Lâm Cảnh Hàng nhìn Thẩm Tu Yến cúi đầu nôn không ngừng, vừa đau lòng vừa bất lực. Trong đầu anh chỉ muốn tóm cổ "thủ phạm" ra đánh cho một trận nên thân – nhưng khổ nỗi, thủ phạm lần này... lại chính là con ruột của anh.

Thế nên anh chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ lưng cho cậu, giúp cậu thuận khí:

"Bảo bối, đỡ hơn chưa?"

"Ngô..."
Thẩm Tu Yến lại nôn thêm một lúc, đem chỗ canh gà vừa uống đều nôn ra sạch. Nhìn cảnh đó, tim Lâm Cảnh Hàng như bị bóp nghẹt – bảo bối rõ ràng vừa cố gắng ăn được một chút, vậy mà giờ lại không giữ nổi, tất cả đều phun ra, dinh dưỡng coi như công cốc.

Vốn đã thiếu máu, ăn uống lại kém, giờ còn nôn thế này...
Nếu cứ tiếp diễn, không chỉ cơ thể Tu Yến chịu không nổi, mà cả đứa bé trong bụng cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Thấy cậu đã bớt nôn, anh đưa cho cậu một cái ly giấy:

"Đến, súc miệng một chút."

Thẩm Tu Yến súc miệng, nhổ nước ra, ngẩng lên bắt gặp gương mặt đầy lo lắng của anh, bèn yếu ớt cười trấn an:

"Không sao đâu, giờ em không nôn nữa rồi."

"Nhưng em vừa ăn được chút gì đã nôn sạch..."
Anh nắm lấy cổ tay cậu, giọng đầy xót xa.

"Ai..."
Thẩm Tu Yến thở nhẹ, vẫn cười:

"Nôn nghén mà, ai mang thai chẳng phải nếm thử một lần."

Lâm Cảnh Hàng nhìn đôi môi cậu tái đi, tim siết lại, không kìm được ôm chầm lấy cậu:

"Bảo bối, hay là... chúng ta đừng sinh nữa."

Nhìn cậu khó chịu như vậy, anh cảm giác từng cơn đau đều đánh lên người cậu mà rơi vào tim mình.

Thẩm Tu Yến nhìn gương mặt khổ sở của anh thì bật cười – bản thân cậu còn chưa kêu khổ bao nhiêu, mà người này đã như sắp chịu không nổi.

Nhưng lòng lại ấm lên, giống như trong lồng ngực dâng lên một dòng suối ấm, len lỏi qua từng góc nhỏ.
Điều đó chứng tỏ anh thật sự rất để ý đến cậu.

"Em muốn sinh."
Thẩm Tu Yến kéo tay anh đặt lên bụng mình, giọng khẽ khàng:

"Ở đây... là con của chúng ta."

"Nếu không cần nó nữa, anh bỏ được sao?"
Cậu chớp đôi mắt phượng long lanh, nhìn thẳng vào anh.

Bị bảo bối của mình nhìn như vậy, hơn nữa trong bụng cậu còn đang mang đứa bé của hai người, tim Lâm Cảnh Hàng như ngâm trong mật, mềm đến rối loạn.

Làm sao anh bỏ được? Ngay dưới lòng bàn tay anh là sinh mệnh mà người anh yêu nhất dùng thân thể mình để nuôi dưỡng. Đó là đứa con mà cậu mang nặng cho anh.

Anh ôm chặt lấy cậu, cúi xuống hôn.

Nụ hôn vẫn mang theo sự mạnh mẽ, chiếm hữu quen thuộc của Lâm Cảnh Hàng, nhưng lại thêm vào một tầng dịu dàng và say đắm khác hẳn. Thẩm Tu Yến bị anh ôm vào lòng, chìm trong vòng tay mềm mại mà kiên định ấy.

Cánh môi bị anh nâng niu, cắn nhẹ, l**m m*t. Thẩm Tu Yến nhắm mắt lại, cả người nghiêng vào ngực anh, chân như nhũn ra, hoàn toàn dựa vào lực ôm của anh để đứng vững.

Nụ hôn này, bởi vì trong bụng đã có thêm một sinh mệnh, nên cảm giác cũng khác hẳn. Giống như khoảng cách giữa hai người được kéo sát thêm một tầng, bé con trong bụng trở thành sợi dây vô hình nối liền anh và cậu.

Đó là con của mình và Lâm Cảnh Hàng...
Là cốt nhục của hai người, mang trong mình một nửa gen của mỗi người, là kết tinh của tình yêu giữa hai người bọn họ. Nghĩ tới đó, lòng Thẩm Tu Yến như có gió xuân thổi qua, hoa nở rộ trong nắng.

Trong lòng Lâm Cảnh Hàng cũng không bình tĩnh hơn là mấy. Anh vừa ôm vừa hôn, vừa lo mình dùng sức mạnh tay một chút sẽ làm bảo bối đau, lại sợ nếu nhẹ quá thì không đủ để nói hết tình cảm trong lòng. Cuối cùng anh chỉ dám giữ lấy một mức độ vừa phải, cẩn thận ôm lấy "thỏ con" của mình, dùng tất cả dịu dàng có thể để hôn cậu.

Chẳng mấy chốc, Thẩm Tu Yến đã thấy mình th* d*c, mang thai rồi, thể lực hình như cũng yếu đi. Hơn nữa... cậu có hơi đ*ng t*nh.

Mấy ngày trước cậu rõ ràng hoàn toàn không có tâm trạng thân mật, nhưng hôm nay mới hôn một chút mà tim đã đập loạn, mặt đỏ, người mềm.

Chắc là do hormone thay đổi vì có bé con rồi.

Đến giờ cậu mới hiểu vì sao thời gian gần đây mình không thích thân mật, còn ở phim trường chỉ nghe mùi khói thuốc hay một số mùi lạ là muốn nôn – tất cả đều là "tác phong" của vị khách nhỏ trong bụng.

Thì ra bảo bảo đã sớm dùng cách riêng để nói cho cậu biết: Con đến rồi này.

Lâm Cảnh Hàng cảm nhận được cơ thể trong lòng mình mềm đi, hơi dựa sát hơn, hơi thở dồn dập hơn, vội buông ra, cúi đầu nhìn đôi mắt long lanh nước của cậu, khẽ nói:

"Để anh bế em lên giường nghỉ."

"Không... không cần."
Mặt Thẩm Tu Yến đỏ bừng, nhỏ giọng nói:

"Em mang thai, chứ có phải phế đâu..."

"Anh chỉ là... không nỡ để vợ anh và con mệt."
Đôi mắt anh tràn đầy ôn nhu.

"..."
Mặt Thẩm Tu Yến càng đỏ hơn. Bình thường anh đâu có hay nói lời ngọt ngào như vậy. Chắc cũng là do cậu mang bầu, nên mọi thứ xung quanh đều trở nên mềm hơn.

Đúng lúc này, từ khe cửa nhà vệ sinh lùa vào một luồng gió mang hơi lạnh, khiến cậu khẽ run.

"Sao thế?"
Lâm Cảnh Hàng phát hiện ngay.

"Em thấy hơi lạnh..."
Cậu ngước mắt nhìn anh.

Anh nhìn ra ngoài, trời đã đổ mưa.

Đã là cuối tháng sáu, đầu tháng bảy, chính là giữa hè, nhiệt độ khoảng ba mươi độ. Mùa chuyển mưa, thỉnh thoảng lại mưa rào. Gió mang theo hơi nước mát lạnh, với anh chỉ thấy dễ chịu, nhưng đối với Thẩm Tu Yến thì lại thành lạnh.

Anh lập tức nhớ tới lời cô y tá: phản ứng thai nghén có thể bao gồm sợ lạnh.

Trong phòng không có thêm áo khoác, anh bèn cúi xuống bế thốc cậu lên, ôm nhanh ra giường bệnh.

Vừa đặt cậu nằm xuống, cửa phòng đã mở ra. Lâm Tiểu Phong ló đầu vào, vừa vặn thấy cảnh Thẩm Tu Yến ôm cổ Lâm Cảnh Hàng, được anh đặt lên giường. Cậu ta lập tức bị nhét cho một miệng "cẩu lương" đầy:

"Thiếu gia..."

"Tới đúng lúc."
Lâm Cảnh Hàng nói thẳng:
"Cậu ra ngoài mua giúp tôi một cái áo khoác."

"Áo khoác?"
Lâm Tiểu Phong há hốc mồm,
"Giờ đang mùa hè mà thiếu gia..."

Mưa thì mưa, nhưng đâu có lạnh đến mức đó.

"Tu Yến đang mang thai."
Lâm Cảnh Hàng ôm cậu vào ngực, thay anh truyền thêm nhiệt độ,
"Sợ lạnh. Mau đi mua."

"..."

Lần này không phải kinh ngạc nữa, mà là chấn kinh thật sự.

"Thiếu gia... Thẩm thiếu gia... hai người... sắp có tiểu thiếu gia rồi?!"

Quá không thể tin nổi!

Cậu ta trừng mắt nhìn bụng Thẩm Tu Yến, nhìn thế nào cũng thấy vẫn phẳng như bình thường.

"Mới một tháng thôi."
Thẩm Tu Yến cười,
"Nhìn sao ra được."

"Con đi mua áo ngay đây, Thẩm thiếu gia!"
Lâm Tiểu Phong như được gắn động cơ phản lực, quay người phóng đi, vừa chạy vừa nghĩ: Không biết tiểu thiếu gia sau này sẽ trông thế nào nhỉ? Thiếu gia với Thẩm thiếu gia đều đẹp trai như vậy, chắc chắn con sinh ra cũng đẹp lắm...

Lâm Tiểu Phong đi rồi, trong phòng bệnh chỉ còn hai người. Thẩm Tu Yến tựa vào ngực anh, lắng nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, tay đặt lên bụng mình, vô thức mỉm cười.

Lâm Cảnh Hàng cũng đặt tay mình lên tay cậu, hai người cùng chạm vào sinh mệnh nho nhỏ ấy.

Dù giờ đứa bé mới chỉ như một hạt giống, chưa cảm nhận được gì rõ ràng, nhưng sự xúc động và vui mừng lại là thật.

Cúi đầu nhìn bụng mình, Thẩm Tu Yến dịu giọng:

"Bảo bảo, mỗ phụ với ba ba đều rất chờ mong con. Mau mau lớn lên nhé."

"Giờ nó mới là phôi thai nhỏ thôi, nghe chẳng được gì đâu."
Lâm Cảnh Hàng thấp giọng nhắc.

"Thì sao."
Thẩm Tu Yến cười,
"Chỉ cần nó cảm nhận được dù chỉ một chút tình yêu cũng đã tốt rồi."

"Ừ."
Anh cắn nhẹ vào tai cậu,
"Vợ anh nói gì cũng đúng."

"Đừng có ồn..."

Lâm Tiểu Phong vội vã quay lại với chiếc áo khoác. Lâm Cảnh Hàng nhận lấy, mở ra khoác lên cho cậu, gần như quấn cậu kín mít, rồi bế cậu lên:

"Chúng ta về nhà."

"Ừ."
Thẩm Tu Yến rúc vào ngực anh, để mặc anh bế ra khỏi bệnh viện. Lâm Tiểu Phong đi sau bung ô, gió nhẹ xen lẫn mưa bụi phất qua, nhưng lần này cậu không thấy lạnh nữa, vì đã được Lâm Cảnh Hàng che chắn gần như hoàn toàn.

Anh đặt cậu ngồi ghế sau, chỗ đó rộng rãi thoải mái hơn.

Về đến khu chung cư, Thẩm Tu Yến bỗng nói:

"Cảnh Hàng, em muốn đi siêu thị một chút."

"Muốn mua gì?"
Anh hỏi,
"Anh đi mua cho em là được."

Cậu vừa mới ngất xỉu, lại truyền dịch, anh thật sự không muốn để cậu phải đi lại nhiều.

"Em muốn tự đi."
Giọng cậu mang theo chút làm nũng,
"Cũng muốn vận động nhẹ một tí."

Lâm Cảnh Hàng làm sao chịu được kiểu làm nũng này của cậu, huống chi giờ trong bụng cậu còn có bảo bảo, mọi yêu cầu của cậu trong mắt anh đều tự động chuyển thành: phải đáp ứng.

"Được."
Anh mở cửa xe, đỡ cậu xuống,
"Vậy chúng ta cùng đi."

"Ừ."
Thẩm Tu Yến mỉm cười.

Lâm Tiểu Phong nhìn hai người vui vẻ như vậy cũng mừng thay, nhưng rất thức thời không đi theo vào, mà ở ngoài xe đợi, chuẩn bị xách đồ.

Lâm Cảnh Hàng bung ô, nắm tay cậu đi trên đường. Trời u ám, mưa bụi rơi như sương, giống lời thì thầm của tinh linh, khẽ khàng từng đợt, rơi xuống mặt đất rồi tan vào gió.

Bàn tay anh bao trọn bàn tay cậu, truyền hơi ấm qua:

"Lạnh không?"

"Không."
Thẩm Tu Yến lắc đầu,
"Anh truyền nhiệt cho em rồi, làm sao lạnh được."

Khóa thể chất có thể truyền một phần năng lượng cho người mình kết chìa khóa, trong đó có cả nhiệt độ.

Vào siêu thị, hai người lập tức thu hút một loạt ánh mắt ngoái nhìn. Một đôi tình nhân nhan sắc siêu cấp, khí chất lại đẹp đến chói mắt, thật khó mà không nhìn lâu thêm vài lần.

Chỉ là... vì sao người thấp hơn lại đang mặc... áo khoác dày giữa mùa hè?

Tuy hôm nay có mưa, nhưng đa số mọi người đều thấy mát mẻ, ai cũng mặc đồ thoải mái, chỉ có hai người này là phong cách khác thường.

Nhìn bàn tay anh luôn đặt trên bụng cậu, có vài người đã hiểu ra – hóa ra là vợ đang mang thai.

Thẩm Tu Yến bỗng nhớ đến lần trước hai người cùng đi siêu thị, khi đó Lâm Cảnh Hàng còn cố ý mua chocolate cho cậu. Nghĩ đến đây, cậu khẽ cười.

Hai người đẩy xe tới khu đồ ăn và dinh dưỡng, mua rất nhiều thứ. Lâm Cảnh Hàng lấy axit folic, canxi, các loại thực phẩm bổ sung phù hợp, còn Thẩm Tu Yến thì đi tới giá treo cá khô, đứng ngẩn người nhìn.

Anh đẩy xe lại gần:

"Đang nhìn gì thế?"

Thẩm Tu Yến tiện tay lấy ba gói bỏ vào:

"Cho anh với Đường Đậu. Hai người đều thích mà."

"Bảo bối, mua thứ em thích là được."
Anh cầm thêm một chai tương cà, rồi đưa cậu sang khu trái cây, chọn thêm dương mai và vài loại quả chua nhẹ.

Thẩm Tu Yến nuốt nước miếng – thật sự rất thèm mấy thứ này.

Cậu sờ bụng, thầm nói: Bảo bảo à, con cũng biết làm nũng mỗ phụ ghê, mới một tháng thôi mà khẩu vị của mỗ phụ bị con chỉnh sửa đến rối tung rồi...

Nghĩ vậy, nhưng cậu lại cười, chỉ thấy toàn thân mình ngập trong cảm giác hạnh phúc.

Lâm Cảnh Hàng vừa đẩy xe, vừa nắm tay cậu, đi sang khu gia vị, lấy thêm đường trắng và giấm.

"Anh mua mấy cái này làm gì vậy?"
Thẩm Tu Yến tò mò.

"Làm món chua ngọt cho em."
Anh nói nhỏ,
"Em không phải rất thích ăn sao?"

Thẩm Tu Yến nhớ tới mình ở Thẩm gia vừa rồi ăn thịt thăn chua ngọt, cá chua ngọt, đúng là ăn được những món có vị đường – giấm như vậy.

Thì ra anh đều để ý từng chút một...
Một làn ấm áp nữa lại lan trong ngực cậu.

Đồ đã đủ, hai người cùng xếp hàng thanh toán. Thẩm Tu Yến vừa đợi vừa nghĩ – lần trước đi siêu thị, cậu còn mơ hồ nghĩ: Sau này nếu có con, ba người cùng đi siêu thị chắc sẽ vui lắm...

Không ngờ chớp mắt một cái, bé con đã yên lặng nằm trong bụng rồi.

Ra khỏi siêu thị, Lâm Tiểu Phong nhận hết hơn nửa số túi, không để Thẩm Tu Yến phải xách gì, ba người cùng lên lầu.

Về đến nhà, Lâm Tiểu Phong vào bếp nấu cơm. Lâm Cảnh Hàng đi vào toilet một lát, bước ra thì thấy Thẩm Tu Yến đang cầm gói cá khô, khom lưng bỏ vào bát của Đường Đậu.

"Bảo bối!"
Anh hoảng hốt,
"Đừng cúi người, để anh làm."

Thẩm Tu Yến cười:

"Không sao đâu, chỉ cúi có một chút, em không thấy mệt mà."

Anh giật lấy túi cá khô trên tay cậu, nghiêm túc:

"Về sau mấy chuyện này anh làm hết. Thật đấy."

"Được rồi, được rồi."
Thẩm Tu Yến đành chịu thua.

Đường Đậu là mèo nuôi từ nhỏ, đã tiêm phòng, kiểm tra cẩn thận, nên ở chung với Thẩm Tu Yến cũng không sao.

Cơm nước xong, toàn bộ món ăn trên bàn đều mang vị chua. Thẩm Tu Yến ăn ngon lành, còn Lâm Tiểu Phong thì thấy răng mình sắp ê hết. Cậu ta khổ sở liếc sang Lâm Cảnh Hàng, lại phát hiện thiếu gia nhà mình cũng ăn rất vui vẻ, chẳng hề tỏ vẻ khó chịu.

...

Theo như kinh nghiệm nhiều năm hầu hạ anh, những món này bình thường anh sẽ chê chua. Nhưng bây giờ vì chiều khẩu vị của Thẩm thiếu gia, anh có vẻ như đã sửa lại luôn khẩu vị của chính mình – Thẩm thiếu gia thích gì, thiếu gia liền "thấy ngon" y như vậy.

Cơm nước xong, Lâm Cảnh Hàng lập tức giục cậu đánh răng, rửa mặt, rồi dẫn cậu lên giường. Hôm nay ở phim trường bị dọa một trận, lại thiếu máu ngất xỉu, rồi từ bệnh viện về nhà, còn đi siêu thị, thật sự quá mệt. Anh không cho cậu đụng vào bất cứ việc gì nữa, chỉ ôm cậu ngủ.

Thẩm Tu Yến thay đồ ngủ rộng rãi, leo lên giường. Đèn tắt, cả căn phòng chìm vào yên tĩnh.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ tí tách rơi, nghe êm và đều, cậu cảm thấy buồn ngủ, ý thức dần trôi nổi, như đã ngủ, lại như chưa, lửng lơ giữa mộng và tỉnh.

Lâm Cảnh Hàng thì vẫn chưa ngủ, chỉ lặng lẽ nhìn bảo bối đang nhắm mắt bên cạnh, chờ cậu ngủ sâu.

Đến khi nghe hơi thở của cậu dần đều lại, anh mới thả lỏng. Nhưng đúng lúc ấy, một cơn gió mạnh thổi qua, lá cây ngoài cửa sổ rung lên xào xạc, âm thanh dồn dập vang lên.

Thẩm Tu Yến giật mình tỉnh dậy, thở hổn hển:

"Cảnh Hàng!"

"Sao vậy, bảo bối?"
Anh lập tức lên tiếng.

Thẩm Tu Yến mở mắt, điều chỉnh nhịp thở, nhận ra âm thanh vừa rồi chỉ là tiếng gió ngoài cửa sổ, mới từ từ yên tâm.

"Đừng sợ, chỉ là gió to thôi."
Anh nhẹ xoa mu bàn tay cậu.

"Ừ..."
Thẩm Tu Yến quay sang nhìn anh. Thì ra anh vẫn chưa ngủ, vẫn đợi bên cạnh, chỉ muốn chắc chắn cậu ngủ ngoan mới an tâm.

Anh biết, dễ bị tiếng động đánh thức, giật mình tỉnh giấc cũng là một trong những triệu chứng khi mang thai. Nhìn cậu ngủ không ngon giấc, anh chỉ cảm thấy đau lòng cùng cực. Nhưng chuyện này anh lại chẳng thể thay cậu gánh, chỉ có thể ở bên cạnh, kiên nhẫn dỗ dành.

Cảm giác bất lực ấy khiến anh rất khó chịu. Bình thường nếu gặp tình huống nguy hiểm nào khác, anh còn có thể bảo vệ, che chắn cho cậu. Nhưng với phản ứng thai nghén như thế này, anh không thể làm gì hơn ngoài ôm cậu, nói mấy câu dịu dàng.

Huống chi, những vất vả này, về bản chất là do anh mà ra – do anh muốn có con, muốn cậu vì mình mà mang thai.

Anh nhìn cậu, ánh mắt tràn đầy thương tiếc, yêu thương, và cả sự tự trách với chính mình.

Thẩm Tu Yến cảm nhận được sự áy náy đó, liền vươn tay nắm lấy tay anh:

"Không sao mà, mấy cái này đều là phản ứng bình thường thôi."

Nhìn bảo bối rõ ràng đang khó chịu mà còn quay lại dỗ dành mình, anh chỉ biết xoa nhẹ tóc cậu, trong lòng chua xót mà không nói thành lời.

Không khí trong phòng ngủ ấm áp lạ thường. Thẩm Tu Yến khẽ mỉm cười, định nói thêm câu gì, bỗng che miệng.

"Sao nữa vậy, bảo bối?"

"Hình như... lại muốn nôn... ngô..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện