Hắn sững lại.

Thấy không? Thời gian trôi qua lâu như vậy, đến chính hắn cũng quên mất.

Ngày ấy, thánh chỉ còn chưa ban xuống, Dư Ngâm Ngâm vì nôn nóng nên nhất quyết lấy thân phận thiếp thất để tiến phủ.

Ta không cách nào giả vờ rộng lượng để đón nhận nàng ta.

Cho nên khi nàng ta cố ý làm gãy ba chiếc trâm hoa đào mà Quý Trình Chi tặng ta làm lễ mừng sinh thần, ta đã phạt nàng ta quỳ trong tuyết ba canh giờ.

Ta còn nhớ hôm ấy, Quý Trình Chi về phủ, ôm nàng ta lên, toàn thân tức giận.

“Chỉ là một chiếc trâm, nàng là tiểu thư tướng môn, cha huynh vì thiên hạ mà tận trung. Sao có thể vì một món đồ mà coi thường mạng người đến vậy?”

Ta chỉ thản nhiên đáp: “Đó là quà sinh thần ngài tặng ta.”

Mỗi năm một chiếc trâm hoa đào, chỉ đến sinh thần mới có thể nhận được lễ vật ấy.

“Nàng ấy làm hỏng trâm là vô tâm, còn nàng làm khó người lại là cố ý. Ở Quý gia, dù là chủ mẫu cũng không được tùy hứng làm bậy. Nếu còn lần sau, liền xử trí theo gia pháp.”

Đêm ấy, ta đứng nơi bậc cửa suốt một đêm.

Nhìn ba chiếc trâm gãy nát kia bị tuyết phủ từng lớp từng lớp, cho đến khi không còn thấy một chút dấu vết nào nữa.

Hồng Trần Vô Định

Về sau, hắn lại tặng cho Dư Ngâm Ngâm một chiếc trâm hoa đào y hệt.

Nàng ta đội nó đến thỉnh an ta, cười tươi nói:

“Thiếp thân vốn nghĩ, chủ mẫu đội trâm hoa đào, thiếp thân cũng đội trâm hoa đào thì thật không hợp quy củ.”

“Nhưng phu quân nói, hoa đào đẹp, người yêu thích rất nhiều, đâu phải vật của riêng một người.”

Từ đó về sau, ta không bao giờ đội trâm hoa đào nữa.

Giờ khắc này, ta nhìn vào mắt hắn, nghe thấy giọng mình bình thản đến lạ:

“Đại nhân cảm thấy ta thay đổi tính tình, là vì đại nhân chưa từng c.h.ế.t.”

“Đại nhân thử c.h.ế.t một lần xem. Biết đâu còn thay đổi lớn hơn ta nhiều.”

Hắn sững người.

“C.h.ế.t…”

“Nhưng ta đã nói với nàng ấy, mọi thứ sẽ không thay đổi cơ mà. Vì sao nàng ấy nhất định phải uống chén rượu độc kia…”

Vì sao ư? Hôm đó, hắn quả thật chỉ mải đi xin chỉ dụ lập bình thê.

Không hề biết rằng, trong lúc ta lâm bệnh, Dư Ngâm Ngâm đã điều hết người trong viện ta đi.

Rồi sắp đặt một nam nhân đến khinh bạc ta, muốn làm cho tội danh thông gian trở thành sự thật.

Dư Ngâm Ngâm rất biết cách g.i.ế.c người mà không cần thấy m.á.u.

Nam nhân được phái đến, lại từng là quân sĩ ở Định Châu.

Từng theo dưới trướng phụ thân và huynh trưởng ta.

Mà nếu không phải vì cứu năm trăm binh sĩ bị vây khốn kia, phụ huynh ta vốn dĩ không cần phải c.h.ế.t.

Thê t.ử của hắn, trong thời gian hắn tòng quân, từng bị làm nhục, suýt nữa tự vẫn.

Chính Dư Ngâm Ngâm đã cứu nàng ta.

Hắn quỳ xuống nói:

“Phu nhân, ta biết có lỗi với người. Kiếp sau ta nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp. Nhưng kiếp này, ta phải vì thê t.ử mà báo ân.”

Hắn yêu thê t.ử mình hơn cả bản thân.

Cho nên cam tâm bị Dư Ngâm Ngâm sai khiến.

Cam tâm dùng chính mình để trả ơn.

Dẫu biết rằng một khi mang danh ‘thông gian’ với ta, hắn chắc chắn sẽ không thể sống sót.

Vậy thì hà tất gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hà tất phải kéo thêm một mạng người nữa?

Lại là mạng người từng được phụ thân và huynh trưởng ta cứu sống.

Thực ra ta vẫn luôn muốn được giải thoát.

Chỉ là quá nhát gan.

Sợ rằng nếu ta xuống dưới, phụ thân và huynh trưởng sẽ mắng ta đến c.h.ế.t.

Nhưng nếu vì muốn cứu những binh sĩ từng được họ cứu, họ nhất định sẽ không mắng ta nữa, phải không?

“Ngươi không cần c.h.ế.t, đợi một chút thôi. Ta sẽ giúp ngươi đạt được tâm nguyện.”

Ta nghe thấy giọng nói của chính mình.

Ta cũng vậy.

Thế nên ta khép cửa lại, mở ngăn kéo.

Lấy ra chén rượu độc đã sớm chuẩn bị.

Rồi nằm xuống giường.

Khoảnh khắc uống vào, ta cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có.

“Vì sao… vì sao…”

Người đàn ông trước mắt, dần dần bật khóc không thành tiếng.

Ta bình thản nhìn hắn.

“Ta đã nói rồi, ta không phải là phu nhân của ngài, làm sao có thể biết được chứ.”

Ta xoay người, nhìn về phía xa.

Nơi đó, hoa đăng lấp lánh trôi trên mặt nước.

“Có lẽ vào thời khắc ấy, nàng ấy vốn dĩ đã không muốn sống nữa rồi.”

6

Ta đội khăn che mặt, lại bước trở về phố xá.

Quý Trình Chi vẫn đứng nguyên nơi đó, như hóa đá.

Không bao lâu sau, Tống Sở nhìn thấy ta, hí hửng chạy lại.

“Ơ?” Hắn nghiêng đầu nhìn, “Ương ương, sao mắt muội đỏ thế, khóc rồi à?”

Ta đáp: “Vừa rồi ăn một bát b.ún cay.”

Hắn “ồ” lên một tiếng: “Đi đi đi, bên kia có bán đậu hũ thối, ca ca dẫn muội đi ăn!”

Mua xong đậu hũ, Tống Sở lại bị đám bằng hữu kéo đi uống rượu.

Ta vốn định nhân đó về nhà luôn, nào ngờ đầu phố có người biểu diễn phun lửa, dân chúng chen chúc, ta đứng không vững, vừa mua xong đậu hũ liền trơ mắt nhìn nó bay khỏi tay.

Sau đó, rơi đúng vào vạt áo trước n.g.ự.c một công t.ử vận cẩm y.

Ta: “…”

Đúng là gặp Quý Trình Chi là y như rằng xui xẻo.

“Thật xin lỗi!” Ta vội vàng bước lên, lại không tiện trực tiếp lau giúp hắn, “Là ta không cẩn thận, làm bẩn áo công t.ử.”

Một lúc lâu không có tiếng đáp, ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy hắn đang chăm chú nhìn ta.

Người này dung mạo rất tuấn tú, có thể dùng hai chữ “tiên phong” để miêu tả cũng không quá, nhưng ta hoàn toàn không có ấn tượng gì.

“Hay là ta bồi thường chút bạc cho công t.ử?”

Lúc này hắn mới “ai da” một tiếng, phe phẩy quạt xếp: “Vải này quý lắm đó, dính màu là khó giặt, e rằng cô nương có đền cũng không nổi đâu.”

“Vậy công t.ử cứ nói giá đi.”

“Mười ngàn lượng.”

Ta: “Lừa đảo hả? Ta báo quan bây giờ.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện