cứ ngồi nghỉ đi, để anh làm cho, sẽ xong ngay ấy mà!

Người nữ tuy đã ngoan ngoãn ngồi xuống, nhưng vẫn nói:

- Nhưng mà, bố mẹ sắp về rồi, để em phụ anh đi!

Người nam giọng nghiêm lại:

- Không có nhưng nhị gì hết! Nghe anh!

Giọng người nữ lại thỏ thẻ:

- Dạ…

Có lẽ họ là một đôi vợ chồng trẻ mới về bên nhau, người nữ đang mang thai nên là được người nam hết mực yêu thương và ân cần chăm sóc.

Chẳng mấy chốc, từ ngoài cổng phát ra tiếng gọi:

- Bố mẹ về rồi đây! Hai đứa đâu cả rồi? Nghe thấy tiếng gọi, người nữ dù đang mang thai vẫn chạy nhanh ra ngoài cửa, nói:

- Bố mẹ đã về, anh Khang đã chuẩn bị cơm nước xong, bố mẹ mau mau rửa tay vào ăn cơm.

Giọng của ông bố lại cất lên:

- Được rồi, chúng ta vào đây!

Hai vợ chồng trung niên rửa qua chân tay mặt mũi bên ngoài sân rồi đi vào, đúng lúc này, món ăn cuối cùng cũng được người thanh niên tên Khang đặt lên mâm. Hắn nở một nụ cười thật tươi, nói:

- Bố mẹ đã về, con đã làm cơm xong, mọi người ăn nhé, con phải lên trường bây giờ.

Người bố nghe vậy nói:

- Ăn cơm đã rồi hãy đi!

Thanh niên tên Khang trả lời:

- Dạ thôi! Như thế thì muộn mất! Con đi luôn ạ!

Người bố gật đầu:

- Ừ, vậy thì đi đi, cố gắng con nhé!

Khang đáp lại:

- Vâng ạ!

Nói rồi, Khang cầm theo chiếc balo đã để sẵn ở trên ghế, vội vàng rời đi.

Thấy vậy, vợ của hắn vội vàng đuổi theo, gọi:

- Anh Khang!

Khang quay người lại hỏi:

- Sao vậy Nhu?

Thì ra, vợ của hắn tên Nhu:

- Để em ra ngoài bắt xe cùng anh!

Khang lắc đầu, ôm lấy Nhu, nói:

- Trời nắng nóng, em lại đang có thai, ở nhà nghỉ ngơi đi!

Nhu đấm nhẹ vào người Khang:

- Anh yêu em hay là yêu con vậy?

Khang ôm chặt nàng hơn:

- Anh yêu cả hai mẹ con!

Phải mất một lúc hai người mới chịu buông nhau ra, Nhu nhét cái gì đấy vào trong tay của Khang, nói:

- Anh đi học xa, phải chú ý sức khỏe đấy, ở nhà có bố mẹ lo cho em rồi, anh đừng quá lo lắng!

Khang nhìn kỹ, thì ra Nhu nhét cho hắn một bọc tiền, bên trong có khoảng một hai triệu đồng gì đấy. Hắn cũng không từ chối, cầm tiền và nói:

- Được rồi, anh đi đây, em ở nhà nhớ chăm sóc tốt cho bản thân, đừng làm việc nặng.

Khang chạy đi, Nhu cảm thấy hình như hắn đang có vẻ rất vội, nhưng cô cũng không chú ý nhiều về vấn đề đó, chiều nay hắn có tiết, chắc là vội bắt xe lên trường thôi.

Quay lại vào trong nhà, Nhu thấy bố mẹ mình đang tủm tỉm cười. Cô có chút xấu hổ, chắc là hai ông bà đã nhìn thấy hết những hành động của cô và hắn vừa nãy rồi.

Người bố lên tiếng:

- Thôi, ngồi xuống ăn cơm đi. Chiều tao với mẹ mày còn phải ra đồng!

Nhu nhẹ nhàng đáp:

- Vâng!

Trong bữa cơm trưa của gia đình, bố mẹ Nhu cứ hết lời khen ngợi Khang, nào là vừa đẹp trai, vừa học giỏi, gia đình lại quyền quý, vậy mà vẫn chấp nhận đến ở rể nhà Nhu, lại còn chu đáo yêu thương con gái mình hết mực.

Gần như ngày nào Nhu cũng nghe bố mẹ mình nói những câu này, bố mẹ cô chưa chán, nhưng cô thì đã chán ngấy rồi.

Cô biết mình không xứng với Khang, cô tuy cũng là một cô gái xinh đẹp, nhưng chỉ học hết cấp ba là nghỉ đi lên thành phố làm thêm.

Một năm trước, cô xin vào làm phục vụ tại một nhà hàng ba sao trong thành phố, sau đó Khang đến xin làm thêm buổi tối, chàng sinh viên mang vẻ ngoài của một lãng tử, khiến trái tim cô rung động ngay từ lần đầu gặp hắn.

Một thời gian sau, hai người chính thức yêu nhau, về ở chung trong căn phòng trọ nhỏ của cô, …

Nhu vừa nghĩ, vừa ăn từng miếng nhỏ, cô tuy mang thai nhưng lại không ăn được nhiều.

Đột nhiêu, Nhu cảm thấy bụng mình đau thắt lại, cô vội vàng ôm lấy bụng theo phản xạ tự nhiên, cơn đau làm Nhu thoát ra khỏi dòng suy nghĩ trong đầu mình.

Nhìn sang cha mẹ mình, cả hai người mặt mày tái nhợt, đang bắt đầu lên cơn co giật và sùi bọt mép.

Nhu vô cùng lo lắng, định chạy đến, nhưng ý thức của cô cùng đang dần dần mất đi, trước mắt Nhu tối sầm lại, cô không còn biết chuyện gì xảy ra nữa.

Đến khi Nhu tỉnh lại, cô đã nằm trên chiếc gường bệnh của bệnh viện huyện, bên cạnh cô là chị Cúc - chị họ của Nhu là con bác cả, đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy lo lắng.

Thấy Nhu đã tỉnh lại, chị Cúc gương mặt vốn đầy lo lắng, cũng giãn ra được một chút, vội vàng hỏi thăm:

- Nhu, em tỉnh rồi, em có cảm thấy trong người có chỗ nào bất thường không?

Chị Cúc hỏi rất nhanh, sau đó lại như nghĩ ra điều gì, không đợi Nhu trả lời, chị Cúc đã vội chạy ra ngoài.

Nhu nghe thấy tiếng chị Cúc ở bên ngoài hành lang:

- Bác sĩ, bác sĩ, cô ấy tỉnh lại rồi, cô ấy tỉnh lại rồi!

Rất nhanh, chị Cúc cùng ông bác sĩ già của bệnh viện huyện đã vội vàng đi vào phòng. Ông bác sĩ già hỏi:

- Cháu tỉnh rồi, có thấy trong người có gì bất thường không?

Nhu nhìn người bác sĩ già, không trả lời câu hỏi của ông ta, mà hỏi ngược lại bằng một chất giọng khàn khàn khó nghe:

- Chị Cúc, bác sĩ, bố mẹ cháu đâu ạ?

Tiếng của Nhu lúc này rất là khó nghe, nhưng cả chị Cúc và ông bác sĩ đều có thể nghe ra được Nhu muốn hỏi gì, gương mặt chị Cúc thoáng chốc lại thêm buồn, nước mắt không cầm lại được mà chảy dài trên gò má.

Chị Cúc không trả lời Nhu, nhưng như vậy đã đủ để Nhu biết được câu trả lời rồi. Chỉ là Nhu vẫn chưa chịu chấp nhận sự thật, vẫn tiếp tục cố gắng hỏi:

- Chị Cúc, bác sĩ, hai người sao vậy? Nói cho cháu biết đi mà!

Chị Cúc đã dùng tay bịt miệng mình lại, để tránh khóc thành tiếng, nhưng tiếng nức nở vẫn liên tục phát ra.

Ông bác sĩ già thở dài, nói:

- Bố mẹ cháu bị ngộ độc thuốc trừ sâu nặng, khi đưa đến bệnh viện thì đã quá muộn, mọi người đã rất cố gắng nhưng không thể cứu được.

Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lí, nhưng khi nghe chính miệng bác sĩ nói ra, Nhu vẫn không kiềm chế được cảm xúc, nàng lại bị sốc, cơ thể lại lên cơn co giật một hồi rồi ngất đi.

Trước khi ngất đi, Nhu vẫn cảm nhận được ông bác sĩ già đang cố gắng giữ chặt lấy cơ thể cô. Và giọng của chị Cúc đầy lo lắng:

- Nhu, Nhu,… em làm sao thế,…

Đến khi Nhu một lần nữa tỉnh lại thì trời đã tối rồi, chị Cúc vẫn ngồi bên giường bệnh chăm sóc cho cô, chờ đợi cô tỉnh lại.

Cả hai chị em nhìn nhau một lúc, sau đó cùng ôm lấy nhau mà khóc, Nhu gào khóc trong đau đớn tuyệt vọng, thế là từ hôm nay, cô đã là người mồ côi, không còn cha mẹ ở bên cạnh nữa.

Đến khi không còn khóc được nữa, Nhu mới gạt nước mắt còn đọng lại trên khóe mi, hỏi:

- Chị Cúc, vì sao cả nhà em lại bị ngộ độc, đã có ai báo tin cho anh Khang chưa?

Chị Cúc nhìn Nhu, thở dài, nói:

- Bác sĩ bảo là ngộ độc thuốc trừ sâu, do chú thím đã ăn vào lượng lớn thuốc trừ sâu, may mà em ăn ít, nếu không … nếu không …

Nhu lúc này hiểu ra, thức ăn nhà cô ăn rõ ràng đều là đồ tự cung tự cấp, rau là nhà trồng được, đậu tuy là mua của bác họ nhưng có thể đảm bảo, con gà dùng để nấu canh tẩm bổ cho cô cũng là do nhà cô nuôi và được bố cô mổ sẵn từ sáng.

Như vậy, để có thể ngộ độc thuốc trừ sâu, chỉ có một khả năng là do người nấu ăn đã cố tình bỏ vào trong thức ăn. Mà người nấu ăn hôm nay chính là Khang, bảo sao hắn lại không chịu ăn. Đúng rồi, ngay cả trong lúc nấu ăn, cô cũng không thấy hắn nếm thử trước.

Nhu gào lên khiến cho chị Cúc cũng phải hoảng sợ:

- Khang, thằng chó chết!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện