[Vãi thật…]
[Xem ra tình hình hôm nay đúng là vượt ngoài dự đoán, đến cả chị gái chấm lửng – người từ trước đến giờ chỉ nói bằng dấu ba chấm mà nay còn phải thêm chữ “vãi thật” đằng trước.]
[Chị em phía trước, tỉnh lại đi, ai thấy cảnh này mà không “vãi thật” chứ?! Nhìn như đang tuyên bố chính thức rồi còn gì!]
[Hu hu hu cảm ơn Tống Viêm, mấy bản số hóa sau này tôi nhất định sẽ ủng hộ! “Mộc Dĩ Thành Chu” có các cậu đúng là quá đỉnh!] [Tôi bảo rồi mà, cuộc gọi Tống Viêm gọi cho anh Chu, hừ hừ hừ, nhanh tiếp đi nào, jlz anh còn không định đút cô ấy ăn sao? Là đàn ông thì đừng có nhát gan!]
Thịnh Dĩ: “…”
Cô lặng lẽ cảm nhận bầu không khí trầm mặc giữa mình và Tống Viêm. Tống Viêm há miệng rồi lại khép lại.
Có hàng vạn điều muốn nói, mà rốt cuộc chẳng thể nói thành lời. Giữa khoảng lặng kéo dài ấy, cho dù hành động này xét ra chẳng phải lịch sự gì… nhưng Tống Viêm vẫn không nhịn nổi mà…cúp máy.
Đến một câu “tạm biệt” cũng chẳng buồn để lại.
Thịnh Dĩ: “…”
Không cần đến mức đó đâu, cũng đâu phải cô vừa va phải vụ ngoại tình mờ ám nào đâu.
Giang Liễm Chu vò viên khăn giấy ướt rồi tiện tay ném vào thùng rác, nhướng mày hỏi Thịnh Dĩ:
“Vừa nãy gọi cho ai thế? Sao đúng lúc tôi ra thì lại cúp máy?”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây: “Đừng nói kiểu như thể mình bị đội nón xanh vậy.” (ám chỉ bị cắm sừng)
Giang Liễm Chu khẽ “chậc” một tiếng, vừa định nói thêm thì ánh mắt chợt hạ xuống, nhìn vào chiếc điện thoại đang nằm trong tay Thịnh Dĩ.
Anh khựng lại một chút, cằm hơi nhướng lên: “Cậu cầm điện thoại của tôi đấy.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình.
Cô và Giang Liễm Chu dùng cùng một mẫu điện thoại, cả hai đều không dùng ốp lưng, chỉ khác mỗi màu: anh dùng màu đen, cô dùng màu trắng.
Lúc nãy cả hai để trên bàn ăn nhỏ, khi điện thoại hiện tên “Tống Viêm” gọi đến, cô thấy mình cũng có lưu số và cả WeChat của anh ấy nên liền nhấc máy, mãi đến giờ mới nhận ra có gì đó sai sai…
Thịnh Dĩ: “…”
Cô ngơ ngác phản ứng mấy giây, sau đó thử thăm dò: “Vậy chẳng lẽ… tôi đã nhận cuộc gọi của cậu à?”
Giang Liễm Chu hơi nhướng mày: “Chúc mừng cậu, cuối cùng cũng nhận ra.”
“…” Thịnh Dĩ im lặng hai giây, âm thầm an ủi bản thân trong lòng.
Không sao, dù sao thì cô cũng đã nhận điện thoại thay cho Giang Liễm Chu, cũng coi như là đang “cùng một phe” với anh rồi.
Thế thì có gì đâu, dù gì Tống Viêm cũng đã nghe thấy giọng của Giang Liễm Chu rồi.
Nghĩ đến đây, Thịnh Dĩ bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn, thậm chí còn mạnh dạn trách móc anh: “Cũng tại cậu không đặt mật khẩu! Trước đây cậu đặt mà?”
Giang Liễm Chu xoay xoay chiếc điện thoại trong lòng bàn tay, giọng lười biếng: “Tôi đâu có đặt mật khẩu cho bản thân, ai ngờ cậu lại thật sự bắt máy thay tôi chứ?”
Anh dừng lại một chút, rồi hỏi tiếp: “Vừa nãy là ai gọi vậy?”
Vụ việc vừa rồi đã trôi khỏi đầu Thịnh Dĩ, cô tiếp tục cúi đầu ăn cơm, không ngẩng lên: “Tống Viêm.”
“Tống Viêm?” Giang Liễm Chu lặp lại cái tên, chậm rãi hỏi tiếp: “Cậu ta đang quay show mà? Gọi đến làm gì?”
Thịnh Dĩ xúc thêm một muỗng cơm bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm: “Gọi hỏi thăm sức khỏe tôi một chút.”
Nói xong, cô nuốt xuống, cầm ly nước lên uống một ngụm. Vừa mới uống xong, Thịnh Dĩ đột nhiên nhận ra điều gì đó, lập tức ho sặc sụa vì bị sặc nước.
Giang Liễm Chu vừa chau mày nói “uống nước cũng có thể sặc hả”, vừa hốt hoảng cúi người vỗ lưng cho cô.
Lực vỗ vừa phải, Thịnh Dĩ nhanh chóng dứt cơn ho, ngẩng đầu nhìn anh: “Cậu nói gì? Anh ta đang quay chương trình?”
“Chứ không thì sao?” Giang Liễm Chu nói rành rọt, “Tầm giờ này chắc bắt đầu quay rồi. Cả tổ chương trình đều phát hiện hai chúng ta không có mặt, họ nói cậu bị bệnh nên cậu ta mới gọi điện hỏi thăm. Chắc sợ cậu không nghe máy được nên mới gọi cho tôi trước.”
Thịnh Dĩ: “…”
Nghe… cũng hợp lý đấy.
Nhưng sau vài giây im lặng, cô vẫn không nhịn được mà hỏi tiếp: “Nhưng… nếu cậu biết người ta đang ghi hình, sao cậu còn bình tĩnh vậy chứ?”
“Tại sao lại không được bình tĩnh?” Giang Liễm Chu phản bác ngay, còn nhướng mày nói tiếp: “Cậu bị bệnh, thấy khó chịu, tôi là bạn của cậu, đưa cậu đến bệnh viện hay đến thăm cậu, chẳng phải chuyện bình thường à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Nghe… cũng có lý phết. Giang Liễm Chu khẽ cúi người xuống, áp sát thêm một chút, khiến Thịnh Dĩ lập tức cảm nhận được khí thế đè ép.
Giọng anh cũng thấp đi một chút, hỏi: “Vậy nên, Thịnh Dĩ, cậu không dám nói gì là vì đang thấy chột dạ à?”
Thịnh Dĩ nghiêng đầu né tránh ánh mắt của anh.
May thay, Giang Liễm Chu không quá truy vấn câu trả lời. Anh giống như chỉ hỏi vu vơ cho có, rồi lại tự động ngồi xuống, còn thở dài một tiếng như kiểu buồn bã: “Danh tiếng của tôi sắp bị cậu phá tan hết rồi.”
Thịnh Dĩ an ủi: “Đừng quan tâm chuyện danh tiếng quá, dù sao tiếng xấu của cậu cũng đâu phải mới ngày một ngày hai.”
Giang Liễm Chu: “?”
—–
Tiếng điện thoại lại vang lên, lần này sau khi xác nhận kỹ càng, Thịnh Dĩ mới bắt máy.
Là anh cô – Thịnh Nguyên Bạch.
“Alo, A Cửu à? Anh…”
Thịnh Dĩ lên tiếng ngay: “Anh, đừng lo. Em không sao đâu. Anh bảo bố mẹ cũng đừng lo quá.”
Có vẻ như Thịnh Nguyên Bạch đang ở trên xe, bên kia vọng lại tiếng còi xe dày đặc: “Anh đang đưa chú thím đến bệnh viện, Liễm Chu sợ mọi người lo nên đợi em tỉnh rồi mới gọi cho mọi người biết.”
Thịnh Dĩ nghe vậy, lại liếc nhìn Giang Liễm Chu một cái, rồi đáp khẽ một tiếng.
Khoảng cách từ nhà đến bệnh viện không quá xa, Thịnh Nguyên Bạch cúp máy chưa được bao lâu thì đã đến nơi.
Mẹ Thịnh bước nhanh vào phòng, gương mặt đầy lo lắng: “Con bé này, sao lại để bản thân ra nông nỗi này? Đường đường là người lớn rồi mà chẳng biết tự chăm sóc mình, hạ đường huyết cũng không chịu ăn sáng à?”
Chưa kịp để Thịnh Dĩ mở miệng, Giang Liễm Chu đã lên tiếng trước.
Ngữ khí đầy áy náy, vô cùng chân thành: “Thưa cô, tất cả là lỗi của cháu. Là cháu không chăm sóc tốt cho A Cửu nên mới để cô ấy phải nhập viện. Cô đừng trách cô ấy nữa ạ.”
Thịnh Dĩ chỉ biết trợn mắt nhìn cảnh mẹ mình – người vừa rồi còn cau mày đầy tức giận, nay vừa nghe Giang Liễm Chu nói thế đã lập tức xoay ngoắt thái độ.
“Ôi trời, Liễm Chu à, con nói thế là cô không đồng ý đâu. Con tốt với A Cửu thế nào, không chỉ có cả nhà biết đâu, cả nước này ai mà chẳng biết!”
Bà Thịnh không ngừng khen ngợi, “Cô ở trong khu, mấy chị em cô ai cũng ghen tị với cô hết đó. Ai cũng bảo A Cửu nhà cô thật sự tìm được người yêu quá tốt rồi.”
Tiếp đó…Thịnh Dĩ chỉ biết nghe mẹ mình “người yêu bên trái, người yêu bên phải”, hoàn toàn thể hiện rõ hình mẫu “mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng”.
Cô càng nghe càng câm nín, cúi đầu ngày một thấp. Màn hình điện thoại sáng lên, có tin nhắn WeChat đến, là của Thịnh Nguyên Bạch.
[Nguyên Bạch: Không hổ danh là Giang Liễm Chu, chậc chậc chậc.]
[A Cửu: ?]
[Nguyên Bạch: Nói thật nhé, lúc nãy trên đường đến đây, mẹ em còn dặn đi dặn lại là khi gặp em phải bảo em về nhà ở một thời gian. Giờ nhìn đi, Giang Liễm Chu mới xuất hiện cái thôi, mẹ em im ru luôn rồi.]
[A Cửu: …]
[A Cửu: Sao anh biết mẹ em quên, chứ không phải tại Liễm Chu ở đây?]
[Nguyên Bạch: Vì lúc lên xe mẹ em còn nói, nếu bà có quên, thì anh phải ra hiệu nhắc nhở. Vậy mà đến giờ mắt anh sắp co giật luôn rồi, còn mắt mẹ em thì chỉ có Giang Liễm Chu thôi.]
[A Cửu: …]
Vừa nhắn xong với anh mình, Thịnh Dĩ định cất điện thoại đi thì thấy Bối Lôi cũng gửi WeChat hỏi thăm.
Chắc là sau khi xem buổi livestream ghi hình mới biết chuyện, Thịnh Dĩ chỉ nhắn mấy câu đơn giản trấn an, Bối Lôi cũng yên tâm hơn phần nào.
Vừa yên tâm được một chút, Bối Lôi lập tức lái câu chuyện sang một hướng khác xa tận chân trời.
[Bối Lôi: Á á á bảo bối A Cửu ơi, mấy hôm trước đồng nghiệp tớ dẫn tớ đi bar. Nói ở đó nhiều trai đẹp, ban đầu tớ còn không tin. Nhưng cậu ơi… MẸ ƠI!!!]
[Bối Lôi: Đẹp! Trai! Quá! Trời! [mắt trái tim] [mắt trái tim]]
Thịnh Dĩ nhìn đoạn tin nhắn mà chết lặng, thật sự không hiểu sao chủ đề từ “sức khỏe thế nào rồi” lại thành “trai đẹp trong bar” được.
Cô mạnh mẽ lên án hành vi thiếu đạo đức này.
[A Cửu: ?]
[A Cửu: Đạo đức đâu? Giới hạn đâu? Mà… địa chỉ đâu?!]
[Bối Lôi: …]
[Bối Lôi: Tớ sẽ chụp màn hình đoạn này gửi tin nhắn riêng cho jlz trên Weibo đó. A Cửu, tỉnh lại đi! Có một cực phẩm như jlz rồi mà còn dám mơ mộng bar gì nữa?]
[Bối Lôi: Bar thì có thể nhiều trai đẹp, nhưng Giang Liễm Chu thì chỉ có một! Hu hu cái cặp “Mộc Dĩ Thành Chu” của tớ sao còn chưa cưới nhau vậy trời!]
Thịnh Dĩ cười nhạt khinh thường, Giang Liễm Chu với độ hot thế kia, hộp thư riêng Weibo không biết nổ bao nhiêu lần mỗi ngày. Một tin nhắn nho nhỏ thôi, chắc chắn như đá ném xuống biển.
Nghĩ vậy, cô không chút kiêng nể mà khiêu khích lại một phen.
Nửa phút sau, Giang Liễm Chu – người từ nãy đến giờ vẫn lịch thiệp nhã nhặn, cười tươi như ánh mặt trời, bất ngờ cúi đầu nhìn điện thoại, nhíu mày, hiện lên vẻ mặt khó tả.
Anh làm vẻ nghiêm trọng khiến người ta không khỏi lo lắng. Mẹ Thịnh vốn dĩ rất thương anh, liền hốt hoảng hỏi: “Sao vậy Liễm Chu? Có chuyện gì à?”
Giang Liễm Chu lắc đầu, rồi mím môi, một lát sau mới chậm rãi hỏi: “Cô ơi, con trông… không đủ đẹp sao?”
Thịnh Dĩ: “?”
Mẹ cô vội vàng đáp: “Sao lại thế được? Nếu con còn không đủ đẹp thì trên đời này còn ai là đẹp nữa!”
Giang Liễm Chu lại hơi rũ mắt xuống, dáng vẻ như vẫn chưa được an ủi chút nào: “Lỗi của con, lẽ ra con nên đẹp hơn nữa. Như vậy A Cửu mới không muốn ra quán bar nhìn trai đẹp khác.”
Thịnh Dĩ: “…”
Chết tiệt. Cái kiểu “trà xanh” này là sao hả trời!!! Cô quyết định đơn phương tuyệt giao với Bối Lôi trong 24 giờ!
…
Sau khi được xác nhận chắc chắn là không cần người ở lại chăm đêm, Thịnh Dĩ cuối cùng cũng thở phào đưa được bố mẹ và anh trai rời khỏi bệnh viện. Cô mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn Giang Liễm Chu một cái.
Cậu Giang khi nãy còn trông như chú cún nhỏ đáng thương, bây giờ đâu còn dáng vẻ đó nữa.
Anh uể oải ngồi trên ghế, hơi hất cằm về phía cô: “Người đẹp trai nhất thế giới này đang ở ngay trước mặt cậu đấy. Cậu nhìn tôi mà tôi còn chưa thu phí cậu đâu.”
Thịnh Dĩ im lặng một chút: “Hay là thế này đi, tôi trả cậu ít tiền, cậu về trước nhé?”
Giang Liễm Chu: “…”
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đúng là anh nên về rồi. Phòng bệnh chỉ có một giường gấp dành cho người nhà, mà Mạnh Nguyên phải ở lại chăm Thịnh Dĩ.
Giang thiếu gia để lại một câu “Mai tôi tới đón cậu xuất viện”, hoàn toàn không để ý đến phản ứng của Thịnh Dĩ, liền cầm đồ rời khỏi phòng.
Nằm trên giường cả ngày, Thịnh Dĩ chỉ cảm thấy mình mềm nhũn như mì luộc. Thừa dịp buổi tối yên tĩnh, cô đi xuống sân bệnh viện dạo một vòng cùng Mạnh Nguyên.
Đi một lúc, Thịnh Dĩ thấy hơi khát nước, Mạnh Nguyên bèn đi đến máy bán hàng tự động mua nước khoáng cho cô.
Thịnh Dĩ ngồi nghỉ trên ghế dài, quay đầu nhìn khung cảnh phía sau.
Trong khu vườn nhỏ có một con mèo, đang uể oải nằm dài, ngáp một cái thật dài, mắt nửa nhắm nửa mở, nhìn chẳng khác gì đang tận hưởng cuộc sống nhàn nhã.
Không hiểu sao, hình ảnh ấy bỗng khiến Thịnh Dĩ nhớ đến Giang Liễm Chu.
Cô không kìm được bật cười khẽ, đúng lúc đó nghe thấy có tiếng bước chân tiến lại gần, là hai y tá đang vừa đi vừa trò chuyện.
Chắc vì nói chuyện quá hăng say nên hai người không để ý thấy Thịnh Dĩ ngồi ở đó, vẫn tiếp tục tám chuyện: “Hôm nay tôi nói với cô là sáng nay gặp Giang Liễm Chu còn gì, cô không tin. Trời ơi, tôi làm sao mà nhận nhầm cho được!”
Cô y tá thấp hơn một chút “ôi chao” một tiếng: “Không phải lỗi tôi đâu! Tại cách cô tả sao mà không liên tưởng nổi tới Giang Liễm Chu gì cả!”
Tả thế nào cơ? Thịnh Dĩ bắt đầu lắng nghe kỹ hơn.
Cô y tá thấp hơn tiếp lời: “Nào là giày rơi mất một chiếc, tóc rối bù, áo khoác cũng chẳng thấy đâu, trán thì đầy mồ hôi… Nghe xem, ai mà tin đó là Giang Liễm Chu chứ? Người nổi tiếng mà, ai chẳng chăm chút hình tượng! Làm sao lại có bộ dạng như vậy được?”
Cô y tá đầu tiên gật đầu: “Ờ thì cô nói cũng đúng… Nhưng mà thật có duyên ghê, hôm nay tôi đi theo bác sĩ Triệu kiểm tra phòng bệnh, lại đúng lúc thấy anh ấy đứng gọi điện ngoài hành lang. Không nghe rõ hết, chỉ nghe được đoạn ảnh nói: ‘Lão Hứa, lúc nãy tôi không kiềm chế được, nói chuyện với cô ấy hơi quá đáng, liệu cô ấy có giận không?’ Trời ơi, nghe xong tim tôi muốn bay ra ngoài luôn đấy!”
Cô y tá thấp hơn cười khanh khách, còn lấy cùi chỏ huých cô y tá kia một cái, rồi hai người ríu rít rời đi, chỉ còn Thịnh Dĩ ngồi yên tại chỗ, im lặng thật lâu.
Đến khi Mạnh Nguyên cầm hai chai nước khoáng quay lại, đưa cho cô một chai rồi tự mình tu vài ngụm, mới phát hiện bầu không khí có gì đó là lạ.
Cô ấy vặn nắp chai lại, hỏi: “Chị Thịnh Dĩ, sao thế ạ?”
Thịnh Dĩ hoàn hồn, khẽ lắc đầu: “Không sao cả.”
Cô ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Chỉ là… vừa phát hiện có một người, hóa ra còn tốt hơn cả những gì mình từng nghĩ.”
Mạnh Nguyên phản xạ nhanh như chớp: “À, là anh Chu đó hả.”
Thịnh Dĩ: “…?”
Mạnh Nguyên tỉnh bơ tiếp lời: “Anh Chu tốt với chị, chuyện này thì cả vũ trụ này ai mà chẳng biết!”
… Ờ.
Mới đây còn là “cả nước đều biết” từ miệng mẹ cô, nay đã lên hẳn cấp “toàn vũ trụ”.
Mạnh Nguyên lại tiếp: “Chứ nếu có ngày anh Chu quăng cho chị mấy chục triệu, chắc em cũng chỉ xem như chuyện bình thường.”
Cô ấy nói rồi còn tranh thủ thương lượng: “Chị Thịnh Dĩ ơi, nếu thật sự có ngày đó, chị có thể gửi cho em cái bao lì xì 500 ngàn tệ không? Cho em trải nghiệm cảm giác được bao nuôi với!”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “Chị cho em cái bạt tai tỉnh người luôn nhé?”
Mạnh Nguyên: “…Em tỉnh rồi.”
——-
Khoảng thời gian vốn được dùng để ghi hình chương trình bỗng dưng bị bỏ trống, khiến Thịnh Dĩ hiếm hoi cảm thấy… nhàn rỗi.
Tối đến, cô đọc vài tập truyện tranh rồi đi ngủ sớm, rất lâu rồi mới không thức khuya như vậy. Hôm sau tỉnh dậy, đầu óc tỉnh táo, tinh thần cũng sảng khoái lạ thường.
Vừa rửa mặt thay đồ xong chưa được bao lâu, cô đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
Thịnh Dĩ đáp: “Vào đi.”
Cửa được đẩy ra, cô nghiêng đầu nhìn lại, đúng như dự đoán, là Giang Liễm Chu.
Chỉ là, ngoài dự đoán ở chỗ, tay phải anh ôm một bó hoa. Một bó hoa bách hợp, rất đẹp.
Còn tay trái thì xách theo một chiếc túi giấy, nếu cô không nhìn nhầm, phía trên còn có chữ “XX Cháo Quán.”
Phong cách có hơi kỳ quặc, nhưng lại lạ lùng hài hòa.
Cậu thiếu gia họ Giang bước vào phòng, trước tiên đặt bữa sáng lên tủ đầu giường, rồi chẳng mấy để tâm đưa bó hoa tới trước mặt cô.
“Trên đường tới đây nhìn thấy tiệm hoa, tiện tay mua luôn.”
Thịnh Dĩ đón lấy, cúi đầu ngửi nhè nhẹ nơi đầu mũi: “Tôi còn tưởng cậu sẽ bảo, gặp một bà cụ bán hoa bên đường, thấy tội quá nên mua giúp vài cành.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh lập tức quay mặt sang bên, hờn dỗi: “Rốt cuộc cậu có lấy không? Nhiều lời thế.”
Thịnh Dĩ khẽ bật cười: “Lấy chứ, cảm ơn cậu.”
Ánh sáng sớm mai rọi xiên vào phòng, rơi xuống đôi mắt cong cong và nụ cười rạng rỡ như nắng xuân của cô gái.
Giang Liễm Chu thoáng khựng lại, khẽ ho một tiếng lấy giọng: “Ờm…”
Không hiểu đầu óc bị vấp ở đâu, anh bỗng quên béng những gì định nói lúc nãy, cuối cùng chỉ lúng búng ra một câu: “Vậy… giữ kỹ đấy.”
Có lẽ vì sáng sớm đã nhận được hoa, lại còn là “tiệc chúc mừng xuất viện” do người ta đặc biệt chuẩn bị, dù thật ra cô chỉ nằm viện có một ngày.
Thịnh Dĩ vẫn cảm thấy tâm trạng phơi phới, suốt cả đoạn đường quay về Hồ Duyệt Sơn Sắc cũng không giấu nổi nụ cười.
Giang Liễm Chu liếc cô một cái: “Tâm trạng tốt dữ vậy?”
Thịnh Dĩ khẽ ừ.
Giang Liễm Chu quay đầu, giọng thản nhiên: “Không lẽ vì ra viện rồi có thể đi bar ngắm trai đẹp, nên mới vui thế?”
Thịnh Dĩ: “…”
Chuyện này vẫn chưa chịu bỏ qua à? Thấy cô im lặng, mặt mũi hiện rõ vẻ bất lực, Giang Liễm Chu bĩu môi bật ra một tiếng “chậc”.
Đèn xanh bật lên, anh khởi động xe, vờ như buột miệng hỏi: “Mấy tên đó… rốt cuộc có gì mà ngắm chứ?”
Thật ra Thịnh Dĩ cũng chẳng định đi xem gì, nhưng đã nhắc tới rồi thì cô cũng đáp cho có: “Hát hay?”
Cậu thiếu gia hừ mũi, không hài lòng: “Tôi cũng biết hát.”
“Đánh guitar?”
Cậu thiếu gia càng bực hơn: “Tôi cũng biết luôn.”
Thịnh Dĩ nhìn dáng vẻ “anh đây cái gì cũng biết” của anh, im lặng hai giây, rồi tiếp lời: “Nhảy… múa c** đ*.”
Giang Liễm Chu: “Tôi…”
Hai chữ “cũng biết” bỗng nghẹn lại trong cổ họng.
Thịnh Dĩ: “…”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh nghiêng đầu nhìn cô, dù vẻ mặt tỏ ra lạnh nhạt, nhưng Thịnh Dĩ hoàn toàn nhìn ra được biểu cảm trong mắt anh như đang hét lên: “Không ngờ cậu lại thích thể loại đó?!”
Thịnh Dĩ: “…”
Bầu không khí trong xe bỗng rơi vào im lặng lần nữa.
Mãi đến khi Thịnh Dĩ bắt đầu chịu hết nổi sự gượng gạo này và định đổi sang chủ đề khác, thì cậu thiếu gia lại bỗng cất tiếng:
Một câu rất đột ngột, trong biểu cảm còn phảng phất nét tủi thân, nhưng lại cố gắng tỏ ra thờ ơ như không có gì.
“…Tôi cũng không phải là không biết.”
Thịnh Dĩ: “…”
—–
Tối hôm đó, ở trang đầu một diễn đàn thảo luận tình cảm nổi tiếng, xuất hiện một bài viết như sau:
《Người mình thích nói muốn xem mình nhảy múa c** đ*, rốt cuộc là có ý gì?》
Click vào bài thì thấy nội dung như sau:
PS: Chủ thớt rất đẹp trai.
PPS: Chủ thớt dáng người rất đẹp.
PPPS: Chủ thớt nếu có nhảy thật thì chắc cũng rất đẹp mắt.
Bình luận:
[1L]:? Khu của mày sắp bị xoá sổ à, vịt đực cũng lên đây tự đề cử luôn rồi? [2L]: Anh đây xin đại diện tiễn tiểu tử này xuống lầu luôn.
—–
Dạo gần đây, cuộc sống của Thịnh Dĩ thật sự rất dễ chịu.
Hai ngày nay đối với cô mà nói chẳng khác gì một kỳ nghỉ bất ngờ ngoài dự tính. Lần ngất xỉu sau khi thức trắng đêm vẽ tranh cũng như một hồi chuông cảnh tỉnh gõ vang trong lòng.
Từ khi chuyển sang làm họa sĩ toàn thời gian, cô vẫn luôn rất tận tâm với công việc.
Nếu không phải vậy, thì với danh tiếng hiện tại cùng số tiền tích lũy được, cô hoàn toàn có thể không cần phải đều đặn nhận đơn đặt hàng thương mại và tranh khách mỗi tháng như thế.
Sau một hồi suy nghĩ, Thịnh Dĩ cảm thấy mình nên giảm bớt số lượng đơn, ít nhất là hạn chế những dự án phải cật lực vẽ xuyên đêm, tránh để cơ thể phải hứng chịu thêm lần nữa.
Hai ngày này, cô sống vô cùng thư thái: ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, xem hết truyện tranh đến livestream, xem xong livestream lại cày anime…
Sau bao nhiêu lâu, cuối cùng cô cũng được nếm lại cái cảm giác “làm một kẻ vô dụng mà vẫn vui vẻ”.
Hôm xuất viện, Thịnh Dĩ ngủ một giấc thật dài, thật sâu, thật yên bình, rất dễ chịu.
Ngoại trừ giấc mơ lúc gần tỉnh thì hơi bất ngờ một chút.
Trong mơ, cô thấy Giang Liễm Chu đang vừa c** đ* vừa… nhảy múa.
Mặt anh thì tỏ vẻ tủi thân, còn cô thì đứng cạnh vung vẩy một cái roi da, thỉnh thoảng quất xuống sàn một cái “bốp”, bụi mờ bay lên lởn vởn.
Giang Liễm Chu bị giật mình, ngẩng lên nhìn cô, vành mắt đỏ bừng như sắp khóc lại không dám khóc.
Cô bật cười mấy tiếng, vung roi thêm phát nữa, còn hung dữ ra lệnh: “Tiểu mỹ nhân, nhảy cho đàng hoàng vào! Nhảy không tốt thì đánh vào mông đấy!”
Giang Liễm Chu toàn thân run rẩy, co rúm lại, đáng thương gật đầu “Vâng”, động tác c** đ* cũng theo đó mà nhanh hơn…Thịnh Dĩ bị chuông cửa làm tỉnh giấc.
Ngay trước khi Giang Liễm Chu cởi đến đoạn quan trọng.
Cô tỉnh dậy trong trạng thái dở khóc dở cười, thậm chí còn không hiểu nổi bản thân đang cảm thấy gì nữa, bực mình vì mơ cái quái gì không mơ lại mơ như thế này, nhưng cũng hơi tiếc là chuông cửa lại kêu đúng lúc ấy.
Mà quan trọng hơn nữa, là tại sao trong mơ cô lại gọi người ta là “tiểu mỹ nhân”?
Và tại sao lại nói ra cái câu “đánh vào mông” kia chứ… Thịnh Dĩ im lặng hai giây, chuông cửa lại vang lên lần nữa.
Sau đó thì im bặt, cô lẩm bẩm, cảm thấy có gì đó hơi kỳ lạ, rồi bò dậy khỏi giường, đi ra khỏi phòng ngủ, định ra xem ai đang gọi cửa.
Tới cửa, Thịnh Dĩ liếc nhanh qua mắt mèo, nhưng ngoài hành lang thang máy lại chẳng có ai.
Thịnh Dĩ: “?”
Cô ngẩn người một lát, rồi mở cửa kiểm tra, thật sự không có ai cả. Cô cau mày, cẩn thận nhìn quanh một vòng trước cửa.
An ninh khu Hồ Duyệt Sơn Sắc rất tốt, theo lý thì không thể xảy ra chuyện kỳ quái như vậy…
Vừa nghĩ, cô vừa cúi đầu nhìn xuống cửa, Thịnh Dĩ khựng lại, trên tay nắm cửa, treo một túi bữa sáng.
Không giống cháo và bánh bao hôm qua, hôm nay là canh cay Hồ Nam và quẩy giòn. Trên túi còn dán một mảnh giấy nhỏ, nét chữ mạnh mẽ, bay bướm, vô cùng dễ nhận biết. Cô thậm chí chẳng cần đoán cũng biết ai là người viết.
Trên đó viết: “Lại ngất nữa là đánh vào mông.”
[Xem ra tình hình hôm nay đúng là vượt ngoài dự đoán, đến cả chị gái chấm lửng – người từ trước đến giờ chỉ nói bằng dấu ba chấm mà nay còn phải thêm chữ “vãi thật” đằng trước.]
[Chị em phía trước, tỉnh lại đi, ai thấy cảnh này mà không “vãi thật” chứ?! Nhìn như đang tuyên bố chính thức rồi còn gì!]
[Hu hu hu cảm ơn Tống Viêm, mấy bản số hóa sau này tôi nhất định sẽ ủng hộ! “Mộc Dĩ Thành Chu” có các cậu đúng là quá đỉnh!] [Tôi bảo rồi mà, cuộc gọi Tống Viêm gọi cho anh Chu, hừ hừ hừ, nhanh tiếp đi nào, jlz anh còn không định đút cô ấy ăn sao? Là đàn ông thì đừng có nhát gan!]
Thịnh Dĩ: “…”
Cô lặng lẽ cảm nhận bầu không khí trầm mặc giữa mình và Tống Viêm. Tống Viêm há miệng rồi lại khép lại.
Có hàng vạn điều muốn nói, mà rốt cuộc chẳng thể nói thành lời. Giữa khoảng lặng kéo dài ấy, cho dù hành động này xét ra chẳng phải lịch sự gì… nhưng Tống Viêm vẫn không nhịn nổi mà…cúp máy.
Đến một câu “tạm biệt” cũng chẳng buồn để lại.
Thịnh Dĩ: “…”
Không cần đến mức đó đâu, cũng đâu phải cô vừa va phải vụ ngoại tình mờ ám nào đâu.
Giang Liễm Chu vò viên khăn giấy ướt rồi tiện tay ném vào thùng rác, nhướng mày hỏi Thịnh Dĩ:
“Vừa nãy gọi cho ai thế? Sao đúng lúc tôi ra thì lại cúp máy?”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây: “Đừng nói kiểu như thể mình bị đội nón xanh vậy.” (ám chỉ bị cắm sừng)
Giang Liễm Chu khẽ “chậc” một tiếng, vừa định nói thêm thì ánh mắt chợt hạ xuống, nhìn vào chiếc điện thoại đang nằm trong tay Thịnh Dĩ.
Anh khựng lại một chút, cằm hơi nhướng lên: “Cậu cầm điện thoại của tôi đấy.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình.
Cô và Giang Liễm Chu dùng cùng một mẫu điện thoại, cả hai đều không dùng ốp lưng, chỉ khác mỗi màu: anh dùng màu đen, cô dùng màu trắng.
Lúc nãy cả hai để trên bàn ăn nhỏ, khi điện thoại hiện tên “Tống Viêm” gọi đến, cô thấy mình cũng có lưu số và cả WeChat của anh ấy nên liền nhấc máy, mãi đến giờ mới nhận ra có gì đó sai sai…
Thịnh Dĩ: “…”
Cô ngơ ngác phản ứng mấy giây, sau đó thử thăm dò: “Vậy chẳng lẽ… tôi đã nhận cuộc gọi của cậu à?”
Giang Liễm Chu hơi nhướng mày: “Chúc mừng cậu, cuối cùng cũng nhận ra.”
“…” Thịnh Dĩ im lặng hai giây, âm thầm an ủi bản thân trong lòng.
Không sao, dù sao thì cô cũng đã nhận điện thoại thay cho Giang Liễm Chu, cũng coi như là đang “cùng một phe” với anh rồi.
Thế thì có gì đâu, dù gì Tống Viêm cũng đã nghe thấy giọng của Giang Liễm Chu rồi.
Nghĩ đến đây, Thịnh Dĩ bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn, thậm chí còn mạnh dạn trách móc anh: “Cũng tại cậu không đặt mật khẩu! Trước đây cậu đặt mà?”
Giang Liễm Chu xoay xoay chiếc điện thoại trong lòng bàn tay, giọng lười biếng: “Tôi đâu có đặt mật khẩu cho bản thân, ai ngờ cậu lại thật sự bắt máy thay tôi chứ?”
Anh dừng lại một chút, rồi hỏi tiếp: “Vừa nãy là ai gọi vậy?”
Vụ việc vừa rồi đã trôi khỏi đầu Thịnh Dĩ, cô tiếp tục cúi đầu ăn cơm, không ngẩng lên: “Tống Viêm.”
“Tống Viêm?” Giang Liễm Chu lặp lại cái tên, chậm rãi hỏi tiếp: “Cậu ta đang quay show mà? Gọi đến làm gì?”
Thịnh Dĩ xúc thêm một muỗng cơm bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm: “Gọi hỏi thăm sức khỏe tôi một chút.”
Nói xong, cô nuốt xuống, cầm ly nước lên uống một ngụm. Vừa mới uống xong, Thịnh Dĩ đột nhiên nhận ra điều gì đó, lập tức ho sặc sụa vì bị sặc nước.
Giang Liễm Chu vừa chau mày nói “uống nước cũng có thể sặc hả”, vừa hốt hoảng cúi người vỗ lưng cho cô.
Lực vỗ vừa phải, Thịnh Dĩ nhanh chóng dứt cơn ho, ngẩng đầu nhìn anh: “Cậu nói gì? Anh ta đang quay chương trình?”
“Chứ không thì sao?” Giang Liễm Chu nói rành rọt, “Tầm giờ này chắc bắt đầu quay rồi. Cả tổ chương trình đều phát hiện hai chúng ta không có mặt, họ nói cậu bị bệnh nên cậu ta mới gọi điện hỏi thăm. Chắc sợ cậu không nghe máy được nên mới gọi cho tôi trước.”
Thịnh Dĩ: “…”
Nghe… cũng hợp lý đấy.
Nhưng sau vài giây im lặng, cô vẫn không nhịn được mà hỏi tiếp: “Nhưng… nếu cậu biết người ta đang ghi hình, sao cậu còn bình tĩnh vậy chứ?”
“Tại sao lại không được bình tĩnh?” Giang Liễm Chu phản bác ngay, còn nhướng mày nói tiếp: “Cậu bị bệnh, thấy khó chịu, tôi là bạn của cậu, đưa cậu đến bệnh viện hay đến thăm cậu, chẳng phải chuyện bình thường à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Nghe… cũng có lý phết. Giang Liễm Chu khẽ cúi người xuống, áp sát thêm một chút, khiến Thịnh Dĩ lập tức cảm nhận được khí thế đè ép.
Giọng anh cũng thấp đi một chút, hỏi: “Vậy nên, Thịnh Dĩ, cậu không dám nói gì là vì đang thấy chột dạ à?”
Thịnh Dĩ nghiêng đầu né tránh ánh mắt của anh.
May thay, Giang Liễm Chu không quá truy vấn câu trả lời. Anh giống như chỉ hỏi vu vơ cho có, rồi lại tự động ngồi xuống, còn thở dài một tiếng như kiểu buồn bã: “Danh tiếng của tôi sắp bị cậu phá tan hết rồi.”
Thịnh Dĩ an ủi: “Đừng quan tâm chuyện danh tiếng quá, dù sao tiếng xấu của cậu cũng đâu phải mới ngày một ngày hai.”
Giang Liễm Chu: “?”
—–
Tiếng điện thoại lại vang lên, lần này sau khi xác nhận kỹ càng, Thịnh Dĩ mới bắt máy.
Là anh cô – Thịnh Nguyên Bạch.
“Alo, A Cửu à? Anh…”
Thịnh Dĩ lên tiếng ngay: “Anh, đừng lo. Em không sao đâu. Anh bảo bố mẹ cũng đừng lo quá.”
Có vẻ như Thịnh Nguyên Bạch đang ở trên xe, bên kia vọng lại tiếng còi xe dày đặc: “Anh đang đưa chú thím đến bệnh viện, Liễm Chu sợ mọi người lo nên đợi em tỉnh rồi mới gọi cho mọi người biết.”
Thịnh Dĩ nghe vậy, lại liếc nhìn Giang Liễm Chu một cái, rồi đáp khẽ một tiếng.
Khoảng cách từ nhà đến bệnh viện không quá xa, Thịnh Nguyên Bạch cúp máy chưa được bao lâu thì đã đến nơi.
Mẹ Thịnh bước nhanh vào phòng, gương mặt đầy lo lắng: “Con bé này, sao lại để bản thân ra nông nỗi này? Đường đường là người lớn rồi mà chẳng biết tự chăm sóc mình, hạ đường huyết cũng không chịu ăn sáng à?”
Chưa kịp để Thịnh Dĩ mở miệng, Giang Liễm Chu đã lên tiếng trước.
Ngữ khí đầy áy náy, vô cùng chân thành: “Thưa cô, tất cả là lỗi của cháu. Là cháu không chăm sóc tốt cho A Cửu nên mới để cô ấy phải nhập viện. Cô đừng trách cô ấy nữa ạ.”
Thịnh Dĩ chỉ biết trợn mắt nhìn cảnh mẹ mình – người vừa rồi còn cau mày đầy tức giận, nay vừa nghe Giang Liễm Chu nói thế đã lập tức xoay ngoắt thái độ.
“Ôi trời, Liễm Chu à, con nói thế là cô không đồng ý đâu. Con tốt với A Cửu thế nào, không chỉ có cả nhà biết đâu, cả nước này ai mà chẳng biết!”
Bà Thịnh không ngừng khen ngợi, “Cô ở trong khu, mấy chị em cô ai cũng ghen tị với cô hết đó. Ai cũng bảo A Cửu nhà cô thật sự tìm được người yêu quá tốt rồi.”
Tiếp đó…Thịnh Dĩ chỉ biết nghe mẹ mình “người yêu bên trái, người yêu bên phải”, hoàn toàn thể hiện rõ hình mẫu “mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng”.
Cô càng nghe càng câm nín, cúi đầu ngày một thấp. Màn hình điện thoại sáng lên, có tin nhắn WeChat đến, là của Thịnh Nguyên Bạch.
[Nguyên Bạch: Không hổ danh là Giang Liễm Chu, chậc chậc chậc.]
[A Cửu: ?]
[Nguyên Bạch: Nói thật nhé, lúc nãy trên đường đến đây, mẹ em còn dặn đi dặn lại là khi gặp em phải bảo em về nhà ở một thời gian. Giờ nhìn đi, Giang Liễm Chu mới xuất hiện cái thôi, mẹ em im ru luôn rồi.]
[A Cửu: …]
[A Cửu: Sao anh biết mẹ em quên, chứ không phải tại Liễm Chu ở đây?]
[Nguyên Bạch: Vì lúc lên xe mẹ em còn nói, nếu bà có quên, thì anh phải ra hiệu nhắc nhở. Vậy mà đến giờ mắt anh sắp co giật luôn rồi, còn mắt mẹ em thì chỉ có Giang Liễm Chu thôi.]
[A Cửu: …]
Vừa nhắn xong với anh mình, Thịnh Dĩ định cất điện thoại đi thì thấy Bối Lôi cũng gửi WeChat hỏi thăm.
Chắc là sau khi xem buổi livestream ghi hình mới biết chuyện, Thịnh Dĩ chỉ nhắn mấy câu đơn giản trấn an, Bối Lôi cũng yên tâm hơn phần nào.
Vừa yên tâm được một chút, Bối Lôi lập tức lái câu chuyện sang một hướng khác xa tận chân trời.
[Bối Lôi: Á á á bảo bối A Cửu ơi, mấy hôm trước đồng nghiệp tớ dẫn tớ đi bar. Nói ở đó nhiều trai đẹp, ban đầu tớ còn không tin. Nhưng cậu ơi… MẸ ƠI!!!]
[Bối Lôi: Đẹp! Trai! Quá! Trời! [mắt trái tim] [mắt trái tim]]
Thịnh Dĩ nhìn đoạn tin nhắn mà chết lặng, thật sự không hiểu sao chủ đề từ “sức khỏe thế nào rồi” lại thành “trai đẹp trong bar” được.
Cô mạnh mẽ lên án hành vi thiếu đạo đức này.
[A Cửu: ?]
[A Cửu: Đạo đức đâu? Giới hạn đâu? Mà… địa chỉ đâu?!]
[Bối Lôi: …]
[Bối Lôi: Tớ sẽ chụp màn hình đoạn này gửi tin nhắn riêng cho jlz trên Weibo đó. A Cửu, tỉnh lại đi! Có một cực phẩm như jlz rồi mà còn dám mơ mộng bar gì nữa?]
[Bối Lôi: Bar thì có thể nhiều trai đẹp, nhưng Giang Liễm Chu thì chỉ có một! Hu hu cái cặp “Mộc Dĩ Thành Chu” của tớ sao còn chưa cưới nhau vậy trời!]
Thịnh Dĩ cười nhạt khinh thường, Giang Liễm Chu với độ hot thế kia, hộp thư riêng Weibo không biết nổ bao nhiêu lần mỗi ngày. Một tin nhắn nho nhỏ thôi, chắc chắn như đá ném xuống biển.
Nghĩ vậy, cô không chút kiêng nể mà khiêu khích lại một phen.
Nửa phút sau, Giang Liễm Chu – người từ nãy đến giờ vẫn lịch thiệp nhã nhặn, cười tươi như ánh mặt trời, bất ngờ cúi đầu nhìn điện thoại, nhíu mày, hiện lên vẻ mặt khó tả.
Anh làm vẻ nghiêm trọng khiến người ta không khỏi lo lắng. Mẹ Thịnh vốn dĩ rất thương anh, liền hốt hoảng hỏi: “Sao vậy Liễm Chu? Có chuyện gì à?”
Giang Liễm Chu lắc đầu, rồi mím môi, một lát sau mới chậm rãi hỏi: “Cô ơi, con trông… không đủ đẹp sao?”
Thịnh Dĩ: “?”
Mẹ cô vội vàng đáp: “Sao lại thế được? Nếu con còn không đủ đẹp thì trên đời này còn ai là đẹp nữa!”
Giang Liễm Chu lại hơi rũ mắt xuống, dáng vẻ như vẫn chưa được an ủi chút nào: “Lỗi của con, lẽ ra con nên đẹp hơn nữa. Như vậy A Cửu mới không muốn ra quán bar nhìn trai đẹp khác.”
Thịnh Dĩ: “…”
Chết tiệt. Cái kiểu “trà xanh” này là sao hả trời!!! Cô quyết định đơn phương tuyệt giao với Bối Lôi trong 24 giờ!
…
Sau khi được xác nhận chắc chắn là không cần người ở lại chăm đêm, Thịnh Dĩ cuối cùng cũng thở phào đưa được bố mẹ và anh trai rời khỏi bệnh viện. Cô mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn Giang Liễm Chu một cái.
Cậu Giang khi nãy còn trông như chú cún nhỏ đáng thương, bây giờ đâu còn dáng vẻ đó nữa.
Anh uể oải ngồi trên ghế, hơi hất cằm về phía cô: “Người đẹp trai nhất thế giới này đang ở ngay trước mặt cậu đấy. Cậu nhìn tôi mà tôi còn chưa thu phí cậu đâu.”
Thịnh Dĩ im lặng một chút: “Hay là thế này đi, tôi trả cậu ít tiền, cậu về trước nhé?”
Giang Liễm Chu: “…”
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đúng là anh nên về rồi. Phòng bệnh chỉ có một giường gấp dành cho người nhà, mà Mạnh Nguyên phải ở lại chăm Thịnh Dĩ.
Giang thiếu gia để lại một câu “Mai tôi tới đón cậu xuất viện”, hoàn toàn không để ý đến phản ứng của Thịnh Dĩ, liền cầm đồ rời khỏi phòng.
Nằm trên giường cả ngày, Thịnh Dĩ chỉ cảm thấy mình mềm nhũn như mì luộc. Thừa dịp buổi tối yên tĩnh, cô đi xuống sân bệnh viện dạo một vòng cùng Mạnh Nguyên.
Đi một lúc, Thịnh Dĩ thấy hơi khát nước, Mạnh Nguyên bèn đi đến máy bán hàng tự động mua nước khoáng cho cô.
Thịnh Dĩ ngồi nghỉ trên ghế dài, quay đầu nhìn khung cảnh phía sau.
Trong khu vườn nhỏ có một con mèo, đang uể oải nằm dài, ngáp một cái thật dài, mắt nửa nhắm nửa mở, nhìn chẳng khác gì đang tận hưởng cuộc sống nhàn nhã.
Không hiểu sao, hình ảnh ấy bỗng khiến Thịnh Dĩ nhớ đến Giang Liễm Chu.
Cô không kìm được bật cười khẽ, đúng lúc đó nghe thấy có tiếng bước chân tiến lại gần, là hai y tá đang vừa đi vừa trò chuyện.
Chắc vì nói chuyện quá hăng say nên hai người không để ý thấy Thịnh Dĩ ngồi ở đó, vẫn tiếp tục tám chuyện: “Hôm nay tôi nói với cô là sáng nay gặp Giang Liễm Chu còn gì, cô không tin. Trời ơi, tôi làm sao mà nhận nhầm cho được!”
Cô y tá thấp hơn một chút “ôi chao” một tiếng: “Không phải lỗi tôi đâu! Tại cách cô tả sao mà không liên tưởng nổi tới Giang Liễm Chu gì cả!”
Tả thế nào cơ? Thịnh Dĩ bắt đầu lắng nghe kỹ hơn.
Cô y tá thấp hơn tiếp lời: “Nào là giày rơi mất một chiếc, tóc rối bù, áo khoác cũng chẳng thấy đâu, trán thì đầy mồ hôi… Nghe xem, ai mà tin đó là Giang Liễm Chu chứ? Người nổi tiếng mà, ai chẳng chăm chút hình tượng! Làm sao lại có bộ dạng như vậy được?”
Cô y tá đầu tiên gật đầu: “Ờ thì cô nói cũng đúng… Nhưng mà thật có duyên ghê, hôm nay tôi đi theo bác sĩ Triệu kiểm tra phòng bệnh, lại đúng lúc thấy anh ấy đứng gọi điện ngoài hành lang. Không nghe rõ hết, chỉ nghe được đoạn ảnh nói: ‘Lão Hứa, lúc nãy tôi không kiềm chế được, nói chuyện với cô ấy hơi quá đáng, liệu cô ấy có giận không?’ Trời ơi, nghe xong tim tôi muốn bay ra ngoài luôn đấy!”
Cô y tá thấp hơn cười khanh khách, còn lấy cùi chỏ huých cô y tá kia một cái, rồi hai người ríu rít rời đi, chỉ còn Thịnh Dĩ ngồi yên tại chỗ, im lặng thật lâu.
Đến khi Mạnh Nguyên cầm hai chai nước khoáng quay lại, đưa cho cô một chai rồi tự mình tu vài ngụm, mới phát hiện bầu không khí có gì đó là lạ.
Cô ấy vặn nắp chai lại, hỏi: “Chị Thịnh Dĩ, sao thế ạ?”
Thịnh Dĩ hoàn hồn, khẽ lắc đầu: “Không sao cả.”
Cô ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Chỉ là… vừa phát hiện có một người, hóa ra còn tốt hơn cả những gì mình từng nghĩ.”
Mạnh Nguyên phản xạ nhanh như chớp: “À, là anh Chu đó hả.”
Thịnh Dĩ: “…?”
Mạnh Nguyên tỉnh bơ tiếp lời: “Anh Chu tốt với chị, chuyện này thì cả vũ trụ này ai mà chẳng biết!”
… Ờ.
Mới đây còn là “cả nước đều biết” từ miệng mẹ cô, nay đã lên hẳn cấp “toàn vũ trụ”.
Mạnh Nguyên lại tiếp: “Chứ nếu có ngày anh Chu quăng cho chị mấy chục triệu, chắc em cũng chỉ xem như chuyện bình thường.”
Cô ấy nói rồi còn tranh thủ thương lượng: “Chị Thịnh Dĩ ơi, nếu thật sự có ngày đó, chị có thể gửi cho em cái bao lì xì 500 ngàn tệ không? Cho em trải nghiệm cảm giác được bao nuôi với!”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “Chị cho em cái bạt tai tỉnh người luôn nhé?”
Mạnh Nguyên: “…Em tỉnh rồi.”
——-
Khoảng thời gian vốn được dùng để ghi hình chương trình bỗng dưng bị bỏ trống, khiến Thịnh Dĩ hiếm hoi cảm thấy… nhàn rỗi.
Tối đến, cô đọc vài tập truyện tranh rồi đi ngủ sớm, rất lâu rồi mới không thức khuya như vậy. Hôm sau tỉnh dậy, đầu óc tỉnh táo, tinh thần cũng sảng khoái lạ thường.
Vừa rửa mặt thay đồ xong chưa được bao lâu, cô đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
Thịnh Dĩ đáp: “Vào đi.”
Cửa được đẩy ra, cô nghiêng đầu nhìn lại, đúng như dự đoán, là Giang Liễm Chu.
Chỉ là, ngoài dự đoán ở chỗ, tay phải anh ôm một bó hoa. Một bó hoa bách hợp, rất đẹp.
Còn tay trái thì xách theo một chiếc túi giấy, nếu cô không nhìn nhầm, phía trên còn có chữ “XX Cháo Quán.”
Phong cách có hơi kỳ quặc, nhưng lại lạ lùng hài hòa.
Cậu thiếu gia họ Giang bước vào phòng, trước tiên đặt bữa sáng lên tủ đầu giường, rồi chẳng mấy để tâm đưa bó hoa tới trước mặt cô.
“Trên đường tới đây nhìn thấy tiệm hoa, tiện tay mua luôn.”
Thịnh Dĩ đón lấy, cúi đầu ngửi nhè nhẹ nơi đầu mũi: “Tôi còn tưởng cậu sẽ bảo, gặp một bà cụ bán hoa bên đường, thấy tội quá nên mua giúp vài cành.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh lập tức quay mặt sang bên, hờn dỗi: “Rốt cuộc cậu có lấy không? Nhiều lời thế.”
Thịnh Dĩ khẽ bật cười: “Lấy chứ, cảm ơn cậu.”
Ánh sáng sớm mai rọi xiên vào phòng, rơi xuống đôi mắt cong cong và nụ cười rạng rỡ như nắng xuân của cô gái.
Giang Liễm Chu thoáng khựng lại, khẽ ho một tiếng lấy giọng: “Ờm…”
Không hiểu đầu óc bị vấp ở đâu, anh bỗng quên béng những gì định nói lúc nãy, cuối cùng chỉ lúng búng ra một câu: “Vậy… giữ kỹ đấy.”
Có lẽ vì sáng sớm đã nhận được hoa, lại còn là “tiệc chúc mừng xuất viện” do người ta đặc biệt chuẩn bị, dù thật ra cô chỉ nằm viện có một ngày.
Thịnh Dĩ vẫn cảm thấy tâm trạng phơi phới, suốt cả đoạn đường quay về Hồ Duyệt Sơn Sắc cũng không giấu nổi nụ cười.
Giang Liễm Chu liếc cô một cái: “Tâm trạng tốt dữ vậy?”
Thịnh Dĩ khẽ ừ.
Giang Liễm Chu quay đầu, giọng thản nhiên: “Không lẽ vì ra viện rồi có thể đi bar ngắm trai đẹp, nên mới vui thế?”
Thịnh Dĩ: “…”
Chuyện này vẫn chưa chịu bỏ qua à? Thấy cô im lặng, mặt mũi hiện rõ vẻ bất lực, Giang Liễm Chu bĩu môi bật ra một tiếng “chậc”.
Đèn xanh bật lên, anh khởi động xe, vờ như buột miệng hỏi: “Mấy tên đó… rốt cuộc có gì mà ngắm chứ?”
Thật ra Thịnh Dĩ cũng chẳng định đi xem gì, nhưng đã nhắc tới rồi thì cô cũng đáp cho có: “Hát hay?”
Cậu thiếu gia hừ mũi, không hài lòng: “Tôi cũng biết hát.”
“Đánh guitar?”
Cậu thiếu gia càng bực hơn: “Tôi cũng biết luôn.”
Thịnh Dĩ nhìn dáng vẻ “anh đây cái gì cũng biết” của anh, im lặng hai giây, rồi tiếp lời: “Nhảy… múa c** đ*.”
Giang Liễm Chu: “Tôi…”
Hai chữ “cũng biết” bỗng nghẹn lại trong cổ họng.
Thịnh Dĩ: “…”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh nghiêng đầu nhìn cô, dù vẻ mặt tỏ ra lạnh nhạt, nhưng Thịnh Dĩ hoàn toàn nhìn ra được biểu cảm trong mắt anh như đang hét lên: “Không ngờ cậu lại thích thể loại đó?!”
Thịnh Dĩ: “…”
Bầu không khí trong xe bỗng rơi vào im lặng lần nữa.
Mãi đến khi Thịnh Dĩ bắt đầu chịu hết nổi sự gượng gạo này và định đổi sang chủ đề khác, thì cậu thiếu gia lại bỗng cất tiếng:
Một câu rất đột ngột, trong biểu cảm còn phảng phất nét tủi thân, nhưng lại cố gắng tỏ ra thờ ơ như không có gì.
“…Tôi cũng không phải là không biết.”
Thịnh Dĩ: “…”
—–
Tối hôm đó, ở trang đầu một diễn đàn thảo luận tình cảm nổi tiếng, xuất hiện một bài viết như sau:
《Người mình thích nói muốn xem mình nhảy múa c** đ*, rốt cuộc là có ý gì?》
Click vào bài thì thấy nội dung như sau:
PS: Chủ thớt rất đẹp trai.
PPS: Chủ thớt dáng người rất đẹp.
PPPS: Chủ thớt nếu có nhảy thật thì chắc cũng rất đẹp mắt.
Bình luận:
[1L]:? Khu của mày sắp bị xoá sổ à, vịt đực cũng lên đây tự đề cử luôn rồi? [2L]: Anh đây xin đại diện tiễn tiểu tử này xuống lầu luôn.
—–
Dạo gần đây, cuộc sống của Thịnh Dĩ thật sự rất dễ chịu.
Hai ngày nay đối với cô mà nói chẳng khác gì một kỳ nghỉ bất ngờ ngoài dự tính. Lần ngất xỉu sau khi thức trắng đêm vẽ tranh cũng như một hồi chuông cảnh tỉnh gõ vang trong lòng.
Từ khi chuyển sang làm họa sĩ toàn thời gian, cô vẫn luôn rất tận tâm với công việc.
Nếu không phải vậy, thì với danh tiếng hiện tại cùng số tiền tích lũy được, cô hoàn toàn có thể không cần phải đều đặn nhận đơn đặt hàng thương mại và tranh khách mỗi tháng như thế.
Sau một hồi suy nghĩ, Thịnh Dĩ cảm thấy mình nên giảm bớt số lượng đơn, ít nhất là hạn chế những dự án phải cật lực vẽ xuyên đêm, tránh để cơ thể phải hứng chịu thêm lần nữa.
Hai ngày này, cô sống vô cùng thư thái: ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, xem hết truyện tranh đến livestream, xem xong livestream lại cày anime…
Sau bao nhiêu lâu, cuối cùng cô cũng được nếm lại cái cảm giác “làm một kẻ vô dụng mà vẫn vui vẻ”.
Hôm xuất viện, Thịnh Dĩ ngủ một giấc thật dài, thật sâu, thật yên bình, rất dễ chịu.
Ngoại trừ giấc mơ lúc gần tỉnh thì hơi bất ngờ một chút.
Trong mơ, cô thấy Giang Liễm Chu đang vừa c** đ* vừa… nhảy múa.
Mặt anh thì tỏ vẻ tủi thân, còn cô thì đứng cạnh vung vẩy một cái roi da, thỉnh thoảng quất xuống sàn một cái “bốp”, bụi mờ bay lên lởn vởn.
Giang Liễm Chu bị giật mình, ngẩng lên nhìn cô, vành mắt đỏ bừng như sắp khóc lại không dám khóc.
Cô bật cười mấy tiếng, vung roi thêm phát nữa, còn hung dữ ra lệnh: “Tiểu mỹ nhân, nhảy cho đàng hoàng vào! Nhảy không tốt thì đánh vào mông đấy!”
Giang Liễm Chu toàn thân run rẩy, co rúm lại, đáng thương gật đầu “Vâng”, động tác c** đ* cũng theo đó mà nhanh hơn…Thịnh Dĩ bị chuông cửa làm tỉnh giấc.
Ngay trước khi Giang Liễm Chu cởi đến đoạn quan trọng.
Cô tỉnh dậy trong trạng thái dở khóc dở cười, thậm chí còn không hiểu nổi bản thân đang cảm thấy gì nữa, bực mình vì mơ cái quái gì không mơ lại mơ như thế này, nhưng cũng hơi tiếc là chuông cửa lại kêu đúng lúc ấy.
Mà quan trọng hơn nữa, là tại sao trong mơ cô lại gọi người ta là “tiểu mỹ nhân”?
Và tại sao lại nói ra cái câu “đánh vào mông” kia chứ… Thịnh Dĩ im lặng hai giây, chuông cửa lại vang lên lần nữa.
Sau đó thì im bặt, cô lẩm bẩm, cảm thấy có gì đó hơi kỳ lạ, rồi bò dậy khỏi giường, đi ra khỏi phòng ngủ, định ra xem ai đang gọi cửa.
Tới cửa, Thịnh Dĩ liếc nhanh qua mắt mèo, nhưng ngoài hành lang thang máy lại chẳng có ai.
Thịnh Dĩ: “?”
Cô ngẩn người một lát, rồi mở cửa kiểm tra, thật sự không có ai cả. Cô cau mày, cẩn thận nhìn quanh một vòng trước cửa.
An ninh khu Hồ Duyệt Sơn Sắc rất tốt, theo lý thì không thể xảy ra chuyện kỳ quái như vậy…
Vừa nghĩ, cô vừa cúi đầu nhìn xuống cửa, Thịnh Dĩ khựng lại, trên tay nắm cửa, treo một túi bữa sáng.
Không giống cháo và bánh bao hôm qua, hôm nay là canh cay Hồ Nam và quẩy giòn. Trên túi còn dán một mảnh giấy nhỏ, nét chữ mạnh mẽ, bay bướm, vô cùng dễ nhận biết. Cô thậm chí chẳng cần đoán cũng biết ai là người viết.
Trên đó viết: “Lại ngất nữa là đánh vào mông.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









