Kinh thành đầu hạ, gió nóng mà người còn nóng hơn.
Chưa tới giờ ngọ, Sương Ngọc Lâu đã đóng cửa.
Không phải vì không có khách.
Mà là không có trà.
“Ba kho trà ở phía nam đồng loạt đổi chủ,” A Túc đứng trước quầy, giọng thấp đến mức gần như c.ắ.n răng.
“Họ nói… đã ký khế ước dài hạn, không tiếp hàng lẻ nữa.”
Ta gật đầu.
Không ngạc nhiên.
Từ lúc ta gật đầu nhận lời Kỳ Phổ Nam, ta đã biết —
ván cờ này, không thể không có phản công.
Chỉ là ta không ngờ, người ra tay nhanh như vậy.
Buổi trưa, ta nhận được tin thứ hai.
Ba thương hộ từng nhập trà của ta, đồng loạt bị quan thuế “hỏi thăm”.
Không phạt.
Không bắt.
Chỉ là kiểm tra không ngừng.
Đủ để người ta sợ.
A Túc nhìn ta, mắt đỏ hoe.
“Cô nương… có phải ta nên tạm đóng tiệm không?”
Ta đặt bàn tính xuống.
“Không.”
“Người ta muốn ta sợ,” ta nói, “ta càng phải mở.”
“Người ta muốn ta lui,” ta càng phải tiến.”
Buổi chiều, Sương Ngọc Lâu mở cửa trở lại.
Không trà.
Chỉ bán nước sôi.
Khách vào, nhìn bảng treo trước cửa mà cười.
— Trà chưa tới, lòng người chớ vội.
Hôm nay chỉ bán nước, ngày mai bán lại hương.
Có người cười nhạo.
Có người tò mò.
Cũng có người… quay lại lần thứ hai.
Đến canh ba, cửa tiệm đóng lại.
Ta vừa xoay người thì A Túc đã kéo tay áo ta.
“Có người… muốn gặp cô nương.”
Trong gian phòng sau, người đó đã ngồi sẵn.
Áo tím.
Không mang ngọc bội.
Không mang thân phận.
Nhưng khí thế thì không giấu.
“Vương gia,” ta cúi người.
“Không cần,” Kỳ Phổ Nam nói, “ở đây, gọi ta là khách.”
Ta cười.
“Khách mà mang theo nửa kinh thành nhìn ta?”
Hắn nhướng mày.
“Ta đã chậm một bước,” hắn nói thẳng.
“Không,” ta đáp, “ngài đến rất đúng lúc.”
Ta đem sổ sách đặt trước mặt hắn.
Nguồn hàng bị chặn.
Thuế vụ bị ép.
Danh tiếng bị bôi — trong chợ đã có lời đồn ta “dựa vào quan hệ không chính đáng”.
Hắn xem rất kỹ.
Lâu hơn ta tưởng.
“Người ra tay,” hắn nói, “là Tô Uyển Nhi.”
Ta gật đầu.
“Ta đoán được.”
Con gái Thượng thư Hộ bộ, từ nhỏ quen thắng,
làm sao chịu nổi một nữ nhân từ đâu chui ra,
lại đứng gần một thân vương hơn nàng?
“Ngài có thể ra mặt,” ta nói, “chỉ cần một câu.”
Kỳ Phổ Nam nhìn ta.
“Cô muốn ta ra mặt?”
Ta lắc đầu.
“Không.”
“Ta chỉ muốn ngài đứng yên.”
Hắn bật cười.
“Nguy hiểm,” hắn nói.
“Ta quen rồi,” ta đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm đó, hắn không giúp.
Nhưng cũng không rút lui.
Ba ngày sau, kinh thành nổi sóng.
Tô phủ mở tiệc trà lớn.
Mời gần nửa giới quý nữ và thương hộ.
Danh nghĩa: luận trà.
Thực chất: lập uy.
Ta cũng nhận được thiệp.
Không ký tên.
Nhưng ai cũng biết —
đó là lời khiêu chiến.
A Túc lo lắng đến mất ngủ.
“Cô nương, nếu đi… e là không yên.”
Ta thay y phục.
Áo lụa xanh nhạt.
Không phô trương.
Không lùi bước.
“Không đi,” ta nói, “mới là thua.”
Tô phủ hôm đó rất náo nhiệt.
Tô Uyển Nhi ngồi giữa, áo hồng phấn, cười đoan trang.
Thấy ta, nàng hơi cong môi.
“La cô nương,” nàng nói, “mở tiệm trà mà không có trà,
cũng dám đến luận trà sao?”
Ta đáp lễ.
“Trà quý,” ta nói, “không phải thứ ai cũng hiểu.”
Nàng vỗ tay.
Gia nhân bưng lên ba loại trà danh tiếng nhất kinh thành.
Mỗi loại đều là hàng Tô phủ độc quyền.
“Xin mời,” nàng nói, “La cô nương nếm thử.”
Ta nâng chén.
Ngửi.
Rồi đặt xuống.
“Trà này,” ta nói chậm rãi, “hương có, nhưng tâm không.”
Cả sảnh im bặt.
“Lá trà non bị ép hái,” ta nói tiếp,
“nước chưa đủ sôi đã vội pha.”
“Uống vào,” ta nhìn Tô Uyển Nhi,
“chỉ thấy gắt, không thấy hậu.”
Nàng tái mặt.
“Ngươi bịa đặt!”
Ta mỉm cười.
“Vậy xin mời,” ta quay sang mọi người,
“ai từng uống trà Sương Ngọc Lâu, xin nói giúp một câu.”
Một người đứng lên.
Rồi hai.
Rồi ba.
Không ai lớn tiếng.
Nhưng từng câu một —
đủ để làm lung lay.
Đúng lúc đó, ngoài cửa truyền vào giọng thái giám:
“— Thân vương điện hạ đến!”
Cả sảnh quỳ rạp.
Kỳ Phổ Nam bước vào.
Không nhìn ai.
Chỉ nhìn ta.
“Trà trước đây,” hắn nói,
“ta uống ở Sương Ngọc Lâu.”
“Khó quên.”
Chỉ một câu.
Đủ rồi.
Tô Uyển Nhi siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
Ta biết.
Từ hôm nay —
ván cờ này, đã không còn đường lui cho nàng.
Còn ta —
Trà vừa sôi.
Chưa tới giờ ngọ, Sương Ngọc Lâu đã đóng cửa.
Không phải vì không có khách.
Mà là không có trà.
“Ba kho trà ở phía nam đồng loạt đổi chủ,” A Túc đứng trước quầy, giọng thấp đến mức gần như c.ắ.n răng.
“Họ nói… đã ký khế ước dài hạn, không tiếp hàng lẻ nữa.”
Ta gật đầu.
Không ngạc nhiên.
Từ lúc ta gật đầu nhận lời Kỳ Phổ Nam, ta đã biết —
ván cờ này, không thể không có phản công.
Chỉ là ta không ngờ, người ra tay nhanh như vậy.
Buổi trưa, ta nhận được tin thứ hai.
Ba thương hộ từng nhập trà của ta, đồng loạt bị quan thuế “hỏi thăm”.
Không phạt.
Không bắt.
Chỉ là kiểm tra không ngừng.
Đủ để người ta sợ.
A Túc nhìn ta, mắt đỏ hoe.
“Cô nương… có phải ta nên tạm đóng tiệm không?”
Ta đặt bàn tính xuống.
“Không.”
“Người ta muốn ta sợ,” ta nói, “ta càng phải mở.”
“Người ta muốn ta lui,” ta càng phải tiến.”
Buổi chiều, Sương Ngọc Lâu mở cửa trở lại.
Không trà.
Chỉ bán nước sôi.
Khách vào, nhìn bảng treo trước cửa mà cười.
— Trà chưa tới, lòng người chớ vội.
Hôm nay chỉ bán nước, ngày mai bán lại hương.
Có người cười nhạo.
Có người tò mò.
Cũng có người… quay lại lần thứ hai.
Đến canh ba, cửa tiệm đóng lại.
Ta vừa xoay người thì A Túc đã kéo tay áo ta.
“Có người… muốn gặp cô nương.”
Trong gian phòng sau, người đó đã ngồi sẵn.
Áo tím.
Không mang ngọc bội.
Không mang thân phận.
Nhưng khí thế thì không giấu.
“Vương gia,” ta cúi người.
“Không cần,” Kỳ Phổ Nam nói, “ở đây, gọi ta là khách.”
Ta cười.
“Khách mà mang theo nửa kinh thành nhìn ta?”
Hắn nhướng mày.
“Ta đã chậm một bước,” hắn nói thẳng.
“Không,” ta đáp, “ngài đến rất đúng lúc.”
Ta đem sổ sách đặt trước mặt hắn.
Nguồn hàng bị chặn.
Thuế vụ bị ép.
Danh tiếng bị bôi — trong chợ đã có lời đồn ta “dựa vào quan hệ không chính đáng”.
Hắn xem rất kỹ.
Lâu hơn ta tưởng.
“Người ra tay,” hắn nói, “là Tô Uyển Nhi.”
Ta gật đầu.
“Ta đoán được.”
Con gái Thượng thư Hộ bộ, từ nhỏ quen thắng,
làm sao chịu nổi một nữ nhân từ đâu chui ra,
lại đứng gần một thân vương hơn nàng?
“Ngài có thể ra mặt,” ta nói, “chỉ cần một câu.”
Kỳ Phổ Nam nhìn ta.
“Cô muốn ta ra mặt?”
Ta lắc đầu.
“Không.”
“Ta chỉ muốn ngài đứng yên.”
Hắn bật cười.
“Nguy hiểm,” hắn nói.
“Ta quen rồi,” ta đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm đó, hắn không giúp.
Nhưng cũng không rút lui.
Ba ngày sau, kinh thành nổi sóng.
Tô phủ mở tiệc trà lớn.
Mời gần nửa giới quý nữ và thương hộ.
Danh nghĩa: luận trà.
Thực chất: lập uy.
Ta cũng nhận được thiệp.
Không ký tên.
Nhưng ai cũng biết —
đó là lời khiêu chiến.
A Túc lo lắng đến mất ngủ.
“Cô nương, nếu đi… e là không yên.”
Ta thay y phục.
Áo lụa xanh nhạt.
Không phô trương.
Không lùi bước.
“Không đi,” ta nói, “mới là thua.”
Tô phủ hôm đó rất náo nhiệt.
Tô Uyển Nhi ngồi giữa, áo hồng phấn, cười đoan trang.
Thấy ta, nàng hơi cong môi.
“La cô nương,” nàng nói, “mở tiệm trà mà không có trà,
cũng dám đến luận trà sao?”
Ta đáp lễ.
“Trà quý,” ta nói, “không phải thứ ai cũng hiểu.”
Nàng vỗ tay.
Gia nhân bưng lên ba loại trà danh tiếng nhất kinh thành.
Mỗi loại đều là hàng Tô phủ độc quyền.
“Xin mời,” nàng nói, “La cô nương nếm thử.”
Ta nâng chén.
Ngửi.
Rồi đặt xuống.
“Trà này,” ta nói chậm rãi, “hương có, nhưng tâm không.”
Cả sảnh im bặt.
“Lá trà non bị ép hái,” ta nói tiếp,
“nước chưa đủ sôi đã vội pha.”
“Uống vào,” ta nhìn Tô Uyển Nhi,
“chỉ thấy gắt, không thấy hậu.”
Nàng tái mặt.
“Ngươi bịa đặt!”
Ta mỉm cười.
“Vậy xin mời,” ta quay sang mọi người,
“ai từng uống trà Sương Ngọc Lâu, xin nói giúp một câu.”
Một người đứng lên.
Rồi hai.
Rồi ba.
Không ai lớn tiếng.
Nhưng từng câu một —
đủ để làm lung lay.
Đúng lúc đó, ngoài cửa truyền vào giọng thái giám:
“— Thân vương điện hạ đến!”
Cả sảnh quỳ rạp.
Kỳ Phổ Nam bước vào.
Không nhìn ai.
Chỉ nhìn ta.
“Trà trước đây,” hắn nói,
“ta uống ở Sương Ngọc Lâu.”
“Khó quên.”
Chỉ một câu.
Đủ rồi.
Tô Uyển Nhi siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
Ta biết.
Từ hôm nay —
ván cờ này, đã không còn đường lui cho nàng.
Còn ta —
Trà vừa sôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









