Từng sợi m.á.u mảnh như những con sâu con rắn đang ngọ nguậy, nhanh ch.óng nuốt chửng bức tường vốn dĩ trắng sạch.

Ngoại trừ một pho tượng thần bị che phủ bằng vải đỏ, căn mật thất trống trơn không còn vật gì khác. Thế nhưng Bạch Sương Hành lại nghe rất rõ, bên tai mình có nhiều giọng nói đồng thời vang lên.

Tiếng ù ù của máy móc khổng lồ, tiếng gầm rú của cự thú, tiếng kêu t.h.ả.m thiết xé lòng của con người, tiếng gió, tiếng nước, tiếng khóc nức nở.

Còn có cả một tràng cười the thé, u ám quỷ dị, không biết vọng đến từ đâu.

Những âm thanh ấy cùng lúc tràn vào màng tai, rồi như thủy triều dâng ngập tâm trí, tựa một chiếc đỉnh khổng lồ nặng ngàn cân ầm ầm giáng xuống, ép đến mức tinh thần cô trong chớp mắt trở nên choáng váng.

Có một khoảnh khắc, Bạch Sương Hành gần như không cảm nhận được bất kỳ sự tồn tại nào xung quanh, cả người giống như rơi vào một cơn mộng cảnh.

Rất nhanh, cô nghiến răng c.ắ.n mạnh đầu lưỡi.

Cơn đau sắc bén hóa thành một lưỡi d.a.o nhọn, đ.â.m thẳng vào thần kinh. Bạch Sương Hành rùng mình một cái, cuối cùng cũng tìm lại được vài phần cảm giác mình vẫn còn sống.

Sức mạnh của pho tượng thần kia… còn mạnh hơn lúc ở tòa nhà số 444 trên phố Bách Gia.

Cảm giác áp bức nặng nề đến mức không sao chịu nổi, lại thêm những sợi m.á.u cuồn cuộn vây c.h.ặ.t bốn phía, dù pho tượng đứng im bất động, cũng không ai có thể tiến lại gần nó dù chỉ nửa bước.

Bạch Sương Hành không hề do dự, trong khoảnh khắc đã đưa ra quyết định: “Đi mau!”

Vừa nói, cô vừa cúi người, bế bổng Giang Miên lên, tay trái còn trống thì túm c.h.ặ.t cánh tay Thẩm Thiền, không chần chừ lao thẳng về phía cầu thang.

Thẩm Thiền lần đầu tiên nhìn thấy tượng thần, dưới uy áp trùm trời lấp đất ấy mà ngây người ra một lúc. Bị Bạch Sương Hành kéo mạnh như vậy, cô mới kịp hoàn hồn.

“Đây chính là tà thần mà cậu từng nói đến sao?”

Cô không ngốc. Vừa nhìn thấy tấm vải đỏ quỷ dị kia, cô đã lập tức nhớ đến những miêu tả trước đây của Bạch Sương Hành về pho tượng.

Nói chuyện đồng thời, Thẩm Thiền c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng ngăn cơ thể mình run rẩy.

…Cảm giác này thật sự quá khó tin.

Trước đó, khi Bạch Sương Hành nhắc đến tà thần, chỉ nói rằng một khi nhìn thẳng vào tượng thần sẽ khiến người ta cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Khi ấy Thẩm Thiền hoàn toàn không hình dung nổi đó là cảm giác thế nào, nghĩ vài giây rồi đoán đại, chắc cũng giống như xem phim kinh dị.

Cho đến tận lúc tận mắt chứng kiến cảnh tượng trong mật thất, cô mới hiểu được khi đó mình ngây thơ nông cạn đến mức nào.

Mật thất u ám chật hẹp, oán khí, sát khí và âm khí dày đặc đến cực điểm tụ hội vào một chỗ, mang đến cảm giác ngột ngạt còn nặng nề hơn cả biển sâu.

Khi ánh mắt cô hướng về pho tượng thần, nỗi sợ hãi cuộn trào dữ dội như thể đã có hình thể, không cho cô phản ứng lấy dù chỉ một giây, liền nuốt chửng cô hoàn toàn.

Theo bản năng, cơ thể bắt đầu run rẩy, mềm nhũn. Đừng nói phản kháng, đến việc nhấc chân chạy trốn cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Rõ ràng ngày thường, gan Thẩm Thiền cũng không hề nhỏ.

Phía sau, những sợi m.á.u điên cuồng vặn vẹo, Bạch Sương Hành né tránh vài đòn tập kích trong số đó, tim đập thình thịch.

Vừa rồi cô cũng bị dọa không nhẹ. Chính xác mà nói, dưới uy áp cực hạn như vậy, không ai có thể không choáng váng.

Lại một sợi m.á.u to bằng ngón tay lao tới. Bạch Sương Hành vừa định tránh né, Giang Miên đang được cô bế trong lòng bỗng vươn tay phải ra, nắm c.h.ặ.t lấy nó.

Ngay sau đó, dùng sức giật mạnh.

Dù không thể sử dụng năng lực, nhưng Giang Miên dù sao cũng là một lệ quỷ có thực lực mạnh mẽ. Những sợi m.á.u cấp thấp này chỉ có thể ăn mòn huyết nhục con người, hoàn toàn không thể gây tổn thương cho cô bé.

Trong lòng bàn tay cô bé tụ lại một luồng oán khí đen đặc. Sợi m.á.u khẽ run lên trong tay cô, rồi như cành cây khô héo, bất động rơi xuống đất.

“Những sợi m.á.u trong tầng hầm rất yếu.”

Giang Miên nói khẽ, giọng có chút căng thẳng: “Chị ơi, em có thể bảo vệ mọi người.”

Bạch Sương Hành: …Ồ.

Thẩm Thiền: …Ồ.

Hóa ra… hai chị em họ mới là những kẻ đứng ở đáy chuỗi thức ăn sao? Cầu thang không sâu, Bạch Sương Hành rất nhanh đã quay lại văn phòng hiệu trưởng.

Điều khiến cô không ngờ tới là—bên ngoài mật thất, cũng đã trở thành một địa ngục m.á.u me.

Từng sợi mạch m.á.u từ dưới đất lan tràn ra, như những sợi tơ nhện đan xen chằng chịt, phủ kín tường thành những đường gân phức tạp.

Chỉ có điều, so với những sợi m.á.u đỏ mang tính công kích trong mật thất, chúng dường như yếu hơn nhiều, mềm oặt bám dọc theo mép tường, trông không có ý định phát động tấn công.

Bạch Sương Hành chợt nhớ ra.

Khi hiệu trưởng lần đầu tiên xuất hiện trong lớp học, toàn bộ giấy nội quy của học sinh đều biến thành màu đỏ m.á.u, còn tường thì giống hệt bây giờ, bị bao phủ bởi một tầng tia m.á.u.

Khi đó có học sinh làm theo phiên bản quy tắc của giáo viên chủ nhiệm, gặp quỷ liền lên tiếng rồi bỏ chạy.

Kết quả ngay giây tiếp theo, liền c.h.ế.t trong tay quỷ quái.

Vì thế Bạch Sương Hành đưa ra suy đoán: trong môi trường đỏ m.á.u này, bắt buộc phải tuân theo phiên bản nội quy của hiệu trưởng.

Tức là “coi như không nhìn thấy gì, không lên tiếng, không để ý, cũng không được cử động”.

Thẩm Thiền ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu logic trong đó: “Sao lại thành ra thế này nữa rồi?”

Bạch Sương Hành cau mày, nhanh ch.óng đẩy tủ sách trở về vị trí cũ: “Rời khỏi đây trước đã.”

Họ đến văn phòng hiệu trưởng, một là để tìm manh mối, hai là chờ Giang Miên tìm ra nguồn gốc của cảm giác áp bức.

