Trong đầu Bạch Sương Hành, hệ thống giám sát 663 cười nghiêng ngả.
Ngắm nhìn biểu cảm sợ hãi của loài người, là niềm vui vĩnh viễn không bao giờ chán của nó.
“Cậu ổn chứ?”
Bạch Sương Hành phớt lờ tiếng cười của hệ thống, siết c.h.ặ.t bàn tay đầy mồ hôi lạnh: “Chúng ta—”
Cô còn định nói gì đó, giọng nói bỗng nhiên khựng lại.
Trần Diệu Giai lo lắng: “S-sao vậy?”
“… Không sao.”
Bạch Sương Hành im lặng một lúc, khẽ cong môi: “Chúng ta đi gặp Thẩm Thiền đi.”
Không cần cô nói, Thẩm Thiền từ trong nhà đã nhẹ nhàng mở cửa, thò đầu ra nhìn quanh.
Thấy Bạch Sương Hành xuất hiện từ bụi cây, cô vui mừng vẫy tay.
“Tiếp theo, chúng ta tiếp tục đi tìm thẻ chứ?”
Trần Diệu Giai nhỏ giọng: “Vừa rồi tớ thấy đứa trẻ đó cầm bốn tấm thẻ.”
Còn nhiều hơn tổng số hai người họ có.
Thẩm Thiền chạy tới, vỗ n.g.ự.c: “Dọa c.h.ế.t tớ rồi… Tớ có ba thẻ, còn các cậu?”
Trần Diệu Giai nói thật.
“Xem ra phần lớn thẻ đều nằm trong tay lệ quỷ.”
Thẩm Thiền cau mày: “Tuy tớ đủ số lượng, nhưng nội dung thẻ là [2][+][3], còn không bằng một thẻ [5] của Sương Sương.”
“Chúng ta vẫn nên nhanh ch.óng tìm thêm thẻ số.”
Trần Diệu Giai nói: “Nếu thẻ đều bị quỷ lấy hết, chúng ta đến một phép tính cũng không ghép nổi.”
Thẩm Thiền gật đầu đồng ý, ánh mắt chuyển sang Bạch Sương Hành đang trầm tư: “Sương Sương, sao thế?”
“Có lẽ—”
Bạch Sương Hành chớp chớp mắt: “Còn một cách khác.”
Thẩm Thiền: “Hả?”
“Vừa rồi, Miên Miên trả lời tớ rồi.”
Bạch Sương Hành nhìn cô, mỉm cười: “Em ấy tỉnh rồi.”
Từ tiết Ngữ văn, cô đã từng mở bảng kỹ năng [Thần Quỷ Chi Gia], thử triệu hồi Giang Miên.
Khi đó Giang Miên đang trong trạng thái ngủ say, không thể đ.á.n.h thức, Bạch Sương Hành chỉ đành tạm gác lại.
Cho đến khi con lệ quỷ treo cổ biến mất ở khúc rẽ, trong đầu cô vang lên một tiếng “đinh”.
[Đinh! Người nhà ‘Giang Miên’ đã tỉnh lại, và đã hồi đáp lời triệu hồi của bạn.]
[Có triệu hồi Giang Miên không?]
[Xin lưu ý: Mỗi thử thách Bạch Dạ chỉ được triệu hồi một người nhà, và chỉ được triệu hồi một lần.]
Bạch Sương Hành đương nhiên chọn [Có].
Bóng dáng cô bé lặng lẽ hiện ra, với tư cách là lệ quỷ cường đại, mang theo uy áp vô song.
Trần Diệu Giai không biết đầu đuôi, suýt nữa bị cảnh này dọa hồn bay phách lạc, nhưng giây sau đã thấy Bạch Sương Hành dịu dàng đưa tay phải ra.
Rồi xoa xoa đầu lệ quỷ.
Trần Diệu Giai: …
Trần Diệu Giai: Hả? Cô không hiểu, cũng không thể lý giải.
Chẳng lẽ cú sốc quá lớn khiến cô xuất hiện rối loạn tinh thần rồi sao?
“Đừng sợ, đây là em gái nhà tôi.”
Bạch Sương Hành cười: “Em ấy rất ngoan.”
Giang Miên lâu rồi không gặp cô, được xoa đầu thì vui vẻ, dụi vào lòng bàn tay như mèo con.
Chỉ để lại Trần Diệu Giai đứng ngây ra trong gió.
Tuy đứa trẻ trông đúng là rất đáng yêu, nhưng… đứa bé này tuyệt đối tuyệt đối là một lệ quỷ mà?
Hơn nữa oán khí trên người nó, cảm giác áp bức còn mạnh hơn con quỷ treo cổ ban nãy rất nhiều!!!
Thẩm Thiền nhe răng cười, chào Giang Miên một tiếng; cô bé rất ngoan, cũng vẫy tay lại.
“Miên Miên, có một tin tốt muốn nói với em.”
Bạch Sương Hành cúi đầu nhìn cô bé: “Bọn chị đã gặp anh trai em rồi.”
Chỉ một câu, đã khiến Giang Miên mở to mắt.
“Nhưng mà bọn chị bị cuốn vào một trò chơi phiền phức, cần vượt qua khảo nghiệm mới có thể ra ngoài gặp anh em.”
Giọng Bạch Sương Hành dịu dàng: “Tiếp theo, có lẽ cần Miên Miên giúp bọn chị một việc.”
Giang Miên gật đầu thật mạnh.
Thẩm Thiền tò mò tiến lại: “Giúp việc gì?”
[Đ-đợi đã!]
Hẹ thống giám sát 663 vốn im lặng từ lâu cuối cùng cũng không nhịn nổi, gấp gáp lên tiếng: [Con bé này từ đâu chui ra vậy? Kỹ năng của cô là cái quái gì thế? Còn cô định làm gì?!]
Không có ai trả lời.
663: [Này! Trả lời tôi đi chứ này!!]
Còn năm phút nữa là kết thúc hoạt động thực hành toán học đầu tiên.
Quy tắc nói rõ phải kết toán đúng giờ, không được đến muộn, vì vậy bất kể là người hay quỷ, đều tập trung sớm ở cổng làng.
Lệ quỷ đứng nghênh ngang ở vị trí dễ thấy nhất, oán khí dày đặc gần như ngưng tụ thành thực thể, khiến người ta không dám lại gần.
Học sinh trung học co ro dưới gốc cây hòe, giữ một khoảng cách an toàn với chúng.
“Làm sao đây?”
Một nam sinh đầu đinh hoảng loạn, lần lượt đi tới trước mặt các bạn học: “Chỗ nào có thể tìm đều đã tìm hết rồi, chẳng còn thẻ nào nữa… tớ chỉ lấy được ba thẻ số, có ai có dư ký hiệu không?”
Nếu không ghép được phép tính, cậu sẽ bị loại trực tiếp.
“Không có.”
Cậu thiếu niên thấp bé trước mặt rụt cổ: “Thẻ… chắc đều ở trong tay lệ quỷ rồi.”
Chỉ riêng việc tránh né lệ quỷ, họ đã tiêu tốn gần nửa thời gian, hiệu suất giảm mạnh.
Số lượng thẻ vốn đã không nhiều, bị giày vò như vậy, ghép đủ một phép tính đã là may mắn lắm rồi.
Nam sinh đầu đinh run rẩy, nhìn chằm chằm đống thẻ trong lòng thiếu niên thấp bé, tay phải khẽ run.
Cậu đang do dự có nên dùng bạo lực cướp đoạt hay không, đấu tranh hồi lâu, bàn tay lơ lửng giữa không trung, cuối cùng vẫn không làm gì.
Bạch Sương Hành liếc cậu một cái, đưa ra một tấm thẻ: “Tớ có một dấu cộng.”
Mắt nam sinh đỏ hoe, liên tục cảm ơn.
Trần Diệu Giai mím môi, vô tình liếc thấy con lệ quỷ nửa mặt thối rữa đang nhìn mình cười quỷ dị.
Trong lòng buồn nôn, cô lập tức dời ánh mắt.
Cỏ dại hoang tàn mọc đầy cổng làng, không lâu sau, ngưng tụ thành một bóng đỏ như m.á.u.
Tất cả người và quỷ đều im lặng.
Bóng quỷ chập chờn, áp lực nặng nề tràn ra như núi.
Đó là khí tức chỉ thuộc về lệ quỷ cường đại, vượt xa năm con quỷ tại đây.
Nam sinh đầu đinh run răng, vô thức lùi lại vài bước.
Oán khí tụ lại, ngoài dự liệu, ngưng tụ thành hình dáng một bé gái.
Nếu bỏ qua những tia m.á.u như rắn trên mặt, thì trông cũng khá đáng yêu.
“Hoạt động thực hành toán học lần một sắp kết thúc.”
Lệ quỷ hình dạng bé gái lạnh lùng lên tiếng, tơ m.á.u vặn vẹo bên người: “Tôi là người kết toán của tiết toán này. Trước khi đếm ngược kết thúc, xin các bạn học hoàn tất kết toán tại đây — quá giờ không chờ.”
Thẩm Thiền nhướng mày: “Ý cô ta là, phải kết toán trước khi hết ba mươi phút, quá giờ thì thành tích không hợp lệ?”
Lệ quỷ hình dạng bé gái gật đầu.
“Còn bao nhiêu thời gian?”
Bạch Sương Hành lấy điện thoại ra xem nhanh, giọng mất kiên nhẫn: “… Chỉ còn hai phút.”
Hai phút trôi qua trong chớp mắt, không chỉ học sinh, mà cả mấy con quỷ cầm thẻ cũng lộ vẻ căng thẳng.
Thiếu niên thấp bé định tiến lên kết toán ngay, còn chưa mở miệng đã bị con lệ quỷ đàn ông cầm d.a.o phay chặn đường.
Cậu không dám phản kháng, chỉ đành nuốt cơn tức vào bụng.
Chớp mắt, các lệ quỷ chờ kết toán lần lượt đứng trước mặt cô bé.
“[6+5]…”
Cô bé suy nghĩ một giây, nghiêm túc nói: “Điểm của bạn là 11.”
“Ồ.”
Thẩm Thiền thì thầm: “Miên Miên giỏi toán ghê.”
Bạch Sương Hành lộ chút tự hào: “Em ấy nói còn biết cả nhân chia nữa.”
Không sai.
Lệ quỷ cường đại xuất hiện ở cổng làng để “kết toán”, thực chất chính là Giang Miên.
Với tư cách là Boss cuối của một thử thách Bạch Dạ, Giang Miên sở hữu oán khí khủng khiếp đến mức khó tưởng tượng, nói cách khác, em ấy định sẵn là một oán linh cực kỳ mạnh.
Mạnh hơn mấy con quỷ lặt vặt kia, thậm chí mạnh hơn cả giáo viên toán.
Quỷ hồn có thể cảm nhận được thực lực của nhau, với trình độ của Giang Miên, đảm nhiệm NPC kết toán của tiết toán dư sức.
Năm con quỷ kia không thể nghi ngờ em ấy.
Huống chi, chúng có c.h.ế.t cũng không nghĩ ra — một lệ quỷ k.h.ủ.n.g b.ố như vậy, lại chọn giúp con người.
“Người nhà” được triệu hồi không thể sử dụng năng lực, nhưng chỉ cần Giang Miên đứng đó thôi, cũng đã đủ uy h.i.ế.p.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chúng không có lý do để nghi ngờ.
“Kết quả phép tính của bạn học thứ hai là 30.”
Giang Miên vừa nói, vừa nhét thẻ gỗ vào túi áo: “Người tiếp theo.”
Để phù hợp với thiết lập “lệ quỷ cường đại”, Giang Miên cố ý nghiêm mặt, giọng điệu lạnh nhạt, trông cũng ra dáng lắm.
Nếu nói có chỗ nào sơ hở, thì đại khái là khi mấy con quỷ khác không chú ý, cô bé lén thu lại vẻ hung dữ, thè lưỡi với Bạch Sương Hành.
Bạch Sương Hành cũng lén làm mặt quỷ đáp lại.
Hệ thống giám sát 663: ……
Có ai nói cho nó biết đi.
Đây là thao tác quái quỷ gì vậy?!
Mấy con quỷ kia, bọn mi không thể xoay xoay cái đầu đóng bụi mấy trăm năm, nghĩ xem có gì đó sai sai à? Đem hết thẻ gỗ dâng cho con nhóc không biết từ đâu chui ra này, thật sự biến thành đồng t.ử tán tài luôn rồi ư?
Đếm ngược còn chưa kết thúc mà! Chưa kết thúc đó! Đừng có đưa nữa!!!
Thời gian từng chút trôi qua, các lệ quỷ hài lòng rời đi, cuối cùng đến lượt con quỷ cuối cùng.
Chính là lão già đã g.i.ế.c một học sinh.
Ác ý của nó không hề che giấu, động tác chậm chạp, cố ý kéo dài thời gian.
Rõ ràng là định chờ hết giờ, khiến học sinh không kịp kết toán.
Thiếu niên thấp bé bực bội: “Bác ơi, bác không thể nhanh lên à? Cô ơi, nó chơi xấu kéo thời gian, cô không quản sao?”
Giang Miên ngơ ra, mấy giây sau mới phản ứng được, tiếng “cô” này là gọi mình.
Chiếm tiện nghi của học sinh thuần khiết, cô bé vừa bất ngờ vừa được sủng ái.
Lão già cười nhạt, liếc cậu một cái, không thèm để ý.
Nó canh đúng thời điểm, khi toàn bộ thẻ trong tay được đưa cho Giang Miên, tiếng phát thanh tuyên bố kết thúc đếm ngược bỗng vang lên.
Lão già nhe răng cười lớn, thiếu niên thấp bé vừa tức vừa gấp, nam sinh đầu đinh mặt mày tái mét.
Cục diện đã định.
“Ba mươi phút, thời gian kết thúc!”
“Chuẩn bị tiến hành kết toán phép tính của các bạn học, xin chờ…”
Ở phía xa bên kia, Bạch Sương Hành thong dong khoanh tay trước n.g.ự.c, lười biếng tựa dưới gốc cây hòe: “Bắt đầu rồi.”
“Tớ có linh cảm.”
Thẩm Thiền trầm ngâm: “Tiếp theo sẽ là một màn đổi mặt kiểu Tứ Xuyên siêu to khổng lồ.”
Trần Diệu Giai: ……
Diễn biến như ngựa hoang tuột cương, hoàn toàn vỡ nát ngoài sức tưởng tượng của cô, cô chẳng còn gì để nói.
Khoan đã.
Nghe tiếng phát thanh, lão già sững người.
Cái gì gọi là “chuẩn bị kết toán”? Trong mấy phút vừa rồi, kết toán chẳng phải đã xong hết rồi sao?
Không kịp phản ứng, gã thấy Giang Miên nhanh tay ném cho Trần Diệu Giai mấy tấm thẻ, đủ để ghép thành một cặp phép tính hoàn chỉnh.
Động tác này vừa xuất hiện, hai nam sinh lập tức sững sờ, mấy con lệ quỷ cũng cuối cùng nhận ra có vấn đề, sắc mặt đột biến.
Nữ quỷ mặt tái mét gào lên: “Mày—!”
Đáng tiếc, cô ta không còn cơ hội trả thù.
Cùng lúc đó, tiếng phát thanh vang lên, mang theo ý cười hả hê.
“Ây da… hình như có không ít bạn học, trong tay không có lấy một tấm thẻ nào, hiệu suất học tập thế này thì hơi thấp nhỉ. Tuy rất tiếc, nhưng, tạm biệt nhé.”
Chúng hiểu rồi.
Đây là một cái bẫy triệt để —
Đứa trẻ trước mắt căn bản không phải người kết toán… nó đã lừa hết bọn chúng!
Khổ cực tìm được thẻ, cuối cùng bị lừa sạch, mấy con lệ quỷ hối hận không kịp, đồng loạt lao tới.
Giang Miên nhanh ch.óng lùi lại, trong tay rơi ra ba tấm thẻ, lão già gần nhất vội vàng nhặt lên.
Ngay sau đó, những con quỷ không còn thẻ trong tay phát ra tiếng gào thét t.h.ả.m thiết.
Không gió không lửa, nhưng trên người chúng lại bốc lên ngọn lửa dữ tợn, không chút lưu tình lan khắp tứ chi bách hài, sống không được c.h.ế.t không xong.
Sau tiếng gào t.h.ả.m, quỷ hồn hóa thành bụi khói, tan biến trong màn đêm.
“Để tôi xem nào, còn lại sáu người sống sót.”
Tiếng phát thanh cười khúc khích, nhưng rất nhanh, giọng điệu chuyển thành kinh ngạc không dám tin: “Không đúng… sao người sống lại là các em? Thẻ của lệ quỷ đều bằng 0, các em đã làm gì?!”
Theo kịch bản, chẳng phải mấy người sống bị nghiền nát sao???
663: ……
Giờ mày mới nhận ra không đúng à!!!
“Ồ.”
Bạch Sương Hành vô tội nói: “Trong quy tắc, đâu có cấm dùng một chút thủ đoạn nhỏ để lấy thẻ đâu?”
663: ……
Đem đối thủ cạnh tranh dọn sạch sành sanh, cô gọi cái này là “một chút thủ đoạn nhỏ” à?!
Tiếng phát thanh ngừng lại chốc lát, rồi vang lên lần nữa: “Tiếp theo, sẽ tiến hành kết toán phép tính của các bạn học.”
Tổng số ban đầu là mười một, c.h.ế.t một học sinh, bốn con quỷ bị thiêu hủy, hiện tại còn lại sáu người cạnh tranh.
Mà số lượng có thể sống sót, cũng vừa khéo là sáu.
Nửa khuôn mặt thối rữa khẽ co giật, lão già siết c.h.ặ.t ba tấm thẻ trong tay, trong lòng tràn ngập sợ hãi còn sót lại.
Chỉ trong gang tấc, nó đã không hồn phi phách tán.
Đây nhất định là vận may trời ban cho nó.
Trong kích động tột độ, cùng với oán khí ngập trời, nó ngẩng đầu hung ác nhìn Giang Miên đầy chiến lợi phẩm, và Bạch Sương Hành đang sắp xếp thẻ bên cạnh cô bé.
Giai đoạn kết toán, chịu quy tắc hạn chế, nó không thể làm hại họ.
Đợi mọi thứ kết thúc, nó nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t đám khốn này!
Nhận ra ánh nhìn của nó, hàng mi Bạch Sương Hành khẽ động, đối diện đôi mắt oán độc kia.
Tâm trạng cô không tệ, cong môi cười.
“Chúng tôi đang chọn thẻ, xem có ghép được mấy con số may mắn không.”
Bạch Sương Hành nói: “Chẳng lẽ ông không muốn xem mình được bao nhiêu điểm sao?”
Nó chắc chắn nằm trong danh sách sống sót, điều này không cần bàn cãi.
Lúc này, điểm số thật ra đã không còn quan trọng.
Lão già cười lạnh, khinh thường cúi đầu nhìn thẻ trong tay.
Tấm đầu tiên, [7].
Khai cục trời cho.
Lão cười sâu thêm, nhìn tấm thứ hai.
Là dấu nhân.
663 lặng lẽ lật mắt.
Haizz, một tên hề, khiêng đi thôi.
May mắn giữ được mạng, tâm trạng lão già rất tốt, chuyển sự chú ý sang tấm thứ ba.
Ánh mắt hạ xuống, trong khoảnh khắc, nụ cười trên mặt lão như sụp đổ.
Không thể nào.
Sao lại trùng hợp đến thế? Tấm thứ ba sao có thể…
Là [0]?
“Xem ra ông đã tính ra rồi.”
Bạch Sương Hành cười dịu dàng lễ độ: “Với kết quả này, ông có hài lòng không?”
Cô ta đang cười.
Cô ta biết phép tính trong tay ông!
Nhìn thẻ trong tay lão già, Trần Diệu Giai cũng trợn tròn mắt, lộ ra vẻ bừng tỉnh kinh hãi.
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, mọi chuyện trước sau bắt đầu nối lại.
Đầu tiên là cuộc đối thoại giữa Bạch Sương Hành và Thẩm Thiền, lời của Giang Miên, đưa ra yêu cầu “nhất định phải trước khi kết thúc đếm ngược”.
Sau đó là lúc sinh t.ử cận kề, Giang Miên giả vờ hoảng loạn lùi lại, vừa khéo đ.á.n.h rơi ba tấm thẻ ngay dưới chân ông ta.
Tất cả đều là cố ý.
Từ đầu đến cuối… ông ta luôn nằm trong cái bẫy mà Bạch Sương Hành đã sắp đặt.
0 nhân với bất kỳ số nào, kết quả cũng là 0.
Mà theo quy tắc, bất kể xếp hạng thế nào, chỉ cần kết quả phép tính bằng 0, chắc chắn bị loại.
Ông ta không thể trốn thoát.
Từ hy vọng đến tuyệt vọng, thường chỉ cần một cái chớp mắt.
Giống như cách ông ta lừa gạt cô nữ sinh trung học ngây thơ kia vậy.
Bạch Sương Hành nhìn gương mặt xám xịt của lão, kẹp giữa hai ngón tay một tấm thẻ khắc [0], cúi mắt ngắm nghía vài giây.
Thu thập từng tấm thẻ một, quá trình vừa phiền phức vừa gian nan, chi bằng một mẻ hốt trọn.
Nhất Tiếu Hồng Trần
Người trưởng thành lý trí, sẽ chọn tất cả.
Còn toán học.
Đôi khi khiến người ta cảm thấy như đang ở thiên đường, nhưng phần lớn thời gian l.
Quả nhiên vẫn đẩy người ta xuống địa ngục.
“Phát hiện một thí sinh có điểm số bằng 0.”
Tiếng phát thanh vang lên, lửa bùng cháy, mang theo sát khí lạnh lẽo: “Lập tức thanh trừng!”
Ngắm nhìn biểu cảm sợ hãi của loài người, là niềm vui vĩnh viễn không bao giờ chán của nó.
“Cậu ổn chứ?”
Bạch Sương Hành phớt lờ tiếng cười của hệ thống, siết c.h.ặ.t bàn tay đầy mồ hôi lạnh: “Chúng ta—”
Cô còn định nói gì đó, giọng nói bỗng nhiên khựng lại.
Trần Diệu Giai lo lắng: “S-sao vậy?”
“… Không sao.”
Bạch Sương Hành im lặng một lúc, khẽ cong môi: “Chúng ta đi gặp Thẩm Thiền đi.”
Không cần cô nói, Thẩm Thiền từ trong nhà đã nhẹ nhàng mở cửa, thò đầu ra nhìn quanh.
Thấy Bạch Sương Hành xuất hiện từ bụi cây, cô vui mừng vẫy tay.
“Tiếp theo, chúng ta tiếp tục đi tìm thẻ chứ?”
Trần Diệu Giai nhỏ giọng: “Vừa rồi tớ thấy đứa trẻ đó cầm bốn tấm thẻ.”
Còn nhiều hơn tổng số hai người họ có.
Thẩm Thiền chạy tới, vỗ n.g.ự.c: “Dọa c.h.ế.t tớ rồi… Tớ có ba thẻ, còn các cậu?”
Trần Diệu Giai nói thật.
“Xem ra phần lớn thẻ đều nằm trong tay lệ quỷ.”
Thẩm Thiền cau mày: “Tuy tớ đủ số lượng, nhưng nội dung thẻ là [2][+][3], còn không bằng một thẻ [5] của Sương Sương.”
“Chúng ta vẫn nên nhanh ch.óng tìm thêm thẻ số.”
Trần Diệu Giai nói: “Nếu thẻ đều bị quỷ lấy hết, chúng ta đến một phép tính cũng không ghép nổi.”
Thẩm Thiền gật đầu đồng ý, ánh mắt chuyển sang Bạch Sương Hành đang trầm tư: “Sương Sương, sao thế?”
“Có lẽ—”
Bạch Sương Hành chớp chớp mắt: “Còn một cách khác.”
Thẩm Thiền: “Hả?”
“Vừa rồi, Miên Miên trả lời tớ rồi.”
Bạch Sương Hành nhìn cô, mỉm cười: “Em ấy tỉnh rồi.”
Từ tiết Ngữ văn, cô đã từng mở bảng kỹ năng [Thần Quỷ Chi Gia], thử triệu hồi Giang Miên.
Khi đó Giang Miên đang trong trạng thái ngủ say, không thể đ.á.n.h thức, Bạch Sương Hành chỉ đành tạm gác lại.
Cho đến khi con lệ quỷ treo cổ biến mất ở khúc rẽ, trong đầu cô vang lên một tiếng “đinh”.
[Đinh! Người nhà ‘Giang Miên’ đã tỉnh lại, và đã hồi đáp lời triệu hồi của bạn.]
[Có triệu hồi Giang Miên không?]
[Xin lưu ý: Mỗi thử thách Bạch Dạ chỉ được triệu hồi một người nhà, và chỉ được triệu hồi một lần.]
Bạch Sương Hành đương nhiên chọn [Có].
Bóng dáng cô bé lặng lẽ hiện ra, với tư cách là lệ quỷ cường đại, mang theo uy áp vô song.
Trần Diệu Giai không biết đầu đuôi, suýt nữa bị cảnh này dọa hồn bay phách lạc, nhưng giây sau đã thấy Bạch Sương Hành dịu dàng đưa tay phải ra.
Rồi xoa xoa đầu lệ quỷ.
Trần Diệu Giai: …
Trần Diệu Giai: Hả? Cô không hiểu, cũng không thể lý giải.
Chẳng lẽ cú sốc quá lớn khiến cô xuất hiện rối loạn tinh thần rồi sao?
“Đừng sợ, đây là em gái nhà tôi.”
Bạch Sương Hành cười: “Em ấy rất ngoan.”
Giang Miên lâu rồi không gặp cô, được xoa đầu thì vui vẻ, dụi vào lòng bàn tay như mèo con.
Chỉ để lại Trần Diệu Giai đứng ngây ra trong gió.
Tuy đứa trẻ trông đúng là rất đáng yêu, nhưng… đứa bé này tuyệt đối tuyệt đối là một lệ quỷ mà?
Hơn nữa oán khí trên người nó, cảm giác áp bức còn mạnh hơn con quỷ treo cổ ban nãy rất nhiều!!!
Thẩm Thiền nhe răng cười, chào Giang Miên một tiếng; cô bé rất ngoan, cũng vẫy tay lại.
“Miên Miên, có một tin tốt muốn nói với em.”
Bạch Sương Hành cúi đầu nhìn cô bé: “Bọn chị đã gặp anh trai em rồi.”
Chỉ một câu, đã khiến Giang Miên mở to mắt.
“Nhưng mà bọn chị bị cuốn vào một trò chơi phiền phức, cần vượt qua khảo nghiệm mới có thể ra ngoài gặp anh em.”
Giọng Bạch Sương Hành dịu dàng: “Tiếp theo, có lẽ cần Miên Miên giúp bọn chị một việc.”
Giang Miên gật đầu thật mạnh.
Thẩm Thiền tò mò tiến lại: “Giúp việc gì?”
[Đ-đợi đã!]
Hẹ thống giám sát 663 vốn im lặng từ lâu cuối cùng cũng không nhịn nổi, gấp gáp lên tiếng: [Con bé này từ đâu chui ra vậy? Kỹ năng của cô là cái quái gì thế? Còn cô định làm gì?!]
Không có ai trả lời.
663: [Này! Trả lời tôi đi chứ này!!]
Còn năm phút nữa là kết thúc hoạt động thực hành toán học đầu tiên.
Quy tắc nói rõ phải kết toán đúng giờ, không được đến muộn, vì vậy bất kể là người hay quỷ, đều tập trung sớm ở cổng làng.
Lệ quỷ đứng nghênh ngang ở vị trí dễ thấy nhất, oán khí dày đặc gần như ngưng tụ thành thực thể, khiến người ta không dám lại gần.
Học sinh trung học co ro dưới gốc cây hòe, giữ một khoảng cách an toàn với chúng.
“Làm sao đây?”
Một nam sinh đầu đinh hoảng loạn, lần lượt đi tới trước mặt các bạn học: “Chỗ nào có thể tìm đều đã tìm hết rồi, chẳng còn thẻ nào nữa… tớ chỉ lấy được ba thẻ số, có ai có dư ký hiệu không?”
Nếu không ghép được phép tính, cậu sẽ bị loại trực tiếp.
“Không có.”
Cậu thiếu niên thấp bé trước mặt rụt cổ: “Thẻ… chắc đều ở trong tay lệ quỷ rồi.”
Chỉ riêng việc tránh né lệ quỷ, họ đã tiêu tốn gần nửa thời gian, hiệu suất giảm mạnh.
Số lượng thẻ vốn đã không nhiều, bị giày vò như vậy, ghép đủ một phép tính đã là may mắn lắm rồi.
Nam sinh đầu đinh run rẩy, nhìn chằm chằm đống thẻ trong lòng thiếu niên thấp bé, tay phải khẽ run.
Cậu đang do dự có nên dùng bạo lực cướp đoạt hay không, đấu tranh hồi lâu, bàn tay lơ lửng giữa không trung, cuối cùng vẫn không làm gì.
Bạch Sương Hành liếc cậu một cái, đưa ra một tấm thẻ: “Tớ có một dấu cộng.”
Mắt nam sinh đỏ hoe, liên tục cảm ơn.
Trần Diệu Giai mím môi, vô tình liếc thấy con lệ quỷ nửa mặt thối rữa đang nhìn mình cười quỷ dị.
Trong lòng buồn nôn, cô lập tức dời ánh mắt.
Cỏ dại hoang tàn mọc đầy cổng làng, không lâu sau, ngưng tụ thành một bóng đỏ như m.á.u.
Tất cả người và quỷ đều im lặng.
Bóng quỷ chập chờn, áp lực nặng nề tràn ra như núi.
Đó là khí tức chỉ thuộc về lệ quỷ cường đại, vượt xa năm con quỷ tại đây.
Nam sinh đầu đinh run răng, vô thức lùi lại vài bước.
Oán khí tụ lại, ngoài dự liệu, ngưng tụ thành hình dáng một bé gái.
Nếu bỏ qua những tia m.á.u như rắn trên mặt, thì trông cũng khá đáng yêu.
“Hoạt động thực hành toán học lần một sắp kết thúc.”
Lệ quỷ hình dạng bé gái lạnh lùng lên tiếng, tơ m.á.u vặn vẹo bên người: “Tôi là người kết toán của tiết toán này. Trước khi đếm ngược kết thúc, xin các bạn học hoàn tất kết toán tại đây — quá giờ không chờ.”
Thẩm Thiền nhướng mày: “Ý cô ta là, phải kết toán trước khi hết ba mươi phút, quá giờ thì thành tích không hợp lệ?”
Lệ quỷ hình dạng bé gái gật đầu.
“Còn bao nhiêu thời gian?”
Bạch Sương Hành lấy điện thoại ra xem nhanh, giọng mất kiên nhẫn: “… Chỉ còn hai phút.”
Hai phút trôi qua trong chớp mắt, không chỉ học sinh, mà cả mấy con quỷ cầm thẻ cũng lộ vẻ căng thẳng.
Thiếu niên thấp bé định tiến lên kết toán ngay, còn chưa mở miệng đã bị con lệ quỷ đàn ông cầm d.a.o phay chặn đường.
Cậu không dám phản kháng, chỉ đành nuốt cơn tức vào bụng.
Chớp mắt, các lệ quỷ chờ kết toán lần lượt đứng trước mặt cô bé.
“[6+5]…”
Cô bé suy nghĩ một giây, nghiêm túc nói: “Điểm của bạn là 11.”
“Ồ.”
Thẩm Thiền thì thầm: “Miên Miên giỏi toán ghê.”
Bạch Sương Hành lộ chút tự hào: “Em ấy nói còn biết cả nhân chia nữa.”
Không sai.
Lệ quỷ cường đại xuất hiện ở cổng làng để “kết toán”, thực chất chính là Giang Miên.
Với tư cách là Boss cuối của một thử thách Bạch Dạ, Giang Miên sở hữu oán khí khủng khiếp đến mức khó tưởng tượng, nói cách khác, em ấy định sẵn là một oán linh cực kỳ mạnh.
Mạnh hơn mấy con quỷ lặt vặt kia, thậm chí mạnh hơn cả giáo viên toán.
Quỷ hồn có thể cảm nhận được thực lực của nhau, với trình độ của Giang Miên, đảm nhiệm NPC kết toán của tiết toán dư sức.
Năm con quỷ kia không thể nghi ngờ em ấy.
Huống chi, chúng có c.h.ế.t cũng không nghĩ ra — một lệ quỷ k.h.ủ.n.g b.ố như vậy, lại chọn giúp con người.
“Người nhà” được triệu hồi không thể sử dụng năng lực, nhưng chỉ cần Giang Miên đứng đó thôi, cũng đã đủ uy h.i.ế.p.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chúng không có lý do để nghi ngờ.
“Kết quả phép tính của bạn học thứ hai là 30.”
Giang Miên vừa nói, vừa nhét thẻ gỗ vào túi áo: “Người tiếp theo.”
Để phù hợp với thiết lập “lệ quỷ cường đại”, Giang Miên cố ý nghiêm mặt, giọng điệu lạnh nhạt, trông cũng ra dáng lắm.
Nếu nói có chỗ nào sơ hở, thì đại khái là khi mấy con quỷ khác không chú ý, cô bé lén thu lại vẻ hung dữ, thè lưỡi với Bạch Sương Hành.
Bạch Sương Hành cũng lén làm mặt quỷ đáp lại.
Hệ thống giám sát 663: ……
Có ai nói cho nó biết đi.
Đây là thao tác quái quỷ gì vậy?!
Mấy con quỷ kia, bọn mi không thể xoay xoay cái đầu đóng bụi mấy trăm năm, nghĩ xem có gì đó sai sai à? Đem hết thẻ gỗ dâng cho con nhóc không biết từ đâu chui ra này, thật sự biến thành đồng t.ử tán tài luôn rồi ư?
Đếm ngược còn chưa kết thúc mà! Chưa kết thúc đó! Đừng có đưa nữa!!!
Thời gian từng chút trôi qua, các lệ quỷ hài lòng rời đi, cuối cùng đến lượt con quỷ cuối cùng.
Chính là lão già đã g.i.ế.c một học sinh.
Ác ý của nó không hề che giấu, động tác chậm chạp, cố ý kéo dài thời gian.
Rõ ràng là định chờ hết giờ, khiến học sinh không kịp kết toán.
Thiếu niên thấp bé bực bội: “Bác ơi, bác không thể nhanh lên à? Cô ơi, nó chơi xấu kéo thời gian, cô không quản sao?”
Giang Miên ngơ ra, mấy giây sau mới phản ứng được, tiếng “cô” này là gọi mình.
Chiếm tiện nghi của học sinh thuần khiết, cô bé vừa bất ngờ vừa được sủng ái.
Lão già cười nhạt, liếc cậu một cái, không thèm để ý.
Nó canh đúng thời điểm, khi toàn bộ thẻ trong tay được đưa cho Giang Miên, tiếng phát thanh tuyên bố kết thúc đếm ngược bỗng vang lên.
Lão già nhe răng cười lớn, thiếu niên thấp bé vừa tức vừa gấp, nam sinh đầu đinh mặt mày tái mét.
Cục diện đã định.
“Ba mươi phút, thời gian kết thúc!”
“Chuẩn bị tiến hành kết toán phép tính của các bạn học, xin chờ…”
Ở phía xa bên kia, Bạch Sương Hành thong dong khoanh tay trước n.g.ự.c, lười biếng tựa dưới gốc cây hòe: “Bắt đầu rồi.”
“Tớ có linh cảm.”
Thẩm Thiền trầm ngâm: “Tiếp theo sẽ là một màn đổi mặt kiểu Tứ Xuyên siêu to khổng lồ.”
Trần Diệu Giai: ……
Diễn biến như ngựa hoang tuột cương, hoàn toàn vỡ nát ngoài sức tưởng tượng của cô, cô chẳng còn gì để nói.
Khoan đã.
Nghe tiếng phát thanh, lão già sững người.
Cái gì gọi là “chuẩn bị kết toán”? Trong mấy phút vừa rồi, kết toán chẳng phải đã xong hết rồi sao?
Không kịp phản ứng, gã thấy Giang Miên nhanh tay ném cho Trần Diệu Giai mấy tấm thẻ, đủ để ghép thành một cặp phép tính hoàn chỉnh.
Động tác này vừa xuất hiện, hai nam sinh lập tức sững sờ, mấy con lệ quỷ cũng cuối cùng nhận ra có vấn đề, sắc mặt đột biến.
Nữ quỷ mặt tái mét gào lên: “Mày—!”
Đáng tiếc, cô ta không còn cơ hội trả thù.
Cùng lúc đó, tiếng phát thanh vang lên, mang theo ý cười hả hê.
“Ây da… hình như có không ít bạn học, trong tay không có lấy một tấm thẻ nào, hiệu suất học tập thế này thì hơi thấp nhỉ. Tuy rất tiếc, nhưng, tạm biệt nhé.”
Chúng hiểu rồi.
Đây là một cái bẫy triệt để —
Đứa trẻ trước mắt căn bản không phải người kết toán… nó đã lừa hết bọn chúng!
Khổ cực tìm được thẻ, cuối cùng bị lừa sạch, mấy con lệ quỷ hối hận không kịp, đồng loạt lao tới.
Giang Miên nhanh ch.óng lùi lại, trong tay rơi ra ba tấm thẻ, lão già gần nhất vội vàng nhặt lên.
Ngay sau đó, những con quỷ không còn thẻ trong tay phát ra tiếng gào thét t.h.ả.m thiết.
Không gió không lửa, nhưng trên người chúng lại bốc lên ngọn lửa dữ tợn, không chút lưu tình lan khắp tứ chi bách hài, sống không được c.h.ế.t không xong.
Sau tiếng gào t.h.ả.m, quỷ hồn hóa thành bụi khói, tan biến trong màn đêm.
“Để tôi xem nào, còn lại sáu người sống sót.”
Tiếng phát thanh cười khúc khích, nhưng rất nhanh, giọng điệu chuyển thành kinh ngạc không dám tin: “Không đúng… sao người sống lại là các em? Thẻ của lệ quỷ đều bằng 0, các em đã làm gì?!”
Theo kịch bản, chẳng phải mấy người sống bị nghiền nát sao???
663: ……
Giờ mày mới nhận ra không đúng à!!!
“Ồ.”
Bạch Sương Hành vô tội nói: “Trong quy tắc, đâu có cấm dùng một chút thủ đoạn nhỏ để lấy thẻ đâu?”
663: ……
Đem đối thủ cạnh tranh dọn sạch sành sanh, cô gọi cái này là “một chút thủ đoạn nhỏ” à?!
Tiếng phát thanh ngừng lại chốc lát, rồi vang lên lần nữa: “Tiếp theo, sẽ tiến hành kết toán phép tính của các bạn học.”
Tổng số ban đầu là mười một, c.h.ế.t một học sinh, bốn con quỷ bị thiêu hủy, hiện tại còn lại sáu người cạnh tranh.
Mà số lượng có thể sống sót, cũng vừa khéo là sáu.
Nửa khuôn mặt thối rữa khẽ co giật, lão già siết c.h.ặ.t ba tấm thẻ trong tay, trong lòng tràn ngập sợ hãi còn sót lại.
Chỉ trong gang tấc, nó đã không hồn phi phách tán.
Đây nhất định là vận may trời ban cho nó.
Trong kích động tột độ, cùng với oán khí ngập trời, nó ngẩng đầu hung ác nhìn Giang Miên đầy chiến lợi phẩm, và Bạch Sương Hành đang sắp xếp thẻ bên cạnh cô bé.
Giai đoạn kết toán, chịu quy tắc hạn chế, nó không thể làm hại họ.
Đợi mọi thứ kết thúc, nó nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t đám khốn này!
Nhận ra ánh nhìn của nó, hàng mi Bạch Sương Hành khẽ động, đối diện đôi mắt oán độc kia.
Tâm trạng cô không tệ, cong môi cười.
“Chúng tôi đang chọn thẻ, xem có ghép được mấy con số may mắn không.”
Bạch Sương Hành nói: “Chẳng lẽ ông không muốn xem mình được bao nhiêu điểm sao?”
Nó chắc chắn nằm trong danh sách sống sót, điều này không cần bàn cãi.
Lúc này, điểm số thật ra đã không còn quan trọng.
Lão già cười lạnh, khinh thường cúi đầu nhìn thẻ trong tay.
Tấm đầu tiên, [7].
Khai cục trời cho.
Lão cười sâu thêm, nhìn tấm thứ hai.
Là dấu nhân.
663 lặng lẽ lật mắt.
Haizz, một tên hề, khiêng đi thôi.
May mắn giữ được mạng, tâm trạng lão già rất tốt, chuyển sự chú ý sang tấm thứ ba.
Ánh mắt hạ xuống, trong khoảnh khắc, nụ cười trên mặt lão như sụp đổ.
Không thể nào.
Sao lại trùng hợp đến thế? Tấm thứ ba sao có thể…
Là [0]?
“Xem ra ông đã tính ra rồi.”
Bạch Sương Hành cười dịu dàng lễ độ: “Với kết quả này, ông có hài lòng không?”
Cô ta đang cười.
Cô ta biết phép tính trong tay ông!
Nhìn thẻ trong tay lão già, Trần Diệu Giai cũng trợn tròn mắt, lộ ra vẻ bừng tỉnh kinh hãi.
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, mọi chuyện trước sau bắt đầu nối lại.
Đầu tiên là cuộc đối thoại giữa Bạch Sương Hành và Thẩm Thiền, lời của Giang Miên, đưa ra yêu cầu “nhất định phải trước khi kết thúc đếm ngược”.
Sau đó là lúc sinh t.ử cận kề, Giang Miên giả vờ hoảng loạn lùi lại, vừa khéo đ.á.n.h rơi ba tấm thẻ ngay dưới chân ông ta.
Tất cả đều là cố ý.
Từ đầu đến cuối… ông ta luôn nằm trong cái bẫy mà Bạch Sương Hành đã sắp đặt.
0 nhân với bất kỳ số nào, kết quả cũng là 0.
Mà theo quy tắc, bất kể xếp hạng thế nào, chỉ cần kết quả phép tính bằng 0, chắc chắn bị loại.
Ông ta không thể trốn thoát.
Từ hy vọng đến tuyệt vọng, thường chỉ cần một cái chớp mắt.
Giống như cách ông ta lừa gạt cô nữ sinh trung học ngây thơ kia vậy.
Bạch Sương Hành nhìn gương mặt xám xịt của lão, kẹp giữa hai ngón tay một tấm thẻ khắc [0], cúi mắt ngắm nghía vài giây.
Thu thập từng tấm thẻ một, quá trình vừa phiền phức vừa gian nan, chi bằng một mẻ hốt trọn.
Nhất Tiếu Hồng Trần
Người trưởng thành lý trí, sẽ chọn tất cả.
Còn toán học.
Đôi khi khiến người ta cảm thấy như đang ở thiên đường, nhưng phần lớn thời gian l.
Quả nhiên vẫn đẩy người ta xuống địa ngục.
“Phát hiện một thí sinh có điểm số bằng 0.”
Tiếng phát thanh vang lên, lửa bùng cháy, mang theo sát khí lạnh lẽo: “Lập tức thanh trừng!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









