Thẩm Tu Yến vội che miệng, nhảy xuống giường, lao thẳng về phía nhà vệ sinh.

Lâm Cảnh Hàng thấy dáng vẻ đó thì tim lập tức rối cả lên. Chiều nay vừa truyền dịch xong, canh gà uống vào chưa được bao lâu đã nôn sạch, buổi tối khó khăn lắm mới ăn được mấy món, ngủ chưa lâu lại phải chạy đi nôn, như vậy thì bao giờ bảo bối mới bù lại nổi dinh dưỡng? Anh lo cho đứa bé trong bụng, nhưng lo cho thân thể Thẩm Tu Yến còn nhiều hơn.

Anh bước vào thì thấy Thẩm Tu Yến đang chống tay lên thành bồn rửa, nôn khan đến cả người run lên.

Cậu gầy đến mức ngón tay bám vào mép bồn rửa trắng bệch, khớp xương nổi lên rõ ràng. Vòng eo vốn đã nhỏ giờ lại càng gầy hơn. Hôm nay ôm cậu từ bệnh viện về, anh đã cảm giác rõ là nhẹ hơn trước; bế suốt một đoạn đường mà gần như không thấy tốn sức.

Cơn đau xót nhói qua ngực, như có ai dùng kim nhỏ châm lên:

Nếu có thể, anh thật muốn thay cậu chịu hết những mệt mỏi này. Nhưng đau đớn trên thân thể, dù anh có yêu cậu đến đâu cũng không cách nào thay được.

Lần này cậu không nôn ra bao nhiêu, đa phần là nôn khan. Lâm Cảnh Hàng thở phào một chút – ít nhất bữa tối cũng không bị nôn sạch, vẫn còn chút dinh dưỡng giữ lại cho cậu và cho bé con trong bụng.

Nôn xong, Thẩm Tu Yến mở vòi nước rửa mặt, xúc miệng. Một tay theo thói quen xoa nhẹ bụng, tay kia lấy khăn lau miệng.

Trong gương, cậu nhìn thấy Lâm Cảnh Hàng đang đứng bên cạnh, ánh mắt lo lắng dán chặt lên người mình thì không nhịn được cười thầm – rõ ràng người thấy mệt, thấy khó chịu là mình, nhưng người hoảng loạn hơn lại là anh.

Đặt khăn mặt về chỗ cũ, cậu xoay người, vòng tay ôm cổ anh:

"Không sao đâu, lần này em nôn không nhiều, anh đừng lo quá."

"Anh muốn tóm thằng nhóc trong bụng em ra đánh một trận."
Lâm Cảnh Hàng nghĩ sao nói vậy.

"Đó là con anh đó!"
Thẩm Tu Yến giơ tay gõ lên vai anh một cái.

Lâm Cảnh Hàng bế bổng cậu lên, đi về phía phòng ngủ:

"Cho dù là con cũng không tha. Dám hành mẹ nó thế này, đợi nó sinh ra anh nhất định phải dạy dỗ cho đàng hoàng..."

"Anh dám."
Thẩm Tu Yến trừng mắt, lập tức lấy tay che bụng, bộ dạng bảo vệ con rõ ràng.

Bị bảo bối trừng một cái, khí thế của Lâm Cảnh Hàng tan biến sạch. Anh hơi ủy khuất:

"Bảo bối, con còn chưa chào đời mà em đã bênh nó rồi..."

Nhìn dáng vẻ bị "thiên vị" đến tội nghiệp của anh, Thẩm Tu Yến chỉ thấy buồn cười – cái vẻ như đang nói "em vì đứa mới một tháng trong bụng mà hung anh".

Anh đang ghen với con mình thật luôn đó hả?
Cậu cạn lời với cái bình dấm chua hình người này.

Cậu nhẹ nhàng đập lên vai anh một cái:

"Đừng có ăn dấm lung tung nữa."

Anh bắt lấy tay cậu, đặt lên môi hôn khẽ:

"Không ăn dấm là không thể đâu."

Trời ạ, anh đã bắt đầu công khai thừa nhận mình hay ghen luôn rồi... Trước còn biết chống chế mấy câu kia mà.
Thẩm Tu Yến chỉ cảm thấy đầy đầu hắc tuyến. Rõ ràng là thiếu gia lạnh lùng ngày xưa, sao gần đây lời ngon tiếng ngọt nói ra lại trôi chảy hơn cả nước, da mặt cũng dày lên từng ngày...

Anh ôm cậu lại gần, cúi xuống hôn – chỉ là một nụ hôn lướt nhẹ, thoáng qua như chuồn chuồn đậu nước, vậy mà đã khiến toàn thân Thẩm Tu Yến mềm nhũn, tim đập loạn.

Mặt cậu ửng đỏ, một tay quàng qua cổ anh, tay kia vòng ra lưng anh, trong mắt ánh nước lay động, giọng nói khàn khàn:

"Cảnh Hàng..."

Lâm Cảnh Hàng ôm chặt lấy cậu, trong lòng kinh ngạc:

"Bảo bối, chỉ hôn có một cái thôi mà..."

Mới mấy hôm trước, cậu còn không muốn thân mật chút nào.

Anh ôm cậu chặt hơn, tay vừa chạm tới vòng eo cậu thì nghe cậu khẽ rên một tiếng, mềm nhũn:

"Ưm... Cảnh Hàng... em..."

Anh lập tức hiểu – cơ thể của Thẩm Tu Yến trở nên mẫn cảm hơn.

Chắc là do hormone trong giai đoạn đầu mang thai bắt đầu thay đổi.

Bị bảo bối miêu nhuyễn kêu tên mình như thế, Lâm Cảnh Hàng vốn chẳng chịu nổi kiểu trêu chọc này. Nhưng giờ cậu mới mang thai được một tháng, tuyệt đối không thể làm bậy. Ánh mắt anh trầm xuống, khẽ cắn lên cần cổ mảnh mai:

"Để anh dùng tay giúp em..."

"Ưm..."

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi tí tách, xuyên qua lớp kính dày vọng vào tiếng mơ hồ. Mưa bụi kéo dài, phủ lên màn đêm một lớp mộng mờ, khiến bầu không khí trong phòng càng thêm nhu hòa, ấm áp.

Sáng hôm sau, sau khi chuẩn bị xong bữa sáng cho Thẩm Tu Yến, Lâm Cảnh Hàng ngồi cạnh, nhìn cậu từ tốn ăn từng chút một. Anh sợ cậu ăn nhanh lại buồn nôn, nên chỉ im lặng canh chừng.

Trong lúc đó, anh cầm điện thoại, hưng phấn gọi điện báo tin mừng khắp nơi.

Thẩm Tu Yến nhìn dáng vẻ anh vừa bình tĩnh vừa không giấu được vui mừng, khóe môi cong lên.

Hóa ra Lâm tam thiếu cũng có lúc giống một cậu con trai lớn vui đến mức như trẻ con.

Anh gọi cho Phương Chí Cận, rồi An Hi Nhiên, sau đó là vài người bạn quen thân, cuối cùng là bấm số của Bách lão gia tử.

Chỉ là nghe thấy anh gọi cho ông ngoại thôi, Thẩm Tu Yến đã thấy hơi hồi hộp.

Bách lão gia tử là người từng chinh chiến sa trường, quân nhân chính hiệu, là tướng quân đủ loại huân chương. Nghe nói ông rất nghiêm, không biết ông có thích mình không.

Cậu vô thức xoa bụng, như thể tìm chút can đảm từ bé con trong đó.

Lỡ đâu Bách lão gia tử cũng giống Lâm lão gia tử, không thích mình thì phải làm thế nào?

Nhưng nghĩ thêm một chút, cậu lại tự trấn an:
Mình sống với Lâm Cảnh Hàng, chỉ cần anh ấy để ý mình là đủ. Mọi người khác nghĩ gì... cũng không quan trọng đến thế.

Điện thoại vừa được kết nối, giọng nói sang sảng đã truyền đến.

Hoàn toàn khác với trong tưởng tượng.

Giọng tuy trầm ổn, mang theo năm tháng, nhưng không hề nặng nề già nua, mà đầy sức sống.

"Cảnh Hàng à, sao hôm nay lại nhớ đến ông ngoại?"
Giọng Bách lão gia tử thân thiết vô cùng, nghe đã biết là cực kỳ thương cháu.

"Ông ngoại, con muốn báo với ông một chuyện."
Lâm Cảnh Hàng cười, trong mắt là sự kính trọng và thân thiết hiếm thấy.

Chỉ nghe vài câu, Thẩm Tu Yến đã hiểu, tình cảm giữa hai ông cháu chắc chắn rất tốt.

"Chuyện gì thế?"

"Ông còn nhớ vị hôn thê của con, Tiểu Yến chứ ạ?"

"Sao lại không nhớ, ta còn thấy nó trên TV mà."
Bách lão gia tử cười ha hả,
"Khi nào dẫn nó về chủ tinh cho ta gặp?"

"Dạ, hiện giờ Tu Yến đang quay phim ở Hạ Tuyền. Chắc phải để sau này. Đợi lúc nào cậu ấy qua chủ tinh đóng phim, con dẫn cậu ấy đến ra mắt ông."

"Được, được!"
Ông cười đến khoái chí,
"Vậy nhanh lên, không thì ta cho người đầu tư phim, kéo nó tới chủ tinh quay cho ta xem!"

"Ông ngoại..."
Lâm Cảnh Hàng bất đắc dĩ:
"Tu Yến đang mang thai, nên không cần vội vậy đâu ạ."

"Cái gì?!"
Bên kia giọng lập tức vọt cao,
"Có thai rồi à? Tốt! Tốt quá!"

Chỉ cần nghe là đủ hiểu ông vui cỡ nào. Bách gia đơn truyền, Bách Thư chỉ có một đứa con trai là anh, bây giờ vị hôn thê của anh mang thai, Bách lão gia tử còn mừng hơn bất cứ ai.

"Hôm nay... à không, bây giờ!"
Ông quyết luôn,
"Ta cho người mang quà tặng đến cho Tiểu Yến!"

"Ông ngoại, không cần đâu ạ..."
Anh còn chưa nói xong đã bị cắt lời.

"Im! Ta tặng quà cho cháu dâu chứ có tặng cho ngươi đâu!"
Giọng ông đầy khí thế.

Lâm Cảnh Hàng đành chịu thua:

"Vậy con cảm ơn ông."

Bách lão gia tử còn chưa hết hứng:

"Con nói với Tiểu Yến đi, bảo nó cố mà sinh thêm mấy đứa, càng nhiều càng tốt..."

"Ông ngoại."
Anh vội ngắt,
"Chuyện sinh mấy đứa để Tu Yến quyết định ạ."

Nghĩ đến cảnh tối qua cậu nôn nghén đến xanh mặt, anh thật sự không nỡ bắt cậu lặp lại nhiều lần.

Nói chuyện thêm một lát, anh mới cúp máy.

Lâm Tiểu Phong đang ngồi dưới đất cho Đường Đậu ăn, ngẩng lên hỏi:

"Thiếu gia, còn Lâm lão gia tử thì sao ạ?"

Lâm Cảnh Hàng nhớ tới thái độ của ông nội hôm đó với Thẩm Tu Yến, khẽ nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói:

"Nhắn tin báo thôi."

"Vâng."

Tin nhắn gửi đi, rất lâu sau mới nhận được hồi âm:

【Biết rồi. Chúc mạnh khỏe.】

Vẫn kiểu lạnh lùng từ tốn như mọi khi. Lâm Cảnh Hàng nhìn thoáng qua, tắt màn hình:

"Bảo bối..."

"Không sao mà."
Thẩm Tu Yến lại xoa nhẹ bụng,
"Em không để bụng, bảo bảo cũng không quan tâm đâu."

"Nhưng mà..."

"Chúng ta chỉ để ý anh thôi."
Cậu chớp mắt nhìn anh.

Một câu nhẹ nhàng đã khiến tim anh lỡ mất một nhịp. Lâm Cảnh Hàng đi đến, ngồi xổm xuống trước mặt cậu, khẽ nghiêng đầu, dựa trán vào đùi cậu, rồi áp má lên chỗ bụng nhỏ:

"Bảo bối, anh yêu em và con."

"Bọn em cũng yêu anh."
Thẩm Tu Yến xoa mái tóc anh,
"Em với bảo bảo đều vậy."

Lâm gia.

Quản gia nhìn lão gia tử tay cầm hộp thuốc mà run run, hốt hoảng đưa nước:

"Lão gia, ngài rõ ràng vui lắm mà, sao còn phải cố nhịn...?"

"Ngươi biết cái gì."
Lâm lão gia tử trầm giọng,
"Ta không thể quá thiên vị Cảnh Hàng."

"Sao lại thế ạ?"
Quản gia khó hiểu.

"Đây là cách bảo vệ nó."
Lão gia tử uống xong thuốc, đặt ly xuống, ánh mắt sâu xa,
"Không phải chỉ là đề phòng đại thiếu với nhị thiếu đâu."

"Còn là những gia tộc khác."

"Những gia tộc khác? Ví dụ như..."

"Ví dụ như Lôi gia."
Ánh mắt lão trầm hẳn lại,
"Lão Ngụy, theo ta từng ấy năm mà chuyện này còn chưa nhìn ra sao?"

"Sau này toàn bộ Bách gia đứng sau lưng nó, Lâm gia cũng do nó kế thừa."
Ông chậm rãi nói,
"Hai khối thế lực lớn như vậy đều tập trung vào một người, ngươi nghĩ những gia tộc khác có ngồi yên được không?"

"Cho nên ta chỉ có thể đè bớt hào quang của nó xuống, làm bộ không đánh giá cao nó, để bọn họ buông lỏng cảnh giác."
Lâm lão gia tử tiếp tục,
"Đó cũng là một cách rèn luyện nó."

Quản gia nghe xong mới gật đầu, trong mắt đầy kính phục:

"Quả nhiên ngài tính xa, suy nghĩ chu toàn."

"Còn về tam thiếu phu nhân..."

"Hừ."
Lâm lão gia tử hừ một tiếng,
"Nó xuất thân bình thường, nhưng Cảnh Hàng thích, lại đang mang huyết mạch Lâm gia."

"Huống chi cái thể chất 'vạn năng chìa khóa' ấy..."
Ông rít một hơi từ tẩu thuốc,
"Là ưu thế, nhưng cũng là nguồn phiền toái vô tận."

Thẩm Tu Yến được đoàn phim cho nghỉ mấy ngày để dưỡng sức.

Giữa trung tâm thành phố có một căn biệt thự tiện nghi đầy đủ, vừa rao là đã bị Lâm Cảnh Hàng ngắm trúng, lập tức mua luôn.

Sau bữa cơm, Thẩm Tu Yến ngồi nghỉ trên sofa. Mặt kính sát đất rộng, ngoài sân có người của dịch vụ gia chính đang bày hoa, nào quân tử lan, lô hội... đều là những loại tốt cho việc lọc không khí.

Còn Lâm Cảnh Hàng thì chỉ huy người ta trải lại toàn bộ thảm trong nhà, chọn loại mềm nhất. Tất cả góc bàn, góc tường cũng được bọc thêm lớp đệm m*t, tránh va đập.

Thẩm Tu Yến nhìn mà đầy vạch đen:

"Cảnh Hàng, không cần rùm beng vậy đâu..."

"Không được. Lỡ em va vào thì sao?"
Anh kiên quyết.

"Ngô..."
Không cãi lại được, cậu đành nằm xuống sofa, tiếp tục đọc kịch bản.

Lâm Cảnh Hàng lấy chăn phủ nhẹ lên bụng cậu:

"Đừng để lạnh."

"Rồi, rồi mà..."
Cậu đáp lấy lệ, mắt vẫn dán vào từng trang kịch bản, chăm chú xem những phân đoạn tiếp theo mình phải quay.

Anh ngồi xuống bên cạnh, nhìn dáng vẻ nghiêm túc đó, môi mấp máy, muốn nói rồi lại thôi.

"Sao thế?"
Thẩm Tu Yến ngẩng lên, hơi khó hiểu.

"Không... không có gì."

Thời gian cứ thế trôi. Mấy ngày nghỉ nhanh chóng đến hạn. Chiều sáu giờ, Thẩm Tu Yến nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng:

"Cảnh Hàng, mai em phải quay lại đoàn phim, anh đưa em—"

Cậu chưa nói hết câu đã khựng lại.

Lâm Cảnh Hàng đang nghe điện thoại.

"Phó đạo à, tôi là Lâm Cảnh Hàng."
Giọng anh bình tĩnh nhưng cứng rắn.

"Tu Yến đang mang thai, tôi hy vọng đoàn phim tạm hoãn, để sang năm quay tiếp."

"Những tổn thất khác, tôi sẽ bồi thường đầy đủ chi phí cho đoàn."

..."

Anh vừa nói vừa liếc sang, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc đến cứng người của Thẩm Tu Yến.

"Phó đạo!"
Cậu vội vàng lao tới giật điện thoại,
"Đừng nghe anh ấy. Tôi vẫn có thể quay bình thường, mai tôi sẽ về đoàn."

"Không được!"
Lâm Cảnh Hàng lập tức ngăn lại.

"Tại sao lại không được?!"
Thẩm Tu Yến nóng ruột.

"Em đang mang thai, nghe lời anh, đừng đi làm nữa."
Giọng anh nghiêm lại.

"Không đời nào."
Trong tay cậu hơi run. Cậu biết anh là vì lo cho mình và con, nhưng cậu không thể chấp nhận chuyện buộc phải dừng công việc ở thời điểm này.

Kiếp trước đã chịu đủ rồi, cậu hiểu sự nghiệp đối với mình quan trọng đến mức nào. Dù đời này được ở bên người mình yêu, cậu cũng không hề có ý định từ bỏ sự nghiệp từng chút một mình xây dựng.

"Bảo bối, đợi em sinh xong con của chúng ta rồi hãy..."
Anh muốn mềm giọng thuyết phục.

"Không."
Thẩm Tu Yến lắc đầu, dứt khoát,
"Em mới mang bầu một tháng. Người ta mang bầu bảy tháng, tám tháng còn đi làm được."

"Nhưng phản ứng thai nghén của em quá nặng."
Lâm Cảnh Hàng nhíu chặt mày,
"Nhà anh không thiếu tiền, em không cần phải cố như vậy."

Câu nói ấy làm Thẩm Tu Yến như bị tạt một gáo nước lạnh. Trong đầu cậu chợt loé lên bóng dáng Hà Đống kiếp trước – người không cho cậu nỗ lực, bẻ gãy hết mọi cánh chim, biến cậu thành người chỉ biết dựa dẫm vào hắn.

"Không, anh không hiểu."
Mắt cậu dần ngân ngấn nước,
"Anh không hiểu sự nghiệp đối với em quan trọng thế nào."

Cậu biết Lâm Cảnh Hàng không giống Hà Đống. Nhưng nỗi sợ mất đi mọi chỗ dựa, chỉ còn biết dựa vào người khác từ thuở trước vẫn như cái bóng kéo dài, khiến cậu không thể chấp nhận việc buông tay sự nghiệp lúc này.

"Nhưng em nôn nghén đến mức ngất xỉu!"
Anh vẫn cố gắng giữ lập trường.

"Đó là vì em không ăn uống đầy đủ thôi."
Cậu giải thích,
"Em sẽ chú ý ăn uống, bổ sung dinh dưỡng, không để thiếu máu nữa."

"Cho em đi quay đi mà, được không?"
Giọng cậu mềm đi, mang theo chút năn nỉ.

"..."
Anh nhìn cậu, lo lắng đầy trong mắt.

"Được không...?"
Cậu lại khẽ hỏi.

Không khí giữa hai người bỗng trở nên nặng trĩu. Lần đầu tiên giữa họ xuất hiện cảm giác đối lập như vậy.

Lâm Cảnh Hàng trầm mặc một lúc, rồi cuối cùng mở miệng:

"Anh không đồng ý."

Thẩm Tu Yến chết lặng, nhìn anh, như thể không tin nổi tai mình.

"Thật sao?"
Giọng cậu run run, tay lại vô thức che lấy bụng.

"Ừ, anh không đồng ý."
Anh nhìn thấy động tác ấy, tim đau thắt. Anh luôn muốn chiều theo ý cậu, muốn dâng cả thế giới đẹp đẽ cho cậu, đón nhận hết mọi yêu cầu của cậu.

Nhưng lần này không giống. Lần này không chỉ liên quan đến con, mà còn đến cả sức khỏe và sự an toàn của cậu.

Chỉ cần nghĩ đến việc cậu ôm bụng đi quay phim, phải làm việc mệt mỏi, đối mặt với đủ loại người phức tạp, lại có thể gặp kẻ như Liêu Hào bất cứ lúc nào... anh đã không dám tưởng tượng.

Thế nên, dù biết Thẩm Tu Yến sẽ thất vọng, dù ánh mắt thấm đầy uất ức kia như mũi dao đâm vào lòng anh, Lâm Cảnh Hàng vẫn cố gắng kiềm chế, không lao tới ôm cậu, không nói lời xin lỗi.

Trời biết, anh muốn chở che cậu đến mức nào, muốn ôm cậu vào ngực, nói rằng anh yêu cậu, mọi chuyện đều là vì cậu.

"Anh không đồng ý thì em vẫn sẽ đi."
Giọng cậu khản đặc.

"Không được."

Thẩm Tu Yến tiện tay chộp lấy cái nghiên mực trang trí trên bàn, ném mạnh xuống đất. Tiếng vỡ "choang" vang lên giòn, dội lại trong phòng:

"Đây là chuyện của em!"

Nói xong, cậu xoay người chạy ra ngoài, dập mạnh cửa thư phòng – "phanh!" – tiếng vang lớn như chính cú đập vào lòng hai người.

Tim Lâm Cảnh Hàng cũng đau nhói theo.

Thẩm Tu Yến trở về phòng ngủ, mở tủ, kéo rương hành lý ra, bắt đầu lôi quần áo ném vào. Trong đầu nóng bừng, như có lửa đốt, nghĩ gì cũng không rõ nữa, chỉ thấy vừa giận vừa tủi thân.

Đến lúc cậu lật tới một chiếc hộp trong suốt nhỏ thì động tác khựng lại.

Trong hộp đặt hai người tuyết tí hon – chính là hai người tuyết mà mùa đông năm ngoái, ở thị trấn Bạc Tuyết, hai người đã nặn.

Cậu vẫn còn nhớ rất rõ, khi ấy Lâm Cảnh Hàng nắm tay cậu, hướng dẫn kiên nhẫn:
"Đến, anh dạy em nặn người tuyết cho đẹp..."

"Một con giống em, một con giống anh..."

"Xong rồi cho hai đứa nó nắm tay nhau..."

Không ngờ anh lại cẩn thận đem chúng cất vào hộp giữ nhiệt, mang theo suốt đến bây giờ.

Thẩm Tu Yến lặng lẽ đặt hộp về chỗ cũ, kéo rương hành lý ra, một bước nặng, một bước nhẹ đi xuống tầng, định về Thẩm gia.

Ra khỏi cửa biệt thự, bước vào sân, cậu đã thấy Lâm Tiểu Phong dang tay chặn trước mặt.

"Thẩm thiếu gia, ngài đừng đi."
Lâm Tiểu Phong mở rộng hai tay, nghiêm túc chắn đường,
"Ngài không biết thiếu gia yêu ngài đến mức nào đâu."

"Đến mức nào?"
Giọng cậu khẽ đi.

"Trước khi nghe tin liên hôn với Thẩm gia."
Lâm Tiểu Phong kể,
"Thiếu gia bệnh nặng, hôn mê, nhưng trước khi ngất đi vẫn dặn tôi, nếu ngài có liên lạc, phải nói với ngài đừng lo lắng."

"Vì tìm ngài, thiếu gia từ bỏ cơ hội học ở chủ tinh, chuyển về Hạ Tuyền Đại học."
Cậu ta nói tiếp,
"Ngày đầu hai người gặp nhau ở Hạ Tuyền, thiếu gia đưa ngài đi ăn, đưa ngài về ký túc xá. Ngài vừa quay lưng đi là thiếu gia ho ra máu, khăn giấy đỏ cả một mảng."

"Chuyện bó hoa kim cương đó."
Giọng Lâm Tiểu Phong nghẹn lại,
"Thiếu gia biết ngài không nỡ mở miệng vay tiền, nên cố tình chuẩn bị món quà xa xỉ, để ngài có thể bán đi cứu Thẩm gia."

"Ngày hôm đó, thiếu gia bảo tôi túc trực trước hệ thống giao dịch, đợi ngài bán hoa là lập tức mua lại..."

Mắt Thẩm Tu Yến cay xè.

Cậu biết anh yêu mình, nhưng không biết anh đã âm thầm làm nhiều chuyện đến vậy.

"Sau này ngài vào giới giải trí, thiếu gia lập tức lập công ty giải trí riêng, đặt tên là Cảnh Tu."
Lâm Tiểu Phong hít sâu,
"'Cảnh Tu' là mỗi người các ngài góp một chữ."

"Chắc ngài không biết, toàn bộ cổ phần Cảnh Tu, thiếu gia đều ghi tên ngài – 100%."

"Cậu bảo sao?"
Giọng Thẩm Tu Yến nghẹt lại. Rương hành lý trượt khỏi tay rơi "rầm" xuống đất mà cậu cũng không để ý.

"Sau khi hai người dọn về ở chung, bệnh của thiếu gia vẫn chưa hề nhẹ đi. Mỗi lần ho ra máu đều cõng ngài, không để ngài hay biết..."

"Còn ở Thuỷ Vân tinh, hôm đó thiếu gia cầu hôn ngài, màn pháo hoa trên trời..."
Cậu ta chớp mắt,
"Thực ra toàn bộ đều là người thiếu gia sắp xếp."

Thẩm Tu Yến quay đầu chạy về phía biệt thự. Mới vừa ngoảnh lại, cậu đã thấy Lâm Cảnh Hàng đứng trước cửa, lặng lẽ nhìn mình.

Bốn mắt giao nhau. Trong mắt anh cũng ánh lên một tầng nước mỏng.

Tất cả phòng tuyến của cậu sụp đổ.

Trước mặt người đàn ông này, trên đời này không ai yêu cậu hơn anh, chưa từng có, và cũng sẽ không có.

Không do dự thêm nữa, cậu lao về phía anh. Nhìn cậu chạy, Lâm Cảnh Hàng hoảng hốt, vội bước nhanh tới, sợ cậu vấp ngã, đưa tay ôm chầm lấy.

"Bảo bối, đừng chạy."
Anh ôm lấy lưng cậu, kéo vào ngực, đặt cằm lên hõm vai cậu.

"Ư..."
Tựa vào lồng ngực ấy, nghe tiếng tim anh đập mạnh, cảm nhận hơi thở nóng ấm phả lên cổ, Thẩm Tu Yến mới thấy lòng mình từ từ yên lại.

"Đừng khóc."
Anh khẽ hít sâu mùi hương trên người cậu – mùi mà anh vẫn luôn say mê,
"Bảo bối, em đang mang thai, không được xúc động nhiều, sẽ không tốt cho em và con. Ngoan, đừng khóc..."

Nhưng bảo bảo trong bụng đang điều khiển hormone, Thẩm Tu Yến không thể khống chế được. Nước mắt cứ thế trào ra, thấm ướt cả mảng áo sơ mi của anh.

Lâm Cảnh Hàng đành nhẹ nhàng vuốt gáy cậu, hôn lên khoé mắt ướt:

"Ngoan nào, đừng khóc nữa. Cảm xúc của em mà dao động lớn, sẽ không tốt cho cơ thể, cũng không tốt cho bảo bảo."

Cậu lắc đầu, nước mắt lại càng rơi nhiều hơn. Cậu không biết mình sao lại khóc, chỉ thấy như có cái gì bị chặn lâu rồi, giờ được ôm trong lòng anh thì muốn khóc thật lớn, khóc cho đã.

"Bảo bối, em biết không?"
Anh áp tay cậu lên ngực mình,
"Nước mắt của em khiến tim anh đau lắm."

"Đồ lừa đảo..."
Cậu nghẹn ngào.

"Không tin thì sờ thử đi."
Anh đặt tay cậu lên ngực mình. Cậu cảm nhận rõ ràng trái tim kia đang đập rất nhanh, rất mạnh, từng nhịp đều nói cho cậu: anh yêu em nhiều đến mức nào.

"Nó đập là vì em."
Anh khẽ nói bên tai,
"Mất em rồi, nó cũng chẳng muốn đập nữa."

"Ư..."
Nước mắt Thẩm Tu Yến như vỡ đê, trào ra không dừng được.

Lâm Cảnh Hàng cuống lên, vội vàng hôn chặn bớt nước mắt, rồi tránh bụng cậu, nhẹ nhàng bế bổng lên, ôm vào phòng.

Lâm Tiểu Phong ở phía sau nhìn theo, mắt cũng đỏ hoe, vừa nhìn vừa lặng lẽ kéo rương hành lý vào nhà, thầm cầu mong hai người đừng cãi nhau nữa.

Ngày thường ngọt như vậy, tự nhiên cãi nhau một trận, nhìn mà thấy đau lòng giùm.

Lâm Cảnh Hàng đặt cậu xuống giường, ngồi bên cạnh, kiên nhẫn lau nước mắt cho cậu:

"Đừng khóc nữa, tim anh đau lắm."

"Em muốn đi quay thì cứ đi, anh sẽ không ngăn nữa."
Anh dịu giọng.

"Em định... không đi tiếp."
Thẩm Tu Yến vừa nức nở vừa khịt khịt mũi,
"Em muốn ở nhà dưỡng thai cho tốt..."

Hai người đồng thời sững lại.

Cả hai đều ngạc nhiên – hoá ra mỗi người đều tính nhượng bộ vì người kia.

Họ nhìn nhau, trong mắt đều là tình yêu cùng sự thoả hiệp.

"Anh..."
Tim cậu đập thình thịch, đến mức tai như ù đi, chỉ nghe rõ tiếng tim mình đang "bùm bùm" trong lồng ngực.

Đây chắc là tiếng của tình yêu.
Cậu nghĩ,
Vì em cũng yêu anh như vậy.

"Chúng ta mỗi người lùi một bước nhé."
Anh khẽ cười, cắn nhẹ vành tai cậu,
"Em quay đến khi nào cơ thể chịu không nổi nữa thì dừng."

"Ừm."
c** nh* giọng đáp.

"Nhưng."
Anh dùng ngón tay lau đi những giọt nước mắt còn sót lại,
"Anh muốn đi cùng em, ở bên cạnh bảo vệ em. Anh không yên tâm nếu em đi một mình."

"Được thôi."
Chỉ là lâu dài "thăm ban" thôi mà, Thẩm Tu Yến lập tức gật đầu – thậm chí còn hơi vui.

Đi làm mà được gặp người yêu mỗi ngày, cậu thấy như vậy cũng rất được.

Tâm trạng lập tức trong trẻo sáng sủa hơn. Cơn buồn tủi lúc nãy như mây mù bị gió thổi tan, chẳng còn dấu vết.

Anh hôn cậu, đặt cậu nằm xuống, rồi cậu cũng đưa tay cởi từng cúc áo sơ mi của anh.

Mang thai thì không thể "vận động mạnh", nhưng họ vẫn còn rất nhiều cách để dành cho nhau tình yêu dịu dàng.

Lâm Tiểu Phong kéo rương hành lý vào, nghe động tĩnh trong phòng ngủ thì không nhịn được mỉm cười:

Đấy, cãi thì cãi, nhưng hoá ra càng cãi càng dính nhau hơn.

Nghĩ đi nghĩ lại, cậu thấy trận cãi nhau này cũng... không tệ. Từ khi yêu nhau đến giờ, hai người chưa từng thật sự va chạm. Yêu đương nhà ai mà chẳng từng cãi vã đôi lần?

Lần này cãi nhau ngược lại kéo hai người sát lại, bởi vì Thẩm thiếu gia đã hiểu thêm những chuyện thiếu gia từng âm thầm làm cho mình, còn thiếu gia thì học được cách đứng ở góc nhìn của Thẩm thiếu gia mà suy nghĩ.

Huống hồ, bây giờ hai người còn có bảo bảo nữa...
Lâm Tiểu Phong ngẩng lên nhìn trần nhà, trong lòng bỗng thấy đặc biệt chờ mong ngày tiểu thiếu gia ra đời.

Ngày hôm sau, Lâm Cảnh Hàng đích thân đưa Thẩm Tu Yến đến phim trường. Anh mang theo laptop, chuẩn bị vừa ở bên cậu vừa xử lý công việc từ xa.

Cảnh Tu giải trí đã đi vào quỹ đạo, phần lớn chuyện anh không cần tự tay làm nữa.

Việc đầu tiên của ngày hôm đó, là xử lý chuyện của Liêu Hào.

Vừa nhìn thấy Lâm Cảnh Hàng đi cùng Thẩm Tu Yến, mặt Liêu Hào đã trắng bệch.

Cú đá lần trước khiến hắn phải nằm viện một thời gian, giờ vẫn còn đau âm ỉ. Ở thời buổi y học phát triển như hiện nay mà nằm viện liên tục mấy tuần thì đủ thấy lực chân của Lâm Cảnh Hàng đáng sợ thế nào.

"Phó đạo."
Lâm Cảnh Hàng nhìn về phía đạo diễn chính, giọng nhàn nhạt nhưng ý tứ không thể nghi ngờ,
"Diễn viên này, tôi nhất định muốn bị 'đóng băng'. Phiền ngài vất vả thêm chút, tìm người khác thay vai của hắn."

"Được."
Phó Đạm gật đầu. Dù sao vai của Liêu Hào cũng chỉ xuất hiện mấy cảnh, đổi người cũng không khó.

"Không được! Các người không thể làm vậy với tôi!"
Liêu Hào hoảng hốt, quay sang Phó Đạm,
"Đạo diễn, tôi—"

Thấy đạo diễn vẫn mặt lạnh, hắn tuyệt vọng quay sang tìm cứu viện, bỗng đôi mắt sáng lên như bắt được phao cứu sinh, nhìn về phía người mới đến phía sau:

"An... An Hi Nhiên!"

"An đại thần!"
Hắn lập tức xông tới, vươn tay,
"Hi Nhiên ca! Em là họ hàng xa đây mà!"

"Bọn họ... bọn họ muốn 'đóng băng' em!"
Hắn chỉ thẳng vào Lâm Cảnh Hàng và Thẩm Tu Yến,
"Đúng, chính là bọn họ!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện