Chương 51 – Gan to tày trời.
Tập ghi hình thứ tư diễn ra ở thành phố H – một địa danh du lịch nổi tiếng trong nước.
Tuy chưa biết chủ đề cụ thể là gì, nhưng vé máy bay thì ban tổ chức đã đưa cho Thịnh Dĩ từ sớm rồi.
Hai ngày trước khi ghi hình, Thịnh Dĩ nhận được tin nhắn từ người phụ trách khu thường nhật của một nền tảng livestream:
[Lý Nham: Chào Vọng Cửu, anh là Lý Nham, phụ trách khu thường nhật của nền tảng livestream FastFish. Anh được Cô An giới thiệu, nói đúng ra thì em có thể gọi anh là sư huynh. Anh muốn mời em làm một buổi livestream vẽ tranh, được không?]
Từ sau khi cái tên “Vọng Cửu” nổi tiếng, cô đã nhận được rất nhiều lời mời hợp tác, có vẽ thương mại, có tham dự triển lãm truyện tranh, và cũng có kiểu livestream như thế này.
Trước đây Thịnh Dĩ từng có một bộ truyện tranh đăng dài kỳ, độ hot cực cao, không chỉ ở lượt xem trực tuyến mà cả doanh số bản in cũng ấn tượng vô cùng.
Nhà xuất bản tất nhiên cũng muốn tổ chức một buổi ký tặng riêng cho cô, độ nổi tiếng của Thịnh Dĩ hoàn toàn đủ để chống đỡ một sự kiện như vậy.
Thế nhưng, cô thật sự rất lười, toàn bộ đều từ chối sạch. Làm ơn đi, tổ chức ký tặng sao có thể thoải mái bằng việc nằm nhà làm “phế vật” rồi thong thả đếm tiền chứ?
Biên tập viên bên nhà xuất bản còn phải an ủi cô:
[Vọng Cửu, không sao đâu, cho dù nhan sắc không quá quá quá xuất sắc cũng không cần lo, fan thích là thích tài năng của cô mà, có ăn cơm bằng mặt đâu, sợ gì chứ?]
[Vọng Cửu: ?]
[Vọng Cửu: Tôi chỉ sợ sau buổi ký tặng, độc giả của tôi thích gương mặt tôi hơn cả tài năng thì sao.]
Biên tập: [……]
Biên tập: [Cửu ơi, bé Cửu của tôi, làm người vẫn nên thực tế một chút, đừng mãi sống trong thế giới truyện tranh nữa mà em yêu!]
Thịnh Dĩ: “……”
Sao nào! Chẳng lẽ cô lại không xứng có một gương mặt xinh đẹp như tiên nữ à!
Nói đi cũng phải nói lại, logic của biên tập thật ra rất rõ ràng. Thời buổi này có ai lại ngại nổi tiếng đâu?
Nếu thật sự nhan sắc cũng nổi bật, thì với độ nhận diện của Vọng Cửu, chỉ cần gắn cái mác “nữ họa sĩ truyện tranh”, cũng đủ giúp tên tuổi cô lên một tầm cao mới rồi!
Cho nên, theo thói quen cũ, Thịnh Dĩ vốn định từ chối ngay theo phản xạ.
Nhưng ánh mắt cô thoáng dừng lại, liếc thấy ba chữ “Cô An”.
Đó là người cô đã dạy cô vẽ tranh sau khi cô tốt nghiệp, đối với cô mà nói, không còn chỉ đơn giản là một giáo viên bình thường nữa.
Hơn nữa, nghe giọng điệu của người tên “Lý Nham” kia, có vẻ cũng là học trò của cô?
Thịnh Dĩ ngẫm nghĩ hai giây, rồi nhắn lại:
[Là cô An giới thiệu à?]
Bên kia dường như vẫn luôn đợi câu trả lời của cô, lập tức nhắn lại rất nhanh:
[Lý Nham: Đúng vậy, cô An nói đã lâu không thấy em vẽ nữa, cũng muốn xem em livestream một chút. Không giấu gì em, anh tìm sư muội một phần cũng vì độ hot của em, nếu em đồng ý, bọn anh sẽ đẩy livestream của em lên trang chủ khu thường nhật hôm đó. Mong sư muội cân nhắc nghiêm túc nhé.]
Thịnh Dĩ liền đảo mắt lại dòng đầu tiên. Dù rằng cô thật sự rất lười livestream, nhưng dù sao cũng là ngồi vẽ, nếu là một buổi mở riêng cho cô An xem thì cũng không thành vấn đề.
[Vọng Cửu: Được, nhưng hai hôm nay em bận, nếu livestream thì chắc phải hẹn vào cuối tuần.]
Lúc đó cũng vừa hay là thời điểm cô trở về từ Minh Tuyền.
Lý Nham nhanh chóng đồng ý, còn sắp xếp trợ lý đến phối hợp cùng Thịnh Dĩ bàn chi tiết, chốt lịch livestream vào cuối tuần.
Có lẽ vì có Lý Nham – người phụ trách khu thường nhật đích thân ra mặt, cộng thêm độ hot của Vọng Cửu thật sự quá cao, đội vận hành nền tảng livestream cũng rất coi trọng buổi livestream này.
Hôm sau, tài khoản chính thức của nền tảng livestream liền đăng thông báo chính thức:
FastFishlivestreamV: “Ngày 28 tháng 2, Chủ Nhật tuần này, @VọngCửu sẽ đến với FastFish để lần đầu công khai quá trình sáng tác tranh! Muốn biết những bức vẽ như thần được tạo ra như thế nào? Muốn trò chuyện trực tiếp với cô ấy? Hãy nhấn vào link bên dưới để đặt lịch trước và cùng chào đón buổi livestream đầu tiên của Vọng Cửu nhé!”
Hai chữ “Vọng Cửu” chính là mật mã lưu lượng. Huống hồ lại còn là lần đầu livestream.
Phần bình luận nhanh chóng sôi động hẳn lên.
[A a a a chị ơi! Thần tượng em yêu nhất đây rồi! Đã đặt lịch, cảm ơn FastFish [khóc][khóc]]
[Muốn biết hôm đó chị Vọng Cửu sẽ vẽ gì quá~ có trò chuyện với tụi em không trời ơi, vui quá đi mất!]
Vọng Cửu vốn đã là cái tên nổi đình đám trong giới họa sĩ, lại luôn cực kỳ kín tiếng. Lần này mở livestream, tự nhiên khiến cả giới họa tranh bàn tán xôn xao, thi nhau chia sẻ.
Thịnh Dĩ thì không quá để tâm, chỉ chia sẻ lại bài viết theo đúng phép tắc, liếc sơ qua cả ngàn bình luận rồi thoát khỏi Weibo.
Chỉ là đến buổi chiều hôm đó…Điện thoại của cô đột nhiên rung lên liên tục, tin nhắn dồn dập tới tấp.
Đây là một buổi livestream được nền tảng sắp xếp hỗ trợ sẵn.
[Cô Vọng Cửu ơi, nền tảng đã quyết định sẽ đẩy phòng livestream của cô lên ngay trang chủ hôm đó luôn nhé!]
[Nếu cô có bất kỳ yêu cầu gì, cứ nói thẳng với tôi là được!]
[À đúng rồi, vài ngày tới, tài khoản chính thức cũng sẽ mỗi ngày đăng bài kèm đường link hẹn giờ livestream của cô, nhớ chú ý nhé.]
[……]
Thịnh Dĩ: “……”
Không phải chứ, cô chỉ định livestream vẽ tranh thôi mà, theo tính cách của cô, việc này…
Nền tảng livestream cần thiết phải tốn nhiều công sức đến thế sao??? Cô ngẩn người một chút, rồi mở Weibo, nhấn vào bài đăng chính thức của FastFish.
Chỉ một cái liếc mắt, Thịnh Dĩ tưởng như đang nằm mơ, lượt đặt hẹn đã gần ba vạn rồi.
Thịnh Dĩ bấm vào khu bình luận. Bình luận hot nhất từ một chuỗi lời khen tung hô như cầu vồng lúc trước giờ chỉ còn vỏn vẹn hai chữ giản dị: [Cố lên.]
Ánh mắt của Thịnh Dĩ từ hai chữ đó dời đến tên người đăng.
“GiangLiễmChuV.”
Thịnh Dĩ: “……”
Được rồi, khỏi cần nói nữa. Cô biết lý do vì sao mọi chuyện đột nhiên thay đổi như thế rồi. Giang Liễm Chu không chỉ để lại bình luận, mà còn nhấn thích bài đăng đó nữa.
Ngay lập tức, vô số fan đã kéo đến.
[Xem ra anh Chu thật sự rất hài lòng với bìa album “Cửu Cửu” đó, cô Vọng Cửu cố lên nhé! Có thể mơ một lần hợp tác thứ hai với anh Chu không nhỉ~]
[Hahaha cô Vọng Cửu đúng là lạnh lùng thật đấy, thấy anh Chu follow mà không follow lại.]
[Aaaa anh Chu follow cô ấy chẳng lẽ là vì mấy tấm ảnh vẽ CP trong Weibo sao? Anh Chu à, không cần kìm nén nữa đâu, em biết anh muốn like mấy tấm đó mà.]
Thịnh Dĩ: “?”
Cô bấm vào trang Weibo của Giang Liễm Chu.
Quả nhiên, ở thanh trạng thái theo dõi phía dưới hiển thị rõ ràng, vị lưu lượng đỉnh lưu ấy, đơn phương follow cô.
Ảnh vẽ CP… Thịnh Dĩ im lặng hẳn, như thể từng chút từng chút chìm sâu vào cơn tĩnh lặng. Cô chỉ muốn biết, giờ mà xóa Weibo, liệu có còn kịp không?
——
Đêm trước chuyến bay, một bản vẽ thương mại trước đó của Thịnh Dĩ bị phát hiện có vài lỗi, bên khách hàng yêu cầu chỉnh sửa gấp.
Đó là một bản thiết kế cho một game sắp ra mắt chức năng mới vào rạng sáng hôm sau. Nhưng lúc chuẩn bị đưa lên, khách hàng đột nhiên phát hiện vài vấn đề nên gọi điện thoại đến.
Vốn luôn nghiêm túc với công việc, giữa đêm bị gọi dậy, Thịnh Dĩ chẳng chút do dự ngồi ngay vào bàn làm việc, thảo luận chi tiết với khách hàng, rồi thức xuyên đêm, vừa uống cà phê vừa chỉnh sửa bản vẽ.
Cứ thế, cô làm việc liên tục đến tận bốn giờ sáng.
Chuyến bay của cô là lúc tám giờ. Thịnh Dĩ nghĩ lên máy bay ngủ bù cũng được nên chẳng buồn chợp mắt nữa.
Mắt mũi lờ đờ, cô rửa mặt trang điểm cho có lệ. Mạnh Nguyên đến đón, cô vừa ngồi vào xe đã ngáp một cái rõ dài.
“Mặt chị Thịnh Dĩ trông hôm nay sao mà kém sắc vậy?” Mạnh Nguyên liếc cô một cái, lo lắng hỏi.
Thịnh Dĩ xua tay, mắt vẫn chưa mở nổi: “Không sao, tại tối qua ngủ muộn quá nên giờ hơi mệt thôi.”
Mạnh Nguyên chỉ nghĩ là cô thức đêm làm việc nên cũng không hỏi nhiều, chỉ nhắc cô vài câu rồi tiếp tục lái xe ra sân bay.
Trên xe, Thịnh Dĩ ngủ chẳng mấy yên. Cô lật qua lật lại, trong đầu trống rỗng. Đến sân bay, bị Mạnh Nguyên lay dậy, cô chỉ cảm thấy đầu óc còn choáng váng hơn.
Mạnh Nguyên sau khi đỗ xe, càng thêm lo: “Chị Thịnh Dĩ, chị thật sự không sao chứ? Hay là mình vào phòng y tế kiểm tra một chút nhé?”
Thịnh Dĩ thấy hơi buồn nôn, nhưng cô nhớ trước đây những lúc thức trắng đêm vẽ tranh cũng từng gặp triệu chứng tương tự, chỉ cần ngủ bù là đỡ.
Cô lắc đầu, cố nén cảm giác khó chịu trong đầu và dạ dày, tháo dây an toàn rồi xuống xe.
Vừa mở cửa bước xuống, khoảnh khắc hai chân chạm đất, Thịnh Dĩ chợt thấy trước mắt tối sầm lại. Tựa như trong chớp mắt… trời đất đảo lộn.
Cô muốn gọi Mạnh Nguyên đỡ một cái, nhưng căn bản không thốt nổi nên lời, không thể phát ra dù chỉ một tiếng.
Nhịp tim nhanh đến mức như sắp nôn ra, cảm giác như bị hút vào không gian, mà lại mơ hồ nghe được có tiếng người hét lên: “Chị Thịnh Dĩ!”
Cô muốn nói với Mạnh Nguyên là đừng lo… nhưng ý thức dường như đang bị tách rời rất nhanh. Cho đến khi, hoàn toàn mất đi tri giác.
——
Lúc mở mắt ra lần nữa, Thịnh Dĩ cảm thấy mình có khi đã xuyên không rồi. Môi Tr**ng X* lạ, xung quanh tràn ngập mùi thuốc sát trùng, tay còn đang truyền dịch, trên đầu là túi truyền treo lơ lửng.
Cô suýt nữa tưởng sẽ có người lạ lao vào khóc gọi: “Con gái ngoan của mẹ, cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi!”
Thịnh Dĩ chậm rãi quay đầu, cho đến khi… ánh mắt đối diện với một đôi mắt gần đó.
Cô: “…”
Một đôi mắt đào hoa, con ngươi đen láy, nhìn lên thì chân mày nhíu chặt, nhìn xuống thì môi mím lại. Tóm lại, trông thế nào cũng ra cái vẻ… tâm trạng cực kỳ tệ.
Người kia nhìn cô, khựng lại trong chốc lát, rồi nhíu mày sâu hơn, sải bước đến bấm nút gọi y tá bên giường.
Cái dáng đi ấy, hoàn toàn không giống với vẻ lười biếng thường ngày.
Thịnh Dĩ: “…”
Không hiểu vì sao… cô cảm thấy tốt nhất là không nên nói gì thì hơn. Nhưng hiển nhiên, người thích bắt bẻ như Giang Liễm Chu, sẽ không vì cô im lặng mà bỏ qua.
Giang thiếu gia ngồi xuống ghế cạnh giường, vắt chân, giọng nhàn nhạt: “Thế nào? Mất trí à? Không nhận ra tôi nữa sao?”
Thịnh Dĩ cân nhắc một chút, dè dặt hỏi: “Anh là…?”
Giang thiếu gia khẽ cười khẩy một tiếng, đáp: “Chồng em.”
Thịnh Dĩ: “…”
Trong lòng thầm chửi một tiếng “đồ khốn kiếp”, cô vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, tiếp tục nói dối tỉnh bơ: “Không thể nào. Tôi sẽ không lấy một người đối xử với tôi lạnh lùng như thế đâu.”
Giang Liễm Chu khoanh tay trước ngực, gật đầu đầy lười biếng: “Thì là em chưa hiểu rõ bản thân mình. Tôi là người mà em đã dốc hết tâm tư theo đuổi đến cùng. Em yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, mê vẻ ngoài, say đắm tính cách, yêu đến mức ai ai cũng biết.”
Thịnh Dĩ: “…”
Giang Liễm Chu ung dung nhướng mày: “Sao? Nhớ ra chưa? Không nhớ cũng không sao, trước tiên gọi một tiếng chồng yêu đi đã.”
Thịnh Dĩ nghiến răng, gọi: “Đồ chó Giang!”
Giang Liễm Chu cười khẩy, lười biếng đút một tay vào túi, cúi người lại gần cô hơn, đôi mắt đào hoa cong cong nhìn thẳng vào cô, giọng điệu chọc tức: “Sao, không giả vờ nữa à? Còn giả mất trí không?”
Không muốn chịu thua, Thịnh Dĩ cũng nhướng mày đáp trả: “Tôi giả đâu? Tôi thật sự mất trí nhớ. Chỉ là giờ vừa khôi phục xong thôi.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh còn đang định nói gì đó thì cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ.
Anh lại ngả người về sau, lười biếng dựa vào lưng ghế, tiện tay lấy quả quýt từ giỏ trái cây trên tủ đầu giường, chậm rãi bóc vỏ: “Vào đi.”
Bác sĩ bước vào, liếc mắt quan sát trong phòng, sau đó tiến đến giúp Thịnh Dĩ đo huyết áp và đường huyết.
Vốn vừa tỉnh lại đã đấu khẩu với Giang Liễm Chu, lúc này Thịnh Dĩ mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, vội vàng hỏi bác sĩ: “Bây giờ…”
Chữ “mấy giờ rồi” còn chưa kịp nói ra, miệng cô đã bị nhét vào một múi quýt.
Cô bất ngờ phát ra tiếng “ưm”, rồi không thể nói thêm được gì.
Bác sĩ: “……?”
Giang Liễm Chu thản nhiên lắc đầu, điềm nhiên nói: “Không sao, cô ấy chỉ định hỏi tình trạng sức khỏe giờ thế nào thôi.”
Bác sĩ gật gù, xem lại chỉ số đo xong, đặt ống nghe lên ngực cô, rồi dịu giọng an ủi: “Không sao cả, cô đừng lo lắng. Việc ngất xỉu vừa rồi là do tụt đường huyết đột ngột, thêm việc đứng dậy quá nhanh sau khi ngồi lâu và cơ thể đang mệt mỏi. Tôi thấy cô có vẻ thường xuyên bị hạ đường huyết, thời gian tới nhớ nghỉ ngơi nhiều, đừng thức khuya, ăn sáng đều đặn, sẽ ổn thôi.”
Thịnh Dĩ ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc “tôi sẽ nghe lời”, mãi mới nuốt được mấy múi quýt trong miệng, rồi lại thử hỏi: “Hôm nay…”
Ba chữ “là ngày mấy” vẫn chưa nói ra, cô lại bị nhét thêm vài múi quýt nữa.
Thịnh Dĩ: “……”
Lần này bác sĩ đã rất thuần thục quay sang chờ Giang Liễm Chu phiên dịch.
Anh ung dung nhướng mày: “Cô ấy hỏi là hôm nay có thể xuất viện không?”
Bác sĩ “à” một tiếng, ghi vài dòng vào bệnh án, rồi bảo với cô: “Hôm nay hãy ở lại theo dõi thêm một ngày. Nếu không có gì bất thường thì ngày mai có thể xuất viện. Sau này nhớ chăm sóc bản thân cẩn thận, đừng để bất ngờ ngất xỉu như vậy nữa.”
Thịnh Dĩ khó nhọc gật đầu, bác sĩ vừa lòng quay người rời khỏi phòng bệnh.
Mãi mới nuốt xong mấy múi quýt, Thịnh Dĩ: “……”
Bác sĩ vừa đi, căn phòng lập tức trở nên im lặng trở lại. Thịnh Dĩ ngẩng đầu, liếc nhìn Giang thiếu gia đang ngồi với tư thế kiêu ngạo.
Giang Liễm Chu cảm nhận được ánh mắt của cô, liền thuận tay ném vỏ quýt vào thùng rác. Mục tiêu cực chuẩn, không lệch chút nào.
Sau đó, anh cầm mấy múi quýt cuối cùng, uể oải ngẩng mắt nhìn cô, hỏi: “Còn muốn ăn không?”
Thịnh Dĩ: “…”
“Không muốn.”
Giang Liễm Chu khẽ gật đầu, bắt đầu chậm rãi cho từng múi quýt vào miệng, không nói thêm gì, sắc mặt có vẻ… không tốt lắm.
Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên khó chịu đến kỳ lạ.
Từ lúc hai người thân thiết đến nay, Giang Liễm Chu luôn là người nói nhiều hơn, còn Thịnh Dĩ lại thuộc kiểu trầm tĩnh.
Cho dù đôi lúc không trò chuyện, nhưng bầu không khí vẫn luôn thoải mái, khiến cô thấy yên ổn và dễ chịu.
Còn lúc này, anh không nói lời nào, cũng không biểu lộ gì rõ rệt, khiến cô bắt đầu cảm thấy… ngột ngạt quá rồi đấy.
Suy nghĩ mấy giây, cuối cùng Thịnh Dĩ vẫn chọn hỏi điều mình quan tâm nhất: “Cậu cũng không đi ghi hình à?”
Thật ra vừa rồi cô cũng định hỏi bác sĩ mấy giờ rồi, mấy ngày tháng mấy, để xem còn kịp bay đến thành phố H hay không.
Nhưng nhìn vẻ mặt của Giang Liễm Chu, có vẻ là… không đâu.
Giang Liễm Chu đáp, giọng đầy gai: “Chương trình tên là ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’, bạn cùng bàn của tôi không có, thì còn quay cái gì nữa?”
Thịnh Dĩ: “…của cậu.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh không ngờ trong tình trạng này mà Thịnh Dĩ vẫn còn gan “cà khịa”, lập tức bị cô làm cho nghẹn họng.
“Được lắm, Thịnh Dĩ, bản lĩnh đấy.”
E là chỉ có Thịnh Dĩ mới khiến vị đại thiếu gia này cảm xúc lên xuống bất thường như vậy. Anh bỗng bật dậy, không còn giữ nổi dáng vẻ lười biếng ban nãy, sải bước đi ra phía cửa.
Thịnh Dĩ: “…”
Giận đến mức đó luôn hả? Nhưng điều bất ngờ là Giang Liễm Chu không rời khỏi phòng, mà chỉ đi tới chiếc bàn phía ngoài, rót một ly nước ấm, rồi lại quay về, đưa đến trước mặt cô.
Môi khẽ mím, chẳng nói câu nào, rồi còn giả vờ cool ngầu, nghiêng đầu sang hướng khác.
Dù không hợp với không khí lúc này chút nào, nhưng Thịnh Dĩ… lại không nhịn được mà bật cười khẽ một tiếng.
Giang Liễm Chu chau mày, nghi hoặc: “Cười cái gì?”
Cô không dám trả lời, chỉ nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, nhận lấy ly nước, uống vài ngụm, cổ họng lập tức dễ chịu hơn hẳn.
Sau đó, cô lại dè dặt hỏi tiếp: “Chúng ta không đi ghi hình… sẽ không ảnh hưởng gì đấy chứ?”
Giang Liễm Chu trầm mặc vài giây, rồi đáp: “Thịnh Dĩ, cậu hỏi cái này cái kia, sao không hỏi mấy chuyện quan trọng hơn?”
Thịnh Dĩ: “…”
Ủa? Vậy mà không gọi là quan trọng hả?
“Không định hỏi vì sao cậu lại ngất à? Giờ cơ thể thế nào? Cậu biết mình bị hạ đường huyết mà còn dám nhịn ăn sáng để đi sân bay?”
…
Thực ra mấy chuyện đó, cô cũng không cần hỏi nữa.
Giang thiếu gia càng nói càng bực, “chậc” một tiếng: “Cậu đúng là gan to tày trời, coi trời bằng vung, không coi ai ra gì cậu có biết không?!”
Thịnh Dĩ khẽ nghiêng đầu, lẩm bẩm: “Câu sau chắc là giết người phóng hỏa, tội đáng muôn chết?”
Giang Liễm Chu liền vỗ mạnh lên mặt bàn, trông có vẻ rất khí thế, nhưng chắc là sợ dọa đến cô thật, nên tiếng vỗ nhẹ đến đáng thương.
“Còn dám ở đây đọc thành ngữ với tôi? Sao hả, biết dùng thành ngữ là giỏi lắm à?!”
Thịnh Dĩ: “?”
Sao hôm nay Giang thiếu gia lại như người đến từ hành tinh khác thế nhỉ, có lẽ mắng cô hai câu xong cũng hả giận phần nào, anh ngừng lại, trầm giọng bảo: “Mạnh Nguyên đi mua cơm cho cậu rồi, chắc sắp quay lại. Tôi ra xem thử.”
Nói xong, Giang Liễm Chu quay người rời đi.
Phòng bệnh chỉ yên tĩnh được chưa đến hai phút thì lại có tiếng gõ cửa. Mạnh Nguyên cẩn thận đẩy cửa bước vào, tay xách phần cơm tối.
Vừa nhìn thấy Thịnh Dĩ đang nằm trên giường bệnh, Mạnh Nguyên lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước đến, nói liến thoắng: “Chị Thịnh Dĩ, cuối cùng chị cũng tỉnh rồi, làm em sợ muốn chết! Đây là lần đầu tiên em tận mắt thấy có người ngất ngay trước mặt mình đấy, đúng là được ‘trải nghiệm sống’ cảm giác hét khản cả cổ là như nào luôn…”
Thịnh Dĩ có hơi áy náy: “Xin lỗi nhé, Nguyên Nguyên. Chắc lúc đó em rối loạn lắm đúng không?”
Mạnh Nguyên nghiêng đầu suy nghĩ: “…Cũng không hẳn?”
Thịnh Dĩ: “…?”
Mạnh Nguyên vỗ nhẹ mu bàn tay cô: “Lúc đó em đúng là bị hoảng một chút, nhưng ngay sau đó em liền gọi cho anh Chu. Anh ấy cũng đang ở sân bay, nên tất cả mọi việc sau đó đều là anh ấy lo liệu hết.”
Thịnh Dĩ: “…”
Diễn biến này thật sự vượt ngoài dự liệu của cô…
“Lúc đó em nói với anh ấy là chị ngất ngay ngoài sân bay, chưa kịp lấy hành lý gì cả. Nói thật, em chưa từng thấy anh Chu căng thẳng đến thế. Nhưng mà anh ấy vẫn là anh ấy, dù lo đến mấy cũng đáng tin vô cùng. Gọi cấp cứu, tìm bác sĩ, báo với tổ chương trình để huỷ lịch quay, rồi đưa chị vào viện, ở đây chăm sóc chị…”
Mạnh Nguyên cảm khái: “Nếu chỉ có một mình em, chắc chắn không thể làm được chu toàn đến vậy đâu, chị Thịnh Dĩ.”
Nghe đến đây, Thịnh Dĩ thật sự có chút ngỡ ngàng, cô cứ nghĩ Giang Liễm Chu đến được bệnh viện là sau khi nghe tin cô nhập viện, ai ngờ…
Mạnh Nguyên vừa trò chuyện với cô vừa dọn phần cơm lên bàn: “Chị Thịnh Dĩ, hồi đi học anh Chu chắc chắn là quán quân chạy tiếp sức của trường nhỉ? Thề luôn, anh ấy chạy nhanh cực kỳ!”
Cô lại đưa đũa và thìa cho Thịnh Dĩ: “Chị nghỉ ngơi vài hôm đi, lần ghi hình này tạm thời không cần tham gia nữa đâu.”
Đúng lúc đó, Giang Liễm Chu cũng đẩy cửa bước vào, Thịnh Dĩ nhìn anh, có chút không tự nhiên, đang định nói lời cảm ơn thì Giang đại thiếu gia đã lười biếng lên tiếng: “Không ăn cơm nhìn tôi làm gì? Định đợi tôi đút cho à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Anh còn tiếp lời, mặt dày vô đối: “Cũng không phải không được. Gọi một tiếng ‘anh Chu’ cho tôi nghe xem nào?”
Mạnh Nguyên hơi lặng người: “Ờm… anh Chu, chị Thịnh Dĩ, hay là em… ra ngoài chút nhé?”
Thịnh Dĩ sợ Mạnh Nguyên thật sự đi luôn, vội nói: “Có gì đâu mà phải tránh, cũng đâu phải đang hôn nhau hay làm… làm…”
Chữ “tình” suýt nữa đã bật ra khỏi miệng cô, cô âm thầm mắng Bối Lôi trong lòng.
Tất cả là tại con bé đó, ngày nào cũng nói chuyện không kiêng kỵ gì, nên giờ cô mới bị lây lối nói chuyện kỳ cục, hoảng lên thì lỡ miệng như vậy.
Thịnh Dĩ lén nhìn Giang Liễm Chu một cái, thiếu gia nào đó lúc này mặt mày viết đầy mấy chữ “A ha, cậu đang tính lợi dụng tôi đấy à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Trong bầu không khí kiểu này, Mạnh Nguyên – người vừa đề xuất “tránh mặt” cuối cùng cũng thật sự tránh đi.
Cô ấy lấy cớ ra ngoài hít thở không khí: “Em… đi hóng mát chút nhé, anh Chu, chị Thịnh Dĩ, hai người cứ từ từ nói chuyện. Em lát nữa quay lại dọn rác.”
Giang Liễm Chu cũng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, tiện tay đặt điện thoại của mình lên bàn ăn nhỏ. Thịnh Dĩ ăn một miếng cơm, bật sáng điện thoại xem giờ.
19:30.
Không biết chương trình đã bắt đầu ghi hình chưa? Trong đầu toàn suy nghĩ, cô ăn cũng không thấy ngon miệng gì.
Tiếng chuông cuộc gọi video trên WeChat vang lên. Cô nhìn thấy tên “Tống Viêm” hiện lên trên màn hình, rồi nhấn nút nhận cuộc gọi.
“Alô? Tống Viêm à?”
Tống Viêm nhìn hình ảnh người con gái vẫn rạng rỡ dù mặc áo bệnh nhân, mặt mộc hoàn toàn, một lúc thì có chút mất khái niệm thời gian.
Nhưng vẫn theo phản xạ mà hỏi han: “A Cửu, cô thấy đỡ chưa? Bây giờ đang ở một mình trong phòng bệnh à?”
Không hiểu sao, Thịnh Dĩ lại vô thức không nhắc đến cái tên Giang Liễm Chu.
Cô lắc đầu: “Tôi không sao nữa rồi, cảm ơn anh đã lo lắng. Trợ lý của tôi đang chăm sóc tôi, chỉ là vừa ra ngoài có việc.”
Tống Viêm “ồ” một tiếng, vẫn cảm thấy có điều gì đó sai sai.
Ở nơi cả hai đều không thấy được, dòng bình luận đang lướt như bay:
[Hu hu hu lo chết mất, vợ yêu à, lần sau nhớ chăm sóc bản thân kỹ hơn nhé!]
[Dù nói thế này hơi kỳ nhưng biết tin “Mộc Dĩ Thành Chu” hôm nay không tham gia, mình xem livestream mà lòng cứ lơ lửng.]
[Vợ A Cửu phải ăn cơm đầy đủ nha! Nghe chương trình nói em ngất nên không đến được, mình suýt khóc luôn ấy!]
[Khoan, chị em ơi, có gì đó hơi sai sai…]
[Khoan đã, đợi xíu, hồi nãy Tống Viêm gọi điện cho ai vậy? Mình nhớ lộn rồi hả?!]
[…Chị em phía trước ơi, mình xác nhận là bạn không nhớ nhầm. Tống Viêm vừa rồi là gọi cho anh Chu đấy.]
Thịnh Dĩ tiếp tục trò chuyện thêm vài câu với Tống Viêm, trong lòng vừa nghĩ không biết chương trình hôm nay đã bắt đầu chưa, vừa định kết thúc cuộc gọi.
“Ăn bữa cơm mà cũng không tập trung nổi?”
Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, Giang Liễm Chu đi ra ngoài, vừa lau tay bằng khăn giấy, vừa đến gần vài bước, giọng nói lười nhác, chẳng có chút nghiêm túc nào: “Thật sự muốn tôi đút cho ăn đấy à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô từ từ quay đầu lại, nhìn biểu cảm kinh ngạc trên gương mặt Tống Viêm hiện trên màn hình, thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
May mà… chương trình còn chưa bắt đầu quay.
Tập ghi hình thứ tư diễn ra ở thành phố H – một địa danh du lịch nổi tiếng trong nước.
Tuy chưa biết chủ đề cụ thể là gì, nhưng vé máy bay thì ban tổ chức đã đưa cho Thịnh Dĩ từ sớm rồi.
Hai ngày trước khi ghi hình, Thịnh Dĩ nhận được tin nhắn từ người phụ trách khu thường nhật của một nền tảng livestream:
[Lý Nham: Chào Vọng Cửu, anh là Lý Nham, phụ trách khu thường nhật của nền tảng livestream FastFish. Anh được Cô An giới thiệu, nói đúng ra thì em có thể gọi anh là sư huynh. Anh muốn mời em làm một buổi livestream vẽ tranh, được không?]
Từ sau khi cái tên “Vọng Cửu” nổi tiếng, cô đã nhận được rất nhiều lời mời hợp tác, có vẽ thương mại, có tham dự triển lãm truyện tranh, và cũng có kiểu livestream như thế này.
Trước đây Thịnh Dĩ từng có một bộ truyện tranh đăng dài kỳ, độ hot cực cao, không chỉ ở lượt xem trực tuyến mà cả doanh số bản in cũng ấn tượng vô cùng.
Nhà xuất bản tất nhiên cũng muốn tổ chức một buổi ký tặng riêng cho cô, độ nổi tiếng của Thịnh Dĩ hoàn toàn đủ để chống đỡ một sự kiện như vậy.
Thế nhưng, cô thật sự rất lười, toàn bộ đều từ chối sạch. Làm ơn đi, tổ chức ký tặng sao có thể thoải mái bằng việc nằm nhà làm “phế vật” rồi thong thả đếm tiền chứ?
Biên tập viên bên nhà xuất bản còn phải an ủi cô:
[Vọng Cửu, không sao đâu, cho dù nhan sắc không quá quá quá xuất sắc cũng không cần lo, fan thích là thích tài năng của cô mà, có ăn cơm bằng mặt đâu, sợ gì chứ?]
[Vọng Cửu: ?]
[Vọng Cửu: Tôi chỉ sợ sau buổi ký tặng, độc giả của tôi thích gương mặt tôi hơn cả tài năng thì sao.]
Biên tập: [……]
Biên tập: [Cửu ơi, bé Cửu của tôi, làm người vẫn nên thực tế một chút, đừng mãi sống trong thế giới truyện tranh nữa mà em yêu!]
Thịnh Dĩ: “……”
Sao nào! Chẳng lẽ cô lại không xứng có một gương mặt xinh đẹp như tiên nữ à!
Nói đi cũng phải nói lại, logic của biên tập thật ra rất rõ ràng. Thời buổi này có ai lại ngại nổi tiếng đâu?
Nếu thật sự nhan sắc cũng nổi bật, thì với độ nhận diện của Vọng Cửu, chỉ cần gắn cái mác “nữ họa sĩ truyện tranh”, cũng đủ giúp tên tuổi cô lên một tầm cao mới rồi!
Cho nên, theo thói quen cũ, Thịnh Dĩ vốn định từ chối ngay theo phản xạ.
Nhưng ánh mắt cô thoáng dừng lại, liếc thấy ba chữ “Cô An”.
Đó là người cô đã dạy cô vẽ tranh sau khi cô tốt nghiệp, đối với cô mà nói, không còn chỉ đơn giản là một giáo viên bình thường nữa.
Hơn nữa, nghe giọng điệu của người tên “Lý Nham” kia, có vẻ cũng là học trò của cô?
Thịnh Dĩ ngẫm nghĩ hai giây, rồi nhắn lại:
[Là cô An giới thiệu à?]
Bên kia dường như vẫn luôn đợi câu trả lời của cô, lập tức nhắn lại rất nhanh:
[Lý Nham: Đúng vậy, cô An nói đã lâu không thấy em vẽ nữa, cũng muốn xem em livestream một chút. Không giấu gì em, anh tìm sư muội một phần cũng vì độ hot của em, nếu em đồng ý, bọn anh sẽ đẩy livestream của em lên trang chủ khu thường nhật hôm đó. Mong sư muội cân nhắc nghiêm túc nhé.]
Thịnh Dĩ liền đảo mắt lại dòng đầu tiên. Dù rằng cô thật sự rất lười livestream, nhưng dù sao cũng là ngồi vẽ, nếu là một buổi mở riêng cho cô An xem thì cũng không thành vấn đề.
[Vọng Cửu: Được, nhưng hai hôm nay em bận, nếu livestream thì chắc phải hẹn vào cuối tuần.]
Lúc đó cũng vừa hay là thời điểm cô trở về từ Minh Tuyền.
Lý Nham nhanh chóng đồng ý, còn sắp xếp trợ lý đến phối hợp cùng Thịnh Dĩ bàn chi tiết, chốt lịch livestream vào cuối tuần.
Có lẽ vì có Lý Nham – người phụ trách khu thường nhật đích thân ra mặt, cộng thêm độ hot của Vọng Cửu thật sự quá cao, đội vận hành nền tảng livestream cũng rất coi trọng buổi livestream này.
Hôm sau, tài khoản chính thức của nền tảng livestream liền đăng thông báo chính thức:
FastFishlivestreamV: “Ngày 28 tháng 2, Chủ Nhật tuần này, @VọngCửu sẽ đến với FastFish để lần đầu công khai quá trình sáng tác tranh! Muốn biết những bức vẽ như thần được tạo ra như thế nào? Muốn trò chuyện trực tiếp với cô ấy? Hãy nhấn vào link bên dưới để đặt lịch trước và cùng chào đón buổi livestream đầu tiên của Vọng Cửu nhé!”
Hai chữ “Vọng Cửu” chính là mật mã lưu lượng. Huống hồ lại còn là lần đầu livestream.
Phần bình luận nhanh chóng sôi động hẳn lên.
[A a a a chị ơi! Thần tượng em yêu nhất đây rồi! Đã đặt lịch, cảm ơn FastFish [khóc][khóc]]
[Muốn biết hôm đó chị Vọng Cửu sẽ vẽ gì quá~ có trò chuyện với tụi em không trời ơi, vui quá đi mất!]
Vọng Cửu vốn đã là cái tên nổi đình đám trong giới họa sĩ, lại luôn cực kỳ kín tiếng. Lần này mở livestream, tự nhiên khiến cả giới họa tranh bàn tán xôn xao, thi nhau chia sẻ.
Thịnh Dĩ thì không quá để tâm, chỉ chia sẻ lại bài viết theo đúng phép tắc, liếc sơ qua cả ngàn bình luận rồi thoát khỏi Weibo.
Chỉ là đến buổi chiều hôm đó…Điện thoại của cô đột nhiên rung lên liên tục, tin nhắn dồn dập tới tấp.
Đây là một buổi livestream được nền tảng sắp xếp hỗ trợ sẵn.
[Cô Vọng Cửu ơi, nền tảng đã quyết định sẽ đẩy phòng livestream của cô lên ngay trang chủ hôm đó luôn nhé!]
[Nếu cô có bất kỳ yêu cầu gì, cứ nói thẳng với tôi là được!]
[À đúng rồi, vài ngày tới, tài khoản chính thức cũng sẽ mỗi ngày đăng bài kèm đường link hẹn giờ livestream của cô, nhớ chú ý nhé.]
[……]
Thịnh Dĩ: “……”
Không phải chứ, cô chỉ định livestream vẽ tranh thôi mà, theo tính cách của cô, việc này…
Nền tảng livestream cần thiết phải tốn nhiều công sức đến thế sao??? Cô ngẩn người một chút, rồi mở Weibo, nhấn vào bài đăng chính thức của FastFish.
Chỉ một cái liếc mắt, Thịnh Dĩ tưởng như đang nằm mơ, lượt đặt hẹn đã gần ba vạn rồi.
Thịnh Dĩ bấm vào khu bình luận. Bình luận hot nhất từ một chuỗi lời khen tung hô như cầu vồng lúc trước giờ chỉ còn vỏn vẹn hai chữ giản dị: [Cố lên.]
Ánh mắt của Thịnh Dĩ từ hai chữ đó dời đến tên người đăng.
“GiangLiễmChuV.”
Thịnh Dĩ: “……”
Được rồi, khỏi cần nói nữa. Cô biết lý do vì sao mọi chuyện đột nhiên thay đổi như thế rồi. Giang Liễm Chu không chỉ để lại bình luận, mà còn nhấn thích bài đăng đó nữa.
Ngay lập tức, vô số fan đã kéo đến.
[Xem ra anh Chu thật sự rất hài lòng với bìa album “Cửu Cửu” đó, cô Vọng Cửu cố lên nhé! Có thể mơ một lần hợp tác thứ hai với anh Chu không nhỉ~]
[Hahaha cô Vọng Cửu đúng là lạnh lùng thật đấy, thấy anh Chu follow mà không follow lại.]
[Aaaa anh Chu follow cô ấy chẳng lẽ là vì mấy tấm ảnh vẽ CP trong Weibo sao? Anh Chu à, không cần kìm nén nữa đâu, em biết anh muốn like mấy tấm đó mà.]
Thịnh Dĩ: “?”
Cô bấm vào trang Weibo của Giang Liễm Chu.
Quả nhiên, ở thanh trạng thái theo dõi phía dưới hiển thị rõ ràng, vị lưu lượng đỉnh lưu ấy, đơn phương follow cô.
Ảnh vẽ CP… Thịnh Dĩ im lặng hẳn, như thể từng chút từng chút chìm sâu vào cơn tĩnh lặng. Cô chỉ muốn biết, giờ mà xóa Weibo, liệu có còn kịp không?
——
Đêm trước chuyến bay, một bản vẽ thương mại trước đó của Thịnh Dĩ bị phát hiện có vài lỗi, bên khách hàng yêu cầu chỉnh sửa gấp.
Đó là một bản thiết kế cho một game sắp ra mắt chức năng mới vào rạng sáng hôm sau. Nhưng lúc chuẩn bị đưa lên, khách hàng đột nhiên phát hiện vài vấn đề nên gọi điện thoại đến.
Vốn luôn nghiêm túc với công việc, giữa đêm bị gọi dậy, Thịnh Dĩ chẳng chút do dự ngồi ngay vào bàn làm việc, thảo luận chi tiết với khách hàng, rồi thức xuyên đêm, vừa uống cà phê vừa chỉnh sửa bản vẽ.
Cứ thế, cô làm việc liên tục đến tận bốn giờ sáng.
Chuyến bay của cô là lúc tám giờ. Thịnh Dĩ nghĩ lên máy bay ngủ bù cũng được nên chẳng buồn chợp mắt nữa.
Mắt mũi lờ đờ, cô rửa mặt trang điểm cho có lệ. Mạnh Nguyên đến đón, cô vừa ngồi vào xe đã ngáp một cái rõ dài.
“Mặt chị Thịnh Dĩ trông hôm nay sao mà kém sắc vậy?” Mạnh Nguyên liếc cô một cái, lo lắng hỏi.
Thịnh Dĩ xua tay, mắt vẫn chưa mở nổi: “Không sao, tại tối qua ngủ muộn quá nên giờ hơi mệt thôi.”
Mạnh Nguyên chỉ nghĩ là cô thức đêm làm việc nên cũng không hỏi nhiều, chỉ nhắc cô vài câu rồi tiếp tục lái xe ra sân bay.
Trên xe, Thịnh Dĩ ngủ chẳng mấy yên. Cô lật qua lật lại, trong đầu trống rỗng. Đến sân bay, bị Mạnh Nguyên lay dậy, cô chỉ cảm thấy đầu óc còn choáng váng hơn.
Mạnh Nguyên sau khi đỗ xe, càng thêm lo: “Chị Thịnh Dĩ, chị thật sự không sao chứ? Hay là mình vào phòng y tế kiểm tra một chút nhé?”
Thịnh Dĩ thấy hơi buồn nôn, nhưng cô nhớ trước đây những lúc thức trắng đêm vẽ tranh cũng từng gặp triệu chứng tương tự, chỉ cần ngủ bù là đỡ.
Cô lắc đầu, cố nén cảm giác khó chịu trong đầu và dạ dày, tháo dây an toàn rồi xuống xe.
Vừa mở cửa bước xuống, khoảnh khắc hai chân chạm đất, Thịnh Dĩ chợt thấy trước mắt tối sầm lại. Tựa như trong chớp mắt… trời đất đảo lộn.
Cô muốn gọi Mạnh Nguyên đỡ một cái, nhưng căn bản không thốt nổi nên lời, không thể phát ra dù chỉ một tiếng.
Nhịp tim nhanh đến mức như sắp nôn ra, cảm giác như bị hút vào không gian, mà lại mơ hồ nghe được có tiếng người hét lên: “Chị Thịnh Dĩ!”
Cô muốn nói với Mạnh Nguyên là đừng lo… nhưng ý thức dường như đang bị tách rời rất nhanh. Cho đến khi, hoàn toàn mất đi tri giác.
——
Lúc mở mắt ra lần nữa, Thịnh Dĩ cảm thấy mình có khi đã xuyên không rồi. Môi Tr**ng X* lạ, xung quanh tràn ngập mùi thuốc sát trùng, tay còn đang truyền dịch, trên đầu là túi truyền treo lơ lửng.
Cô suýt nữa tưởng sẽ có người lạ lao vào khóc gọi: “Con gái ngoan của mẹ, cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi!”
Thịnh Dĩ chậm rãi quay đầu, cho đến khi… ánh mắt đối diện với một đôi mắt gần đó.
Cô: “…”
Một đôi mắt đào hoa, con ngươi đen láy, nhìn lên thì chân mày nhíu chặt, nhìn xuống thì môi mím lại. Tóm lại, trông thế nào cũng ra cái vẻ… tâm trạng cực kỳ tệ.
Người kia nhìn cô, khựng lại trong chốc lát, rồi nhíu mày sâu hơn, sải bước đến bấm nút gọi y tá bên giường.
Cái dáng đi ấy, hoàn toàn không giống với vẻ lười biếng thường ngày.
Thịnh Dĩ: “…”
Không hiểu vì sao… cô cảm thấy tốt nhất là không nên nói gì thì hơn. Nhưng hiển nhiên, người thích bắt bẻ như Giang Liễm Chu, sẽ không vì cô im lặng mà bỏ qua.
Giang thiếu gia ngồi xuống ghế cạnh giường, vắt chân, giọng nhàn nhạt: “Thế nào? Mất trí à? Không nhận ra tôi nữa sao?”
Thịnh Dĩ cân nhắc một chút, dè dặt hỏi: “Anh là…?”
Giang thiếu gia khẽ cười khẩy một tiếng, đáp: “Chồng em.”
Thịnh Dĩ: “…”
Trong lòng thầm chửi một tiếng “đồ khốn kiếp”, cô vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, tiếp tục nói dối tỉnh bơ: “Không thể nào. Tôi sẽ không lấy một người đối xử với tôi lạnh lùng như thế đâu.”
Giang Liễm Chu khoanh tay trước ngực, gật đầu đầy lười biếng: “Thì là em chưa hiểu rõ bản thân mình. Tôi là người mà em đã dốc hết tâm tư theo đuổi đến cùng. Em yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, mê vẻ ngoài, say đắm tính cách, yêu đến mức ai ai cũng biết.”
Thịnh Dĩ: “…”
Giang Liễm Chu ung dung nhướng mày: “Sao? Nhớ ra chưa? Không nhớ cũng không sao, trước tiên gọi một tiếng chồng yêu đi đã.”
Thịnh Dĩ nghiến răng, gọi: “Đồ chó Giang!”
Giang Liễm Chu cười khẩy, lười biếng đút một tay vào túi, cúi người lại gần cô hơn, đôi mắt đào hoa cong cong nhìn thẳng vào cô, giọng điệu chọc tức: “Sao, không giả vờ nữa à? Còn giả mất trí không?”
Không muốn chịu thua, Thịnh Dĩ cũng nhướng mày đáp trả: “Tôi giả đâu? Tôi thật sự mất trí nhớ. Chỉ là giờ vừa khôi phục xong thôi.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh còn đang định nói gì đó thì cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ.
Anh lại ngả người về sau, lười biếng dựa vào lưng ghế, tiện tay lấy quả quýt từ giỏ trái cây trên tủ đầu giường, chậm rãi bóc vỏ: “Vào đi.”
Bác sĩ bước vào, liếc mắt quan sát trong phòng, sau đó tiến đến giúp Thịnh Dĩ đo huyết áp và đường huyết.
Vốn vừa tỉnh lại đã đấu khẩu với Giang Liễm Chu, lúc này Thịnh Dĩ mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, vội vàng hỏi bác sĩ: “Bây giờ…”
Chữ “mấy giờ rồi” còn chưa kịp nói ra, miệng cô đã bị nhét vào một múi quýt.
Cô bất ngờ phát ra tiếng “ưm”, rồi không thể nói thêm được gì.
Bác sĩ: “……?”
Giang Liễm Chu thản nhiên lắc đầu, điềm nhiên nói: “Không sao, cô ấy chỉ định hỏi tình trạng sức khỏe giờ thế nào thôi.”
Bác sĩ gật gù, xem lại chỉ số đo xong, đặt ống nghe lên ngực cô, rồi dịu giọng an ủi: “Không sao cả, cô đừng lo lắng. Việc ngất xỉu vừa rồi là do tụt đường huyết đột ngột, thêm việc đứng dậy quá nhanh sau khi ngồi lâu và cơ thể đang mệt mỏi. Tôi thấy cô có vẻ thường xuyên bị hạ đường huyết, thời gian tới nhớ nghỉ ngơi nhiều, đừng thức khuya, ăn sáng đều đặn, sẽ ổn thôi.”
Thịnh Dĩ ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc “tôi sẽ nghe lời”, mãi mới nuốt được mấy múi quýt trong miệng, rồi lại thử hỏi: “Hôm nay…”
Ba chữ “là ngày mấy” vẫn chưa nói ra, cô lại bị nhét thêm vài múi quýt nữa.
Thịnh Dĩ: “……”
Lần này bác sĩ đã rất thuần thục quay sang chờ Giang Liễm Chu phiên dịch.
Anh ung dung nhướng mày: “Cô ấy hỏi là hôm nay có thể xuất viện không?”
Bác sĩ “à” một tiếng, ghi vài dòng vào bệnh án, rồi bảo với cô: “Hôm nay hãy ở lại theo dõi thêm một ngày. Nếu không có gì bất thường thì ngày mai có thể xuất viện. Sau này nhớ chăm sóc bản thân cẩn thận, đừng để bất ngờ ngất xỉu như vậy nữa.”
Thịnh Dĩ khó nhọc gật đầu, bác sĩ vừa lòng quay người rời khỏi phòng bệnh.
Mãi mới nuốt xong mấy múi quýt, Thịnh Dĩ: “……”
Bác sĩ vừa đi, căn phòng lập tức trở nên im lặng trở lại. Thịnh Dĩ ngẩng đầu, liếc nhìn Giang thiếu gia đang ngồi với tư thế kiêu ngạo.
Giang Liễm Chu cảm nhận được ánh mắt của cô, liền thuận tay ném vỏ quýt vào thùng rác. Mục tiêu cực chuẩn, không lệch chút nào.
Sau đó, anh cầm mấy múi quýt cuối cùng, uể oải ngẩng mắt nhìn cô, hỏi: “Còn muốn ăn không?”
Thịnh Dĩ: “…”
“Không muốn.”
Giang Liễm Chu khẽ gật đầu, bắt đầu chậm rãi cho từng múi quýt vào miệng, không nói thêm gì, sắc mặt có vẻ… không tốt lắm.
Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên khó chịu đến kỳ lạ.
Từ lúc hai người thân thiết đến nay, Giang Liễm Chu luôn là người nói nhiều hơn, còn Thịnh Dĩ lại thuộc kiểu trầm tĩnh.
Cho dù đôi lúc không trò chuyện, nhưng bầu không khí vẫn luôn thoải mái, khiến cô thấy yên ổn và dễ chịu.
Còn lúc này, anh không nói lời nào, cũng không biểu lộ gì rõ rệt, khiến cô bắt đầu cảm thấy… ngột ngạt quá rồi đấy.
Suy nghĩ mấy giây, cuối cùng Thịnh Dĩ vẫn chọn hỏi điều mình quan tâm nhất: “Cậu cũng không đi ghi hình à?”
Thật ra vừa rồi cô cũng định hỏi bác sĩ mấy giờ rồi, mấy ngày tháng mấy, để xem còn kịp bay đến thành phố H hay không.
Nhưng nhìn vẻ mặt của Giang Liễm Chu, có vẻ là… không đâu.
Giang Liễm Chu đáp, giọng đầy gai: “Chương trình tên là ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’, bạn cùng bàn của tôi không có, thì còn quay cái gì nữa?”
Thịnh Dĩ: “…của cậu.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh không ngờ trong tình trạng này mà Thịnh Dĩ vẫn còn gan “cà khịa”, lập tức bị cô làm cho nghẹn họng.
“Được lắm, Thịnh Dĩ, bản lĩnh đấy.”
E là chỉ có Thịnh Dĩ mới khiến vị đại thiếu gia này cảm xúc lên xuống bất thường như vậy. Anh bỗng bật dậy, không còn giữ nổi dáng vẻ lười biếng ban nãy, sải bước đi ra phía cửa.
Thịnh Dĩ: “…”
Giận đến mức đó luôn hả? Nhưng điều bất ngờ là Giang Liễm Chu không rời khỏi phòng, mà chỉ đi tới chiếc bàn phía ngoài, rót một ly nước ấm, rồi lại quay về, đưa đến trước mặt cô.
Môi khẽ mím, chẳng nói câu nào, rồi còn giả vờ cool ngầu, nghiêng đầu sang hướng khác.
Dù không hợp với không khí lúc này chút nào, nhưng Thịnh Dĩ… lại không nhịn được mà bật cười khẽ một tiếng.
Giang Liễm Chu chau mày, nghi hoặc: “Cười cái gì?”
Cô không dám trả lời, chỉ nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, nhận lấy ly nước, uống vài ngụm, cổ họng lập tức dễ chịu hơn hẳn.
Sau đó, cô lại dè dặt hỏi tiếp: “Chúng ta không đi ghi hình… sẽ không ảnh hưởng gì đấy chứ?”
Giang Liễm Chu trầm mặc vài giây, rồi đáp: “Thịnh Dĩ, cậu hỏi cái này cái kia, sao không hỏi mấy chuyện quan trọng hơn?”
Thịnh Dĩ: “…”
Ủa? Vậy mà không gọi là quan trọng hả?
“Không định hỏi vì sao cậu lại ngất à? Giờ cơ thể thế nào? Cậu biết mình bị hạ đường huyết mà còn dám nhịn ăn sáng để đi sân bay?”
…
Thực ra mấy chuyện đó, cô cũng không cần hỏi nữa.
Giang thiếu gia càng nói càng bực, “chậc” một tiếng: “Cậu đúng là gan to tày trời, coi trời bằng vung, không coi ai ra gì cậu có biết không?!”
Thịnh Dĩ khẽ nghiêng đầu, lẩm bẩm: “Câu sau chắc là giết người phóng hỏa, tội đáng muôn chết?”
Giang Liễm Chu liền vỗ mạnh lên mặt bàn, trông có vẻ rất khí thế, nhưng chắc là sợ dọa đến cô thật, nên tiếng vỗ nhẹ đến đáng thương.
“Còn dám ở đây đọc thành ngữ với tôi? Sao hả, biết dùng thành ngữ là giỏi lắm à?!”
Thịnh Dĩ: “?”
Sao hôm nay Giang thiếu gia lại như người đến từ hành tinh khác thế nhỉ, có lẽ mắng cô hai câu xong cũng hả giận phần nào, anh ngừng lại, trầm giọng bảo: “Mạnh Nguyên đi mua cơm cho cậu rồi, chắc sắp quay lại. Tôi ra xem thử.”
Nói xong, Giang Liễm Chu quay người rời đi.
Phòng bệnh chỉ yên tĩnh được chưa đến hai phút thì lại có tiếng gõ cửa. Mạnh Nguyên cẩn thận đẩy cửa bước vào, tay xách phần cơm tối.
Vừa nhìn thấy Thịnh Dĩ đang nằm trên giường bệnh, Mạnh Nguyên lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước đến, nói liến thoắng: “Chị Thịnh Dĩ, cuối cùng chị cũng tỉnh rồi, làm em sợ muốn chết! Đây là lần đầu tiên em tận mắt thấy có người ngất ngay trước mặt mình đấy, đúng là được ‘trải nghiệm sống’ cảm giác hét khản cả cổ là như nào luôn…”
Thịnh Dĩ có hơi áy náy: “Xin lỗi nhé, Nguyên Nguyên. Chắc lúc đó em rối loạn lắm đúng không?”
Mạnh Nguyên nghiêng đầu suy nghĩ: “…Cũng không hẳn?”
Thịnh Dĩ: “…?”
Mạnh Nguyên vỗ nhẹ mu bàn tay cô: “Lúc đó em đúng là bị hoảng một chút, nhưng ngay sau đó em liền gọi cho anh Chu. Anh ấy cũng đang ở sân bay, nên tất cả mọi việc sau đó đều là anh ấy lo liệu hết.”
Thịnh Dĩ: “…”
Diễn biến này thật sự vượt ngoài dự liệu của cô…
“Lúc đó em nói với anh ấy là chị ngất ngay ngoài sân bay, chưa kịp lấy hành lý gì cả. Nói thật, em chưa từng thấy anh Chu căng thẳng đến thế. Nhưng mà anh ấy vẫn là anh ấy, dù lo đến mấy cũng đáng tin vô cùng. Gọi cấp cứu, tìm bác sĩ, báo với tổ chương trình để huỷ lịch quay, rồi đưa chị vào viện, ở đây chăm sóc chị…”
Mạnh Nguyên cảm khái: “Nếu chỉ có một mình em, chắc chắn không thể làm được chu toàn đến vậy đâu, chị Thịnh Dĩ.”
Nghe đến đây, Thịnh Dĩ thật sự có chút ngỡ ngàng, cô cứ nghĩ Giang Liễm Chu đến được bệnh viện là sau khi nghe tin cô nhập viện, ai ngờ…
Mạnh Nguyên vừa trò chuyện với cô vừa dọn phần cơm lên bàn: “Chị Thịnh Dĩ, hồi đi học anh Chu chắc chắn là quán quân chạy tiếp sức của trường nhỉ? Thề luôn, anh ấy chạy nhanh cực kỳ!”
Cô lại đưa đũa và thìa cho Thịnh Dĩ: “Chị nghỉ ngơi vài hôm đi, lần ghi hình này tạm thời không cần tham gia nữa đâu.”
Đúng lúc đó, Giang Liễm Chu cũng đẩy cửa bước vào, Thịnh Dĩ nhìn anh, có chút không tự nhiên, đang định nói lời cảm ơn thì Giang đại thiếu gia đã lười biếng lên tiếng: “Không ăn cơm nhìn tôi làm gì? Định đợi tôi đút cho à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Anh còn tiếp lời, mặt dày vô đối: “Cũng không phải không được. Gọi một tiếng ‘anh Chu’ cho tôi nghe xem nào?”
Mạnh Nguyên hơi lặng người: “Ờm… anh Chu, chị Thịnh Dĩ, hay là em… ra ngoài chút nhé?”
Thịnh Dĩ sợ Mạnh Nguyên thật sự đi luôn, vội nói: “Có gì đâu mà phải tránh, cũng đâu phải đang hôn nhau hay làm… làm…”
Chữ “tình” suýt nữa đã bật ra khỏi miệng cô, cô âm thầm mắng Bối Lôi trong lòng.
Tất cả là tại con bé đó, ngày nào cũng nói chuyện không kiêng kỵ gì, nên giờ cô mới bị lây lối nói chuyện kỳ cục, hoảng lên thì lỡ miệng như vậy.
Thịnh Dĩ lén nhìn Giang Liễm Chu một cái, thiếu gia nào đó lúc này mặt mày viết đầy mấy chữ “A ha, cậu đang tính lợi dụng tôi đấy à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Trong bầu không khí kiểu này, Mạnh Nguyên – người vừa đề xuất “tránh mặt” cuối cùng cũng thật sự tránh đi.
Cô ấy lấy cớ ra ngoài hít thở không khí: “Em… đi hóng mát chút nhé, anh Chu, chị Thịnh Dĩ, hai người cứ từ từ nói chuyện. Em lát nữa quay lại dọn rác.”
Giang Liễm Chu cũng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, tiện tay đặt điện thoại của mình lên bàn ăn nhỏ. Thịnh Dĩ ăn một miếng cơm, bật sáng điện thoại xem giờ.
19:30.
Không biết chương trình đã bắt đầu ghi hình chưa? Trong đầu toàn suy nghĩ, cô ăn cũng không thấy ngon miệng gì.
Tiếng chuông cuộc gọi video trên WeChat vang lên. Cô nhìn thấy tên “Tống Viêm” hiện lên trên màn hình, rồi nhấn nút nhận cuộc gọi.
“Alô? Tống Viêm à?”
Tống Viêm nhìn hình ảnh người con gái vẫn rạng rỡ dù mặc áo bệnh nhân, mặt mộc hoàn toàn, một lúc thì có chút mất khái niệm thời gian.
Nhưng vẫn theo phản xạ mà hỏi han: “A Cửu, cô thấy đỡ chưa? Bây giờ đang ở một mình trong phòng bệnh à?”
Không hiểu sao, Thịnh Dĩ lại vô thức không nhắc đến cái tên Giang Liễm Chu.
Cô lắc đầu: “Tôi không sao nữa rồi, cảm ơn anh đã lo lắng. Trợ lý của tôi đang chăm sóc tôi, chỉ là vừa ra ngoài có việc.”
Tống Viêm “ồ” một tiếng, vẫn cảm thấy có điều gì đó sai sai.
Ở nơi cả hai đều không thấy được, dòng bình luận đang lướt như bay:
[Hu hu hu lo chết mất, vợ yêu à, lần sau nhớ chăm sóc bản thân kỹ hơn nhé!]
[Dù nói thế này hơi kỳ nhưng biết tin “Mộc Dĩ Thành Chu” hôm nay không tham gia, mình xem livestream mà lòng cứ lơ lửng.]
[Vợ A Cửu phải ăn cơm đầy đủ nha! Nghe chương trình nói em ngất nên không đến được, mình suýt khóc luôn ấy!]
[Khoan, chị em ơi, có gì đó hơi sai sai…]
[Khoan đã, đợi xíu, hồi nãy Tống Viêm gọi điện cho ai vậy? Mình nhớ lộn rồi hả?!]
[…Chị em phía trước ơi, mình xác nhận là bạn không nhớ nhầm. Tống Viêm vừa rồi là gọi cho anh Chu đấy.]
Thịnh Dĩ tiếp tục trò chuyện thêm vài câu với Tống Viêm, trong lòng vừa nghĩ không biết chương trình hôm nay đã bắt đầu chưa, vừa định kết thúc cuộc gọi.
“Ăn bữa cơm mà cũng không tập trung nổi?”
Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, Giang Liễm Chu đi ra ngoài, vừa lau tay bằng khăn giấy, vừa đến gần vài bước, giọng nói lười nhác, chẳng có chút nghiêm túc nào: “Thật sự muốn tôi đút cho ăn đấy à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô từ từ quay đầu lại, nhìn biểu cảm kinh ngạc trên gương mặt Tống Viêm hiện trên màn hình, thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
May mà… chương trình còn chưa bắt đầu quay.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









