Nhìn khuôn mặt Thẩm Xu phủ kín nước mắt mang theo chút bụi bặm, Tô Ngự càng tự trách bản thân mình, hầu kết hắn chuyển động, đáy mắt bi thương, một lúc sau mới mở miệng an ủi, “Ca ca đã trở lại rồi, Xu Nhi đừng sợ.”
Nói rồi, Tô Ngự nâng tay lên cẩn thận lau sạch nước mắt và tro bụi dính trên mặt Thẩm Xu.
Hiện giờ, thiếu nữ hoảng loạn bất an mặt đầy tro bụi kia, nếu không nhìn kỹ thì kém xa tiểu công chúa ngây thơ đáng yêu trong trí nhớ của hắn, không cần nghĩ cũng biết, mấy năm nay nàng ở trong cung lẻ loi một mình chắc hẳn đã bị người ta lừa gạt không ít.
Nghĩ vậy, đáy lòng Tô Ngự lại cảm thấy chua xót.
Mà bây giờ, cho dù Tô Ngự đã đứng trước mặt nàng, Thẩm Xu vẫn cảm thấy không thể tin được.
Nàng nhìn thiếu niên trước mắt, lông mi vẫn run rẩy, nước mắt từng chút một rơi xuống trong lòng bàn tay Tô Ngự, nóng đến mức trái tim hắn cũng run theo.
Một lúc lâu sau, Tô Ngự giơ tay thay Thẩm Xu lau nước mắt, “Đừng khóc, ca ca đã trở lại rồi, sau này ca ca sẽ bảo vệ muội.”
Nghe vậy, Thẩm Xu mới như khôi phục tinh thần, nắm chặt cổ tay Tô Ngự, đôi mắt hoảng loạn, “Ca ca trở về từ lúc nào? Bệ hạ có biết huynh tự ý hồi kinh không?”
Thấy dáng vẻ của Thẩm Xu, Tô Ngự càng cảm thấy chua xót, trong lòng tự trách càng nhiêu, hắn dịu dàng nói, “Bệ hạ biết rồi, đúng lúc ta cũng đang hồi kinh báo cáo công việc, sau này sẽ không đi nữa, một thời gian nữa thôi, phụ thân cũng sẽ hồi kinh.”
Thẩm Xu ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt mang theo chờ mong, “Cữu cữu cũng không đi sao? Sẽ ở lại Sở Kinh luôn sao?”
Tô Ngự gật đầu, “Không đi nữa, sẽ không bao giờ đi nữa.”
Một lúc sau, hắn mới nhớ tới chính sự, Thẩm Xu không phải nên ở trong cung sao? Tại sao sáng sớm tinh mơ đã xuất hiện tại vùng đất hoang vu, dáng vẻ lại còn chật vật như thế này? Nếu không phải hắn cưỡi ngựa tới, từ xa trông thấy thân ảnh quen thuộc, sợ rằng hôm nay đã bỏ lỡ nàng rồi.
Nghĩ vậy, Tô Ngự hơi hơi nhíu mày, giọng nói không vui, “Sáng sớm tinh mơ sao muội lại xuất hiện trong rừng núi hoang vắng thế này? Là Phùng Thái hậu hại muội sao?”
Nghe vậy, nỗi chua xót hai đời trong lòng Thẩm Xu lại dâng lên, kéo ống tay áo Tô Ngự khóc không thành tiếng.
Đời trước, khi nàng bị bắt đi hoà thân ở Hung Nô xa xôi, Tô Ngự còn đang ở đất Thục, mãi cho tới sau khi nàng c.h.ế.t cũng chưa thể gặp lại người thân duy nhất này trừ Thẩm Việt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bây giờ gặp lại, trách không được có vài phần cảm giác giống như đã trôi qua cả một đời.
Thẩm Xu đè nén cảm xúc nức nở của mình, há miệng th* d*c nhưng yết hầu giống như bị thứ gì đó bóp chặt, nửa chữ cũng không nói thành lời.
Nàng hết gật đầu rồi lại lắc, chua xót ấm ức không biết nên bắt đầu nói từ đầu, nước mắt như tràn bờ đê không ngừng rơi xuống.
Thấy Thẩm Xu như thế, Tô Ngự không cần nghĩ cũng biết ngày tháng của nàng trong cung mấy năm nay ra sao.
Phùng Thái hậu trước đây đố kỵ với mẹ đẻ của Thẩm Xu, coi Thẩm Xu và Thẩm Việt là cái gai trong mắt.
Mấy năm nay không có ai giúp đỡ, Thẩm Xu là một nữ t.ử yếu đuối, sống sót được trong cung cũng đã gian nan lắm rồi, huống chi còn phải chăm sóc một đệ đệ thần trí không được đầy đủ nữa.
Trước khi Tô Ngự đi tới đất Thục đã muốn đón Thẩm Xu và Thẩm Việt ra khỏi cung, nếu không phải Thẩm Xu vì muốn hoàn thành di nguyện của mẹ đẻ nên mới từ chối, thì với thế lực của Tĩnh Hà vương sao có thể để Thẩm Xu và Thẩm Việt rơi vào tình cảnh đau khổ như thế.
Nghĩ vậy, vẻ đau lòng và tự trách trong mắt Tô Ngự ngày càng rõ hơn, hắn nắm tay Thẩm Xu rồi xoay người lên ngựa, “Xu Nhi, muội không cần phải nói, huynh đưa muội tiến cung diện thánh, hôm nay nhất định huynh phải đưa muội và Thẩm Việt hoàn hảo ra khỏi cung! Muội đừng cản huynh!”
Thấy thế, Thẩm Xu nhanh chóng ngăn ản hắn, nàng giữ lấy ống tay áo Tô Ngự, trong mắt còn có hơi nước, “Ca ca đừng… muội… hiện tại muội không còn ở trong cung nữa rồi.”
Thẩm Xu cúi đầu nắm lấy ống tay áo, hơi hơi mím môi, tay chân không biết nên đặt nơi nào.
Trùng sinh, hoà thân, vì né tránh hoà thân và ân tình đời trước mà gả cho Bùi Vân Khiêm, cùng với chuyện bây giờ này thật tình thích quyền thần ‘máu lạnh vô tình’ trong lời thế nhân đồn đãi kia, tất cả mọi chuyện khiến nàng nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.
Nghĩ vậy, Thẩm Xu cũng mới nhớ tới, không biết lúc này Bùi Vân Khiêm đã hồi phủ hay chưa, lỡ như hồi phủ không thấy nàng ở đây, nhất định hắn sẽ sốt ruột.
Thẩm Xu ngẩng đầu lên lần nữa, kiên định nói, “Ca ca, chúng ta về trước đi, có một số chuyện nhất thời không thể nói rõ hết được, chờ sau khi trở về gặp được phu quân của muội, muội sẽ kể cho ca ca nghe.”
Nói rồi, Tô Ngự nâng tay lên cẩn thận lau sạch nước mắt và tro bụi dính trên mặt Thẩm Xu.
Hiện giờ, thiếu nữ hoảng loạn bất an mặt đầy tro bụi kia, nếu không nhìn kỹ thì kém xa tiểu công chúa ngây thơ đáng yêu trong trí nhớ của hắn, không cần nghĩ cũng biết, mấy năm nay nàng ở trong cung lẻ loi một mình chắc hẳn đã bị người ta lừa gạt không ít.
Nghĩ vậy, đáy lòng Tô Ngự lại cảm thấy chua xót.
Mà bây giờ, cho dù Tô Ngự đã đứng trước mặt nàng, Thẩm Xu vẫn cảm thấy không thể tin được.
Nàng nhìn thiếu niên trước mắt, lông mi vẫn run rẩy, nước mắt từng chút một rơi xuống trong lòng bàn tay Tô Ngự, nóng đến mức trái tim hắn cũng run theo.
Một lúc lâu sau, Tô Ngự giơ tay thay Thẩm Xu lau nước mắt, “Đừng khóc, ca ca đã trở lại rồi, sau này ca ca sẽ bảo vệ muội.”
Nghe vậy, Thẩm Xu mới như khôi phục tinh thần, nắm chặt cổ tay Tô Ngự, đôi mắt hoảng loạn, “Ca ca trở về từ lúc nào? Bệ hạ có biết huynh tự ý hồi kinh không?”
Thấy dáng vẻ của Thẩm Xu, Tô Ngự càng cảm thấy chua xót, trong lòng tự trách càng nhiêu, hắn dịu dàng nói, “Bệ hạ biết rồi, đúng lúc ta cũng đang hồi kinh báo cáo công việc, sau này sẽ không đi nữa, một thời gian nữa thôi, phụ thân cũng sẽ hồi kinh.”
Thẩm Xu ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt mang theo chờ mong, “Cữu cữu cũng không đi sao? Sẽ ở lại Sở Kinh luôn sao?”
Tô Ngự gật đầu, “Không đi nữa, sẽ không bao giờ đi nữa.”
Một lúc sau, hắn mới nhớ tới chính sự, Thẩm Xu không phải nên ở trong cung sao? Tại sao sáng sớm tinh mơ đã xuất hiện tại vùng đất hoang vu, dáng vẻ lại còn chật vật như thế này? Nếu không phải hắn cưỡi ngựa tới, từ xa trông thấy thân ảnh quen thuộc, sợ rằng hôm nay đã bỏ lỡ nàng rồi.
Nghĩ vậy, Tô Ngự hơi hơi nhíu mày, giọng nói không vui, “Sáng sớm tinh mơ sao muội lại xuất hiện trong rừng núi hoang vắng thế này? Là Phùng Thái hậu hại muội sao?”
Nghe vậy, nỗi chua xót hai đời trong lòng Thẩm Xu lại dâng lên, kéo ống tay áo Tô Ngự khóc không thành tiếng.
Đời trước, khi nàng bị bắt đi hoà thân ở Hung Nô xa xôi, Tô Ngự còn đang ở đất Thục, mãi cho tới sau khi nàng c.h.ế.t cũng chưa thể gặp lại người thân duy nhất này trừ Thẩm Việt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bây giờ gặp lại, trách không được có vài phần cảm giác giống như đã trôi qua cả một đời.
Thẩm Xu đè nén cảm xúc nức nở của mình, há miệng th* d*c nhưng yết hầu giống như bị thứ gì đó bóp chặt, nửa chữ cũng không nói thành lời.
Nàng hết gật đầu rồi lại lắc, chua xót ấm ức không biết nên bắt đầu nói từ đầu, nước mắt như tràn bờ đê không ngừng rơi xuống.
Thấy Thẩm Xu như thế, Tô Ngự không cần nghĩ cũng biết ngày tháng của nàng trong cung mấy năm nay ra sao.
Phùng Thái hậu trước đây đố kỵ với mẹ đẻ của Thẩm Xu, coi Thẩm Xu và Thẩm Việt là cái gai trong mắt.
Mấy năm nay không có ai giúp đỡ, Thẩm Xu là một nữ t.ử yếu đuối, sống sót được trong cung cũng đã gian nan lắm rồi, huống chi còn phải chăm sóc một đệ đệ thần trí không được đầy đủ nữa.
Trước khi Tô Ngự đi tới đất Thục đã muốn đón Thẩm Xu và Thẩm Việt ra khỏi cung, nếu không phải Thẩm Xu vì muốn hoàn thành di nguyện của mẹ đẻ nên mới từ chối, thì với thế lực của Tĩnh Hà vương sao có thể để Thẩm Xu và Thẩm Việt rơi vào tình cảnh đau khổ như thế.
Nghĩ vậy, vẻ đau lòng và tự trách trong mắt Tô Ngự ngày càng rõ hơn, hắn nắm tay Thẩm Xu rồi xoay người lên ngựa, “Xu Nhi, muội không cần phải nói, huynh đưa muội tiến cung diện thánh, hôm nay nhất định huynh phải đưa muội và Thẩm Việt hoàn hảo ra khỏi cung! Muội đừng cản huynh!”
Thấy thế, Thẩm Xu nhanh chóng ngăn ản hắn, nàng giữ lấy ống tay áo Tô Ngự, trong mắt còn có hơi nước, “Ca ca đừng… muội… hiện tại muội không còn ở trong cung nữa rồi.”
Thẩm Xu cúi đầu nắm lấy ống tay áo, hơi hơi mím môi, tay chân không biết nên đặt nơi nào.
Trùng sinh, hoà thân, vì né tránh hoà thân và ân tình đời trước mà gả cho Bùi Vân Khiêm, cùng với chuyện bây giờ này thật tình thích quyền thần ‘máu lạnh vô tình’ trong lời thế nhân đồn đãi kia, tất cả mọi chuyện khiến nàng nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.
Nghĩ vậy, Thẩm Xu cũng mới nhớ tới, không biết lúc này Bùi Vân Khiêm đã hồi phủ hay chưa, lỡ như hồi phủ không thấy nàng ở đây, nhất định hắn sẽ sốt ruột.
Thẩm Xu ngẩng đầu lên lần nữa, kiên định nói, “Ca ca, chúng ta về trước đi, có một số chuyện nhất thời không thể nói rõ hết được, chờ sau khi trở về gặp được phu quân của muội, muội sẽ kể cho ca ca nghe.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









