Trần Dục tiếc nuối nói: “Muội không xem đoạn sau, đoạn đó hay lắm.”
Ta cười nhẹ: “Bỏ lỡ cũng là một loại duyên phận, thôi, về thôi.”
Trần Dục: “Sao ta cứ có cảm giác muội chỉ loanh quanh vài vòng là vào chùa đi tu vậy? Này, để ta nói cho muội biết, muội có biết hôm nay ai cũng ở trà lâu không? Chính là Đại Lý Tự khanh Quý Trình Chi đó! Từ sau khi phu nhân hắn qua đời, ngay cả bình thê cũng bị đưa ra ngoài trang viên vùng ngoại ô sống biệt lập.”
“Không biết bao nhiêu quý nữ trong thành chen đầu muốn gả vào làm chủ mẫu. Chỉ tiếc, hôm nay chẳng ai gặp được người. Muội nói xem, tiếc không?”
Ta nhìn nàng: “Tỷ thấy tiếc sao?”
Nàng gật đầu lia lịa.
“A Dục,” ta nghiêm túc nói, “tuyệt đối đừng tiếp cận hắn.”
“Ngày sinh của hắn khắc người, cũng khắc cả ta. Gặp hắn một lần, nhẹ thì phá tài phá sắc, nặng thì khó giữ mạng, xui xẻo cả đời.”
Trần Dục sợ đến mức biến sắc: “Trời đất phù hộ! Chả trách mỗi lần ta nhắc đến hắn, muội đều không tham dự. Cái thứ tai họa này, sau này ta phải tránh xa mới được!”
Sau lưng truyền đến một tiếng ho khẽ.
Ta nhận ra là ai, nhưng không quay đầu, chỉ kéo Trần Dục rời đi.
Chẳng bao lâu, đã đến tháng Bảy.
Ban đêm, khắp sông hồ kinh thành đều rực rỡ hoa đăng thả nước.
Phố phường cũng náo nhiệt dị thường.
Tống Sở cùng ta ra ngoài, nhưng nửa đường bị đám bằng hữu trong thư viện kéo đi uống rượu làm thơ.
Ta lấy từ tay áo một mảnh giấy có viết hai chữ “Tống Ương”, đặt vào hoa đăng đã mua sẵn, rồi đưa nó ra bờ sông, nhẹ tay thả trôi theo dòng nước.
Đêm qua, Tống Ương xuất hiện trong mộng ta.
“Cảm tạ tỷ tỷ đã thay ta hoàn thành ba tâm nguyện còn dang dở khi còn sống. Ta phải đi rồi. Tối mai, tỷ có thể thả một hoa đăng tiễn ta được không?”
Hoa đăng trôi càng lúc càng xa, lòng ta dâng lên một nỗi trống trải không tên.
Lúc xoay người rời đi, tâm thần không yên, bước chân lảo đảo, suýt nữa ngã nhào xuống sông.
“Cẩn thận!”
Ngay khoảnh khắc thân thể được đỡ vững, ta ngửi thấy mùi hương lan quen thuộc.
“Bốp!”
Ta lập tức đẩy hắn ra.
“Thứ lỗi.” Quý Trình Chi nhìn đôi tay bị đẩy trống không, thoáng ngây người, “Ta chỉ thấy cô sắp ngã nên...”
“Cứu người có nhiều cách. Ta và đại nhân không quen thân. Về sau ta còn phải lấy chồng. Lần sau xin ngài giữ lễ, đỡ một tay là đủ rồi.”
Hắn khẽ gật đầu, cụp mi mắt xuống, nhặt chiếc hoa đăng bên chân lên, thả xuống sông.
Bên trong cũng có một con thuyền giấy nhỏ.
Trên đó viết: “Thê t.ử của ta – Tô Ương”.
Chỉ là chiếc hoa đăng ấy chẳng hiểu vì sao, mới trôi được mấy vòng, liền nghiêng ngả, rồi lật úp.
Cũng phải thôi, ta vốn dĩ vẫn còn ở nhân gian, hắn còn muốn tiễn ta đi đâu được nữa? “Người mà cô nương tế bái, có từng báo mộng cho cô không?” Hắn bỗng hỏi.
Ta nhìn hắn đầy nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nàng ấy chưa từng đến giấc mộng của ta một lần. Hôm nay, đến cả hoa đăng của ta, nàng ấy cũng không chịu nhận.”
Hồng Trần Vô Định
Hắn nói một mình như lẩm bẩm.
“Ta cứ luôn cảm thấy nàng ấy chưa c.h.ế.t. Ta đã mời không biết bao nhiêu cao nhân dị sĩ, ai nấy đều bảo không tìm được hồn phách nàng ấy.”
“Có người nói nàng ấy vẫn còn sống. Nhưng ta là người tận mắt chứng kiến nàng nhập liệm, cũng có người nói nàng...”
Hắn nhìn thẳng vào ta: “Mượn xác hoàn hồn, cô từng nghe chưa?”
Ta đáp: “Những lời kinh dị như thế, đêm nay đại nhân chớ nên nói ra, cẩn thận đi đêm lắm ngày gặp quỷ.”
Ví như lúc này đây.
Hắn im lặng.
“Mới rồi ta thấy cô sắp ngã xuống nước, nhất thời nghĩ đến nàng ấy. Nàng ấy năm đó cũng từng rơi xuống nước một lần. Nói ra cũng lạ, nàng ấy cái gì cũng biết, chỉ là không biết bơi.
“Chỉ là lần ấy, ta lại hiểu lầm nàng ấy, cho rằng nàng ấy cố ý nhảy xuống để giữ chân ta ở lại…”
Ta nhớ rất rõ hôm ấy.
Khi ấy hắn bận bịu công vụ, ta vì muốn nấu cho hắn chén canh hạt sen hạ nhiệt, liền chèo thuyền ra hồ hái sen, chẳng may rơi xuống nước.
Hắn vốn định cùng Dư Ngâm Ngâm ra ngoài, lại vì ta mà ở lại, chăm sóc suốt ba hôm.
Ta ngỡ rằng, giữa những ngày lạnh lẽo ấy, mình rốt cuộc cũng có được đôi chút ấm áp.
Nhưng rồi hắn lại nhìn ta, lạnh nhạt nói:
“Cuối năm bận rộn, công vụ rối ren. Thái hậu căn dặn ta chăm sóc nàng ấy cho tốt, nhưng lần sau, đừng dùng chiêu này nữa.”
Khoảnh khắc đó, ta như rơi vào hầm băng.
Từ đó đến lúc c.h.ế.t, ta chưa từng vì bệnh mà tìm hắn thêm một lần nào nữa.
“Ta rất hối hận.” Giờ hắn nói vậy.
“Người đã khuất, hối hận của đại nhân nên viết lên hoa đăng, chứ không phải nói cho người lạ nghe.”
Ta quay người, chuẩn bị rời đi.
“Nàng thật sự không phải là nàng ấy sao?”
Tiếng hắn lại vang lên từ phía sau.
Ta ngoái đầu: “Đại nhân bắt đầu nói lời hoang đường rồi. Hay là đi khám xem có phải ngài đang mắc chứng u uất mê man?”
Hắn tiến thêm một bước, mắt đỏ hoe.
“Ta biết trước kia ta đã làm sai rất nhiều chuyện, là ta không biết trân trọng, là ta hồ đồ.”
“Nàng ấy hận ta, oán ta, đều là điều đáng. Nhưng vì sao phải bỏ cả tính mạng mình?”
“Mọi người đều nói, từ nửa năm trước tính tình cô nương thay đổi, đúng vào ngày nàng ấy mất, cô nương lại rơi xuống nước.”
“Cô nương và nàng ấy giống nhau như đúc, giữa hai người chắc chắn có liên hệ, đúng không?”
Hắn mở tay ra.
Chính là chiếc vòng tay vàng khắc hoa đào mà ta đ.á.n.h rơi hôm trước.
“Thích hoa đào, chẳng lẽ cũng chỉ là trùng hợp?”
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tia m.á.u, lại chan chứa mong mỏi của hắn, nghe thấy giọng mình bình tĩnh đến lạ:
“Đại nhân nói đùa rồi. Hoa đào đẹp, người thích nó rất nhiều, chẳng lẽ chỉ mình phu nhân ngài mới được yêu thích thứ đó?”
Ta cười nhẹ: “Bỏ lỡ cũng là một loại duyên phận, thôi, về thôi.”
Trần Dục: “Sao ta cứ có cảm giác muội chỉ loanh quanh vài vòng là vào chùa đi tu vậy? Này, để ta nói cho muội biết, muội có biết hôm nay ai cũng ở trà lâu không? Chính là Đại Lý Tự khanh Quý Trình Chi đó! Từ sau khi phu nhân hắn qua đời, ngay cả bình thê cũng bị đưa ra ngoài trang viên vùng ngoại ô sống biệt lập.”
“Không biết bao nhiêu quý nữ trong thành chen đầu muốn gả vào làm chủ mẫu. Chỉ tiếc, hôm nay chẳng ai gặp được người. Muội nói xem, tiếc không?”
Ta nhìn nàng: “Tỷ thấy tiếc sao?”
Nàng gật đầu lia lịa.
“A Dục,” ta nghiêm túc nói, “tuyệt đối đừng tiếp cận hắn.”
“Ngày sinh của hắn khắc người, cũng khắc cả ta. Gặp hắn một lần, nhẹ thì phá tài phá sắc, nặng thì khó giữ mạng, xui xẻo cả đời.”
Trần Dục sợ đến mức biến sắc: “Trời đất phù hộ! Chả trách mỗi lần ta nhắc đến hắn, muội đều không tham dự. Cái thứ tai họa này, sau này ta phải tránh xa mới được!”
Sau lưng truyền đến một tiếng ho khẽ.
Ta nhận ra là ai, nhưng không quay đầu, chỉ kéo Trần Dục rời đi.
Chẳng bao lâu, đã đến tháng Bảy.
Ban đêm, khắp sông hồ kinh thành đều rực rỡ hoa đăng thả nước.
Phố phường cũng náo nhiệt dị thường.
Tống Sở cùng ta ra ngoài, nhưng nửa đường bị đám bằng hữu trong thư viện kéo đi uống rượu làm thơ.
Ta lấy từ tay áo một mảnh giấy có viết hai chữ “Tống Ương”, đặt vào hoa đăng đã mua sẵn, rồi đưa nó ra bờ sông, nhẹ tay thả trôi theo dòng nước.
Đêm qua, Tống Ương xuất hiện trong mộng ta.
“Cảm tạ tỷ tỷ đã thay ta hoàn thành ba tâm nguyện còn dang dở khi còn sống. Ta phải đi rồi. Tối mai, tỷ có thể thả một hoa đăng tiễn ta được không?”
Hoa đăng trôi càng lúc càng xa, lòng ta dâng lên một nỗi trống trải không tên.
Lúc xoay người rời đi, tâm thần không yên, bước chân lảo đảo, suýt nữa ngã nhào xuống sông.
“Cẩn thận!”
Ngay khoảnh khắc thân thể được đỡ vững, ta ngửi thấy mùi hương lan quen thuộc.
“Bốp!”
Ta lập tức đẩy hắn ra.
“Thứ lỗi.” Quý Trình Chi nhìn đôi tay bị đẩy trống không, thoáng ngây người, “Ta chỉ thấy cô sắp ngã nên...”
“Cứu người có nhiều cách. Ta và đại nhân không quen thân. Về sau ta còn phải lấy chồng. Lần sau xin ngài giữ lễ, đỡ một tay là đủ rồi.”
Hắn khẽ gật đầu, cụp mi mắt xuống, nhặt chiếc hoa đăng bên chân lên, thả xuống sông.
Bên trong cũng có một con thuyền giấy nhỏ.
Trên đó viết: “Thê t.ử của ta – Tô Ương”.
Chỉ là chiếc hoa đăng ấy chẳng hiểu vì sao, mới trôi được mấy vòng, liền nghiêng ngả, rồi lật úp.
Cũng phải thôi, ta vốn dĩ vẫn còn ở nhân gian, hắn còn muốn tiễn ta đi đâu được nữa? “Người mà cô nương tế bái, có từng báo mộng cho cô không?” Hắn bỗng hỏi.
Ta nhìn hắn đầy nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nàng ấy chưa từng đến giấc mộng của ta một lần. Hôm nay, đến cả hoa đăng của ta, nàng ấy cũng không chịu nhận.”
Hồng Trần Vô Định
Hắn nói một mình như lẩm bẩm.
“Ta cứ luôn cảm thấy nàng ấy chưa c.h.ế.t. Ta đã mời không biết bao nhiêu cao nhân dị sĩ, ai nấy đều bảo không tìm được hồn phách nàng ấy.”
“Có người nói nàng ấy vẫn còn sống. Nhưng ta là người tận mắt chứng kiến nàng nhập liệm, cũng có người nói nàng...”
Hắn nhìn thẳng vào ta: “Mượn xác hoàn hồn, cô từng nghe chưa?”
Ta đáp: “Những lời kinh dị như thế, đêm nay đại nhân chớ nên nói ra, cẩn thận đi đêm lắm ngày gặp quỷ.”
Ví như lúc này đây.
Hắn im lặng.
“Mới rồi ta thấy cô sắp ngã xuống nước, nhất thời nghĩ đến nàng ấy. Nàng ấy năm đó cũng từng rơi xuống nước một lần. Nói ra cũng lạ, nàng ấy cái gì cũng biết, chỉ là không biết bơi.
“Chỉ là lần ấy, ta lại hiểu lầm nàng ấy, cho rằng nàng ấy cố ý nhảy xuống để giữ chân ta ở lại…”
Ta nhớ rất rõ hôm ấy.
Khi ấy hắn bận bịu công vụ, ta vì muốn nấu cho hắn chén canh hạt sen hạ nhiệt, liền chèo thuyền ra hồ hái sen, chẳng may rơi xuống nước.
Hắn vốn định cùng Dư Ngâm Ngâm ra ngoài, lại vì ta mà ở lại, chăm sóc suốt ba hôm.
Ta ngỡ rằng, giữa những ngày lạnh lẽo ấy, mình rốt cuộc cũng có được đôi chút ấm áp.
Nhưng rồi hắn lại nhìn ta, lạnh nhạt nói:
“Cuối năm bận rộn, công vụ rối ren. Thái hậu căn dặn ta chăm sóc nàng ấy cho tốt, nhưng lần sau, đừng dùng chiêu này nữa.”
Khoảnh khắc đó, ta như rơi vào hầm băng.
Từ đó đến lúc c.h.ế.t, ta chưa từng vì bệnh mà tìm hắn thêm một lần nào nữa.
“Ta rất hối hận.” Giờ hắn nói vậy.
“Người đã khuất, hối hận của đại nhân nên viết lên hoa đăng, chứ không phải nói cho người lạ nghe.”
Ta quay người, chuẩn bị rời đi.
“Nàng thật sự không phải là nàng ấy sao?”
Tiếng hắn lại vang lên từ phía sau.
Ta ngoái đầu: “Đại nhân bắt đầu nói lời hoang đường rồi. Hay là đi khám xem có phải ngài đang mắc chứng u uất mê man?”
Hắn tiến thêm một bước, mắt đỏ hoe.
“Ta biết trước kia ta đã làm sai rất nhiều chuyện, là ta không biết trân trọng, là ta hồ đồ.”
“Nàng ấy hận ta, oán ta, đều là điều đáng. Nhưng vì sao phải bỏ cả tính mạng mình?”
“Mọi người đều nói, từ nửa năm trước tính tình cô nương thay đổi, đúng vào ngày nàng ấy mất, cô nương lại rơi xuống nước.”
“Cô nương và nàng ấy giống nhau như đúc, giữa hai người chắc chắn có liên hệ, đúng không?”
Hắn mở tay ra.
Chính là chiếc vòng tay vàng khắc hoa đào mà ta đ.á.n.h rơi hôm trước.
“Thích hoa đào, chẳng lẽ cũng chỉ là trùng hợp?”
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tia m.á.u, lại chan chứa mong mỏi của hắn, nghe thấy giọng mình bình tĩnh đến lạ:
“Đại nhân nói đùa rồi. Hoa đào đẹp, người thích nó rất nhiều, chẳng lẽ chỉ mình phu nhân ngài mới được yêu thích thứ đó?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









