Ta trở về tẩm điện, cung nữ vui mừng báo với ta rằng Hoàng thượng đã đến.
Nhưng ta lại chẳng vui nổi.
Bước vào trong, ta thấy Hoàng Phủ Diệp đang cầm b.út, cúi đầu không biết viết gì, liền gọi:
“Hoàng thượng.”
Hoàng Phủ Diệp ngẩng mắt nhìn ta, đặt b.út xuống, nhàn nhạt hỏi:
“Ừm, cung nữ nói nàng ra ngoài, đêm hôm rồi mà cũng không gọi một cung nữ theo hầu.”
Ta chỉ khẽ kéo khóe môi, không trả lời, đổi sang hỏi:
“Giờ này Hoàng thượng chẳng phải nên ở thư phòng sao? Sao lại nhớ tới Phượng Loan điện?”
“Không tới thư phòng nữa. Trẫm đã sai người sau này mang hết tấu chương tới đây.”
Ta hơi sững người: “Hoàng thượng vẫn nên mưa móc ban đều, kẻo để người ngoài dị nghị.”
“Trẫm sẽ không.”
“……”
Ta im lặng một lát, lại nói:
“Vậy… lỡ người ngoài nói thần thiếp là yêu hậu họa quốc thì làm sao?”
“Ồ? Trẫm xem ai dám.”
Trong lòng ta vốn có chút không vui, nhưng nghe y nói vậy, chẳng hiểu vì sao, lòng bỗng ấm lên không ít.
Nhưng vừa nghĩ tới chuyện y sẽ cưới Lăng Ngọc, trong lòng ta lại nghẹn ngào một trận.
Mà ta nghẹn ngào cái gì chứ?
Từ bao giờ ta lại trở nên làm bộ làm tịch như thế? Thế là ta hơi cúi mắt: “Những lời này của Hoàng thượng… vẫn nên để dành nói với cô nương Lăng Ngọc thì hơn.”
“Hử?”
Hoàng Phủ Diệp nghe xong, đôi mày đẹp khẽ nhíu lại:
“Vì sao?”
“Hoàng thượng sắp cưới cô nương Lăng Ngọc rồi, xin đừng lấy thần thiếp ra trêu chọc nữa.”
Ta vẫn cúi mắt.
Hoàng Phủ Diệp thoáng ngẩn ra, ngay sau đó bật cười khẽ một tiếng, giọng đầy bất lực:
“Trẫm khi nào nói là sẽ cưới nàng ta?”
Ta bĩu môi: “Đây chính là lời Hoàng thượng đích thân nói với thần thiếp sáng nay, nói sẽ sắp xếp một mối hôn sự cho Lăng Ngọc.”
“Trẫm có nói, nhưng trẫm không nói là sẽ cưới nàng ta.”
Nghe xong, ta bỗng ngẩng phắt đầu lên:
“Hoàng thượng… ngài không cưới nàng ta?”
“Không cưới.”
Không hiểu sao trong lòng ta, tựa như mây mù tan hết, ánh sáng lại tràn về.
Ta hớn hở chạy thẳng về phía y:
“Vậy mối hôn sự mà Hoàng thượng nói là sắp xếp… là thế nào?”
16
Hoàng Phủ Diệp nhìn gương mặt cười tươi của ta, trầm mặc một lát rồi mới nói:
“Giờ Ngọ hôm nay, Triệt nhi tới cầu hôn Lăng Ngọc với trẫm, trẫm liền đáp ứng.”
Nghe xong, ta cúi người nâng lấy mặt y, hôn một cái lên gương mặt trắng trẻo ấy:
“Được!”
Ta trơ mắt nhìn ánh mắt Hoàng Phủ Diệp dần dần trở nên ngỡ ngàng, chỉ thoáng chốc rất ngắn, rồi rất nhanh lại khôi phục như thường.
Y khép bớt ý cười trong mắt, nói:
“Trẫm còn tưởng, Tang nhi sẽ oán trẫm.”
Nghe vậy, ta nhíu mày: “Vì sao ta phải oán ngài?”
Hoàng Phủ Diệp chỉ lắc đầu, không nói tiếp.
Ta nhìn chồng tấu chương trước mặt y chất thành núi nhỏ, cười nói:
“Vậy Hoàng thượng, thần thiếp xin không quấy rầy người nữa.”
“Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng Phủ Diệp khẽ đáp một tiếng, rồi ho khan một cái, giọng trầm xuống:
“…cũng không phải là quấy rầy.”
Ta mải vui, không nghe rõ câu cuối của y: “Hả?”
Hoàng Phủ Diệp cụp mắt, như không có chuyện gì cầm lấy tấu chương:
“Không có gì.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta ngơ ngác gật đầu, rồi lui ra ngoài.
Sau khi ta ra ngoài, cung nữ canh cửa lập tức theo sát phía sau.
Nhưng ta vẫn không hiểu vì sao y lại nói ta sẽ oán y.
Chẳng lẽ là vì Hoàng Phủ Triệt?
Nghĩ như vậy, đúng là thế thật.
Y sợ Hoàng Phủ Triệt cưới Lăng Ngọc, ta sẽ buồn.
Nhưng trái lại hoàn toàn, trong lòng ta không hề gợn sóng, thậm chí còn có chút muốn vỗ tay.
Tuyệt quá, lại thêm một nàng dâu nữa!
“Nương nương với Hoàng thượng tình cảm thật tốt.”
Ta đang mải suy nghĩ thì nghe cung nữ bên cạnh nói một câu như vậy, liền quay đầu hỏi:
“Ừm?”
Cung nữ cúi đầu, cười thẹn thùng:
“Nương nương vừa rồi… vừa hôn Hoàng thượng đó.”
Nghe vậy, bước chân ta khựng lại, mặt già lập tức nóng bừng lên.
Đúng vậy, ban nãy nhất thời kích động, ta vậy mà lại… hôn Hoàng Phủ Diệp một cái.
Càng nghĩ ta càng thấy không ổn.
Lỡ y bắt ta phải chịu trách nhiệm, đến lúc đó không cho ta đi thì phải làm sao?
Ta cảm thấy chuyện này không thể chần chừ, liền xoay mũi chân quay trở lại.
Tiểu cung nữ theo sau ta, vội vàng đuổi kịp:
“Nương nương, người đi đâu vậy?”
Ta đi chưa xa, chỉ vài bước đã quay lại.
Đứng ở cửa, ta thò đầu vào trong, vừa nhìn thấy Hoàng Phủ Diệp thì y cũng phát hiện ra ta, lúc này đang nhìn ta.
Ta nuốt nước bọt một cái, lắp bắp nói:
“Cái đó… Hoàng thượng, chuyện khi nãy thần thiếp không chịu trách nhiệm đâu, ngài tự xem mà xử lý nhé.”
Khóe môi Hoàng Phủ Diệp cong lên, y không đáp ứng, nhưng cũng chẳng nói là không đáp ứng.
Ta chỉ coi như y đã đồng ý, nói xong liền ngân nga một khúc, xoay người rời đi.
17
Bảy ngày sau, cuối cùng cũng đến ngày thành thân.
Lăng Ngọc dù sao cũng là người Tây Vực tới, tất nhiên không thể thiếu phô trương.
Khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ đều treo đèn kết hoa, Hoàng Phủ Triệt chỉ cưới một trắc phi, vậy mà bài trí lại chẳng kém mấy so với cưới chính phi.
Ta đoán lần này Trừng vương dâng cống, mục đích chính là để hòa thân, thành ý cũng coi như đầy đủ.
Đệ nhất mỹ nhân Tây Vực, chỉ tiếc là không lọt vào mắt Hoàng Phủ Diệp, cuối cùng cũng chỉ rơi vào vị trí trắc phi mà thôi.
Nghe nói hôm nay bên ngoài rất náo nhiệt, ta liền định ra ngoài dạo chơi một vòng.
Có điều ta không dám nói với Hoàng Phủ Diệp, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, y nhất định sẽ không cho phép.
……
Ta lén chuồn ra khỏi cung.
Ngoài phố người đông nghịt, cung nữ theo sát bên ta, sợ ta lạc mất.
“Hoàng… tiểu thư, người đi chậm chút ạ!”
“Chậm mà, chậm mà…”
Ta thuận miệng đáp, tay thì sờ đông nhìn tây, chỉ vào một con tò he ven đường, kéo nàng lại:
“Ngươi nhìn xem, cái này có giống Hoàng thượng không?”
Sắc mặt cung nữ khẽ biến, hạ giọng nói:
“Nương nương, chúng ta đang ở bên ngoài, sao có thể gọi thẳng Hoàng thượng như vậy được?”
Nhưng ta lại chẳng vui nổi.
Bước vào trong, ta thấy Hoàng Phủ Diệp đang cầm b.út, cúi đầu không biết viết gì, liền gọi:
“Hoàng thượng.”
Hoàng Phủ Diệp ngẩng mắt nhìn ta, đặt b.út xuống, nhàn nhạt hỏi:
“Ừm, cung nữ nói nàng ra ngoài, đêm hôm rồi mà cũng không gọi một cung nữ theo hầu.”
Ta chỉ khẽ kéo khóe môi, không trả lời, đổi sang hỏi:
“Giờ này Hoàng thượng chẳng phải nên ở thư phòng sao? Sao lại nhớ tới Phượng Loan điện?”
“Không tới thư phòng nữa. Trẫm đã sai người sau này mang hết tấu chương tới đây.”
Ta hơi sững người: “Hoàng thượng vẫn nên mưa móc ban đều, kẻo để người ngoài dị nghị.”
“Trẫm sẽ không.”
“……”
Ta im lặng một lát, lại nói:
“Vậy… lỡ người ngoài nói thần thiếp là yêu hậu họa quốc thì làm sao?”
“Ồ? Trẫm xem ai dám.”
Trong lòng ta vốn có chút không vui, nhưng nghe y nói vậy, chẳng hiểu vì sao, lòng bỗng ấm lên không ít.
Nhưng vừa nghĩ tới chuyện y sẽ cưới Lăng Ngọc, trong lòng ta lại nghẹn ngào một trận.
Mà ta nghẹn ngào cái gì chứ?
Từ bao giờ ta lại trở nên làm bộ làm tịch như thế? Thế là ta hơi cúi mắt: “Những lời này của Hoàng thượng… vẫn nên để dành nói với cô nương Lăng Ngọc thì hơn.”
“Hử?”
Hoàng Phủ Diệp nghe xong, đôi mày đẹp khẽ nhíu lại:
“Vì sao?”
“Hoàng thượng sắp cưới cô nương Lăng Ngọc rồi, xin đừng lấy thần thiếp ra trêu chọc nữa.”
Ta vẫn cúi mắt.
Hoàng Phủ Diệp thoáng ngẩn ra, ngay sau đó bật cười khẽ một tiếng, giọng đầy bất lực:
“Trẫm khi nào nói là sẽ cưới nàng ta?”
Ta bĩu môi: “Đây chính là lời Hoàng thượng đích thân nói với thần thiếp sáng nay, nói sẽ sắp xếp một mối hôn sự cho Lăng Ngọc.”
“Trẫm có nói, nhưng trẫm không nói là sẽ cưới nàng ta.”
Nghe xong, ta bỗng ngẩng phắt đầu lên:
“Hoàng thượng… ngài không cưới nàng ta?”
“Không cưới.”
Không hiểu sao trong lòng ta, tựa như mây mù tan hết, ánh sáng lại tràn về.
Ta hớn hở chạy thẳng về phía y:
“Vậy mối hôn sự mà Hoàng thượng nói là sắp xếp… là thế nào?”
16
Hoàng Phủ Diệp nhìn gương mặt cười tươi của ta, trầm mặc một lát rồi mới nói:
“Giờ Ngọ hôm nay, Triệt nhi tới cầu hôn Lăng Ngọc với trẫm, trẫm liền đáp ứng.”
Nghe xong, ta cúi người nâng lấy mặt y, hôn một cái lên gương mặt trắng trẻo ấy:
“Được!”
Ta trơ mắt nhìn ánh mắt Hoàng Phủ Diệp dần dần trở nên ngỡ ngàng, chỉ thoáng chốc rất ngắn, rồi rất nhanh lại khôi phục như thường.
Y khép bớt ý cười trong mắt, nói:
“Trẫm còn tưởng, Tang nhi sẽ oán trẫm.”
Nghe vậy, ta nhíu mày: “Vì sao ta phải oán ngài?”
Hoàng Phủ Diệp chỉ lắc đầu, không nói tiếp.
Ta nhìn chồng tấu chương trước mặt y chất thành núi nhỏ, cười nói:
“Vậy Hoàng thượng, thần thiếp xin không quấy rầy người nữa.”
“Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng Phủ Diệp khẽ đáp một tiếng, rồi ho khan một cái, giọng trầm xuống:
“…cũng không phải là quấy rầy.”
Ta mải vui, không nghe rõ câu cuối của y: “Hả?”
Hoàng Phủ Diệp cụp mắt, như không có chuyện gì cầm lấy tấu chương:
“Không có gì.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta ngơ ngác gật đầu, rồi lui ra ngoài.
Sau khi ta ra ngoài, cung nữ canh cửa lập tức theo sát phía sau.
Nhưng ta vẫn không hiểu vì sao y lại nói ta sẽ oán y.
Chẳng lẽ là vì Hoàng Phủ Triệt?
Nghĩ như vậy, đúng là thế thật.
Y sợ Hoàng Phủ Triệt cưới Lăng Ngọc, ta sẽ buồn.
Nhưng trái lại hoàn toàn, trong lòng ta không hề gợn sóng, thậm chí còn có chút muốn vỗ tay.
Tuyệt quá, lại thêm một nàng dâu nữa!
“Nương nương với Hoàng thượng tình cảm thật tốt.”
Ta đang mải suy nghĩ thì nghe cung nữ bên cạnh nói một câu như vậy, liền quay đầu hỏi:
“Ừm?”
Cung nữ cúi đầu, cười thẹn thùng:
“Nương nương vừa rồi… vừa hôn Hoàng thượng đó.”
Nghe vậy, bước chân ta khựng lại, mặt già lập tức nóng bừng lên.
Đúng vậy, ban nãy nhất thời kích động, ta vậy mà lại… hôn Hoàng Phủ Diệp một cái.
Càng nghĩ ta càng thấy không ổn.
Lỡ y bắt ta phải chịu trách nhiệm, đến lúc đó không cho ta đi thì phải làm sao?
Ta cảm thấy chuyện này không thể chần chừ, liền xoay mũi chân quay trở lại.
Tiểu cung nữ theo sau ta, vội vàng đuổi kịp:
“Nương nương, người đi đâu vậy?”
Ta đi chưa xa, chỉ vài bước đã quay lại.
Đứng ở cửa, ta thò đầu vào trong, vừa nhìn thấy Hoàng Phủ Diệp thì y cũng phát hiện ra ta, lúc này đang nhìn ta.
Ta nuốt nước bọt một cái, lắp bắp nói:
“Cái đó… Hoàng thượng, chuyện khi nãy thần thiếp không chịu trách nhiệm đâu, ngài tự xem mà xử lý nhé.”
Khóe môi Hoàng Phủ Diệp cong lên, y không đáp ứng, nhưng cũng chẳng nói là không đáp ứng.
Ta chỉ coi như y đã đồng ý, nói xong liền ngân nga một khúc, xoay người rời đi.
17
Bảy ngày sau, cuối cùng cũng đến ngày thành thân.
Lăng Ngọc dù sao cũng là người Tây Vực tới, tất nhiên không thể thiếu phô trương.
Khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ đều treo đèn kết hoa, Hoàng Phủ Triệt chỉ cưới một trắc phi, vậy mà bài trí lại chẳng kém mấy so với cưới chính phi.
Ta đoán lần này Trừng vương dâng cống, mục đích chính là để hòa thân, thành ý cũng coi như đầy đủ.
Đệ nhất mỹ nhân Tây Vực, chỉ tiếc là không lọt vào mắt Hoàng Phủ Diệp, cuối cùng cũng chỉ rơi vào vị trí trắc phi mà thôi.
Nghe nói hôm nay bên ngoài rất náo nhiệt, ta liền định ra ngoài dạo chơi một vòng.
Có điều ta không dám nói với Hoàng Phủ Diệp, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, y nhất định sẽ không cho phép.
……
Ta lén chuồn ra khỏi cung.
Ngoài phố người đông nghịt, cung nữ theo sát bên ta, sợ ta lạc mất.
“Hoàng… tiểu thư, người đi chậm chút ạ!”
“Chậm mà, chậm mà…”
Ta thuận miệng đáp, tay thì sờ đông nhìn tây, chỉ vào một con tò he ven đường, kéo nàng lại:
“Ngươi nhìn xem, cái này có giống Hoàng thượng không?”
Sắc mặt cung nữ khẽ biến, hạ giọng nói:
“Nương nương, chúng ta đang ở bên ngoài, sao có thể gọi thẳng Hoàng thượng như vậy được?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