Giờ mục đích đã đạt được, không có lý do gì tiếp tục ở lai

Một khi bị hiệu trưởng phát hiện, còn không biết sẽ gây ra thêm rắc rối gì nữa.

Mở cửa văn phòng, may mắn thay, bên ngoài không có ai.

Bạch Sương Hành bước ra ngoài. Thẩm Thiền rời đi sau, tiện tay đóng cửa lại cẩn thận.

Nhìn thấy cảnh tượng ngoài hành lang, cô không khỏi tê cả da đầu.

Trên hành lang cũng mọc đầy tia m.á.u, chi chít rậm rạp như dây leo.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời tối đến mức không giống thực tại. Rõ ràng vẫn là buổi sáng, vậy mà bầu trời đã u ám không chút ánh sáng, trong màu đen đặc như mực loang, tản ra sắc đỏ như m.á.u.

“Hiệu trưởng và cô Tần đại diện cho hai bộ nội quy. Mỗi bộ nội quy, có lẽ đều mở rộng thành một thế giới.”

Bước chân Bạch Sương Hành rất nhanh, giọng hạ thấp: “Thứ chúng ta đang ở trong này, chính là thế giới của hiệu trưởng.”

Phiên bản quy tắc của hiệu trưởng lạnh lùng vô tình, thế giới được nó sinh ra cũng vì thế mà trở nên ngột ngạt, tuyệt vọng.

Máu thịt khắp nơi, bầu trời không ánh sáng—hoàn toàn tương ứng với trạng thái tinh thần sắp sụp đổ của học sinh.

Đến lúc này, toàn bộ sự thật gần như đã lộ diện.

Đi trong hành lang tĩnh mịch, Thẩm Thiền phân tích: “Việc hiệu trưởng chọn đặt văn phòng ở đây, hẳn có liên quan đến tà thần—ông ta cần một tầng hầm đủ yên tĩnh và hẻo lánh.”

Bạch Sương Hành gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngoài ra, có lẽ còn hai nguyên nhân nữa.”

Cô dừng lại, trước khi rời khỏi hành lang này, quay đầu nhìn bóng cây bên cửa sổ: “Bên cạnh văn phòng hiệu trưởng trồng rất nhiều cây hòe. Hòe là ‘quỷ trong các loài cây’, thuộc âm, có thể tụ âm khí, nuôi dưỡng tượng thần tà thần.”

Do từng trải qua vài chuyện trong quá khứ, Bạch Sương Hành rất say mê nghiên cứu linh dị thần quái, nên biết không ít kiến thức liên quan.

Thẩm Thiền biết về quá khứ đó của cô, khẽ gật đầu: “Nguyên nhân thứ hai thì sao?”

Khi lên tiếng, cô cũng quay đầu nhìn hàng cây hòe bên cửa sổ.

Bóng cây lay động, trong thế giới đỏ m.á.u này, trông chẳng khác nào từng bàn tay lơ lửng.

Đây chính là nguồn âm khí dùng để cung dưỡng tà thần.

Thẩm Thiền nhìn mà nổi da gà, vội vàng dời ánh mắt đi.

“Tòa nhà giảng dạy.”

Bạch Sương Hành kiên nhẫn giải thích: “Nếu muốn tuyệt đối kín đáo, ông ta hoàn toàn có thể xây tầng hầm dưới nhà mình. Nhưng như vậy, âm khí tà thần quá nặng, rất dễ khiến bản thân bị phản phệ.”

Bách Lý là một thiên sư tinh thông âm dương ngũ hành, trong tầng hầm tòa nhà 444 đã bố trí rất nhiều phù chú, đủ để trấn áp sát khí của tà thần.

Nhưng rõ ràng, từ cách bày biện trong văn phòng hiệu trưởng có thể thấy, hiệu trưởng là kẻ ngoại đạo trong lĩnh vực này. Cô thấp giọng: “Trong tòa nhà giảng dạy có hàng trăm, hàng nghìn học sinh sinh hoạt, dương khí cực thịnh.”

Khóe miệng Thẩm Thiền giật giật: “Không phải chứ… Với thân phận là hiệu trưởng, ông ta lại lấy trường học làm nơi tế tự tà thần, để học sinh giúp ông ta áp chế âm khí?”

Đây rốt cuộc là thứ cặn bã gì vậy?

“Bất kể ông ta xuất phát từ mục đích gì, tóm lại, hiệu trưởng thờ phụng tà thần, và dự định tế lễ vào ngày 10 tháng 10.”

Nhớ lại những trải nghiệm ở phố Bách Gia, ánh mắt Bạch Sương Hành dần lạnh đi: “Mà tế phẩm mà vị thần đó cần… là con người.”

Nói đến đây, họ đã đến cầu thang dẫn về lớp học.

Qua khúc quanh cầu thang, Bạch Sương Hành nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một mảng đỏ mênh m.ô.n.g dữ tợn.

Nhiệt độ trong không khí, không biết từ lúc nào đã giảm đi rất nhiều.

“Trong thư của hiệu trưởng có viết rằng cô Tần ‘nhiều chuyện’, nghĩa là ban đầu cô ấy hoàn toàn không liên quan đến việc này.”

Sắc mặt Thẩm Thiền cũng chẳng khá hơn: “Cô ấy vô tình phát hiện kế hoạch của hiệu trưởng, biết đám khốn đó định g.i.ế.c người, cho nên—”

Cho nên bị diệt khẩu.

Càng nghĩ càng tức, cô nghiến răng: “Bọn chúng còn lương tâm không vậy?!”

Bạch Sương Hành cụp mắt, không lên tiếng.

Ai cũng có thứ cầu mà không được.

Bách Lý muốn trường sinh trẻ mãi, hiệu trưởng có thể muốn tiền, hoặc quyền. Khi lòng tham của con người đạt đến đỉnh điểm, lương tri cũng sẽ từng chút một bị gặm nhấm.

Thẩm Thiền càng nghĩ càng giận, nhưng bị kẹt trong Bạch Dạ này, ngay cả việc trừng trị kẻ ác, đòi lại công lý cũng không làm được.

Cô thở dài: “Sương Sương, cậu nghĩ tiếp theo chúng ta nên làm gì?”

Bạch Sương Hành đã sớm có tính toán: “Đến văn phòng giáo viên, tìm cô Tần—nếu có thể, tớ muốn dùng [Cộng Cảm] với cô ấy.”

Cộng Cảm là một kỹ năng cơ bản nhất trong [Thần Quỷ Chi Gia], có thể kết nối tâm linh với quỷ quái, với một xác suất nhất định sẽ tăng độ thiện cảm của quỷ.

Nhưng đồng thời, điều kiện sử dụng kỹ năng này cũng vô cùng khắt khe.

Bạch Sương Hành đã đọc rất kỹ phần giới thiệu kỹ năng. [Cộng Cảm] rất hữu dụng, nhưng có hai hạn chế lớn.

Thứ nhất, trong mỗi Bạch Dạ, chỉ có thể sử dụng [Cộng Cảm] một lần.

Điều này rất dễ hiểu. Nếu không giới hạn số lần, Bạch Sương Hành gặp quỷ nào cũng có thể cộng cảm trò chuyện, lâu dần, thử thách Bạch Dạ chẳng khác nào buổi họp mặt gia đình của cô.

Thứ hai, [Cộng Cảm] có xác suất thất bại.

Muốn cộng cảm thành công, bắt buộc phải hiểu rõ trải nghiệm khi còn sống của quỷ quái, cũng như nguyên nhân hình thành oán niệm.

Ví dụ như Giang Miên, trước khi sử dụng kỹ năng, Bạch Sương Hành đã biết cô bé từng chịu bạo hành gia đình trong thời gian dài, sau đó bị Bách Lý hiến tế cho tà thần.

Nếu hoàn toàn không biết gì về quỷ quái, thì sẽ lãng phí mất cơ hội cộng cảm duy nhất ấy.

Nghĩ đến đây, Bạch Sương Hành mím môi.

Cô đã thành công giải mã tầng ý nghĩa sâu hơn của nội quy. Nếu dùng  [Cộng Cảm] với Tần Mộng Điệp, xác suất thành công rất cao.

Chỉ còn mười phút nữa là đến giờ vào học, họ không dám chậm trễ, rất nhanh đã đến trước cửa văn phòng giáo viên tầng ba.

Nhất Tiếu Hồng Trần

Vừa lên lầu, Thẩm Thiền đã biến sắc, trầm giọng c.h.ử.i thề: “Khốn kiếp.”

Cửa văn phòng khóa c.h.ặ.t, trên tường và cánh cửa đều có dấu vết bị lửa lớn thiêu đốt, hiện ra màu xám đen c.h.ế.t ch.óc.

Bên cạnh cửa, dựng một tấm bảng thông báo.

[LƯU Ý VĂN PHÒNG GIÁO VIÊN]

[Do một giáo viên sơ suất, văn phòng xảy ra hỏa hoạn, không thể sử dụng. Từ hôm nay tạm thời phong tỏa văn phòng giáo viên, xin đừng cố gắng xâm nhập.]

Thẩm Thiền thử đẩy cửa, cánh cửa và bức tường như bị cố định làm một, không nhúc nhích chút nào.

[Đừng uổng công nữa, các cô vào không được đâu.]

Trong đầu, hệ thống giám sát 663 mặc váy trắng khúc khích cười, tỏ ra vô cùng hài lòng với biểu cảm của họ: [Là một hệ thống lương thiện, tôi có thể giúp các cô giải đáp thắc mắc.]

[Các cô cũng biết rồi, đây là thế giới huyết sắc do hiệu trưởng quản lý, đúng không?]

Nó lắc lư thân người, tà váy như gợn sóng: [Theo lý mà nói, Bạch Dạ này lấy chấp niệm của Tần Mộng Điệp làm chủ thể, cô ấy có quyền hạn tối cao. Nhưng các cô cũng đã thấy rồi—]

Trong lòng Bạch Sương Hành khẽ động, mơ hồ đoán ra điều gì đó.

Quả nhiên, 663 cười khẽ: [Sức mạnh của “thần”, cũng có một phần còn sót lại ở đây.]

Bạch Sương Hành cau mày: “Tà thần… đứng về phía hiệu trưởng.”

[Đúng vậy!]  Hệ thống giám sát 663 gật đầu: [Các cô đã phát hiện ra bí mật của tượng thần, khiến sức mạnh của “thần” dần thức tỉnh. Bây giờ, quy tắc của hiệu trưởng đã có thể vững vàng áp chế Tần Mộng Điệp.]

Không trách trước đó lại xuất hiện tình trạng hai bộ quy tắc đan xen.

Đó là sự đối kháng giữa hai nguồn sức mạnh hoàn toàn khác biệt.

Sắc mặt Bạch Sương Hành trầm xuống.

Muốn làm rõ chân tướng, họ bắt buộc phải dính dáng đến tà thần. Mà một khi đ.á.n.h thức tà thần, sức mạnh phe hiệu trưởng sẽ tăng vọt.

Đây là cục diện không thể tránh khỏi.

Bạch Dạ đã sớm chuẩn bị, sẽ không để cô tiếp cận Tần Mộng Điệp.

[Tóm lại, Tần Mộng Điệp đã bị áp chế hoàn toàn, các cô không thể đ.á.n.h thức cô ấy.]

663 cười cười, trong giọng nói mang theo chút đắc ý: [Nếu là tôi, tôi sẽ từ bỏ ý định cộng cảm với Tần Mộng Điệp, ngoan ngoãn quay về lớp học—thời gian vào học, cũng chẳng còn bao lâu nữa đâu.]
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện