Sáng hôm sau, kinh thành tỉnh dậy bằng một tin rất ồn.

— La Mạc Sương tư thông quyền quý, lấy trà lâu làm vỏ bọc.

— Sương Ngọc Lâu thực chất là nơi kết giao mờ ám.

Tin đồn không có chữ ký.

Nhưng truyền nhanh hơn gió.

 

A Túc chạy vào phòng ta, mặt trắng bệch.

“Cô nương… ngoài phố treo cả tranh vẽ.”

Ta uống xong ngụm trà trong tay.

“Vẽ gì?”

“Họ vẽ cô… và Thân vương.”

 

Ta đặt chén xuống.

Cuối cùng, đòn bẩn cũng tới.

 

Ra phố xem, ta mới hiểu —

Tô Uyển Nhi quả thật rất giỏi.

Không hề viết tên ta.

Chỉ vẽ bóng lưng nữ t.ử bán trà,

bên cạnh là thân ảnh quyền quý mơ hồ.

Không cáo buộc.

Chỉ gợi ý.

 

“Ghê thật,” ta lẩm bẩm.

“G.i.ế.c người không cần d.a.o.”

 

Buổi trưa, Sương Ngọc Lâu bị đóng cửa tạm thời.

Quan nha nói là “điều tra”.

Không niêm phong.

Nhưng cũng không cho bán.

Khách đứng ngoài, nhìn ta bằng ánh mắt khác hẳn.

 

“Cô nương,” một phụ nhân từng ủng hộ ta thì thầm,

“hay là… cô tránh một thời gian?”

Ta cúi đầu cảm ơn.

Nhưng trong lòng rất rõ —

Nếu ta lui.

Ta c.h.ế.t.

 

Chiều đến, Kỳ Phổ Nam sai người mang thư.

Chỉ một câu:

— Ta có thể dập tin trong một canh giờ.

 

Ta gấp thư lại.

Không trả lời.

 

A Túc gần như phát khóc.

“Cô nương, đây không phải lúc cứng đầu!”

Ta nhìn nàng.

“Nếu hôm nay ta dựa vào hắn để sống,” ta nói,

“vậy ngày mai, ta sẽ bị g.i.ế.c cùng hắn.”

 

Đêm đó, ta không ngủ.

Ta viết.

Viết rất nhiều.

 

Sáng sớm ngày thứ hai, ta mở cửa Sương Ngọc Lâu.

Không bán trà.

Chỉ treo một tấm bảng lớn.

 

— La Mạc Sương, nữ, mười chín tuổi.

— Sương Ngọc Lâu do một tay ta dựng lên, hợp tác cùng vương gia một cách trong sạch.

— Trà, là nghiệp. Danh, là thân.

— Nếu có một câu sai, xin quan phủ niêm phong vĩnh viễn.

 

Kinh thành nổ tung.

 

Người kéo đến không phải để uống trà.

Mà để nghe ta nói.

Ta đứng trước cửa.

Không che.

Không né.

Không khóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

 

“Ta từng có hôn ước,” ta nói,

“bị kéo dài ba năm không danh phận.”

“Ta từng nghèo,”

“từng bị chặn đường sống.”

“Nhưng ta chưa từng bán mình.”

 

Có người cười khẩy.

Có người im lặng.

 

“Các vị có thể không tin ta,” ta nói tiếp,

“nhưng xin nhớ một điều.”

“— Người thật sự nắm quyền, không cần giấu người trong trà lâu.”

 

Đúng lúc đó, tiếng vó ngựa dừng trước cửa.

 

Kỳ Phổ Nam bước xuống.

Không áo tím.

Không ngọc bội.

Mặc triều phục.

 

Cả phố quỳ rạp.

 

Hắn đứng bên ta.

Không đỡ.

Không kéo.

Chỉ đứng.

 

“Tin đồn,” hắn nói, giọng lạnh,

“là do Hộ bộ điều động ngầm.”

“Tranh vẽ,”

“là do người của Tô phủ thuê.”

 

Tô Uyển Nhi bị gọi tên.

Không còn đường lui.

 

“Nhưng,” hắn nói tiếp,

“Ta không phải không liên quan.”

“Vì —”

Hắn nhìn ta.

Lần đầu, không giấu.

 

“Ta theo đuổi nàng.”

 

Cả kinh thành lặng đi.

 

Ta quay sang nhìn hắn.

“Vương gia…”

“Không phải vì bảo vệ,” hắn nói nhỏ.

“Là sự thật.”

 

Ta hít sâu.

Rồi cúi người.

Không phải với hắn.

Mà với chính mình.

 

Buổi chiều, Sương Ngọc Lâu mở cửa lại.

Trà bán hết trong một canh giờ.

 

Tối đó, có người đứng ngoài cửa rất lâu.

Kinh Thế Hào.

Hắn không vào.

Chỉ đứng.

Rồi quay đi.

 

Ta nhìn bóng hắn biến mất.

Trong lòng không sót lại gì.

 

Trà nguội rồi.

Nhưng lòng người —

cuối cùng cũng rõ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện