Sắc mặt Lăng Ngọc lúc này chẳng khác nào bảng pha màu, nàng ta lại tiếp tục nói:

“Hoàng thượng, chuyện Lăng Ngọc vừa nói, xin ngài cân nhắc kỹ.”

Nói xong, nàng ta nhanh ch.óng lui ra ngoài.

Đợi Lăng Ngọc đi rồi, ta mới tò mò hỏi:

“Hoàng thượng, vừa rồi… hai người nói chuyện gì vậy?”

“Bảo trẫm sắp xếp cho nàng ta một mối hôn sự, cũng là ý của Trừng Dương vương.”

Tay ta cầm bánh khựng lại.

Hôn sự… y muốn cưới Lăng Ngọc? Nghĩ tới đây, ta mím môi, do dự hỏi:

“Vậy… vậy ngài đã đồng ý rồi?”

Ta thật sự không hiểu, y cưới ai chẳng được, vì sao lại cứ phải là Lăng Ngọc?

Hoàng Phủ Diệp khẽ gật đầu:

“Ừ, cũng không phiền phức gì.”

Ta cau mày, trong lòng vô cùng khó chịu:

“Tại sao lại là nàng ấy?”

Nếu Hoàng Phủ Diệp cưới Lăng Ngọc, sau này dù ta có rời đi, trong lòng cũng chẳng thể yên ổn.

Nhưng đây dù sao cũng là quyết định của y, nói thêm gì nữa chỉ khiến ta trông hẹp hòi.

Huống chi ta tự biết mình không hề có nửa phần tình cảm nam nữ với y, hắn cưới ai thì liên quan gì đến ta?

Thế nhưng rõ ràng không liên quan tới ta, vì sao ta lại cảm thấy có chút buồn?

“Hử?”

Hoàng Phủ Diệp cũng nhíu mày.

Ta nhịn một lúc càng nghĩ càng bực, liền đem toàn bộ bánh mang tới gói lại, cả bánh ngọt Lăng Ngọc mang tới cũng gói luôn:

“Vậy thần thiếp xin cáo lui.”

Không đợi Hoàng Phủ Diệp nói gì, ta đã hậm hực rời đi.

……

Về đến cung, ta bày bánh ra, trước tiên nếm thử bánh ngọt do Lăng Ngọc làm.

Ngọt mà không ngấy, tay nghề của cung nữ trong cung so với nàng ta, quả thực kém xa.

Làm bánh ngọt đã ngon như vậy, người lại xinh đẹp đến thế, cô nương như vậy ai mà không thích?

Đừng nói Hoàng Phủ Diệp, nếu ta là hoàng đế, e rằng đã sớm rước mỹ nhân này về cung rồi.

Thôi vậy, đã biết y có người trong lòng khác, ta cũng chẳng còn gì phải bận tâm nữa.

15

Chiều hôm đó, ta nhận được một bức thư.

Ta mở phong thư ra, trong thư chỉ có vỏn vẹn một câu: Đêm nay giờ Hợi, gặp ở Ngự Hoa Viên.

Ký tên: Triệt.

Đọc xong, ta thờ ơ gấp thư lại, cất đi.

Hoàng Phủ Triệt đưa thư gọi ta nửa đêm ra ngoài thì cũng thôi, lại còn ngang nhiên hẹn ở Ngự Hoa Viên, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Nhưng ta lại rất tò mò xem hắn còn định bày trò yêu ma quỷ quái gì nữa, liền quyết định đi.

……

Đêm xuống, ta tránh được các thái giám tuần tra, đến Ngự Hoa Viên thì Hoàng Phủ Triệt đã có mặt từ trước.

Từ xa, Hoàng Phủ Triệt đã trông thấy ta, liền bước nhanh về phía ta, vẻ mặt tràn đầy vui mừng:

“Tang nhi!”

Ta nhíu mày, tránh khỏi bàn tay hắn vươn tới:

“Ta là mẫu hậu của ngươi.”

Nụ cười trên mặt Hoàng Phủ Triệt cứng lại trong thoáng chốc, nhưng chỉ rất ngắn ngủi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn đứng sững trước mặt ta, nhìn chằm chằm:

“Tang nhi, nàng thật sự tuyệt tình đến vậy sao? Vào cung rồi liền quên sạch tình nghĩa giữa nàng và ta?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Dù sao đây cũng là Ngự Hoa Viên, cho dù ta và hắn chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng ta rốt cuộc vẫn là Hoàng hậu, tránh để người khác dị nghị thì hơn.

“Có rắm thì xả nhanh.”

Hoàng Phủ Triệt mím môi:

“Tang nhi, nàng có biết không, từ sau khi nàng rời đi, những ngày này ta đều nghĩ về nàng.”

Ta cố kìm cảm giác muốn ói hết cả cơm hôm qua ra, liếc hắn một cái:

“Ngươi gọi ta tới đây, chỉ để nói mấy lời buồn nôn này?”

“Tang nhi, ta biết phụ hoàng ta đối với nàng không tốt. Nếu nàng chịu giúp ta, nàng vẫn là Hoàng hậu, chỉ là người cùng nàng nắm tay sống trọn một đời, sẽ là ta.”

Hoàng Phủ Triệt chăm chăm nhìn vào mặt ta, dường như không muốn bỏ lỡ dù chỉ một tia biểu cảm.

“Ồ?”

Ta khẽ nhướng mày, bỗng nhiên cảm thấy có chút thú vị:

“Giúp thế nào?”

Hoàng Phủ Triệt tiến lại gần ta vài bước, nín thở tập trung tinh thần:

“Tang nhi, nếu ta có thể lấy được binh phù…”

Ta hơi ngạc nhiên: “Ngươi muốn ta trộm binh phù cho ngươi?”

“Tang nhi, nàng nói nhỏ thôi.”

Nghe xong, ta nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi nói:

“Nhưng ta đã là Hoàng hậu rồi, vì sao phải giúp ngươi?”

Trừ phi ta bị tai biến mạch m.á.u não mười năm liền, nếu không thì tuyệt đối không thể đồng ý.

“Làm Hoàng hậu của ta, ta sẽ đối xử tốt với nàng.”

Hoàng Phủ Triệt lập tức nói tiếp.

“Ra là vậy…”

Ta gật đầu, như bừng tỉnh đại ngộ: 

“Cho nên, ngươi muốn tạo phản?”

Hoàng Phủ Triệt thấy ta nói thẳng ra như vậy, sắc mặt liền biến đổi:

“Tang nhi, nơi này người đông mắt tạp, ta tuy đã cho người lui hết thị vệ, nhưng lỡ như…”

Ta chẳng còn kiên nhẫn nghe tiếp, cắt ngang:

“Thứ nhất, ngươi không được gọi ta là Tang nhi, phải gọi ta là mẫu hậu. Thứ hai, Hoàng thượng đối xử với ta rất tốt, ta còn có lương tâm, ta cũng sẽ đối xử tốt với người.”

Hoàng Phủ Diệp đối với ta, nói là có cầu tất ứng cũng không quá, nhưng ta hiểu chừng mực, không thể ỷ vào sự tốt ấy mà làm càn.

Ta mím môi, thần sắc lạnh nhạt:

“Hoàng Phủ Triệt, ngươi vẫn chưa hiểu sao? Từ ngày ngươi quyết định cưới Lê Tình, chúng ta đã định sẵn không thể đi chung một con đường.”

“Tang nhi, ta biết nàng hận ta, nhưng đã lâu như vậy rồi, nàng cũng nên làm mình làm mẩy đủ rồi chứ? Nàng đi nói rõ sự thật với phụ hoàng, ta sẽ đi cầu phụ hoàng, cầu người thả nàng đi.”

Hắn muốn bước lên nắm lấy tay ta, nhưng bị ta né tránh.

“Chuyện của ta, không cần ngươi quản. Ngươi chỉ cần làm tròn bổn phận một người con là đủ rồi.”

Hoàng Phủ Triệt chụp hụt, không cam tâm, lại tiến sát tới, nắm lấy tay ta:

“Tang nhi… ta biết ta sai rồi…”

Ta cau c.h.ặ.t mày, rút mạnh tay ra khỏi tay hắn, giơ tay tát thẳng cho hắn một cái.

“Ta nói lại lần nữa, ta là mẫu hậu của ngươi. Giờ thì tỉnh chưa?”

Ta biết rõ, hắn muốn lợi dụng ta. 

Nhưng từ khoảnh khắc ta bước chân vào cung, lòng ta đã lạnh thấu rồi. 

Ta nói xong với vẻ chán ghét, xoay người rời đi, chỉ để lại Hoàng Phủ Triệt đứng sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng ta.

……

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện