Nghe thấy Thẩm Xu nhắc tới hai chữ ‘phu quân’, trái tim Tô Ngự giống như bị người ta siết chặt, cả nửa ngày sau cũng chưa thể khôi phục lại tinh thần.

“Muội nói cái gì… Phu quân?”

Thẩm Xu không nhìn ra sự kinh ngạc trong mắt Tô Ngự, nàng gật đầu kéo theo Tô Ngự rồi nói, “Chúng ta mau trở về thôi.”

Tô Ngự nhắm mắt, một lúc sau mới tiếp nhận được sự thật rằng Thẩm Xu đã gả cho người khác, nhìn dáng vẻ của nàng giống như còn rất để ý tới vị phu quân này, nếu như Thẩm Xu đã có một chốn về hạnh phúc, vậy hắn cũng chỉ có thể thành tâm chúc phúc cho nàng.

Nghĩ vậy, Tô Ngự ủ rũ, khoé miệng xẹt qua một nụ cười châm chọc.

Ai kêu hắn tới quá muộn chứ.

Mà khi xe ngựa chậm rãi dừng ở trước cửa phủ ‘Trấn Quốc đại tướng quân’, sắc mặt Tô Ngự lập tức thay đổi.

Hắn nhíu mày, “Phu quân trong lời muội chính là Trấn Quốc đại tướng quân Bùi Vân Khiêm?”

Thẩm Xu tự biết không giấu được, chỉ đơn giản mà gật đầu.

Nghe vậy, sắc mặt Tô Ngự âm trầm, toàn bộ Bắc Lâm không ai là không biết thanh danh tàn nhẫn nham hiểm độc ác của Trấn Quốc đại tướng quân Bùi Vân Khiêm.

Đôi mắt Tô Ngự mang theo vài phần tự trách, “Xin lỗi Xu Nhi, là ca ca về trễ, đã để muội chịu khổ rồi.”

Nghe vậy, Thẩm Xu lắc đầu, nhìn thần sắc Tô Ngự là biết được suy nghĩ trong lòng hắn.

Thẩm Xu dịu dàng trấn an, “Tướng quân đối xử với muội rất tốt, ca ca không cần lo lắng như thế đâu.”

Nhưng lúc này, Tô Ngự đang tự trách trong lòng, sao còn có lý trí suy nghĩ về lời nói của Thẩm Xu, hắn rất tự nhiên cảm thấy Thẩm Xu phải chịu ấm ức lớn ở trong phủ Bùi Vân Khiêm, nếu không hôm nay nàng cũng sẽ không xuất hiện trong rừng núi hoang vắng.

Nếu như Thẩm Xu thật sự tìm được một người phu quân tốt, chắc chắn hắn sẽ lui về làm ca ca của nàng cả đời này, nhưng hôm nay vừa nhìn đã biết không chỉ đơn giản như thế.

Dường như Thẩm Xu nhìn ra trong lòng Tô Ngự đang suy nghĩ điều gì, lại sợ ở ngoài phủ bị người ta bắt gặp không tránh khỏi lời đồn đãi tứ phía, nàng mở miệng, “Không bằng ca ca cứ theo muội vào trước, muội sẽ từ từ giải thích mọi chuyện từ đầu tới cuối cho huynh nghe, được không?”

Tô Ngự quay đầu nhìn Thẩm Xu một cái, thấy dáng vẻ nghiêm túc của nàng, Tô Ngự cũng không còn cách nào khác, chỉ đành đáp ứng.

Đi vào trong cũng được, nếu đã quyết tâm đưa Thẩm Xu rời đi, tất nhiên hắn sẽ phải gặp mặt người nọ, thầm tính trong lòng, cũng đã lâu lắm rồi hắn và Bùi Vân Khiêm không gặp nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bùi Vân Khiêm mới từ miếu cũ đổ nát ngoài thành trở về đã nghe hạ nhân nói phu nhân đã quay lại, còn đi cùng một nam nhân trước nay chưa từng gặp.

Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm nhíu mày, không khí quanh thân càng thấp.

Nhưng mà, Thẩm Xu có thể bình an trở về vẫn là điều quan trọng nhất.

Sau khi hỏi Thẩm Xu ở đâu, Bùi Vân Khiêm không hề trì hoãn lập tức chạy tới phòng tiếp khách phía hậu viện Bùi phủ.

Mới vừa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng nói dịu dàng của Thẩm Xu truyền ra, “Muội biết huynh rất tốt với muội, nhưng vào lúc muội tuyệt vọng nhất, chỉ có Bùi Vân Khiêm chịu ra tay giúp đỡ, cũng không phải chỉ cứu muội có một lần, làm người không thể vong ân phụ nghĩa được.”

Bước chân Bùi Vân Khiêm dừng lại, chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt mang theo vài phần lạnh lẽo.

Ngay sau đó, hắn nghe thấy một giọng nam lãnh đạm, ngữ khí gấp gáp nhưng lại không hề mất phong độ, “Xu Nhi, muội còn nhỏ, Bùi Vân Khiêm là người tàn nhẫn độc ác lại hỉ nộ vô thường, nếu muội muốn trả ơn thì có rất nhiều cách, không cần phải lấy chính bản thân mình ra để đền đáp.

Nghe lời huynh, huynh đưa muội đi gặp bệ hạ, hôm nay nhất định huynh sẽ đón muội và Thẩm Việt ra khỏi hoàng cung.”

Xu Nhi? Bùi Vân Khiêm nhíu mày.

Vừa định đẩy cửa đi vào, đuôi mắt đã lơ đãng nhìn thấy nam nhân trước mặt Thẩm Xu.

Đỉnh đầu buộc tóc đuôi ngựa một nửa, mái tóc đen dài tuỳ ý buông xoã, dưới mí mắt có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ, trên người mặc bạch y còn trắng hơn cả tuyết, bên hông thắt dây lưng bạch ngọc kèm theo một khối hoàng ngọc.

Ôn nhuận như ngọc, cử thế vô song.

Hình như là con trai độc nhất của Tĩnh Hà vương.

Bùi Vân Khiêm nhíu mày nhỏ tới mức không thể phát hiện, trong đầu đột nhiên xuất hiện cảnh tượng ngày ấy khi Thẩm Xu ở trong thư phòng với hắn, Thẩm Xu nhìn hắn, vẻ mặt mang theo thần sắc si mê, đó là vẻ mặt từ đó tới nay hắn cũng chưa từng nhìn thấy.

Mà ngày ấy, hắn cũng ăn mặc như thế này.

Cách một bức tường, Bùi Vân Khiêm lạnh lùng nhìn Thẩm Xu, chỉ cảm thấy toàn bộ đại não giống như tê dại, m.á.u toàn thân chảy ngược, trong nháy mắt rơi vào trong hố băng ngàn năm.

Đáy mắt đỏ ngầu của Bùi Vân Khiêm như sắp rơi m.á.u tới nơi, áp chế sát khí nồng đậm, cánh tay dưới ống tay áo đã siết chặt tới mức run lên, cố gắng khắc chế xúc động muốn vào bên trong g.i.ế.c người.

Thẩm! Xu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện