6

Ta liếc mắt ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh.

Nha hoàn đứng cạnh lặng lẽ lui xuống.

Sau đó, ta bình thản nhấp một ngụm trà, giễu cợt nói:

“Tư binh của tướng quân, liền có thể tùy tiện xông vào hậu viện của người khác sao? Hành vi như vậy, chẳng khác nào bọn binh phỉ!”

“Câm miệng, đừng có tạt nước bẩn lên chúng ta!” 

Diêu nương giận dữ chĩa hồng anh thương về phía ta.

“Ta phụng mệnh tướng quân, bắt ả nữ nhân chuyên khuấy động thị phi như ngươi về thẩm vấn!”

Nhìn ra được, nàng ta trút hết cơn phẫn nộ vì ngày hôm đó bị làm nhục trước đám đông lên người ta.

Ta bật cười:

“Diêu nương, ở kinh thành, chỉ khi Đại Lý Tự truy bắt phạm nhân, mới có thể dùng đến chữ ‘thẩm vấn’.”

Những phu nhân bên cạnh ta vốn bị chấn nhiếp cũng chợt tỉnh ngộ.

Các nàng xì xào bàn tán:

“Đây đâu phải Giang phủ, các ngươi sao có thể tùy tiện xông vào phủ đệ người khác?”

“Thật là phản rồi! Trong mắt các ngươi còn có vương pháp hay không?”

“…”

Khí thế hung hăng của Diêu nương yếu đi mấy phần.

Nhưng nàng ta không cam lòng bị ta áp đảo, nghiến răng phô trương thanh thế:

“Nữ nhân xuất giá phải theo trượng phu, ta bắt tiện phụ này về, thi hành chính là gia pháp!”

Diêu nương vừa nói, bỗng chộp được mấu chốt! Nàng ta lập tức ưỡn thẳng lưng:

“Đúng vậy! Chính là gia pháp! Tiện phụ này ăn nói vô lễ, bất kính với phu quân, phạm vào phụ đức!”

“Tiện phụ này bịa đặt gièm pha, làm hoen ố thanh danh Giang phủ, phạm vào phụ ngôn! Tiện phụ này không ở nhà phò trợ phu quân dạy con, lại ra ngoài gây chuyện, phạm vào phụ công!”

“Tam tòng tứ đức, nàng ta phạm cả bốn! Ta thi hành gia pháp, bắt nàng ta về dạy dỗ, có gì là không thể!”

Lời nàng ta vừa dứt, toàn trường lặng ngắt như tờ.

Thứ nàng ta viện dẫn, chính là 《Nữ Giới》 do Ban Chiêu thời Hán soạn ra.

Nhưng triều đại của ta từ thời Thái Tổ đến nay, phong khí cởi mở, từng có nữ hoàng, nữ tướng quân, cũng có tiền lệ công chúa tái giá hai, ba lần.

《Nữ Giới》 trong miệng nàng ta, vốn không phải chuẩn mực mà mọi nữ nhân đều buộc phải tuân theo.

Ta uể oải ngả người ra sau, lười biếng nói:

“Vậy còn ngươi thì sao? Nếu ngươi thật sự tam tòng tứ đức, cớ sao lại ở biên cương vô môi vô sính mà ăn ở với phu quân của ta?”

Sắc mặt Diêu nương trong khoảnh khắc liền biến đổi!

Nàng ta thẹn quá hóa giận, nâng thương thúc ngựa lao thẳng về phía ta.

Nhưng gia đinh và hộ viện trong hậu viện đã kịp thời chạy đến, đ.á.n.h nhau loạn xạ với đám người của Diêu nương.

Đoan vương phi nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, an ủi:

“Cháu gái đừng sợ, dù có phải dốc hết sức lực của Đoan vương phủ, bổn vương phi cũng nhất định bảo vệ cháu chu toàn.”

Vốn dĩ ta là kẻ lạnh lòng lạnh dạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thế nhưng nghe những lời ấy của Đoan vương phi, hốc mắt ta bỗng đỏ hoe.

Nàng ấy là nữ nhân đang mang thai, vậy mà vẫn sẵn sàng đứng ra che chở cho ta.

Hóa ra, không phải ai cũng lang tâm cẩu phế như Giang Vị Thần.

Người đời đã nhận ân huệ của ta, tự khắc sẽ báo đáp.

Vở náo loạn này, cuối cùng kết thúc bằng việc Tiêu Minh Trạm dẫn cấm vệ quân xông vào hậu viện.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Người là do ta sai nha hoàn đi báo.

Nhưng ta không ngờ Tiêu Minh Trạm lại dẫn theo nhiều người đến mức gần như vây kín toàn bộ hậu viện.

“Kẻ không có mắt nào dám động đến cháu gái của bổn vương!”

Tiêu Minh Trạm xắn tay áo, chống nạnh xông vào.

Nhóm người của Diêu nương thấy đại thế đã mất, đành phải tại chỗ nộp v.ũ k.h.í đầu hàng.

Ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Diêu nương.

Nàng ta bị cấm vệ quân vây thành một vòng tròn.

Đao thương sáng loáng chĩa thẳng vào người nàng ta.

Nàng ta miễn cưỡng ném cây hồng anh thương trong tay xuống đất, oán hận trừng mắt nhìn ta:

“Có giỏi thì đ.á.n.h với ta một trận, gọi người giúp đỡ thì tính là bản lĩnh gì!”

“Bản lĩnh của con người không phải dựa vào việc hung đấu ác mới thể hiện ra.”

Ta bình thản nói:

“Ngươi ở tiền tuyến g.i.ế.c địch, bảo vệ là một phương cương thổ. Còn ta ở hậu viện cứu người, cũng là bảo vệ một phương bách tính.”

“Diêu nương, ngươi chẳng cao quý hơn ta ở chỗ nào cả.”

7

Hôm ấy, đám quý phụ bị Diêu nương chỉ cây dâu mắng cây hòe đồng loạt phẫn nộ.

Bọn họ liên danh dâng tấu, thỉnh cầu Thánh thượng nghiêm trị phủ Hộ Quốc Công.

Giang Vi Thần sai khiến Diêu nương cùng tàn bộ binh tư trong quân, tự tiện xông vào vương phủ, nh.ụ.c m.ạ mệnh phụ, coi trời bằng vung, ngang ngược càn rỡ, đại nghịch bất đạo!

Nàng ta phạm vào sự phẫn nộ của số đông, bá quan cùng thỉnh cầu hoàng đế c.h.é.m Diêu nương để trút giận.

Ta cho rằng thắng lợi đã nằm chắc trong tay, lại một lần nữa quỳ trước điện, thỉnh cầu Thánh thượng hạ chỉ cho phép ta hòa ly với Giang Vi Thần.

Nhưng hoàng đế không trực tiếp đáp lại thỉnh cầu của ta.

Ngài ra lệnh cho ta đưa Phúc Hỉ đích công chúa hồi cung.

Hoàng đế nói:

“Hôm đó các ngươi đao thật thương thật đối đầu trước mặt mọi người, trẫm chỉ sợ công chúa bị kinh hãi, ngày đêm khó ngủ. Trẫm là hoàng đế, nhưng cũng là phụ thân, mong ngươi thấu hiểu.”

Hoàng đế không phải kẻ ngu, cuối cùng cũng nhìn ra sự tính toán của ta, bèn trút giận lên ta.

Nhưng nể mặt hoàng hậu giao cho ta chỉnh lý y án, vì chuyện sau này mở nữ y học đường, nên không chấp nhặt với ta.

Chỉ là Giang Vi Thần và Diêu nương thì không may mắn như vậy.

Thánh thượng phái trọng binh vây c.h.ặ.t Giang phủ, chỉ cho vào không cho ra, để tránh Giang Vi Thần lại gây ra động tĩnh lớn hơn.

Trước kia chỉ cấm túc một mình Giang Vi Thần, nay là giam lỏng cả Giang phủ.

Khi ta đưa công chúa trả về cung, đã dập đầu ba cái trước Phúc Hỉ công chúa:

“Tội phụ không bảo vệ được công chúa chu toàn, mong công chúa lượng thứ.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện