[Oa——! Tiết Toán kìa!]
Hê thống giám sát 663 xoay một vòng trong đầu, váy áo tung bay, giọng điệu vui vẻ: [Trong quãng đời đi học của mỗi người, toán học chắc chắn luôn là một ký ức tươi đẹp nhỉ!]
Thẩm Thiền: “Tôi có lý do để nghi ngờ, nó đang cà khịa.”
663 cười khúc khích như chuông bạc: [Hai vị người chơi, xin hãy tiếp tục tận hưởng khoảng thời gian học tập tuyệt vời này nhé.]
Tiếng cười tan đi, giống hệt trải nghiệm trong tiết Ngữ văn, cảnh tượng trước mắt Bạch Sương Hành nhanh ch.óng biến đổi.
Phòng học tan chảy thành một mảng thủy mặc đục ngầu, rồi trong khoảnh khắc chớp điện, nhanh ch.óng ngưng tụ lại, dập dềnh những gợn sóng như mặt nước.
Khi sóng nước tan biến, cô và Thẩm Thiền đã đứng trước một ngôi làng hoang phế.
Một luồng gió âm u thổi tới, Bạch Sương Hành khép c.h.ặ.t vạt áo lại.
Ngôi làng rất rộng, nhìn không thấy điểm cuối. Những căn nhà ngói đổ nát rải rác khắp nơi, hoàng hôn tứ tán, không có đèn, càng không có bóng người.
Thời gian ở đây hẳn là đêm khuya, chân trời tối mịt, mặt trăng bị mây đen che khuất, chỉ lộ ra một vầng sáng xám nhạt mờ mịt.
Xung quanh làng là núi non trùng điệp, bóng núi đen sì đổ xuống, nhìn thoáng qua giống hệt những vệt nước đen chảy loang trên mặt đất.
Một khung cảnh kinh điển, vô cùng phù hợp với định nghĩa “âm u” trong suy nghĩ của đại đa số mọi người.
“Cứu mạng, cứu mạng.”
Thẩm Thiền hít một hơi lạnh: “Chỉ cần nghe hai chữ ‘toán học’ thôi là tớ đã cảm thấy game over rồi.”
Bất kể người khác nghĩ thế nào, trong lòng cô, toán học tuyệt đối là cơn ác mộng đáng sợ nhất của ba năm trung học.
Trong Bạch Dạ, dù quỷ quái tung hoành, sát cơ tứ phía, chỉ cần cẩn thận, cố gắng tìm cơ hội sống sót, thì vẫn còn một tia hy vọng.
Nhưng toán thì khác.
Câu đó nói thế nào nhỉ, con người khi bị dồn ép thì chuyện gì cũng làm được, ngoại trừ toán học — toán mà không biết thì đúng là không biết thật.
Bạch Sương Hành nghĩ một lát: “Tiết toán rất có khả năng sẽ không liên quan đến những phép tính quá khó.”
Nếu không, đề bài vừa ra, tất cả học sinh đứng ngơ ngác nhìn nhau, gần như không thể qua cửa.
Thử thách Bạch Dạ tuy ác thú vị, nhưng sẽ không tạo ra loại t.ử cục thuần túy như vậy.
“Cũng đúng ha.”
Thẩm Thiền chợt hiểu ra: “Trước đó trong tiết Ngữ văn, thầy giáo cũng không bắt bọn mình tự điền thơ cổ mà.”
Bạch Sương Hành gật đầu, tiến lại gần Thẩm Thiền một chút, ra hiệu cô đừng căng thẳng, rồi ánh mắt khẽ động, nhìn sang mấy người khác bên cạnh.
Tính cả cô và Thẩm Thiền, lần này vẫn là sáu học sinh.
Cô gái tóc ngắn, lớp trưởng kỷ luật đeo kính và Quý Phong Lâm đều không có mặt, thay vào đó là ba học sinh trung học cô chưa từng gặp, cùng với Trần Diệu Giai.
Số lượng tổ học tập không đổi, nhưng thành viên đã được xáo trộn lại.
“Ủa.”
Thẩm Thiền cũng nhận ra điểm này: “Đồng đội khác với lần trước rồi.”
“Bởi vì tổ học tập của toán và ngữ văn được chia theo cách khác nhau.”
Giáo viên toán đột ngột xuất hiện, giày cao gót phát ra tiếng cộp cộp: “Tiết Ngữ văn chia theo chỗ ngồi, còn toán thì…”
Cuốn sách toán trên đầu ả tự lật mấy trang, Bạch Sương Hành vừa ngẩng đầu lên đã thấy trên sách chi chít công thức toán học.
Cô có chút choáng váng.
“Tiêu chí chia tổ toán học dựa vào thành tích các kỳ thi tháng.”
Giáo viên toán liếc họ một cái, trong giọng nói thêm vài phần ý cười: “Hai em là học sinh mới chuyển đến nhỉ? Chỉ cần cố gắng học tập, thể hiện tốt trong kỳ thi tháng tới, nhất định có thể được phân vào tổ khác.”
Bạch Sương Hành: …
Cách phân tổ quen thuộc này, đúng là rất ‘đậm chất trung học’.
Thiết lập thân phận của cô và Thẩm Thiền là học sinh chuyển trường, điểm thi tháng tự động ghi bằng không, đương nhiên bị xếp vào tổ học tập xếp hạng cuối.
“Các em đã trải nghiệm tiết Ngữ văn rồi, hẳn cũng hiểu phần nào về phương thức giảng dạy hoàn toàn mới của trường chúng ta.”
Giáo viên toán mỉm cười: “Tiết toán này gồm hai hoạt động thực hành, tiếp theo đây sẽ tiến hành hoạt động đầu tiên.”
Ả nghiêng người sang bên, để lộ ngôi làng hoang phía sau: “Tên đầy đủ của hoạt động này là — ‘Tranh đoạt cộng trừ nhân chia’.”
Vừa dứt lời, trên bầu trời vang lên tiếng phát thanh toàn trường, nhịp điệu lên xuống rõ ràng.
“Thực hành toán học thứ nhất, Tranh đoạt cộng trừ nhân chia.”
“Trong làng hoang có tổng cộng ba mươi tấm thẻ gỗ được đ.á.n.h dấu bằng chữ số hoặc ký hiệu. Phạm vi chữ số là 0—9, ký hiệu bao gồm cộng, trừ, nhân, chia.”
“Thời gian giới hạn là 30 phút. Các em cần tự mình tìm kiếm thẻ gỗ trong làng, và giữ cẩn thận những thẻ mình muốn.”
“Sau 30 phút, tất cả tập trung tại cổng làng, sắp xếp các thẻ mình có thành phép tính. Kết quả càng lớn, xếp hạng càng cao. Xin đừng đến muộn.”
Nói đơn giản, chính là bài toán tiểu học.
Bạch Sương Hành mím môi.
Theo quy tắc hiện tại, tiết toán này không khó. Chỉ có điều… sự tồn tại của xếp hạng mang ý nghĩa gì?Chẳng lẽ muốn học sinh tự g.i.ế.c lẫn nhau, tranh đến sống c.h.ế.t? Tiếng phát thanh hơi ngừng lại, khi vang lên lần nữa thì mang theo vài phần cười khiến người ta khó chịu.
“Sau khi kết toán xong, sáu học sinh đứng đầu sẽ thành công bước vào hoạt động thực hành tiếp theo; nếu có học sinh điểm số bằng 0, sẽ bị loại trực tiếp; nếu có học sinh không thể ghép thẻ thành phép tính, cũng sẽ bị loại.”
“Sáu người đứng đầu?”
Trong lòng nảy sinh dự cảm không lành, Bạch Sương Hành nhíu mày.
Tổng cộng chỉ có sáu học sinh, Bạch Dạ sao có thể tốt bụng để tất cả đều thông quan.
Khả năng duy nhất là… ngoài họ ra, còn có người tham gia khác.
“Đúng vậy, sáu người đứng đầu.”
Giáo viên toán cười sâu hơn: “Để tăng tính thú vị cho tiết học, trong hoạt động này, tôi đặc biệt mời vài đối thủ cạnh tranh đến cho các em.”
Khi ả nói xong, dưới gốc cây hòe già trơ trọi nơi cổng làng, đột nhiên bốc lên từng làn khói trắng lượn lờ.
Đầu Thẩm Thiền to như cái đấu: “Làm ơn… không phải chứ?!”
Khói trắng lặng lẽ, kéo theo vài tiếng cười ngây dại khiến da đầu tê dại. Nhìn kỹ lại, trong làn khói hiện ra năm bóng người.
Mấy học sinh phía sau hít ngược một hơi.
Năm bóng kia lúc ẩn lúc hiện, nhìn không rõ ràng, hiển nhiên không phải người sống.
Từ trái sang phải, lần lượt là: một lão nhân tóc trắng nửa mặt thối rữa, một người đàn ông vạm vỡ cầm d.a.o phay nhuốm m.á.u, một gã trung niên hung thần ác sát, một nữ quỷ xinh đẹp đầy oán hận, và một đứa trẻ cổ quấn dây thừng, hai mắt lồi ra, lưỡi thè dài.
“Những… thứ này là đối thủ của chúng ta?”
Giọng Trần Diệu Giai run rẩy: “Chúng… sẽ làm hại chúng ta sao?”
“Câu hỏi này hỏi đúng trọng tâm đấy.”
Giáo viên toán cười: “Đã là cạnh tranh, tất nhiên sẽ tràn đầy nguy hiểm và bất định — năm đối thủ này đều là lệ quỷ c.h.ế.t oan. Khi tìm thẻ gỗ, các em nhất định phải cố gắng tránh xa chúng nhé.”
“Nếu…”
Một nam sinh hỏi: “Nếu không tránh được thì sao?”
Giáo viên toán lặng lẽ nhìn cậu ta.
Gió lạnh nửa đêm lật trang sách, ả cười hiền hòa: “Người thường gặp lệ quỷ sẽ xảy ra chuyện gì, chắc không cần tôi miêu tả chi tiết đâu nhỉ?”
Sẽ c.h.ế.t.
Thì ra đây mới là mối nguy thật sự.
Tổng cộng chỉ có ba mươi thẻ gỗ, để ghép thành một phép tính, ít nhất cần ba thẻ.
Sáu người năm quỷ, căn bản không đủ chia.
Năm con lệ quỷ có thể tự do đi lại trong làng, hiệu suất tìm thẻ cao hơn con người không biết bao nhiêu lần. Một khi chạm mặt, chúng thậm chí có thể g.i.ế.c người, cướp thẻ.
Còn mấy học sinh thật sự thì…
Bạch Sương Hành khẽ xoa thái dương.
Ngoài việc tìm thẻ, họ còn phải nghĩ đủ cách tránh né ác quỷ, rõ ràng hoàn toàn rơi vào thế yếu.
Chỉ có sáu suất sống sót cuối cùng, nếu tính cả năm con lệ quỷ…
Học sinh rất có khả năng chỉ sống sót được một người.
Trong cuộc cạnh tranh này, họ gần như không thể thắng được lệ quỷ, thứ duy nhất có thể làm, chỉ còn lại tự g.i.ế.c lẫn nhau.
“Sao chúng ta thắng được chúng?”
Ác ý trong quy tắc quá rõ ràng, Trần Diệu Giai run rẩy vì ghê tởm: “Không công bằng!”
Giáo viên toán liếc cô một cái, không để ý.
Nhất Tiếu Hồng Trần
“Với tư cách là giáo viên, tôi nhắc nhở các em một chút.”
Ả thong thả nói: “Nếu gặp chúng, tuyệt đối đừng phát ra tiếng động, lập tức tìm chỗ kín mà trốn — một khi bị chúng phát hiện tung tích, quỷ sẽ ăn thịt người đấy.”
Một nam sinh tức giận c.h.ử.i thề.
“Năng lực của lệ quỷ chỉ giới hạn ở ‘ăn người’ thôi sao?”
Trong bầu không khí c.h.ế.t lặng, Bạch Sương Hành bỗng lên tiếng: “Chúng không có thủ đoạn khác sao? Ví dụ như dịch chuyển tức thời, tàng hình, hay thay đổi ngoại hình?”
Con quái vật đội sách toán trên đầu liếc cô một cái.
“Bạn học này hẳn là người rất cẩn thận tỉ mỉ.”
Ả khúc khích cười: “Câu trả lời là có. Sự khác biệt giữa lệ quỷ và các em chỉ là chúng có tính công kích và sức sát thương cực mạnh — tôi là giáo viên coi trọng công bằng, sẽ không để tiết học trở thành cục diện một chiều.”
Bạch Sương Hành: “Trong quy tắc có nói, ba mươi phút sau phải tập trung ở cổng làng. Nếu đến lúc đó lệ quỷ tàn sát chúng em thì sao?”
“Ba phút cuối cùng, quỷ hồn sẽ không thể gây tổn thương cho các em.”
Quái vật trả lời thành thật. Trần Diệu Giai đứng bên cạnh nghe rất ngoan, nhìn sang Bạch Sương Hành, trong lòng thầm thấy khâm phục.
Những chuyện Bạch Sương Hành hỏi đều liên quan đến sinh t.ử, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Trần Diệu Giai hoàn toàn không nghĩ tới.
Giáo viên toán nói không sai, cô ấy quả thực rất thận trọng.
“Được rồi. Lảm nhảm lâu thế, chắc các em nghe cũng chán rồi.”
Giáo viên toán xoay người, giày cao gót chạm đất, khiến tim người ta vô thức đập nhanh: “Bây giờ… bắt đầu đi.”
Ba chữ cuối cùng lặng lẽ rơi xuống, Bạch Sương Hành cảm thấy choáng váng trong chớp mắt.
Chỉ trong nháy mắt, cổng làng đổ nát đã biến mất, bên cạnh cô xuất hiện một bức tường, một bàn một ghế.
Cô bị truyền tống vào một căn nhà nhỏ trong làng hoang.
Xem ra để đảm bảo tiết học diễn ra suôn sẻ, mỗi người đều bị đưa đến một vị trí khác nhau.
Trong phòng không có đèn, vầng trăng khuyết xuyên qua mây, rắc xuống bậu cửa ánh sáng vụn vặt.
Cô mất vài giây mới dần thích nghi với bóng tối trước mắt.
Xung quanh rất trống trải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không có Thẩm Thiền bên cạnh, sự yên tĩnh trở nên đáng sợ. Bạch Sương Hành cẩn thận quét mắt khắp mọi góc trong phòng, không tìm thấy thẻ gỗ.
… Cũng đúng.
Nếu điểm truyền tống của cô vừa hay giấu sẵn một tấm thẻ, thì có lẽ cô phải đổi tên thành “con cưng của trời” rồi.
Nơi này đã lâu không có người lui tới, trong không khí tràn ngập mùi mục nát. Cô lấy điện thoại ra, hiển thị không có tín hiệu.
Bạch Sương Hành nhìn ra ngoài cửa sổ, xác nhận xung quanh không có lệ quỷ, rồi nhẹ nhàng mở cửa.
Trước khi mở cửa, cô cố ý lấy từ túi áo khoác ra một tờ giấy vệ sinh, bọc lấy tay phải để tránh dính bụi bẩn.
Cửa gỗ bị đẩy ra, tiếng kẽo kẹt vang lên rất rõ trong màn đêm.
Từ đầu đến cuối cô đều hành động rất khẽ, bước chân nhẹ như mèo.
Rời khỏi căn nhà nhỏ, trong tầm mắt là một con đường hẹp phủ đầy bùn vàng. Bạch Sương Hành tăng tốc, tiến vào căn nhà kế bên.
Trên đường không có chỗ ẩn nấp, một khi chạm trán lệ quỷ, cô sẽ không có đường chạy.
Căn nhà tiếp theo cũng đổ nát như cũ, vừa mở cửa, bụi đã ập vào mặt.
Cô vốn không thích môi trường kiểu này, cau mày che mũi miệng, sau khi nhìn quanh phòng một vòng, ánh mắt khẽ sáng lên.
Dưới chiếc ghế gỗ trong góc, đang lặng lẽ nằm một tấm thẻ gỗ màu nâu nhạt.
Bạch Sương Hành nhặt nó lên, dấu khắc trên thẻ là [5].
Một con số không lớn không nhỏ.
Cô dùng giấy lau sạch thẻ gỗ, trong lòng âm thầm nhớ lại quy tắc.
Muốn tối đa hóa kết quả phép tính, thẻ quan trọng nhất chắc chắn là dấu nhân.
[5+6] và [5×6] cho ra kết quả chênh lệch một trời một vực.
Ngoài ra, các thẻ số lớn cũng rất quan trọng; nếu nhặt được dấu trừ hoặc chia, không nghi ngờ gì, cần vứt bỏ ngay lập tức.
Bỏ thẻ vào túi áo khoác, Bạch Sương Hành lặng lẽ liếc ra ngoài cửa sổ.
Làng rất rộng, tất cả người và quỷ đều bị xáo trộn thứ tự, ngẫu nhiên truyền tống đến các ngóc ngách khác nhau.
Những học sinh trung học trong Bạch Dạ chỉ là từng mảnh ý thức còn sót lại, không phải con người thật. Cô sẽ không bộc phát lòng tốt, liều mạng bảo vệ từng người, nhưng dù thế nào, Bạch Sương Hành nhất định phải tìm được Thẩm Thiền.
Thẩm Thiền bị cuốn vào thử thách Bạch Dạ, suy cho cùng do đi cùng cô tìm Giang Du. Với tư cách bạn bè, Bạch Sương Hành sẽ không để cô ấy gặp chuyện ở đây.
Hoạt động này chỉ có ba mươi phút, không thích hợp ở lại một chỗ quá lâu. Cô đang định mở cửa thì nghe thấy tiếng bước chân từ con đường nhỏ vọng lại không hề báo trước.
Bước chân rất nhanh và hỗn loạn, chỉ nghe âm thanh thôi cũng nhận ra sự hoảng loạn của đối phương.
Hẳn là một học sinh.
Bạch Sương Hành không mở cửa ngay, mà đứng yên bên cửa sổ, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Là Trần Diệu Giai.
Cô mặc đồng phục dính đầy bụi đất, trông như vừa ngã đâu đó, bước chân lảo đảo, thần sắc hoảng sợ vội vàng, trong mắt ngấn nước, theo nhịp chạy mà rơi lã chã.
Xác nhận phía sau cô ấy không có lệ quỷ, Bạch Sương Hành nhanh tay mở cửa, kéo cô gái vào trong nhà ngay khoảnh khắc cô chạy ngang qua.
Để tránh Trần Diệu Giai hét lên, cô bịt c.h.ặ.t miệng đối phương.
“Ưm… ưm!”
Trần Diệu Giai vốn đã hồn vía lên mây, đột ngột bị kéo như vậy, sợ đến trợn to mắt.
Ngay sau đó, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Đừng sợ, là mình.”
Đây là — Như người c.h.ế.t đuối vớ được khúc gỗ cuối cùng, Trần Diệu Giai lập tức quay đầu.
Nhìn thấy Bạch Sương Hành, nước mắt cô tuôn ra dữ dội hơn.
Trong tiết Ngữ văn trước đó, Trần Diệu Giai chưa từng lộ ra vẻ tuyệt vọng như vậy. Bạch Sương Hành mơ hồ nhận ra điều gì đó, dịu giọng hỏi: “Có chuyện gì rồi?”
“Là… là Tống Tư Dĩnh.”
Cô gái cố gắng kìm cơn khóc nức nở: “Cô ấy bị quỷ g.i.ế.c rồi!”
Tống Tư Dĩnh hẳn là một trong những học sinh.
Trong lòng Bạch Sương Hành khẽ trầm xuống: “Chuyện thế nào?”
“Là ông già nửa mặt thối rữa kia.”
Trần Diệu Giai nói: “Sau khi tớ và Tống Tư Dĩnh gặp nhau, ở chỗ rẽ thì gặp phải ông ta…”
Ánh mắt cô ngày càng hoảng loạn: “Tớ vừa thấy là muốn chạy ngay, không ngờ ông ta lại tỏ ra rất thân thiện, còn nói… còn nói bọn tớ làm ông ta nhớ đến cháu gái mình, không muốn làm hại người sống, có thể giúp bọn tớ cùng tìm thẻ.”
Bạch Sương Hành không lên tiếng.
Con người đối mặt trực diện với lệ quỷ, chỉ cần đối phương có sát ý, học sinh không thể nào chạy thoát.
Con lệ quỷ đó không tấn công ngay lập tức, quả thật rất dễ khiến người ta sinh ra ảo giác, lầm tưởng rằng nó có thể tin được.
“Tống Tư Dĩnh rất vui, tiến lên cảm ơn nó, sau đó thì…”
Trần Diệu Giai không nói tiếp được nữa.
Hình ảnh lúc đó như in hằn trong đầu, mỗi lần nhớ lại đều khiến cô run rẩy toàn thân.
Trăng mờ u ám, bốn bề tĩnh mịch, lão già lộ ra nụ cười dữ tợn đáng sợ, đưa tay đ.â.m xuyên bụng dưới của cô gái trẻ.
Máu tanh lan tràn, nửa khuôn mặt thối rữa kia hiện lên thịt m.á.u đỏ tươi, ông ta cười điên cuồng, như ác quỷ đến từ địa ngục.
Trên mặt Tống Tư Dĩnh tràn đầy vẻ không thể tin nổi, còn quỷ hồn thì cười ha hả. Cô càng tuyệt vọng đau khổ, nó càng vui sướng.
Thưởng thức khoảnh khắc con người từ hy vọng rơi xuống tuyệt vọng, chính là thú vui ác độc của lệ quỷ.
Bạch Sương Hành vỗ nhẹ lưng Trần Diệu Giai.
Trong lúc này, mọi lời an ủi đều là thừa thãi.
“Ba mươi phút chưa kết thúc, chúng ta vẫn còn cơ hội sống.”
Cô hạ giọng: “Các cậu tìm được thẻ gỗ chưa?”
“Chưa.”
Trần Diệu Giai lắc đầu: “Lão già đó cầm theo một cái… quỷ ở đây không bị ràng buộc, ngay cả tránh chúng còn khó, nói gì đến lục tung đồ đạc tìm thẻ.”
Bạch Sương Hành khẽ “ừ” một tiếng.
Với thân phận con người, họ như phải vật lộn sinh tồn trong khe hẹp, nhìn từ góc độ nào cũng là một cuộc cạnh tranh cực kỳ bất công.
… Chỉ mong Thẩm Thiền chưa gặp nguy hiểm.
“Đi thôi.”
Cô thở dài: “Ở lại đây cũng vô ích, chúng ta phải tìm thêm thẻ.”
Sau đó, Bạch Sương Hành và Trần Diệu Giai lần lượt lục soát bốn căn nhà.
Ở một căn, Trần Diệu Giai tìm được một thẻ số [3] trên ván giường; còn Bạch Sương Hành thì phát hiện một dấu cộng [+] trong bụi cỏ.
Tiếp theo, chỉ cần tìm thêm một thẻ số, cô đã có thể ghép thành phép tính hoàn chỉnh.
“Nhưng xác suất chúng ta thắng vẫn rất nhỏ.”
Đi trên con đường bùn lầy, Trần Diệu Giai trầm tư: “Năm con quỷ có thể tìm được phần lớn thẻ gỗ, tùy ý sắp xếp kết hợp. Nếu xảy ra tình huống xấu nhất, chúng chiếm trọn năm vị trí đầu, chúng ta…”
Trong sáu người, chỉ có một người sống sót.
Bạch Sương Hành cũng đang suy nghĩ cách giải quyết.
Cô mải suy nghĩ, ngẩng mắt nhìn về phía xa, ngoài dự liệu lại trông thấy một bóng người quen thuộc.
Là Thẩm Thiền.
Thẩm Thiền thấy cô thì lập tức lộ vẻ mừng rỡ, nhưng rất nhanh nhớ ra điều gì đó, vội vàng xua tay, chỉ về phía bụi cây bên cạnh Bạch Sương Hành.
Bạch Sương Hành lập tức hiểu ý.
Có nguy hiểm.
Không hề do dự, Bạch Sương Hành kéo Trần Diệu Giai, trốn vào bụi cây bên cạnh; Thẩm Thiền lách người một cái, mở cửa chui vào một căn nhà ngói.
Bên tai bỗng yên tĩnh hẳn.
Bạch Sương Hành chậm lại nhịp thở, xuyên qua khe hở nhỏ giữa bụi cây, nhìn về phía cuối con đường.
Con đường nhỏ u tối, hai bên cây cối đổ bóng, bị gió lạnh hiu hắt khẽ lay, trông như những đốt ngón tay gầy guộc của u hồn.
Một bóng dáng xuất hiện trong bóng cây.
Là đứa trẻ c.h.ế.t treo cổ.
Hai mắt nó lồi ra, da tím đỏ như gan heo, mỗi bước tiến đều tỏa ra sát ý áp bức nặng nề.
Bạch Sương Hành khẽ nghiêng đầu, làm động tác im lặng với Trần Diệu Giai.
Cô gái vội vàng gật đầu.
Đứa trẻ từ từ tiến lại gần, trong tay ôm bốn tấm thẻ gỗ, khi đi ngang căn nhà nơi Thẩm Thiền trốn, nó thò đầu qua cửa sổ.
Nhìn ngó một hồi không thấy Thẩm Thiền, nó thu ánh mắt lại.
Rồi đi về phía bụi cây.
Bạch Sương Hành có thể cảm nhận rõ, Trần Diệu Giai bên cạnh nín thở, cơ thể cứng đờ như băng.
Ai mà không sợ cho được chứ.
Trong đầu Trần Diệu Giai ù ù, cảnh bạn học c.h.ế.t t.h.ả.m vẫn xoay vòng trong tâm trí, khiến toàn thân cô mềm nhũn.
Phải biết rằng, ngày thường cô đến phim kinh dị cũng không dám xem.
Trời cao phù hộ, Ngọc Hoàng Đại Đế Quan Âm Bồ Tát Jesus Christ…
Xin đừng để bọn họ bị phát hiện.
Bóng quỷ chậm rãi tiến lại, mỗi bước chân đều phát ra tiếng “rắc” rất khẽ.
Khi nó đi ngang bụi cây nơi hai người ẩn nấp, Trần Diệu Giai thậm chí còn nghe rõ tiếng tim mình đập loạn.
Đứa bé dừng lại vài giây, đôi mắt đen trắng rõ ràng quét qua bốn phía, cuối cùng lại có động tác.
Nó tiếp tục đi về phía trước.
Nhìn bóng quỷ ngày càng xa, trái tim bị bóp c.h.ặ.t cuối cùng cũng được thở ra một chút.
Trần Diệu Giai mừng rỡ khôn xiết, cảm giác như được tái sinh, đang định đứng dậy thì tay phải bị Bạch Sương Hành kéo mạnh.
Cúi đầu xuống, thấy Bạch Sương Hành nhìn chằm chằm cô, lắc đầu.
Trần Diệu Giai chưa hiểu ý, vô tình nhìn về phía trước, da đầu lập tức tê dại.
Như một cái bẫy ác ý, bóng quỷ đi được nửa đường, bỗng nhiên quay ngoắt đầu lại 180 độ, đôi mắt lồi vô hồn lạnh lẽo nhìn chằm chằm con đường phía sau!
Chỉ cần Trần Diệu Giai phát ra dù chỉ một chút tiếng động, cũng sẽ bị nó phát hiện.
Xác nhận sau lưng không có ai, bóng quỷ thản nhiên quay đầu, dần biến mất ở khúc rẽ tiếp theo.
Lần này… hình như thật sự đi rồi.
Hai chân Trần Diệu Giai mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.
Hê thống giám sát 663 xoay một vòng trong đầu, váy áo tung bay, giọng điệu vui vẻ: [Trong quãng đời đi học của mỗi người, toán học chắc chắn luôn là một ký ức tươi đẹp nhỉ!]
Thẩm Thiền: “Tôi có lý do để nghi ngờ, nó đang cà khịa.”
663 cười khúc khích như chuông bạc: [Hai vị người chơi, xin hãy tiếp tục tận hưởng khoảng thời gian học tập tuyệt vời này nhé.]
Tiếng cười tan đi, giống hệt trải nghiệm trong tiết Ngữ văn, cảnh tượng trước mắt Bạch Sương Hành nhanh ch.óng biến đổi.
Phòng học tan chảy thành một mảng thủy mặc đục ngầu, rồi trong khoảnh khắc chớp điện, nhanh ch.óng ngưng tụ lại, dập dềnh những gợn sóng như mặt nước.
Khi sóng nước tan biến, cô và Thẩm Thiền đã đứng trước một ngôi làng hoang phế.
Một luồng gió âm u thổi tới, Bạch Sương Hành khép c.h.ặ.t vạt áo lại.
Ngôi làng rất rộng, nhìn không thấy điểm cuối. Những căn nhà ngói đổ nát rải rác khắp nơi, hoàng hôn tứ tán, không có đèn, càng không có bóng người.
Thời gian ở đây hẳn là đêm khuya, chân trời tối mịt, mặt trăng bị mây đen che khuất, chỉ lộ ra một vầng sáng xám nhạt mờ mịt.
Xung quanh làng là núi non trùng điệp, bóng núi đen sì đổ xuống, nhìn thoáng qua giống hệt những vệt nước đen chảy loang trên mặt đất.
Một khung cảnh kinh điển, vô cùng phù hợp với định nghĩa “âm u” trong suy nghĩ của đại đa số mọi người.
“Cứu mạng, cứu mạng.”
Thẩm Thiền hít một hơi lạnh: “Chỉ cần nghe hai chữ ‘toán học’ thôi là tớ đã cảm thấy game over rồi.”
Bất kể người khác nghĩ thế nào, trong lòng cô, toán học tuyệt đối là cơn ác mộng đáng sợ nhất của ba năm trung học.
Trong Bạch Dạ, dù quỷ quái tung hoành, sát cơ tứ phía, chỉ cần cẩn thận, cố gắng tìm cơ hội sống sót, thì vẫn còn một tia hy vọng.
Nhưng toán thì khác.
Câu đó nói thế nào nhỉ, con người khi bị dồn ép thì chuyện gì cũng làm được, ngoại trừ toán học — toán mà không biết thì đúng là không biết thật.
Bạch Sương Hành nghĩ một lát: “Tiết toán rất có khả năng sẽ không liên quan đến những phép tính quá khó.”
Nếu không, đề bài vừa ra, tất cả học sinh đứng ngơ ngác nhìn nhau, gần như không thể qua cửa.
Thử thách Bạch Dạ tuy ác thú vị, nhưng sẽ không tạo ra loại t.ử cục thuần túy như vậy.
“Cũng đúng ha.”
Thẩm Thiền chợt hiểu ra: “Trước đó trong tiết Ngữ văn, thầy giáo cũng không bắt bọn mình tự điền thơ cổ mà.”
Bạch Sương Hành gật đầu, tiến lại gần Thẩm Thiền một chút, ra hiệu cô đừng căng thẳng, rồi ánh mắt khẽ động, nhìn sang mấy người khác bên cạnh.
Tính cả cô và Thẩm Thiền, lần này vẫn là sáu học sinh.
Cô gái tóc ngắn, lớp trưởng kỷ luật đeo kính và Quý Phong Lâm đều không có mặt, thay vào đó là ba học sinh trung học cô chưa từng gặp, cùng với Trần Diệu Giai.
Số lượng tổ học tập không đổi, nhưng thành viên đã được xáo trộn lại.
“Ủa.”
Thẩm Thiền cũng nhận ra điểm này: “Đồng đội khác với lần trước rồi.”
“Bởi vì tổ học tập của toán và ngữ văn được chia theo cách khác nhau.”
Giáo viên toán đột ngột xuất hiện, giày cao gót phát ra tiếng cộp cộp: “Tiết Ngữ văn chia theo chỗ ngồi, còn toán thì…”
Cuốn sách toán trên đầu ả tự lật mấy trang, Bạch Sương Hành vừa ngẩng đầu lên đã thấy trên sách chi chít công thức toán học.
Cô có chút choáng váng.
“Tiêu chí chia tổ toán học dựa vào thành tích các kỳ thi tháng.”
Giáo viên toán liếc họ một cái, trong giọng nói thêm vài phần ý cười: “Hai em là học sinh mới chuyển đến nhỉ? Chỉ cần cố gắng học tập, thể hiện tốt trong kỳ thi tháng tới, nhất định có thể được phân vào tổ khác.”
Bạch Sương Hành: …
Cách phân tổ quen thuộc này, đúng là rất ‘đậm chất trung học’.
Thiết lập thân phận của cô và Thẩm Thiền là học sinh chuyển trường, điểm thi tháng tự động ghi bằng không, đương nhiên bị xếp vào tổ học tập xếp hạng cuối.
“Các em đã trải nghiệm tiết Ngữ văn rồi, hẳn cũng hiểu phần nào về phương thức giảng dạy hoàn toàn mới của trường chúng ta.”
Giáo viên toán mỉm cười: “Tiết toán này gồm hai hoạt động thực hành, tiếp theo đây sẽ tiến hành hoạt động đầu tiên.”
Ả nghiêng người sang bên, để lộ ngôi làng hoang phía sau: “Tên đầy đủ của hoạt động này là — ‘Tranh đoạt cộng trừ nhân chia’.”
Vừa dứt lời, trên bầu trời vang lên tiếng phát thanh toàn trường, nhịp điệu lên xuống rõ ràng.
“Thực hành toán học thứ nhất, Tranh đoạt cộng trừ nhân chia.”
“Trong làng hoang có tổng cộng ba mươi tấm thẻ gỗ được đ.á.n.h dấu bằng chữ số hoặc ký hiệu. Phạm vi chữ số là 0—9, ký hiệu bao gồm cộng, trừ, nhân, chia.”
“Thời gian giới hạn là 30 phút. Các em cần tự mình tìm kiếm thẻ gỗ trong làng, và giữ cẩn thận những thẻ mình muốn.”
“Sau 30 phút, tất cả tập trung tại cổng làng, sắp xếp các thẻ mình có thành phép tính. Kết quả càng lớn, xếp hạng càng cao. Xin đừng đến muộn.”
Nói đơn giản, chính là bài toán tiểu học.
Bạch Sương Hành mím môi.
Theo quy tắc hiện tại, tiết toán này không khó. Chỉ có điều… sự tồn tại của xếp hạng mang ý nghĩa gì?Chẳng lẽ muốn học sinh tự g.i.ế.c lẫn nhau, tranh đến sống c.h.ế.t? Tiếng phát thanh hơi ngừng lại, khi vang lên lần nữa thì mang theo vài phần cười khiến người ta khó chịu.
“Sau khi kết toán xong, sáu học sinh đứng đầu sẽ thành công bước vào hoạt động thực hành tiếp theo; nếu có học sinh điểm số bằng 0, sẽ bị loại trực tiếp; nếu có học sinh không thể ghép thẻ thành phép tính, cũng sẽ bị loại.”
“Sáu người đứng đầu?”
Trong lòng nảy sinh dự cảm không lành, Bạch Sương Hành nhíu mày.
Tổng cộng chỉ có sáu học sinh, Bạch Dạ sao có thể tốt bụng để tất cả đều thông quan.
Khả năng duy nhất là… ngoài họ ra, còn có người tham gia khác.
“Đúng vậy, sáu người đứng đầu.”
Giáo viên toán cười sâu hơn: “Để tăng tính thú vị cho tiết học, trong hoạt động này, tôi đặc biệt mời vài đối thủ cạnh tranh đến cho các em.”
Khi ả nói xong, dưới gốc cây hòe già trơ trọi nơi cổng làng, đột nhiên bốc lên từng làn khói trắng lượn lờ.
Đầu Thẩm Thiền to như cái đấu: “Làm ơn… không phải chứ?!”
Khói trắng lặng lẽ, kéo theo vài tiếng cười ngây dại khiến da đầu tê dại. Nhìn kỹ lại, trong làn khói hiện ra năm bóng người.
Mấy học sinh phía sau hít ngược một hơi.
Năm bóng kia lúc ẩn lúc hiện, nhìn không rõ ràng, hiển nhiên không phải người sống.
Từ trái sang phải, lần lượt là: một lão nhân tóc trắng nửa mặt thối rữa, một người đàn ông vạm vỡ cầm d.a.o phay nhuốm m.á.u, một gã trung niên hung thần ác sát, một nữ quỷ xinh đẹp đầy oán hận, và một đứa trẻ cổ quấn dây thừng, hai mắt lồi ra, lưỡi thè dài.
“Những… thứ này là đối thủ của chúng ta?”
Giọng Trần Diệu Giai run rẩy: “Chúng… sẽ làm hại chúng ta sao?”
“Câu hỏi này hỏi đúng trọng tâm đấy.”
Giáo viên toán cười: “Đã là cạnh tranh, tất nhiên sẽ tràn đầy nguy hiểm và bất định — năm đối thủ này đều là lệ quỷ c.h.ế.t oan. Khi tìm thẻ gỗ, các em nhất định phải cố gắng tránh xa chúng nhé.”
“Nếu…”
Một nam sinh hỏi: “Nếu không tránh được thì sao?”
Giáo viên toán lặng lẽ nhìn cậu ta.
Gió lạnh nửa đêm lật trang sách, ả cười hiền hòa: “Người thường gặp lệ quỷ sẽ xảy ra chuyện gì, chắc không cần tôi miêu tả chi tiết đâu nhỉ?”
Sẽ c.h.ế.t.
Thì ra đây mới là mối nguy thật sự.
Tổng cộng chỉ có ba mươi thẻ gỗ, để ghép thành một phép tính, ít nhất cần ba thẻ.
Sáu người năm quỷ, căn bản không đủ chia.
Năm con lệ quỷ có thể tự do đi lại trong làng, hiệu suất tìm thẻ cao hơn con người không biết bao nhiêu lần. Một khi chạm mặt, chúng thậm chí có thể g.i.ế.c người, cướp thẻ.
Còn mấy học sinh thật sự thì…
Bạch Sương Hành khẽ xoa thái dương.
Ngoài việc tìm thẻ, họ còn phải nghĩ đủ cách tránh né ác quỷ, rõ ràng hoàn toàn rơi vào thế yếu.
Chỉ có sáu suất sống sót cuối cùng, nếu tính cả năm con lệ quỷ…
Học sinh rất có khả năng chỉ sống sót được một người.
Trong cuộc cạnh tranh này, họ gần như không thể thắng được lệ quỷ, thứ duy nhất có thể làm, chỉ còn lại tự g.i.ế.c lẫn nhau.
“Sao chúng ta thắng được chúng?”
Ác ý trong quy tắc quá rõ ràng, Trần Diệu Giai run rẩy vì ghê tởm: “Không công bằng!”
Giáo viên toán liếc cô một cái, không để ý.
Nhất Tiếu Hồng Trần
“Với tư cách là giáo viên, tôi nhắc nhở các em một chút.”
Ả thong thả nói: “Nếu gặp chúng, tuyệt đối đừng phát ra tiếng động, lập tức tìm chỗ kín mà trốn — một khi bị chúng phát hiện tung tích, quỷ sẽ ăn thịt người đấy.”
Một nam sinh tức giận c.h.ử.i thề.
“Năng lực của lệ quỷ chỉ giới hạn ở ‘ăn người’ thôi sao?”
Trong bầu không khí c.h.ế.t lặng, Bạch Sương Hành bỗng lên tiếng: “Chúng không có thủ đoạn khác sao? Ví dụ như dịch chuyển tức thời, tàng hình, hay thay đổi ngoại hình?”
Con quái vật đội sách toán trên đầu liếc cô một cái.
“Bạn học này hẳn là người rất cẩn thận tỉ mỉ.”
Ả khúc khích cười: “Câu trả lời là có. Sự khác biệt giữa lệ quỷ và các em chỉ là chúng có tính công kích và sức sát thương cực mạnh — tôi là giáo viên coi trọng công bằng, sẽ không để tiết học trở thành cục diện một chiều.”
Bạch Sương Hành: “Trong quy tắc có nói, ba mươi phút sau phải tập trung ở cổng làng. Nếu đến lúc đó lệ quỷ tàn sát chúng em thì sao?”
“Ba phút cuối cùng, quỷ hồn sẽ không thể gây tổn thương cho các em.”
Quái vật trả lời thành thật. Trần Diệu Giai đứng bên cạnh nghe rất ngoan, nhìn sang Bạch Sương Hành, trong lòng thầm thấy khâm phục.
Những chuyện Bạch Sương Hành hỏi đều liên quan đến sinh t.ử, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Trần Diệu Giai hoàn toàn không nghĩ tới.
Giáo viên toán nói không sai, cô ấy quả thực rất thận trọng.
“Được rồi. Lảm nhảm lâu thế, chắc các em nghe cũng chán rồi.”
Giáo viên toán xoay người, giày cao gót chạm đất, khiến tim người ta vô thức đập nhanh: “Bây giờ… bắt đầu đi.”
Ba chữ cuối cùng lặng lẽ rơi xuống, Bạch Sương Hành cảm thấy choáng váng trong chớp mắt.
Chỉ trong nháy mắt, cổng làng đổ nát đã biến mất, bên cạnh cô xuất hiện một bức tường, một bàn một ghế.
Cô bị truyền tống vào một căn nhà nhỏ trong làng hoang.
Xem ra để đảm bảo tiết học diễn ra suôn sẻ, mỗi người đều bị đưa đến một vị trí khác nhau.
Trong phòng không có đèn, vầng trăng khuyết xuyên qua mây, rắc xuống bậu cửa ánh sáng vụn vặt.
Cô mất vài giây mới dần thích nghi với bóng tối trước mắt.
Xung quanh rất trống trải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không có Thẩm Thiền bên cạnh, sự yên tĩnh trở nên đáng sợ. Bạch Sương Hành cẩn thận quét mắt khắp mọi góc trong phòng, không tìm thấy thẻ gỗ.
… Cũng đúng.
Nếu điểm truyền tống của cô vừa hay giấu sẵn một tấm thẻ, thì có lẽ cô phải đổi tên thành “con cưng của trời” rồi.
Nơi này đã lâu không có người lui tới, trong không khí tràn ngập mùi mục nát. Cô lấy điện thoại ra, hiển thị không có tín hiệu.
Bạch Sương Hành nhìn ra ngoài cửa sổ, xác nhận xung quanh không có lệ quỷ, rồi nhẹ nhàng mở cửa.
Trước khi mở cửa, cô cố ý lấy từ túi áo khoác ra một tờ giấy vệ sinh, bọc lấy tay phải để tránh dính bụi bẩn.
Cửa gỗ bị đẩy ra, tiếng kẽo kẹt vang lên rất rõ trong màn đêm.
Từ đầu đến cuối cô đều hành động rất khẽ, bước chân nhẹ như mèo.
Rời khỏi căn nhà nhỏ, trong tầm mắt là một con đường hẹp phủ đầy bùn vàng. Bạch Sương Hành tăng tốc, tiến vào căn nhà kế bên.
Trên đường không có chỗ ẩn nấp, một khi chạm trán lệ quỷ, cô sẽ không có đường chạy.
Căn nhà tiếp theo cũng đổ nát như cũ, vừa mở cửa, bụi đã ập vào mặt.
Cô vốn không thích môi trường kiểu này, cau mày che mũi miệng, sau khi nhìn quanh phòng một vòng, ánh mắt khẽ sáng lên.
Dưới chiếc ghế gỗ trong góc, đang lặng lẽ nằm một tấm thẻ gỗ màu nâu nhạt.
Bạch Sương Hành nhặt nó lên, dấu khắc trên thẻ là [5].
Một con số không lớn không nhỏ.
Cô dùng giấy lau sạch thẻ gỗ, trong lòng âm thầm nhớ lại quy tắc.
Muốn tối đa hóa kết quả phép tính, thẻ quan trọng nhất chắc chắn là dấu nhân.
[5+6] và [5×6] cho ra kết quả chênh lệch một trời một vực.
Ngoài ra, các thẻ số lớn cũng rất quan trọng; nếu nhặt được dấu trừ hoặc chia, không nghi ngờ gì, cần vứt bỏ ngay lập tức.
Bỏ thẻ vào túi áo khoác, Bạch Sương Hành lặng lẽ liếc ra ngoài cửa sổ.
Làng rất rộng, tất cả người và quỷ đều bị xáo trộn thứ tự, ngẫu nhiên truyền tống đến các ngóc ngách khác nhau.
Những học sinh trung học trong Bạch Dạ chỉ là từng mảnh ý thức còn sót lại, không phải con người thật. Cô sẽ không bộc phát lòng tốt, liều mạng bảo vệ từng người, nhưng dù thế nào, Bạch Sương Hành nhất định phải tìm được Thẩm Thiền.
Thẩm Thiền bị cuốn vào thử thách Bạch Dạ, suy cho cùng do đi cùng cô tìm Giang Du. Với tư cách bạn bè, Bạch Sương Hành sẽ không để cô ấy gặp chuyện ở đây.
Hoạt động này chỉ có ba mươi phút, không thích hợp ở lại một chỗ quá lâu. Cô đang định mở cửa thì nghe thấy tiếng bước chân từ con đường nhỏ vọng lại không hề báo trước.
Bước chân rất nhanh và hỗn loạn, chỉ nghe âm thanh thôi cũng nhận ra sự hoảng loạn của đối phương.
Hẳn là một học sinh.
Bạch Sương Hành không mở cửa ngay, mà đứng yên bên cửa sổ, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Là Trần Diệu Giai.
Cô mặc đồng phục dính đầy bụi đất, trông như vừa ngã đâu đó, bước chân lảo đảo, thần sắc hoảng sợ vội vàng, trong mắt ngấn nước, theo nhịp chạy mà rơi lã chã.
Xác nhận phía sau cô ấy không có lệ quỷ, Bạch Sương Hành nhanh tay mở cửa, kéo cô gái vào trong nhà ngay khoảnh khắc cô chạy ngang qua.
Để tránh Trần Diệu Giai hét lên, cô bịt c.h.ặ.t miệng đối phương.
“Ưm… ưm!”
Trần Diệu Giai vốn đã hồn vía lên mây, đột ngột bị kéo như vậy, sợ đến trợn to mắt.
Ngay sau đó, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Đừng sợ, là mình.”
Đây là — Như người c.h.ế.t đuối vớ được khúc gỗ cuối cùng, Trần Diệu Giai lập tức quay đầu.
Nhìn thấy Bạch Sương Hành, nước mắt cô tuôn ra dữ dội hơn.
Trong tiết Ngữ văn trước đó, Trần Diệu Giai chưa từng lộ ra vẻ tuyệt vọng như vậy. Bạch Sương Hành mơ hồ nhận ra điều gì đó, dịu giọng hỏi: “Có chuyện gì rồi?”
“Là… là Tống Tư Dĩnh.”
Cô gái cố gắng kìm cơn khóc nức nở: “Cô ấy bị quỷ g.i.ế.c rồi!”
Tống Tư Dĩnh hẳn là một trong những học sinh.
Trong lòng Bạch Sương Hành khẽ trầm xuống: “Chuyện thế nào?”
“Là ông già nửa mặt thối rữa kia.”
Trần Diệu Giai nói: “Sau khi tớ và Tống Tư Dĩnh gặp nhau, ở chỗ rẽ thì gặp phải ông ta…”
Ánh mắt cô ngày càng hoảng loạn: “Tớ vừa thấy là muốn chạy ngay, không ngờ ông ta lại tỏ ra rất thân thiện, còn nói… còn nói bọn tớ làm ông ta nhớ đến cháu gái mình, không muốn làm hại người sống, có thể giúp bọn tớ cùng tìm thẻ.”
Bạch Sương Hành không lên tiếng.
Con người đối mặt trực diện với lệ quỷ, chỉ cần đối phương có sát ý, học sinh không thể nào chạy thoát.
Con lệ quỷ đó không tấn công ngay lập tức, quả thật rất dễ khiến người ta sinh ra ảo giác, lầm tưởng rằng nó có thể tin được.
“Tống Tư Dĩnh rất vui, tiến lên cảm ơn nó, sau đó thì…”
Trần Diệu Giai không nói tiếp được nữa.
Hình ảnh lúc đó như in hằn trong đầu, mỗi lần nhớ lại đều khiến cô run rẩy toàn thân.
Trăng mờ u ám, bốn bề tĩnh mịch, lão già lộ ra nụ cười dữ tợn đáng sợ, đưa tay đ.â.m xuyên bụng dưới của cô gái trẻ.
Máu tanh lan tràn, nửa khuôn mặt thối rữa kia hiện lên thịt m.á.u đỏ tươi, ông ta cười điên cuồng, như ác quỷ đến từ địa ngục.
Trên mặt Tống Tư Dĩnh tràn đầy vẻ không thể tin nổi, còn quỷ hồn thì cười ha hả. Cô càng tuyệt vọng đau khổ, nó càng vui sướng.
Thưởng thức khoảnh khắc con người từ hy vọng rơi xuống tuyệt vọng, chính là thú vui ác độc của lệ quỷ.
Bạch Sương Hành vỗ nhẹ lưng Trần Diệu Giai.
Trong lúc này, mọi lời an ủi đều là thừa thãi.
“Ba mươi phút chưa kết thúc, chúng ta vẫn còn cơ hội sống.”
Cô hạ giọng: “Các cậu tìm được thẻ gỗ chưa?”
“Chưa.”
Trần Diệu Giai lắc đầu: “Lão già đó cầm theo một cái… quỷ ở đây không bị ràng buộc, ngay cả tránh chúng còn khó, nói gì đến lục tung đồ đạc tìm thẻ.”
Bạch Sương Hành khẽ “ừ” một tiếng.
Với thân phận con người, họ như phải vật lộn sinh tồn trong khe hẹp, nhìn từ góc độ nào cũng là một cuộc cạnh tranh cực kỳ bất công.
… Chỉ mong Thẩm Thiền chưa gặp nguy hiểm.
“Đi thôi.”
Cô thở dài: “Ở lại đây cũng vô ích, chúng ta phải tìm thêm thẻ.”
Sau đó, Bạch Sương Hành và Trần Diệu Giai lần lượt lục soát bốn căn nhà.
Ở một căn, Trần Diệu Giai tìm được một thẻ số [3] trên ván giường; còn Bạch Sương Hành thì phát hiện một dấu cộng [+] trong bụi cỏ.
Tiếp theo, chỉ cần tìm thêm một thẻ số, cô đã có thể ghép thành phép tính hoàn chỉnh.
“Nhưng xác suất chúng ta thắng vẫn rất nhỏ.”
Đi trên con đường bùn lầy, Trần Diệu Giai trầm tư: “Năm con quỷ có thể tìm được phần lớn thẻ gỗ, tùy ý sắp xếp kết hợp. Nếu xảy ra tình huống xấu nhất, chúng chiếm trọn năm vị trí đầu, chúng ta…”
Trong sáu người, chỉ có một người sống sót.
Bạch Sương Hành cũng đang suy nghĩ cách giải quyết.
Cô mải suy nghĩ, ngẩng mắt nhìn về phía xa, ngoài dự liệu lại trông thấy một bóng người quen thuộc.
Là Thẩm Thiền.
Thẩm Thiền thấy cô thì lập tức lộ vẻ mừng rỡ, nhưng rất nhanh nhớ ra điều gì đó, vội vàng xua tay, chỉ về phía bụi cây bên cạnh Bạch Sương Hành.
Bạch Sương Hành lập tức hiểu ý.
Có nguy hiểm.
Không hề do dự, Bạch Sương Hành kéo Trần Diệu Giai, trốn vào bụi cây bên cạnh; Thẩm Thiền lách người một cái, mở cửa chui vào một căn nhà ngói.
Bên tai bỗng yên tĩnh hẳn.
Bạch Sương Hành chậm lại nhịp thở, xuyên qua khe hở nhỏ giữa bụi cây, nhìn về phía cuối con đường.
Con đường nhỏ u tối, hai bên cây cối đổ bóng, bị gió lạnh hiu hắt khẽ lay, trông như những đốt ngón tay gầy guộc của u hồn.
Một bóng dáng xuất hiện trong bóng cây.
Là đứa trẻ c.h.ế.t treo cổ.
Hai mắt nó lồi ra, da tím đỏ như gan heo, mỗi bước tiến đều tỏa ra sát ý áp bức nặng nề.
Bạch Sương Hành khẽ nghiêng đầu, làm động tác im lặng với Trần Diệu Giai.
Cô gái vội vàng gật đầu.
Đứa trẻ từ từ tiến lại gần, trong tay ôm bốn tấm thẻ gỗ, khi đi ngang căn nhà nơi Thẩm Thiền trốn, nó thò đầu qua cửa sổ.
Nhìn ngó một hồi không thấy Thẩm Thiền, nó thu ánh mắt lại.
Rồi đi về phía bụi cây.
Bạch Sương Hành có thể cảm nhận rõ, Trần Diệu Giai bên cạnh nín thở, cơ thể cứng đờ như băng.
Ai mà không sợ cho được chứ.
Trong đầu Trần Diệu Giai ù ù, cảnh bạn học c.h.ế.t t.h.ả.m vẫn xoay vòng trong tâm trí, khiến toàn thân cô mềm nhũn.
Phải biết rằng, ngày thường cô đến phim kinh dị cũng không dám xem.
Trời cao phù hộ, Ngọc Hoàng Đại Đế Quan Âm Bồ Tát Jesus Christ…
Xin đừng để bọn họ bị phát hiện.
Bóng quỷ chậm rãi tiến lại, mỗi bước chân đều phát ra tiếng “rắc” rất khẽ.
Khi nó đi ngang bụi cây nơi hai người ẩn nấp, Trần Diệu Giai thậm chí còn nghe rõ tiếng tim mình đập loạn.
Đứa bé dừng lại vài giây, đôi mắt đen trắng rõ ràng quét qua bốn phía, cuối cùng lại có động tác.
Nó tiếp tục đi về phía trước.
Nhìn bóng quỷ ngày càng xa, trái tim bị bóp c.h.ặ.t cuối cùng cũng được thở ra một chút.
Trần Diệu Giai mừng rỡ khôn xiết, cảm giác như được tái sinh, đang định đứng dậy thì tay phải bị Bạch Sương Hành kéo mạnh.
Cúi đầu xuống, thấy Bạch Sương Hành nhìn chằm chằm cô, lắc đầu.
Trần Diệu Giai chưa hiểu ý, vô tình nhìn về phía trước, da đầu lập tức tê dại.
Như một cái bẫy ác ý, bóng quỷ đi được nửa đường, bỗng nhiên quay ngoắt đầu lại 180 độ, đôi mắt lồi vô hồn lạnh lẽo nhìn chằm chằm con đường phía sau!
Chỉ cần Trần Diệu Giai phát ra dù chỉ một chút tiếng động, cũng sẽ bị nó phát hiện.
Xác nhận sau lưng không có ai, bóng quỷ thản nhiên quay đầu, dần biến mất ở khúc rẽ tiếp theo.
Lần này… hình như thật sự đi rồi.
Hai chân Trần Diệu Giai mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









