Công chúa vẫn chỉ là một nữ hài còn trong tã lót.

Nàng được nhũ mẫu bế đi, dần dần rời xa ta, bỗng nhiên òa khóc lớn.

Hoàng đế không phạt ta, cũng không tiếp tục xử trí Giang Vi Thần.

Bởi vì mấy ngày gần đây, biên quan truyền về cấp báo: Khiết Đan có mấy toán du binh liên tục xâm phạm các thôn làng biên cảnh của ta, ý đồ bất chính.

Giang Vi Thần vừa rời đi, người Khiết Đan liền tro tàn sống lại.

Có thể thấy, Giang Vi Thần quả thực có tác dụng uy h.i.ế.p đối với bọn Khiết Đan.

Ta biết, hoàng đế giữ lại Giang Vi Thần, là để khi biên quan lại nguy cấp trong tương lai, còn có thể tái khởi dụng hắn.

Vì thế, Giang Vi Thần vô cùng đắc ý.

Hắn nhờ người truyền lời cho ta:

“Cứ đợi đấy! Chỉ cần bản tướng quân còn c.ắ.n c.h.ế.t một ngày không chịu hòa ly, sớm muộn gì cũng có một ngày, tân thù cựu hận tính chung một lượt!”

Ta và Giang Vi Thần đã hoàn toàn xé rách mặt mũi, hắn sẽ không bỏ qua cho ta.

Tiêu Minh Trạm an ủi ta:

“Cháu gái cứ yên tâm, có biểu cữu ở đây, không ai có thể động đến cháu dù chỉ một sợi lông!”

Ta lại nói:

“Người Khiết Đan đến cũng quá trùng hợp, không bằng phái người điều tra một phen, xem trong đó có gì mờ ám hay không.”

Tiêu Minh Trạm bừng tỉnh:

“Được, bản vương lập tức phái người đi tra!”

Ta nghĩ một chút, lại bổ sung:

“Mấy lần giao phong tiến lui, Giang Vi Thần và Diêu nương chỉ biết xung động lỗ mãng, không tính hậu quả, trông chẳng giống hạng người thông minh.”

Tiêu Minh Trạm nói:

“Cháu gái nói đúng, chỉ hai tên ngu xuẩn đó, bản vương không tin chỉ dựa vào bọn họ, lại có thể làm nên chuyện ở biên cương. Bản vương sẽ cho người điều tra tất cả, sau lưng Giang Vi Thần nhất định còn giấu trò mèo!”

Giang Vi Thần bị giam lỏng, ta cuối cùng cũng sống được những ngày yên ổn.

Ngoại trừ việc hắn thường xuyên nhờ người truyền thư mắng ta vài câu, cũng chẳng xảy ra chuyện lớn gì.

Tiêu Minh Trạm thì bận rộn chỉnh biên quân đội của Giang Vi Thần, tiện thể giúp ta điều tra mọi việc.

Ta thì bận rộn chỉnh lý y án, chạy ngược chạy xuôi khám bệnh.

Ngược lại, Diêu nương lại nhiều lần nhờ người thu mua các loại thảo d.ư.ợ.c trợ thai, xem ra là muốn có con rồi.

Nàng ta quanh năm theo Giang Vi Thần chinh chiến, đến kỳ nguyệt sự cũng chẳng được nghỉ ngơi t.ử tế, tích tụ tháng năm dài lâu, e là đã tổn hại thân thể.

Nếu có một đại phu y thuật tinh xảo, lại am hiểu phụ khoa giúp nàng ta điều dưỡng thân thể, có lẽ sẽ toại nguyện như mong muốn.

Chỉ tiếc rằng, khắp kinh thành này, không ai giỏi phụ khoa hơn ta.

Mùa đông năm ấy, trong sự chăm sóc tỉ mỉ của ta, Đoan vương phi sinh hạ một tiểu thế t.ử.

Trong chốc lát, danh tiếng của ta vang dội khắp nơi. 

Rất nhiều phụ nhân khao khát cầu con đều tìm đến tận cửa nhờ ta.

Giang Vi Thần và Diêu nương lại sai người truyền tin cho ta, nhưng Tiêu Minh Trạm cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cho người đ.á.n.h cho kẻ truyền tin một trận.

Đoan vương phủ trên dưới đều hân hoan mừng rỡ, y không muốn nhìn thấy bất kỳ thứ xúi quẩy nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiêu Minh Trạm có chút tiếc nuối:

“Bản vương thật sự rất muốn có một tiểu thư khuê nữ…”

Đến đầu xuân, tin tức ta nhờ Tiêu Minh Trạm dò hỏi cuối cùng cũng có hồi âm.

Hóa ra, sở dĩ Giang Vi Thần nhiều lần lập được kỳ công nơi biên cảnh, là vì phía sau có một phó tướng bày mưu tính kế cho hắn.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Thế nhưng khi Giang Vi Thần vào kinh thuật chức, hắn lại ôm trọn toàn bộ công lao về mình, đối với vị phó tướng kia thì không nhắc lấy nửa chữ.

Đây vốn là tác phong xưa nay của Giang Vi Thần. 

Hắn xem sự nỗ lực của người khác là lẽ đương nhiên, còn thành công thì luôn quy về đầu mình.

Khi ta tìm được vị phó tướng ấy, y u sầu chán nản, ngày ngày lăn lộn ở lầu xanh uống rượu giải sầu.

“Đám người quyền quý các ngươi, chẳng phải đều như vậy sao?”

Phó tướng cười đầy mỉa mai:

“Có công thì đều là công lao của cấp trên. Có tội thì lôi thuộc hạ ra gánh.”

Ta hỏi y:

“Cho nên, ngươi cứ thế tự cam đọa lạc?”

Phó tướng ủ rũ đáp:

“Mẫu thân ta bệnh đã nhiều năm, nếu không phải tướng quân ra lệnh cho quân y chẩn trị cho bà, lại còn đưa cho rất nhiều thảo d.ư.ợ.c, thì mẫu thân ta đã c.h.ế.t từ lâu rồi. Tướng quân đối với ta ân nghĩa sâu nặng, ta không thể phản bội hắn.”

Ta lại cười đến mức nước mắt sắp trào ra.

Giang Vi Thần vậy mà lấy đồ của Từ gia ta đi làm ân tình, quay đầu lại còn giày xéo ta không đáng một xu! Hắn đương nhiên coi ta, coi cả Từ gia, đều là vật phụ thuộc của hắn.

Ta nói với phó tướng:

“Quân y và thảo d.ư.ợ.c đều không phải tài sản riêng của Giang Vi Thần, ngươi đừng báo ân sai hướng.”

Ta dẫn vị quân y kia tới trước mặt phó tướng. 

Quân y chắp tay nói:

“Tại hạ là một đại phu. Chỉ cần là bệnh nhân được đưa đến trước mặt ta, ta đều sẽ dốc hết toàn lực cứu chữa. Không phải vì tướng quân ra lệnh cứu người, ta mới chẩn trị cho mẫu thân ngươi.”

Phó tướng hỏi lại:

“Nhưng quân pháp nghiêm minh, nếu không có mệnh lệnh của tướng quân, mẫu thân ta làm sao có thể gặp được ngài?”

“Chỉ là công khí tư dụng mà thôi.”

Ta nói thẳng không kiêng dè:

“Nhiều năm qua, ngươi vì hắn xông pha sinh t.ử, hắn dùng chiến công của ngươi đổi lấy phong thưởng, như vậy đã đủ để trả xong ân tình của hắn rồi.”

Phó tướng sững người.

Ta bổ sung thêm:

“Bất luận giữa ngươi và tướng quân có tư tình gì, các ngươi đều không nên công tư bất phân, đem an nguy của thiên hạ vạn dân đặt vào chỗ hiểm.”

Phó tướng xấu hổ che mặt:

“Xin lỗi… là ta sai rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện