Nói rồi, Lâm Lãng chuẩn bị bước ra ngoài cửa, không đợi nàng ấy đi đã bị Thẩm Xu giữ chặt tay, gian nan nói, “Không vội, cổ họng bổn cung đau quá, mau rót cho ta một chén trà đã…”
Không biết có phải tình thế cấp bách phải nói nhiều hay không, nàng chưa kịp nói xong đã phát hiện cổ họng đau rát, tức khắc che n.g.ự.c ho khan.
Cơn ho này khiến Thẩm Xu cảm thấy vị tanh ngọt trong họng càng ngày càng đậm.
Thấy thế, Lâm Lãng nhanh chóng chạy tới bàn rót cho Thẩm Xu một chén trà, cẩn thận đưa cho Thẩm Xu, “Công chúa cẩn thận nóng.”
Lúc này, cổ họng Thẩm Xu đã đau tới mức muốn chảy máu, sao còn có thời gian quan tâm chén trà nóng hay không nữa, nàng đưa tay nhận lấy chén trà từ tay Lâm Lãng rồi một hơi uống cạn.
Chỉ trong vài giây đã uống xong chén nước, Thẩm Xu ngậm nước trong miệng rồi đưa chén trà cho Lâm Lãng, ngay sau đó lại đưa tay chỉ vào ấm trà trên mặt bàn cách đó không xa.
Lâm Lãng tức khắc hiểu ý, nhận lấy chén trà Thẩm Xu đưa qua, xoay người trở lại bàn giúp Thẩm Xu rót đầy một chén khác.
Thẩm Xu uống liên tục ba chén trà lớn mới cảm thấy cổ họng đỡ hơn một chút.
Bây giờ nàng mới nhớ tới chính sự, tại sao Lâm Lãng lại ở đây? Nghĩ vậy, Thẩm Xu nghiêng người ngẩng đầu hỏi, “Sao ngươi lại ở đây?”
Nghe thế, lông mày Lâm Lãng khẽ nhíu lại, trong lòng cân nhắc một chút mới mở miệng, “Nô tỳ nghe nói Nam các xảy ra chuyện, Bùi tướng quân tức giận không nhẹ nên nô tỳ mới lo lắng chạy tới xem công chúa có sao không, ai mà biết vừa qua khỏi hành lang dài đã nhìn thấy công chúa té xỉu ngay bên cạnh.”
Còn vì sao nàng ấy biết phải đưa Thẩm Xu tới Bắc các mà không phải là về phòng ngủ của Bùi Vân Khiêm, Lâm Lãng không hề nhiều lời, nàng ấy biết công chúa và Bùi tướng quân có mâu thuẫn nhỏ, nàng ấy không dám nhắc tới Bùi Vân Khiêm, sợ khiến cho Thẩm Xu khó xử.
Không chờ Thẩm Xu mở miệng, Lâm Lãng đã dịu dàng nói, “Công chúa, nô tỳ tới phòng bếp nhỏ truyền thiện giúp công chúa, công chúa đã ngủ lâu như vậy chắc hẳn cũng đói rồi.
Đơn t.h.u.ố.c Diệp thần y kê nô tỳ cũng đã sắc xong, công chúa phải ăn trưa xong mới có thể uống thuốc.”
Nói xong, không đợi Thẩm Xu trả lời, Lâm Lãng đã xoay người ra cửa, một đường đi tới phòng bếp nhỏ.
Trong phòng, Thẩm Xu ngồi trên giường khá lâu cũng không thể khôi phục tinh thần.
Vừa rồi Lâm Lãng nói, t.h.u.ố.c của nàng là do Diệp thần y kê đơn, như vậy chứng tỏ rằng, chuyện đêm qua nàng sốt cao Bùi Vân Khiêm đã biết, bằng y thuật của Diệp thần y, bao nhiêu người giàu có trong Sở kinh thành đều không cầu tới cửa được, trên đời này, người mà nửa đêm có thể gọi Diệp thần y tới trừ Bùi Vân Khiêm ra thì còn có ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đang suy nghĩ, Lâm Lãng đã bưng một bát cháo bí đỏ và một đĩa thịt chân giò cuộn vào trong phòng.
“Công chúa, nô tỳ mang hai món người thích ăn nhất tới rồi, công chúa muốn ăn trên bàn hay để nô tỳ mang lên giường cho công chúa?”
Nghe vậy, Thẩm Xu nhíu mày vội vội vàng vàng mở miệng nói, “Không cần, để bổn cung qua bàn ngồi ăn.”
Nói rồi, Thẩm Xu cử động thân mình, giơ tay xốc chăn trên người ra rồi xuống dưới.
Đời trước nàng từng bị cầm tù ở nơi rét lạnh như Mạc Bắc, có một lần nàng sốt cao liên tiếp ba ngày, không một ai thăm hỏi, khi ấy, nàng đã chuẩn bị tinh thần c.h.ế.t nơi tha hương, nhưng ba ngày sau kì tích lại xuất hiện.
Bây giờ chẳng qua chỉ là bị phong hàn nhẹ mà thôi, sao tới nỗi không thể xuống giường ăn cơm được, Lâm Lãng đã khẩn trương thành thế này rồi, nếu nàng còn không xuống dưới đi đi lại lại nữa, nàng sẽ cảm thấy bản thân giống như mắc bệnh nan y không còn sống được bao lâu vậy.
Nhưng mà ngẫm lại, đời trước nàng sốt cao ba ngày ba đêm cũng là Lâm Lãng không hề chợp mắt canh giữ bên người chăm sóc nàng, ngày ấy nàng vừa mở mắt ra là đã thấy đôi mắt đỏ hoe của Lâm Lãng sưng lên như hạt đào vậy.
Khôi phục lại tinh thần, Thẩm Xu đứng dậy đi tới bàn, nàng khom lưng ngồi ngay bên cạnh, nhìn một bàn thích ăn tinh xảo lại không có cảm giác muốn ăn, trong bụng cũng không hề cảm thấy đói khát.
Nhìn thịt chân giò cuộn trên bàn, Thẩm Xu chỉ cảm thấy n.g.ự.c mình giống như nghẹn lại.
Buổi tối ngày nàng mới gả vào trong phủ, Bùi Vân Khiêm đã phân phó người chuẩn bị đồ ăn cho nàng, trong đó cũng có món ăn nàng thích nhất, chính là thịt chân giò cuộn này.
Nghĩ tới đây, Thẩm Xu chậm rãi ngước mắt, trong lòng vẫn mang theo vài phần hoài niệm như cũ, lông mi nàng khẽ run, trong lòng cân nhắc một lúc mới mở miệng gọi, “Lâm Lãng.”
Lâm Lãng ngẩng đầu nhìn nàng.
Trầm mặc một hồi, Thẩm Xu nghĩ tới lời hôm qua Bùi Vân Khiêm nói, cảm xúc tràn lan mãnh liệt trong lòng không hiểu sao lại trở nên bình tĩnh, khoé miệng cười nhạt, điều tồi tệ nhất nàng cũng đã từng trải qua rồi, nàng còn có cái gì phải sợ chứ.
Thẩm Xu nghiêng người giơ tay cầm thìa trên bàn, cụp mắt đảo đều chén cháo bí đỏ, không chút để ý nói, “Hôm qua bổn cung sốt cao đến hôn mê, Bùi Vân Khiêm có tới không?”
Nghe vậy, Lâm Lãng sửng sốt, đêm qua là Tần Tuần đưa bọn họ tới Bắc các, Diệp thần y cũng do Tần hộ vệ đưa tới, chỉ có mỗi Bùi Vân Khiêm là không thấy đâu.
Mà sau khi Diệp thần y kê đơn t.h.u.ố.c xong thì Tần Tuần cũng đã dẫn ông ta ra khỏi phủ, sau đó cũng không thấy quay về.
Một hồi sau, Lâm Lãng chậm rãi lắc đầu.
Thấy thế, động tác trên tay Thẩm Xu chững lại, vân đạm phong khinh ‘ồ’ một tiếng rồi không mở miệng nữa.
Một lát sau, cuối hành lang dài, một dáng vẻ cao lớn cong môi cười rồi đột nhiên xoay người, biến mất trong bóng râm.
Không biết có phải tình thế cấp bách phải nói nhiều hay không, nàng chưa kịp nói xong đã phát hiện cổ họng đau rát, tức khắc che n.g.ự.c ho khan.
Cơn ho này khiến Thẩm Xu cảm thấy vị tanh ngọt trong họng càng ngày càng đậm.
Thấy thế, Lâm Lãng nhanh chóng chạy tới bàn rót cho Thẩm Xu một chén trà, cẩn thận đưa cho Thẩm Xu, “Công chúa cẩn thận nóng.”
Lúc này, cổ họng Thẩm Xu đã đau tới mức muốn chảy máu, sao còn có thời gian quan tâm chén trà nóng hay không nữa, nàng đưa tay nhận lấy chén trà từ tay Lâm Lãng rồi một hơi uống cạn.
Chỉ trong vài giây đã uống xong chén nước, Thẩm Xu ngậm nước trong miệng rồi đưa chén trà cho Lâm Lãng, ngay sau đó lại đưa tay chỉ vào ấm trà trên mặt bàn cách đó không xa.
Lâm Lãng tức khắc hiểu ý, nhận lấy chén trà Thẩm Xu đưa qua, xoay người trở lại bàn giúp Thẩm Xu rót đầy một chén khác.
Thẩm Xu uống liên tục ba chén trà lớn mới cảm thấy cổ họng đỡ hơn một chút.
Bây giờ nàng mới nhớ tới chính sự, tại sao Lâm Lãng lại ở đây? Nghĩ vậy, Thẩm Xu nghiêng người ngẩng đầu hỏi, “Sao ngươi lại ở đây?”
Nghe thế, lông mày Lâm Lãng khẽ nhíu lại, trong lòng cân nhắc một chút mới mở miệng, “Nô tỳ nghe nói Nam các xảy ra chuyện, Bùi tướng quân tức giận không nhẹ nên nô tỳ mới lo lắng chạy tới xem công chúa có sao không, ai mà biết vừa qua khỏi hành lang dài đã nhìn thấy công chúa té xỉu ngay bên cạnh.”
Còn vì sao nàng ấy biết phải đưa Thẩm Xu tới Bắc các mà không phải là về phòng ngủ của Bùi Vân Khiêm, Lâm Lãng không hề nhiều lời, nàng ấy biết công chúa và Bùi tướng quân có mâu thuẫn nhỏ, nàng ấy không dám nhắc tới Bùi Vân Khiêm, sợ khiến cho Thẩm Xu khó xử.
Không chờ Thẩm Xu mở miệng, Lâm Lãng đã dịu dàng nói, “Công chúa, nô tỳ tới phòng bếp nhỏ truyền thiện giúp công chúa, công chúa đã ngủ lâu như vậy chắc hẳn cũng đói rồi.
Đơn t.h.u.ố.c Diệp thần y kê nô tỳ cũng đã sắc xong, công chúa phải ăn trưa xong mới có thể uống thuốc.”
Nói xong, không đợi Thẩm Xu trả lời, Lâm Lãng đã xoay người ra cửa, một đường đi tới phòng bếp nhỏ.
Trong phòng, Thẩm Xu ngồi trên giường khá lâu cũng không thể khôi phục tinh thần.
Vừa rồi Lâm Lãng nói, t.h.u.ố.c của nàng là do Diệp thần y kê đơn, như vậy chứng tỏ rằng, chuyện đêm qua nàng sốt cao Bùi Vân Khiêm đã biết, bằng y thuật của Diệp thần y, bao nhiêu người giàu có trong Sở kinh thành đều không cầu tới cửa được, trên đời này, người mà nửa đêm có thể gọi Diệp thần y tới trừ Bùi Vân Khiêm ra thì còn có ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đang suy nghĩ, Lâm Lãng đã bưng một bát cháo bí đỏ và một đĩa thịt chân giò cuộn vào trong phòng.
“Công chúa, nô tỳ mang hai món người thích ăn nhất tới rồi, công chúa muốn ăn trên bàn hay để nô tỳ mang lên giường cho công chúa?”
Nghe vậy, Thẩm Xu nhíu mày vội vội vàng vàng mở miệng nói, “Không cần, để bổn cung qua bàn ngồi ăn.”
Nói rồi, Thẩm Xu cử động thân mình, giơ tay xốc chăn trên người ra rồi xuống dưới.
Đời trước nàng từng bị cầm tù ở nơi rét lạnh như Mạc Bắc, có một lần nàng sốt cao liên tiếp ba ngày, không một ai thăm hỏi, khi ấy, nàng đã chuẩn bị tinh thần c.h.ế.t nơi tha hương, nhưng ba ngày sau kì tích lại xuất hiện.
Bây giờ chẳng qua chỉ là bị phong hàn nhẹ mà thôi, sao tới nỗi không thể xuống giường ăn cơm được, Lâm Lãng đã khẩn trương thành thế này rồi, nếu nàng còn không xuống dưới đi đi lại lại nữa, nàng sẽ cảm thấy bản thân giống như mắc bệnh nan y không còn sống được bao lâu vậy.
Nhưng mà ngẫm lại, đời trước nàng sốt cao ba ngày ba đêm cũng là Lâm Lãng không hề chợp mắt canh giữ bên người chăm sóc nàng, ngày ấy nàng vừa mở mắt ra là đã thấy đôi mắt đỏ hoe của Lâm Lãng sưng lên như hạt đào vậy.
Khôi phục lại tinh thần, Thẩm Xu đứng dậy đi tới bàn, nàng khom lưng ngồi ngay bên cạnh, nhìn một bàn thích ăn tinh xảo lại không có cảm giác muốn ăn, trong bụng cũng không hề cảm thấy đói khát.
Nhìn thịt chân giò cuộn trên bàn, Thẩm Xu chỉ cảm thấy n.g.ự.c mình giống như nghẹn lại.
Buổi tối ngày nàng mới gả vào trong phủ, Bùi Vân Khiêm đã phân phó người chuẩn bị đồ ăn cho nàng, trong đó cũng có món ăn nàng thích nhất, chính là thịt chân giò cuộn này.
Nghĩ tới đây, Thẩm Xu chậm rãi ngước mắt, trong lòng vẫn mang theo vài phần hoài niệm như cũ, lông mi nàng khẽ run, trong lòng cân nhắc một lúc mới mở miệng gọi, “Lâm Lãng.”
Lâm Lãng ngẩng đầu nhìn nàng.
Trầm mặc một hồi, Thẩm Xu nghĩ tới lời hôm qua Bùi Vân Khiêm nói, cảm xúc tràn lan mãnh liệt trong lòng không hiểu sao lại trở nên bình tĩnh, khoé miệng cười nhạt, điều tồi tệ nhất nàng cũng đã từng trải qua rồi, nàng còn có cái gì phải sợ chứ.
Thẩm Xu nghiêng người giơ tay cầm thìa trên bàn, cụp mắt đảo đều chén cháo bí đỏ, không chút để ý nói, “Hôm qua bổn cung sốt cao đến hôn mê, Bùi Vân Khiêm có tới không?”
Nghe vậy, Lâm Lãng sửng sốt, đêm qua là Tần Tuần đưa bọn họ tới Bắc các, Diệp thần y cũng do Tần hộ vệ đưa tới, chỉ có mỗi Bùi Vân Khiêm là không thấy đâu.
Mà sau khi Diệp thần y kê đơn t.h.u.ố.c xong thì Tần Tuần cũng đã dẫn ông ta ra khỏi phủ, sau đó cũng không thấy quay về.
Một hồi sau, Lâm Lãng chậm rãi lắc đầu.
Thấy thế, động tác trên tay Thẩm Xu chững lại, vân đạm phong khinh ‘ồ’ một tiếng rồi không mở miệng nữa.
Một lát sau, cuối hành lang dài, một dáng vẻ cao lớn cong môi cười rồi đột nhiên xoay người, biến mất trong bóng râm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









