Trong Bạch Dạ, nhất định sẽ cung cấp manh mối cần thiết cho người khiêu chiến.

Đã cả người lẫn quỷ đều cảm thấy phòng hiệu trưởng có vấn đề, thì ở đây chắc chắn cất giấu thông tin then chốt.

Bìa hồ sơ, túi tài liệu, mấy phong thư, một cuốn sách rất cũ.

Đột nhiên, động tác của Bạch Sương Hành khựng lại.

Cô mở cuốn sách cũ ngả vàng, ở một trang bên trong, kẹp hai tờ giấy viết thư.

Giấy có dấu vết từng bị gấp, chữ viết trên đó nguệch ngoạc khó coi.

Tờ thứ nhất viết:

[Chốt vào ngày 10 tháng 10 nhé? Thiên thời địa lợi nhân hòa, lần này nhất định sẽ thành công.]

Chữ trên tờ thứ hai càng hỗn loạn hơn: [C.h.ế.t tiệt, hình như cô ta phát hiện ra rồi, chẳng lẽ người đàn bà đó vẫn luôn điều tra chuyện của chúng ta? Cô ta sẽ không xen vào việc bao đồng chứ? Ngày 10 sắp tới rồi… chuyện này tuyệt đối không thể để người khác biết! Hay là chúng ta, tìm một cơ hội?]

Quả nhiên là vậy.

Những mảnh ghép rời rạc trong lòng dần dần hoàn chỉnh. Bạch Sương Hành hít sâu một hơi, mở miệng nói: “Thẩm Thiền, Miên Miên, tìm được rồi.”

Thẩm Thiền sững người, bước nhanh tới.

“Ngày 10 tháng 10.” Thẩm Thiền liếc một cái đã thấy ngay mốc thời gian này: “Là ngày cô Tần đ.á.n.h dấu trong lịch.”

“Ừ.” Bạch Sương Hành gật đầu: “Nhìn từ mẩu giấy, hiệu trưởng và một người nào đó định làm chuyện gì vào ngày 10 tháng 10, nhưng bị cô Tần phát hiện trước. Trên giấy dùng từ ‘bao đồng’, chứng tỏ chuyện đó vốn không liên quan tới cô Tần.”

“Còn câu ‘tìm một cơ hội’—” Thẩm Thiền nhíu mày, trong lòng chợt lạnh: “Bọn họ muốn… g.i.ế.c Tần Mộng Điệp?”

Cô chợt hiểu ra: “Vậy nên trong Bạch Dạ này, lệ quỷ có oán niệm sâu nhất chính là Tần Mộng Điệp bị hiệu trưởng hại c.h.ế.t?!”

“Khả năng rất cao.” Bạch Sương Hành cụp mắt, nhẹ giọng nói: “Hơn nữa… về ý nghĩa của nội quy trường, có lẽ mình đã giải ra rồi.”

Thẩm Thiền giống như học sinh tiểu học ngoan ngoãn, mắt sáng rực, không chớp lấy một cái nhìn cô.

Vuốt ve tờ giấy trong tay, Bạch Sương Hành nói: “Cậu còn nhớ câu đùa mình nói khi lần đầu nhìn thấy nội quy không?”

Thẩm Thiền đương nhiên nhớ: “Cậu đem hiện tượng trong sinh hoạt thường ngày đổi cách diễn đạt, nói theo kiểu nội quy, còn ra dáng lắm.”

“Cách sắp xếp, tô điểm giữa các con chữ, thường có thể tạo ra những hiệu quả hoàn toàn khác nhau." Bạch Sương Hành trầm ngâm: “Muốn tìm ra sự thật, thật ra chỉ cần bóc tách lớp miêu tả thần thần quỷ quỷ kia, là sẽ thấy được bản chất.”

Giang Miên nghiêng đầu, lộ vẻ mờ mịt.

Bạch Sương Hành mỉm cười.

“Ví dụ nhé, tối qua Trần Diệu Giai nói mẹ cậu ấy đến ký túc xá, mắng cậu ấy một trận, đúng không?” Cô nói: “Vậy thử nghĩ xem, trong ký túc xá, chúng ta đã nhìn thấy gì?”

Thẩm Thiền ngẩn ra một giây.

Vốn đầu óc linh hoạt, cô nhanh ch.óng đưa ra đáp án đúng: “Chúng ta gặp một con quái vật có hình dạng là cái miệng!”

Giờ nghĩ lại, trong miệng quái vật còn lẩm bẩm những lời mơ hồ, giống như vô số người tụ lại mắng c.h.ử.i.

Bạch Sương Hành gật đầu: “Còn nữa, ủy viên kỷ luật từng bị học sinh trong lớp bắt nạt tập thể. Trần Diệu Giai nói cậu ta bị cô lập, ngăn bàn thường xuyên bị nhét những thứ rác rưởi kỳ quái.”

“Nội quy cũng nhắc tới việc trong bàn học có thể xuất hiện thịt vụn.”

Thẩm Thiền dần hiểu ra: “Vậy nên—nội dung trong nội quy, thật ra đều tương ứng với những chuyện học sinh từng trải qua?”

Bạch Sương Hành không khẳng định cũng không phủ nhận, thò tay vào túi áo, lấy tờ giấy in nội quy ra, trải lên bàn.

“Đây là nội quy do giáo viên chủ nhiệm đưa ra.” Cô nói: “Trước đó, chúng ta hãy nhớ lại phiên bản nội quy của hiệu trưởng.”

Phiên bản hiệu trưởng, điều thứ ba:[Nếu nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ góc khuất, xin hãy cố gắng đừng di chuyển, cũng đừng lên tiếng.]

Bỏ qua yếu tố linh dị, nếu đặt vào bối cảnh sinh hoạt thường ngày trong trường học.

Người sẽ khóc trong góc, chỉ có thể là học sinh cực kỳ đau khổ.

Ủy viên kỷ luật bị cô lập bắt nạt, Trần Diệu Giai bị cha mẹ đ.á.n.h mắng, hay học sinh nghèo khó sắp phải bỏ học mà mọi người vẫn nhắc tới—tất cả họ đều từng như vậy.

Nội dung trong nội quy, rõ ràng là sự lạnh nhạt và thờ ơ đến tột cùng.

Đừng để ý, đừng đến gần, giả vờ như không nhìn thấy, nhanh ch.óng rời đi, bảo toàn bản thân là được.

Phiên bản hiệu trưởng, điều thứ tư và thứ năm:

[Trong ngăn bàn sẽ không xuất hiện thịt vụn và cục m.á.u. Nếu phát hiện những thứ này, xin đừng gây xôn xao, lặng lẽ dọn sạch bàn học là được.]

[Khi tập thể d.ụ.c mắt, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng thét, tiếng cầu cứu hay tiếng thì thầm là hiện tượng bình thường, xin các em đừng hoảng sợ.]

Rất rõ ràng, hai điều này tương ứng với các vụ bắt nạt trong trường.

Học sinh bị bắt nạt phải chịu đựng sự áp bức và trò đùa ác ý ngày qua ngày, không tìm được ai để giãi bày, chỉ có thể lặng lẽ chịu đựng.

Còn quy định “không mở mắt khi tập thể d.ụ.c mắt” thì đại diện cho thái độ của bộ nội quy này đối với hành vi bắt nạt: không tham gia, không quan tâm, đừng tự chuốc họa vào thân.

Phiên bản hiệu trưởng, điều thứ sáu:

[Một khi nhìn thấy quái vật khổng lồ hung bạo trong trường, hãy lập tức đứng yên tại chỗ, giữ im lặng. Chạy trốn chỉ khiến nó nổi giận.]

Điều này cũng rất dễ hiểu.

Phụ huynh nóng nảy vô lý đến trường làm loạn, đ.á.n.h đập con cái, học sinh không có khả năng phản kháng, chỉ có thể “giữ im lặng”, giống như Trần Diệu Giai nói, thừa nhận mình không hiểu chuyện, rồi xin lỗi cha mẹ.

Còn hiệu trưởng và giáo viên, chỉ cần hòa giải qua loa, cười cho xong chuyện, để sóng gió nhanh ch.óng qua đi là được.

Phiên bản hiệu trưởng, điều thứ bảy:

[Hãy tin tưởng hiệu trưởng và giáo viên trong trường, họ sẽ mãi là chỗ dựa vững chắc của các em.]

Giờ phút này nhìn lại bộ nội quy ấy, cảm giác rùng mình ban đầu đã tan biến, ngược lại còn thấy có phần buồn cười.

“Ngôi trường này tồn tại rất nhiều vấn đề.” Bạch Sương Hành nói: “Hoặc có thể nói, ở tất cả các trường học trên khắp cả nước, đều tồn tại những vấn đề như vậy.”

Phụ huynh không phân đúng sai, bạn học ngây thơ mà tàn nhẫn, giáo viên không muốn nhúng tay quá sâu, cùng những học sinh u uất, bị đè nén, không biết trút nỗi buồn vào đâu.

Nói xong, cô đưa ngón trỏ, khẽ chạm lên tờ nội quy do Tần Mộng Điệp gửi cho họ.

“Sau đó… Tần Mộng Điệp trở thành giáo viên chủ nhiệm của họ.”

Phiên bản giáo viên chủ nhiệm, điều thứ tư:

[Nếu nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ góc khuất, dù không nhìn thấy ai, với tư cách là bạn học, cũng hãy tiến lên hỏi han một cách thân thiện.]

Tần Mộng Điệp muốn nói với họ rằng, con người với con người không nên lạnh lùng thờ ơ.

Nếu thấy một bạn học lặng lẽ rơi nước mắt, xin đừng làm ngơ bỏ đi, hãy kiên nhẫn hỏi xem, có phải họ đang gặp khó khăn gì không.

Phiên bản giáo viên chủ nhiệm, điều thứ năm:

[5. Ngăn bàn sẽ không xuất hiện thịt vụn và cục m.á.u. Nếu phát hiện, hãy lập tức báo cho giáo viên chủ nhiệm.]

Câu này tương ứng với bắt nạt học đường.

Không ai đáng bị nhắm tới và sỉ nhục vô cớ. Sau khi biết chuyện của ủy viên kỷ luật, Tần Mộng Điệp nói với cậu ấy rằng phải học cách phản kháng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cậu ấy có lòng tự trọng của riêng mình, không phải thùng rác để người khác trút giận.

Phiên bản giáo viên chủ nhiệm, điều thứ sáu và thứ bảy:

[6. Một khi nhìn thấy quái vật khổng lồ hung bạo trong trường, hãy lập tức chạy trốn và báo cho giáo viên chủ nhiệm.]

[7. Nếu bị sinh vật không rõ ràng theo dõi trong hành lang, hãy lập tức chạy trốn và báo cho giáo viên chủ nhiệm.]

“Quái vật hung bạo” tượng trưng cho phụ huynh có khuynh hướng bạo lực, “sinh vật không rõ ràng theo dõi” có lẽ đại diện cho mọi ác ý mà học sinh có thể gặp phải.

Dù thế nào đi nữa, Tần Mộng Điệp sẽ bảo vệ họ.

Vì vậy, bất kể xảy ra chuyện gì, chỉ cần nói cho giáo viên chủ nhiệm là được.

Giống như điều thứ tám đã nói.

[Bất kể lúc nào, ở đâu, gặp nguy hiểm hãy tìm sự giúp đỡ từ giáo viên chủ nhiệm.]

Trường Trung Học Hưng Hoa Số 1 được xây dựng ở một vùng hẻo lánh, lạc hậu.

Nơi này luôn tràn ngập đủ loại khổ nạn và bất công: nghèo đói, cô độc, bắt nạt, bạo lực, nh.ụ.c m.ạ bằng lời nói.

Đa số mọi người dường như đã quen với tất cả những điều đó, nhưng Tần Mộng Điệp thì khác.

Trong Bạch Dạ do cô tạo dựng, từng điều nội quy trông có vẻ kinh khủng rợn người kia, thực chất là tâm nguyện chân thành và tốt đẹp nhất của một giáo viên trẻ dành cho học sinh.

Về sự đồng cảm, lòng t.ử tế, sự phản kháng và lòng tự trọng.

Bạch Sương Hành im lặng, nhìn vào điều thứ ba trên tờ nội quy.

[Hãy ghi nhớ dáng vẻ của bạn. Con người có mắt, mũi và miệng, ai cũng giống nhau, không có ai đặc biệt hơn người khác.]

Có lẽ, Tần Mộng Điệp muốn nói với họ rằng, dù là nữ sinh gia cảnh nghèo khó, hay ủy viên kỷ luật cứng nhắc cố chấp, hoặc học sinh nổi loạn lạc lõng như Trần Diệu Giai.

Những thiếu niên thiếu nữ với tính cách khác nhau ấy, cũng giống như tất cả mọi người khác, chưa từng thua kém ai cả.

Nhưng Tần Mộng Điệp đã c.h.ế.t.

Cô rốt cuộc đã phát hiện ra điều gì, mới khiến hiệu trưởng nảy sinh sát ý với cô?

Ánh mắt chuyển động, dừng lại trên tờ giấy trong tay trái. Ánh nhìn của Bạch Sương Hành dần trầm xuống.

Thẩm Thiền câm lặng.

Trong khoảng tĩnh mịch, Giang Miên đột nhiên kéo tay áo Bạch Sương Hành: “Chị ơi, em cảm nhận được rồi.”

Sắc mặt cô bé trắng bệch như giấy: “Ở dưới đất… có cảm giác rất quen thuộc.”

Theo bản năng, tim Bạch Sương Hành đập mạnh một nhịp.

Dưới đất. Cảm giác quen thuộc. Bí mật mà hiệu trưởng tuyệt đối không cho người khác phát hiện. Áp lực khiến tất cả quỷ quái khiếp sợ.

Tất cả manh mối rời rạc lần lượt hội tụ, một ý nghĩ khiến người ta dựng tóc gáy bỗng chốc hiện lên trong đầu cô.

Bạch Sương Hành đứng dậy: “Ở đây có lẽ thông xuống dưới đất, chúng ta tìm cơ quan đi.”

Thẩm Thiền không hiểu cô đã nghĩ ra điều gì, nhưng vẫn nhanh ch.óng gật đầu:“Được.”

Diện tích phòng hiệu trưởng không lớn. Thẩm Thiền nhìn quanh một vòng, chẳng mấy chốc đã khóa c.h.ặ.t ánh mắt vào chiếc giá sách tương đối trống trải kia.

Cô thử lại gần, dùng sức đẩy nó về phía góc tường.

Giá sách không quá nặng. Cùng với một tiếng “ầm” trầm đục kéo dài, nó chậm rãi dịch sát vào tường.

Đồng thời, khi giá sách bị đẩy ra, bức tường phía sau vốn bị che khuất lộ ra trước mắt, động tác của Bạch Sương Hành và Thẩm Thiền đồng thời khựng lại.

…Trên bức tường sau giá sách, hiện ra một lỗ đen ngòm. Nhìn kích thước, vừa đủ cho một người chui qua.

Tim Bạch Sương Hành siết c.h.ặ.t.

Đối với bí mật của hiệu trưởng, cô đã mơ hồ có dự cảm.

Thẩm Thiền nhìn cô: “Vào không?”

Nhất Tiếu Hồng Trần

Bạch Sương Hành gật đầu: “Mình có kỹ năng hộ thân, để mình vào trước.”

Nói xong, cô bước lên trước, thăm dò miệng hang.

Sau miệng hang là một cầu thang hẹp sâu hun hút. Vì diện tích rất nhỏ, từ bên ngoài nhìn vào, khó mà phát hiện không gian trong phòng đã bị động tay động chân.

Bạch Sương Hành bật đèn điện thoại, khẽ hít một hơi.

Cầu thang thẳng tắp dẫn xuống dưới, lặng yên không tiếng động.

Bên tai chỉ còn sự tĩnh lặng và bóng tối bất biến. Cảm giác bất an trong lòng như một bàn tay vô hình, nhẹ nhàng đè lên n.g.ự.c.

Phòng tối không sâu. Đi tới cuối cầu thang, Bạch Sương Hành ổn định tinh thần, giơ điện thoại lên.

Ánh sáng trắng xóa lập tức bao trùm toàn bộ không gian. Bầu không khí chật hẹp ngột ngạt ập tới, quấn c.h.ặ.t lấy cô.

Giang Miên bên cạnh run nhẹ, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo cô.

Phòng tối nhỏ hẹp, không bày biện nhiều đồ đạc. Ngẩng đầu nhìn lên, ở chính giữa đặt một thứ vô cùng quỷ dị.

Một pho tượng thần.

Giống hệt “thần minh” mà cô từng thấy ở số nhà 444 phố Bách Gia.

Pho tượng này được đúc bằng đồng vàng, cũng bị phủ một tấm vải đỏ ch.ói mắt.

Dưới lớp vải, có thể thấy từng xúc tu cuộn xoắn sinh trưởng. Nhìn kỹ sẽ phát hiện, trong các xúc tu ấy, còn chạm khắc cả tay chân tàn khuyết của con người.

Tà dị, yêu quái, chỉ cần liếc mắt một cái, đã đủ khơi dậy nỗi sợ hãi tiềm ẩn sâu trong đáy lòng con người.

Đây chính là bí mật mà Tần Mộng Điệp đã phát hiện.

Tế tự tà thần.

Thẩm Thiền lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Sau khi xuống cầu thang, cô nhất thời sững sờ tại chỗ.

Trong phòng tối không có gió.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, không biết từ đâu thổi tới một luồng âm phong, lặng lẽ vén lên một góc vải đỏ.

Trong khoảng không tĩnh lặng trên đỉnh đầu, Bạch Sương Hành nghe thấy một tiếng cười không phân biệt nam nữ.

Ngay sau đó, trên vách tường phòng tối đột nhiên sinh ra từng sợi m.á.u đỏ thẫm, như biển m.á.u vô tận điên cuồng lan tràn, muốn nuốt chửng họ!

Cùng lúc đó, âm thanh hệ thống trong đầu vang lên đột ngột.

[Đinh!]

[Chúc mừng người khiêu chiến đã giải đọc thành công “ý nghĩa tầng sâu” của nội quy trường. Nhiệm vụ ẩn đã được nâng cấp thành thử thách cao cấp: Nội Quy Thứ Nhất Của Trường Học (Mở Khoá)!]

[Nội quy trường là kỳ vọng tốt đẹp của Tần Mộng Điệp dành cho học sinh. Sau khi cô c.h.ế.t, nó hóa thành chấp niệm, lưu lại trong Bạch Dạ.]

[Đáng tiếc thay, chỉ duy nhất nội quy quan trọng nhất—nội quy đầu tiên—lại không kịp truyền đạt cho bất kỳ ai. Nội dung của nó rốt cuộc là gì? Muốn nói cho ai nghe?]

[Các người khiêu chiến, hãy cố gắng sống sót, tìm ra “nội quy đầu tiên” chân chính nhé!]
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện