Minh ngồi thụp xuống, ôm mặt khóc nức nở, hắn không thể nào không khóc thành tiếng.

Minh không biết hắn trong khoảng thời gian mười năm từ mười lăm tuổi đến hai mươi lăm tuổi, hắn có yêu cô gái nào không. Nhưng Minh của năm mười lăm tuổi trở về trước thì chỉ có Phượng ở trong lòng mà thôi.

Phượng chính là cô gái mà hắn yêu nhất, nhưng cô ấy lại sắp sửa đi lấy chồng mất rồi.

Một vòng suy nghĩ lẩn quẩn ở trong đầu của Minh, hắn lúc này chỉ có thể ngồi đó khóc mà thôi.

Phải đến một lúc lâu sau, Minh không biết là ai đã nói ra ngoài cho Linh biết, chỉ thấy Linh chạy thẳng vào nhà vệ sinh nam.

Nhìn thấy Minh ngồi ôm mặt khóc nức nở, Linh không suy nghĩ gì nhiều, vươn đôi tay ôm lấy Minh vào lòng.

Tay phải của Linh còn vỗ vỗ lấy lưng của Minh, như thể cô nàng đang dỗ dành an ủi một đứa trẻ con là Minh vậy

Minh vẫn cứ khóc, càng khóc càng to, nhưng tuyệt nhiên hắn không nói gì.

Minh cứ khóc như vậy, đến lúc hắn ngất đi, mặt hắn úp thẳng vào ngực của Linh.

Linh không hề đẩy hắn ra, mà cô nàng hoảng loạn khi thấy Minh ngất xỉu. Cô nàng cứ thế ôm Minh, khó khăn lê từng bước ra khỏi nhà về sinh nam, miệng thì hoảng loạn hô:

- Anh Minh, anh Minh,... Mọi người ơi cứu với!...

Rất nhanh Minh đã tỉnh lại, khi hắn tỉnh lại thì thấy mình đang ở trong một chiếc ô tô taxi, Linh vẫn mặc trên người bộ đồng phục của PG nhà hàng đẩy hở hang, đang ôm hắn, gương mặt cô bé đầy lo lắng nhìn hắn chăm chú.

Thấy Minh đã tỉnh lại, Linh không giấu được vui mừng, nói:

- Anh Minh, anh tỉnh rồi!

Minh rời người ra khỏi vòng tay của Linh, hỏi:

- Đang đi đâu đây? Không để Linh kịp trả lời câu hỏi của Minh, chú tài xế taxi ngồi ở phía trước nói vọng xuống:

- Còn đến bệnh viện nữa không?

Vì thế Linh không trả lời câu hỏi của Minh nữa, mà nói với chú tài xế:

- Dạ chú cứ cho bọn con đến bệnh viện để kiểm tra!

Nhưng Minh thì không muốn, hắn lại nói:

- Dạ thôi, không cần đâu chú, chú chở chúng con về đường xx, rồi Minh đọc địa chỉ khu trọ cho chú tài xế taxi.

Linh thì vẫn muốn đưa Minh đến bệnh viện, nhưng sau khi hai người qua lại vài lời, Linh cuối cùng vẫn phải nghe theo lời Minh, để cho chú tài xế quay xe về khu trọ.

Trên đường về, Minh mang theo tâm trạng muộn phiền tựa đầu vào cửa xe, nhìn ra ngoài.

Còn Linh, gương mặt cô nàng vẫn không vơi bớt đi sự lo lắng, đôi mắt không hề rời khỏi Minh.

Nhưng tuyệt nhiên, cả hai người không hề nói với nhau bất kì một câu gì. Chú tài xế cũng tinh ý, không hề mở miệng bắt chuyện vào lúc này.

Xe dừng ở gần cổng khu nhà trọ của Minh và Linh, Minh đang định đẩy cửa bước ra, Linh đã giữ tay hắn lại, nói:

- Cởi áo ra cho em mượn đã!

Nói rồi, Linh lại quay sang nói với chú tài xế:

- Chú cho con chuyển khoản!

Minh cởi áo ngoài ra đưa cho Linh, cùng lúc đó chú tài xế cũng dơ mã QR ra.

Linh đang định chuyển khoản, Minh đã gạt tay cô nàng, lấy điện thoại của mình ra thanh toán.

Thanh toán xong, lần này Minh cũng không vội rời đi, mà ngồi lại trên xe, đợi Linh mặc áo xong mới cùng cô nàng đi xuống.

Minh đi thẳng về phòng của mình, Linh cũng đi theo hắn vào trong phòng.

Minh thấy vậy thì mặc kệ, cứ để cô nàng đi theo vào phòng.

Hai người sát vai nhau ngồi dựa vào thành giường, Linh lúc này mới lên tiếng hỏi Minh:

- Anh làm sao vậy? Tại sao lại khóc trong nhà vệ sinh?

Tâm trạng Minh lúc này cực kì tệ, hắn chỉ muốn khóc, nhưng vì sĩ diện của đàn ông, hắn không muốn khóc trước mặt người khác. Minh không lên tiếng, chỉ lắc nhẹ đầu, ý là không muốn nói.

Hai người lại ngồi im như vậy một lúc lâu, Linh thì muốn tìm hiểu lí do vì sao Minh khóc, còn Minh thì cứ chìm trong những suy nghĩ tiêu cực của mình.

Đột nhiên, Linh đứng bật dậy, đi ra khỏi phòng của Minh.

Minh thẫn thờ nhìn theo bóng lưng cô nàng rời đi mà không nói gì, cũng không hành động gì, hắn vẫn cứ ngồi im như vậy cho đến khi Linh quay trở lại.

Hai tay cô nàng xách theo hai hộp đồ ăn và hơn chục lon bia loại 500ml. Linh tính toán, nếu Minh không chịu nói chuyện, vậy để bia rượu khiến Minh nói.

Linh đặt một lon bia trước mặt của Minh, sau đó đi lấy bát đũa, bày hai hộp đồ ăn ra.

Không chờ Linh bày đồ ăn ra xong, Minh đã cầm lấy lon bia mà Linh để trước mặt hắn, bật ra, uống một hơi dài.

Linh thấy vậy cũng mặc kệ hắn, mục đích của cô nàng là chuốc cho hắn say, để hắn nói ra tâm sự trong lòng mà, hắn đã chủ động uống, cô làm sao mà phải ngăn cản.

Bày biện đồ ăn xong, Linh lại ngồi xuống bên cạnh Minh, tự lấy cho mình một lon bia, bắt đầu uống cùng Minh.

Cả hai người vừa uống vừa ăn, xem xem ai mới là người say trước.

Kết quả, tất nhiên là Minh là người say trước, không nói đến cách uống bia của hắn quá dễ say, chỉ nói về Linh, cô nàng là PG trong nhà hàng bia tươi, từ lâu đã luyện ra được khả năng càng uống càng tỉnh, làm sao mà Linh thua Minh trong bàn nhậu được.

Khi say, quả nhiên người ta sẽ nói nhiều hơn, Minh cũng không ngoại lệ, những giọt nước mắt hắn đã lại bắt đầu lăn dài trên má, hắn cũng chăng thèm lau đi, hắn nhìn Linh mà tưởng là Phượng, nói:

- Cậu đã từng thích tớ chưa? ... Tại sao cậu lại đi lấy chồng? ... Tại sao cậu không chờ tớ? ... Tớ mới là người sẽ đem lại hạnh phúc cho cậu mà! ...

Minh vẫn tiếp tục khóc, rồi hắn lại nhắc đến cô Nhu - mẹ của hắn, nói hết tình cảm của hắn dành cho mẹ mình, có thù hận cũng có yêu thương, hắn lên tiếng hỏi:

- Mẹ có biết cảm giác vừa hận vừa thương mẹ của mình là như thế nào không? ... Mẹ có biết con đau khổ lắm không? ... Mẹ có biết cảm giác không tìm được hơi ấm trong chính gia đình của mình là như thế nào không? ... Nhưng mẹ ơi, mẹ vẫn là mẹ của con, chỉ cần mẹ nhận ra lỗi lầm của mình, chỉ cần mẹ nói một lời xin lỗi với con thôi, thì con vẫn sẽ mãi là con của mẹ mà!

Lon bia trong tay của Minh rơi xuống, hắn lúc này không thể uống thêm được nữa, đôi tay hắn run lẩy bẩy, cố gắng khoanh lại, ôm lấy hai đầu gối, rồi gục mặt xuống.

Linh vẫn không nói một lời, cô nàng để hắn khóc thêm một lúc, chờ đến khi hắn dừng lại, cô mới nâng đầu hắn lên, quay gương mặt đang tèm nhem đầy nước mắt và nước mũi của hắn về phía mình.

Linh đưa tay với lấy khăn giấy, giúp Minh lau sạch hết nước mắt và nước mũi trên khuôn mặt hắn.

Làm xong, Linh nhẹ nhàng nhướn người lên, đặt lên trán Minh một nụ hôn.

Cả hai người bốn mắt im lặng nhìn nhau không nói lời nào, nhưng trong ánh mắt cả hai đã chứa đựng cả ngàn lời nói.

Đến khi cảm xúc của cả hai dâng trào đến đỉnh điểm, đôi môi của hai người đã dính vào nhau rồi.

Cả hai cùng nhau từ từ đứng lên, chiếc áo của Minh khoác trên người Linh tự động rơi xuống, tay phải Minh hơi giữ lấy đầu của Linh, không để đôi môi của cô thoát ra khỏi đôi môi của hắn. Tay trái của Minh kéo Linh sát lại gần hắn hơn, rồi vòng qua eo, ôm chặt lấy cô.

Khoảnh khắc hai người là của nhau đã gần kề, chỉ là, do quá đắm chìm vào cảm xúc, cả Minh và Linh đều không chú ý đến bên ngoài cánh của phòng Minh, đang có một đôi mắt đang nhìn bọn họ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện