Khi Minh tỉnh dậy thì đã giữa trưa, Linh đã rời đi từ lúc nào.

Nhìn quanh căn phòng của mình, căn phòng đã được Linh dọn dẹp ngăn nắp trước khi rời đi.

Minh vỗ vỗ cái trán, rồi hít sâu một hơi, hắn cảm nhận dường như mùi hương của Linh vẫn còn vương vấn trong căn phòng của mình.

Với lấy điện thoại của mình để xem giờ, đã là mười hai giờ mười bảy phút. Trên màn hình điện thoại, Minh thấy có biểu tượng tin nhắn messenger.

Mở ra đọc, là tin nhắn của Linh gửi cho Minh: “ Em đã xin chị Hương cho anh nghỉ buổi hôm nay rồi, anh dậy thì nhớ đi ăn nhé! ”.

Minh lặng người đi một lúc, tối qua hắn say, nhưng ý thức của hắn vẫn còn một phần tỉnh táo, chuyện của hắn và Linh hắn không hề đổ tại cho say, hắn thấy mình cần phải có trách nhiệm với Linh.

Minh lặng người suy nghĩ, Phượng đã là quá khứ rồi, cô ấy cũng đã sắp lấy chồng. Bây giờ, Linh mới là hiện tại và tương lai của hắn. Hơn nữa, Linh là một người con gái hắn không thể chê được, xinh đẹp, chu đáo, đảm đang. Nếu phải mang ra so sánh, chính hắn mới là người không xứng với Linh.

Cứ thuyết phục bản thân bằng suy nghĩ như vậy, Minh chỉ mất mười lăm phút để bình tĩnh lại.

Hắn đang chuẩn bị đứng lên, đi ra khỏi giường, chốt cánh cửa phòng mà khi Linh đi chỉ khép hờ, để mặc quần áo.

Chỉ là, khi Minh vừa đặt hai chân xuống giường, cánh cửa phòng của hắn đã bị đẩy ra, Trang bước vào phòng hắn một cách tự nhiên.

Minh đang không mặc bất cứ thứ gì trên người, thấy Trang đi vào phòng của mình mà không gõ cửa, hắn giật mình, vội lấy hai tay che lấy phần hạ bộ của mình.

Đối với một cô gái bình thường, khi nhìn thấy một người đàn ông đang trần chuồng trước mặt của mình, hành động nhất định sẽ là lấy tay che mắt mình lại, hét toáng lên, chửi người đàn ông kia một câu “ biến thái ”, rồi xoay người chạy đi.

Nhưng Trang thì không, đối diện với Minh đang không mặc gì, cô nàng vẫn tỏ ra bình thường, thậm chí còn tiến lại gần Minh hơn.

Minh thấy Trang như vậy thì tỏ ra ngại ngùng, giọng lí nhí:

- Trang, sao em lại vào phòng anh vậy? Trang không trả lời câu hỏi của Minh, cô bé banh hai chân ra, ngồi thẳng lên hai cái đùi của Minh.

Minh lúc này làm sao mà chịu nổi sự kích thích như vậy, hay tay hắn bấu chặt vào hạ bộ, để cơn đau làm giảm đi sự kích thích từ Trang.

Nhưng Trang đâu có dễ dàng mà dừng lại, cô bé dùng hai tay, kéo đầu Minh dí vào ngực mình, nói:

- Tối qua, anh với chị Linh đã làm gì hả?

Minh ấp úng:

- Anh ... Bọn anh ...

Không để Minh kịp trả lời, Trang đã cúi đầu xuống, đưa tay nâng cằm Minh lên, dùng môi khoá miệng của Minh lại.

Minh bị Trang đè xuống giường, dùng mọi cách kích thích hắn, cho đến khi Minh không chịu đựng được nữa, chủ động đưa tay ra ôm lấy cô bé, chính là lúc hắn bị cô bé khuất phục.

Trong thế giới phụ nữ, có một loại phụ nữ thực chất không biết yêu là gì, chỉ biết yêu bản thân mình, họ muốn đàn ông con trai xung quanh mình phải bám lấy họ, trở thành nô lệ cho họ điều khiển. Nếu như có một người đàn ông có khả năng thoát ra khỏi sự kiểm soát của họ, họ sẽ dùng tất cả mọi cách để thuần phục người đàn ông ấy, khiến hắn phải nghe lời, cho dù phải dùng đến cả thân xác của mình.

Đặc biệt, loại phụ nữ đó rất thường hay đi cướp người yêu và chồng của người khác.

Và Trang, chính là loại phụ nữ này. Cô không yêu Minh, nhưng cô cảm thấy khó chịu khi Minh ở bên người khác, cho dù người đó có là chị gái ruột của cô đi chăng nữa.

Còn Minh, sau khi xong chuyện với Trang, hắn lại chìm vào trong những suy nghĩ tiêu cực, hắn trách bản thân khốn nạn, đã làm chuyện đó với hai chị em ruột, rồi hắn không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào, chỉ có cách phải chiều theo Trang, để cô ấy không nói chuyện này với Linh.

Mối quan hệ sai lầm, cùng những hành động sai lầm, sẽ cứ mãi kéo dài đến khi mà Trang buông tha cho hắn, hoặc là Linh sẽ phát hiện ra.

Ôm Trang ở trong vòng tay, nhưng vì mải chìm trong những suy nghĩ của mình, Minh không hề nghe vào tai những gì Trang nói, chỉ đến khi cô bé bắt hắn mặc quần áo vào, để đưa cô bé đi ăn, hắn mới tỉnh táo lại một chút.

Đang ngồi ăn đồ nướng với Trang, điện thoại Minh có thông báo tin nhắn đến.

Minh mở điện thoại, Trang thì tựa người vào hắn, cũng ngó vào xem ai là người nhắn tin cho Minh.

Là tin nhắn của Linh, Minh không muốn mở ra đọc vào lúc này, vì có Trang bên cạnh đang nhìn vào điện thoại hắn.

Nhưng Trang thì không, cô bé bắt hắn phải xem tin nhắn của Minh:

- Anh mở ra đọc đi, xem chị ấy nhắn gì cho anh, anh mà không mở ra, em gọi cho chị ấy, bảo chị ấy là anh đang đi với em đấy!

Người có tật thì hay giật mình, cái thóp của Minh đã bị Trang nắm, hắn bắt buộc phải nghe theo lời cô bé.

Minh mở xem tin nhắn của Linh, trong tin Linh viết: “ Con Trang sáng nay nói với em là tối nó dẫn người yêu về, nay em làm đến bốn rưỡi, anh nhớ qua đón em về đi chợ nhé! ”

Minh mở to mắt kinh ngạc nhìn Trang đang ôm lấy một bên tay của mình. Hắn tự hỏi vì sao Trang đã có người yêu, mà lại làm chuyện đó với hắn.

Lúc này, Trang đưa miệng ghé vào tai Minh thì thầm:

- Người yêu em chính là anh đó!

Dứt lời, cô bé thơm lên má Minh một cái chụt, khiến mặt của Minh dính đầy dầu mỡ.

Minh vội lấy khăn lau mặt, nhưng cơ thể hắn đã bắt đầu run lên bần bật.

Thấy phản ứng của Minh như vậy, Trang lại tiếp tục nói bằng giọng giận hờn:

- Nhìn tin nhắn của chị ấy kìa! Cứ như anh là của chị ấy rồi vậy! Anh nói đi, em với chị Linh, anh chọn ai?

Minh cành lúc càng run, mặt hắn trắng bệch, giống như bị cắt không còn một giọt máu, hắn nói không thành tiếng, mà hắn cũng chẳng biết phải nói gì.

Trang lúc này bật cười thành tiếng, vỗ vào vai hắn, nói:

- Anh xem anh kìa! Em chỉ đùa với anh một chút thôi! Tối nay anh sẽ biết!

Lúc này, Minh mới bớt căng thẳng đi một chút. Chỉ là hắn hiện giờ không còn tí tâm trạng ăn uống nào nữa. Nhưng hắn vẫn bị Trang giữ lại, cô nàng vẫn có thể ăn rất ngon miệng. Mà ngon miệng là đúng rồi, trông cô nàng vui vẻ thế kia cơ mà, ăn gì mà chả thấy ngon.

Sau khi ăn xong, Trang vẫn không chịu buông tha cho Minh, kéo hắn về phòng trọ, tiếp tục làm những chuyện mà Minh không muốn cho Linh phát hiện ra.

Trong căn phòng trọ chặt hẹp, trong lúc Trang đang chìm đắm vào đôi môi của Minh, trong một phút lấy lại được tỉnh táo, Minh đưa hai tay, dùng sức tách Trang ra.

Trang trợn to mắt ngạc nhiên hỏi hắn:

- Anh làm sao vậy?

Minh không dám nhìn thẳng vào Trang, hắn cũng không dám nói Trang dừng lại, chỉ có thể đưa ra câu hỏi mang tính trốn tránh:

- Em không đến chỗ người yêu em à?

Trang nhìn hắn, cười nói:

- Không phải em nói với anh rồi à, người yêu em là anh đó!

Dứt lời, Trang lại hôn nhanh một cái vào môi của Minh, nói với giọng tinh nghịch:

- Sướng nhất anh rồi đó! Tối hôm trước thì có lần đầu của cô chị. Ngày hôm sau lại lấy lần đầu của cô em!

Trang lại hôn sâu với Minh, lần này, cả hai không nói với nhau thêm câu nào nữa, ngoài những câu nói vô nghĩa mang theo cảm xúc trong lúc hai người làm chuyện ấy.

Lời tác giả: Tôi khốn nạn quá, tại sao tôi có thể viết ra chương này. Các bạn đọc hãy giữ bình tĩnh nhé, đây chỉ là truyện thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện