Nàng ấy theo bản năng nói, “Không cần đâu, để nô tỳ đi ném, bây giờ nô tỳ sẽ ném nó đi.”
Nói xong, không chờ Thẩm Xu nói gì tiếp, Lâm Lãng đã ôm chăn đi ra ngoài.
Mãi cho tới khi tận mắt nhìn thấy Lâm Lãng đi ném chăn trở về từ bên ngoài, Thẩm Xu mới xoay người đi lên giường, tức khắc cảm thấy trong lòng vui vẻ hơn không ít.
Không nghĩ tới, chiếc chăn Lâm Lãng vừa mới ném đi kia chưa tới thời gian một tách trà đã xuất hiện trong thư phòng của Bùi Vân Khiêm.
Bởi vì thiệp mời hôm qua nói buổi trưa yến tiệc sẽ bắt đầu, giờ Thìn Thẩm Xu đã rời giường, từ Bùi phủ tới hoàng cung ước chừng nửa canh giờ, theo thói quen Thẩm Xu đều đã tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện, không có chuyện tới yến tiệc trễ giờ.
Hôm qua đúng hạn uống t.h.u.ố.c nhưng hôm nay nàng vẫn cảm thấy cổ họng khô khốc, chẳng qua là cảm giác nóng rát đã bớt đi không ít, nàng không tới mức không nói nên lời.
Ngừng một chút, Thẩm Xu mới gọi ngoài cửa một tiếng, “Lâm Lãng.”
Sáng sớm Lâm Lãng đã canh giữ ngoài cửa, nghe tiếng Thẩm Xu là nhanh chóng đẩy cửa ra nói, “Công chúa, người tỉnh rồi.”
Thẩm Xu gật đầu bọc kín mít chăn đứng dậy nói, “Giúp ta tắm gội thay đồ đi.
Đợi lát nữa còn phải tiến cung.”
Lâm Lãng lên tiếng rồi ra ngoài giúp Thẩm Xu chuẩn bị đồ tắm gội, tay chân Lâm Lãng nhanh chóng, chưa tới thời gian một nén nhang đã chuẩn bị xong xuôi, “Hôm nay công chúa muốn mặc bộ nào tiến cung? Nô tỳ chuẩn bị cả trang sức cho người.”
Nghe vậy, Thẩm Xu cân nhắc một lúc mới mở miệng, “Đi lấy bộ váy màu tím thêu tơ vàng đi, trang sức cũng đừng quá hoa lệ, không mất lễ nghi là được rồi.”
Lâm Lãng gật đầu, lên tiếng đáp lại rồi lui ra ngoài.
Ước chừng thời gian một chén trà nhỏ, Thẩm Xu mới tắm gội xong.
Từ khi gả vào Bùi phủ tới nay, bởi vì Bùi Vân Khiêm không cho người khác bước vào phòng hắn, Thẩm Xu đã tập thành thói quen tự mình thay quần áo và tắm gội, Thẩm Xu nâng tay cầm bộ đồ Lâm Lãng đặt bên cạnh, thành thạo mặc vào người, từng món đồ một xong xuôi rồi mới kêu Lâm Lãng tiến vào.
Thẩm Xu ngồi ngay ngắn trước gương đồng, khuôn mặt chưa trang điểm mà đôi môi đã ửng hồng, đôi mắt ngập nước mơ màng, trên lông mi còn mang theo bọt nước, mái tóc đen xoã tung trên vai, nửa khô nửa ướt càng thêm vài phần quyến rũ.
Lâm Lãng vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh tượng như thế, không khỏi ngây người.
Chỉ cảm thấy, bây giờ công chúa càng có thêm vài phần thuần thục của nữ nhân, xinh đẹp tới mức không thể rời mắt nổi.
Thẩm Xu ngồi trước gương đồng nửa ngày cũng không thấy Lâm Lãng lại đây, một lúc lâu sau, nàng mới quay đầu lại hỏi, “Sao còn thất thần ở đó vậy? Chờ lát nữa sẽ muộn mất.”
Lúc này Lâm Lãng mới khôi phục tinh thần, vội cầm lược đi tới trước gương đồng cười nói, “Công chúa thứ tội, còn không phải là do công chúa quá mức phong hoa tuyệt đại, khiến nô tỳ nhìn tới mức không thể rời mắt được.”
Nghe vậy, Thẩm Xu mở mắt trừng Lâm Lãng một cái, “Nha đầu ngươi đúng là dẻo miệng, miệng như bôi mật vậy, đừng nịnh nọt ta nữa.”
Lâm Lãng cẩn thận búi tóc giúp Thẩm Xu, chớp chớp mắt nói, “Không phải nô tỳ nịnh nọt công chúa đâu, nô tỳ nói thật đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng qua là do công chúa thu liễm bản thân thôi, nếu là năm sáu năm trước, toàn bộ Sở Kinh thành này, thậm chí trên dưới Bắc Lâm có ai mà không biết Linh An công chúa xinh đẹp thế nào, phong thái yểu điệu ra sao chứ.”
Nghe vậy, ngón tay Thẩm Xu khựng lại, nếu không phải hôm nay Lâm Lãng nhắc tới, nàng đã quên mất mình từng có những ngày tháng như thế.
Khi đó, phụ hoàng và mẫu phi còn khoẻ mạnh, bản thân nàng cũng chính là Linh An công chúa chúng tinh phủng nguyệt* trong hoàng cung Bắc Lâm không ai bì nổi.
(*tâm điểm của sự chú ý)
Nghĩ tới đây, khoé miệng Thẩm Xu cười châm chọc một tiếng, hiện giờ thế nhân nhắc tới Linh An công chúa năm đó sợ là phải cảm thán một tiếng, chẳng qua cũng chỉ là ‘Thương Trọng Vĩnh’* mà thôi.
(*là một tác phẩm của Vương An Thạch, kể về một Thương Trọng Vĩnh thiên tư thông tuệ nhưng sau này lại không thể tiếp tục học tập, cuối cùng trở nên ‘mờ nhạt trong biển người’.)
Một lát sau, Thẩm Xu nhẹ nhàng buông trâm cài trên tay, cười khẽ một tiếng, “Bây giờ có thể sống tạm ở trên đời cũng đã là điều may mắn, phải biết cảm thấy đủ, còn nhắc chuyện trước đây làm gì.”
Đã trải qua sống c.h.ế.t cả hai đời, không có người nào muốn sống nhiều hơn cả nàng.
Con kiến cũng biết lẽ sống ở trên đời, huống chi là nàng.
Bây giờ chỉ cần nàng sống tốt, bất kể chuyện gì cũng có cơ hội xoay chuyển.
Cho dù là vận mệnh của nàng hay là vận mệnh của Bùi Vân Khiêm.
Lâm Lãng không biết trong lòng Thẩm Xu đang suy nghĩ cái gì, nghe vậy, trong lòng nàng ấy bỗng nhiên chua xót, “Là nô tỳ không tốt, chọc công chúa đau lòng.”
Khoé miệng Thẩm Xu cười nhẹ, giơ tay vỗ khẽ Lâm Lãng an ủi, “Không sao, bổn cung nào có yếu ớt như vậy chứ, sớm đã thành thói quen rồi.”
Nhưng Thẩm Xu càng có dáng vẻ hồn nhiên không thèm để ý, trong lòng Lâm Lãng càng khó chịu, nàng ấy chỉ khẽ đáp lại một tiếng rồi không lắm lời nữa, yên tĩnh giúp Thẩm Xu chải đầu.
Để giống như Thẩm Xu nói, không mất lễ nghi là được, Lâm Lãng chỉ làm cho Thẩm Xu một búi tóc phi vân đơn giản, mang theo hai chiếc trâm cài bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ là có thể nhìn ra giá trị xa hoa của nó.
Ngoài cửa Bùi phủ, Thẩm Xu mặc chiếc váy tím dài, dưới ánh mặt trời, tơ vàng toả sáng lấp lánh.
Nghe vậy, Thẩm Xu cụp mắt, nhớ tới sắc mặt Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu chậm rãi nói, “Hắn có biết thì cũng không muốn đi cùng ta đâu, đi thôi.”
Lâm Lãng muốn nói lại thôi, thấy sắc mặt Thẩm Xu không tốt lắm cũng không nói gì nữa, cẩn thận đỡ Thẩm Xu lên xe ngựa.
Thẩm Xu nhấc chân, một chân vừa mới bước lên thuận tay vén mành, không đợi nàng đứng vững đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng nhàn nhạt từ trong xe ngựa truyền ra, doạ nàng sợ hãi tới mức suýt chút nữa ngã xuống.
Nói xong, không chờ Thẩm Xu nói gì tiếp, Lâm Lãng đã ôm chăn đi ra ngoài.
Mãi cho tới khi tận mắt nhìn thấy Lâm Lãng đi ném chăn trở về từ bên ngoài, Thẩm Xu mới xoay người đi lên giường, tức khắc cảm thấy trong lòng vui vẻ hơn không ít.
Không nghĩ tới, chiếc chăn Lâm Lãng vừa mới ném đi kia chưa tới thời gian một tách trà đã xuất hiện trong thư phòng của Bùi Vân Khiêm.
Bởi vì thiệp mời hôm qua nói buổi trưa yến tiệc sẽ bắt đầu, giờ Thìn Thẩm Xu đã rời giường, từ Bùi phủ tới hoàng cung ước chừng nửa canh giờ, theo thói quen Thẩm Xu đều đã tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện, không có chuyện tới yến tiệc trễ giờ.
Hôm qua đúng hạn uống t.h.u.ố.c nhưng hôm nay nàng vẫn cảm thấy cổ họng khô khốc, chẳng qua là cảm giác nóng rát đã bớt đi không ít, nàng không tới mức không nói nên lời.
Ngừng một chút, Thẩm Xu mới gọi ngoài cửa một tiếng, “Lâm Lãng.”
Sáng sớm Lâm Lãng đã canh giữ ngoài cửa, nghe tiếng Thẩm Xu là nhanh chóng đẩy cửa ra nói, “Công chúa, người tỉnh rồi.”
Thẩm Xu gật đầu bọc kín mít chăn đứng dậy nói, “Giúp ta tắm gội thay đồ đi.
Đợi lát nữa còn phải tiến cung.”
Lâm Lãng lên tiếng rồi ra ngoài giúp Thẩm Xu chuẩn bị đồ tắm gội, tay chân Lâm Lãng nhanh chóng, chưa tới thời gian một nén nhang đã chuẩn bị xong xuôi, “Hôm nay công chúa muốn mặc bộ nào tiến cung? Nô tỳ chuẩn bị cả trang sức cho người.”
Nghe vậy, Thẩm Xu cân nhắc một lúc mới mở miệng, “Đi lấy bộ váy màu tím thêu tơ vàng đi, trang sức cũng đừng quá hoa lệ, không mất lễ nghi là được rồi.”
Lâm Lãng gật đầu, lên tiếng đáp lại rồi lui ra ngoài.
Ước chừng thời gian một chén trà nhỏ, Thẩm Xu mới tắm gội xong.
Từ khi gả vào Bùi phủ tới nay, bởi vì Bùi Vân Khiêm không cho người khác bước vào phòng hắn, Thẩm Xu đã tập thành thói quen tự mình thay quần áo và tắm gội, Thẩm Xu nâng tay cầm bộ đồ Lâm Lãng đặt bên cạnh, thành thạo mặc vào người, từng món đồ một xong xuôi rồi mới kêu Lâm Lãng tiến vào.
Thẩm Xu ngồi ngay ngắn trước gương đồng, khuôn mặt chưa trang điểm mà đôi môi đã ửng hồng, đôi mắt ngập nước mơ màng, trên lông mi còn mang theo bọt nước, mái tóc đen xoã tung trên vai, nửa khô nửa ướt càng thêm vài phần quyến rũ.
Lâm Lãng vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh tượng như thế, không khỏi ngây người.
Chỉ cảm thấy, bây giờ công chúa càng có thêm vài phần thuần thục của nữ nhân, xinh đẹp tới mức không thể rời mắt nổi.
Thẩm Xu ngồi trước gương đồng nửa ngày cũng không thấy Lâm Lãng lại đây, một lúc lâu sau, nàng mới quay đầu lại hỏi, “Sao còn thất thần ở đó vậy? Chờ lát nữa sẽ muộn mất.”
Lúc này Lâm Lãng mới khôi phục tinh thần, vội cầm lược đi tới trước gương đồng cười nói, “Công chúa thứ tội, còn không phải là do công chúa quá mức phong hoa tuyệt đại, khiến nô tỳ nhìn tới mức không thể rời mắt được.”
Nghe vậy, Thẩm Xu mở mắt trừng Lâm Lãng một cái, “Nha đầu ngươi đúng là dẻo miệng, miệng như bôi mật vậy, đừng nịnh nọt ta nữa.”
Lâm Lãng cẩn thận búi tóc giúp Thẩm Xu, chớp chớp mắt nói, “Không phải nô tỳ nịnh nọt công chúa đâu, nô tỳ nói thật đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng qua là do công chúa thu liễm bản thân thôi, nếu là năm sáu năm trước, toàn bộ Sở Kinh thành này, thậm chí trên dưới Bắc Lâm có ai mà không biết Linh An công chúa xinh đẹp thế nào, phong thái yểu điệu ra sao chứ.”
Nghe vậy, ngón tay Thẩm Xu khựng lại, nếu không phải hôm nay Lâm Lãng nhắc tới, nàng đã quên mất mình từng có những ngày tháng như thế.
Khi đó, phụ hoàng và mẫu phi còn khoẻ mạnh, bản thân nàng cũng chính là Linh An công chúa chúng tinh phủng nguyệt* trong hoàng cung Bắc Lâm không ai bì nổi.
(*tâm điểm của sự chú ý)
Nghĩ tới đây, khoé miệng Thẩm Xu cười châm chọc một tiếng, hiện giờ thế nhân nhắc tới Linh An công chúa năm đó sợ là phải cảm thán một tiếng, chẳng qua cũng chỉ là ‘Thương Trọng Vĩnh’* mà thôi.
(*là một tác phẩm của Vương An Thạch, kể về một Thương Trọng Vĩnh thiên tư thông tuệ nhưng sau này lại không thể tiếp tục học tập, cuối cùng trở nên ‘mờ nhạt trong biển người’.)
Một lát sau, Thẩm Xu nhẹ nhàng buông trâm cài trên tay, cười khẽ một tiếng, “Bây giờ có thể sống tạm ở trên đời cũng đã là điều may mắn, phải biết cảm thấy đủ, còn nhắc chuyện trước đây làm gì.”
Đã trải qua sống c.h.ế.t cả hai đời, không có người nào muốn sống nhiều hơn cả nàng.
Con kiến cũng biết lẽ sống ở trên đời, huống chi là nàng.
Bây giờ chỉ cần nàng sống tốt, bất kể chuyện gì cũng có cơ hội xoay chuyển.
Cho dù là vận mệnh của nàng hay là vận mệnh của Bùi Vân Khiêm.
Lâm Lãng không biết trong lòng Thẩm Xu đang suy nghĩ cái gì, nghe vậy, trong lòng nàng ấy bỗng nhiên chua xót, “Là nô tỳ không tốt, chọc công chúa đau lòng.”
Khoé miệng Thẩm Xu cười nhẹ, giơ tay vỗ khẽ Lâm Lãng an ủi, “Không sao, bổn cung nào có yếu ớt như vậy chứ, sớm đã thành thói quen rồi.”
Nhưng Thẩm Xu càng có dáng vẻ hồn nhiên không thèm để ý, trong lòng Lâm Lãng càng khó chịu, nàng ấy chỉ khẽ đáp lại một tiếng rồi không lắm lời nữa, yên tĩnh giúp Thẩm Xu chải đầu.
Để giống như Thẩm Xu nói, không mất lễ nghi là được, Lâm Lãng chỉ làm cho Thẩm Xu một búi tóc phi vân đơn giản, mang theo hai chiếc trâm cài bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ là có thể nhìn ra giá trị xa hoa của nó.
Ngoài cửa Bùi phủ, Thẩm Xu mặc chiếc váy tím dài, dưới ánh mặt trời, tơ vàng toả sáng lấp lánh.
Nghe vậy, Thẩm Xu cụp mắt, nhớ tới sắc mặt Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu chậm rãi nói, “Hắn có biết thì cũng không muốn đi cùng ta đâu, đi thôi.”
Lâm Lãng muốn nói lại thôi, thấy sắc mặt Thẩm Xu không tốt lắm cũng không nói gì nữa, cẩn thận đỡ Thẩm Xu lên xe ngựa.
Thẩm Xu nhấc chân, một chân vừa mới bước lên thuận tay vén mành, không đợi nàng đứng vững đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng nhàn nhạt từ trong xe ngựa truyền ra, doạ nàng sợ hãi tới mức suýt chút nữa ngã xuống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









