“Cách kiếm thêm của cô đến rồi này.” Cây Khắp Sườn Đồi đột nhiên lên tiếng.
Tô Du xách cây lạc về, hỏi: “Cách gì?”
“Cô phải đồng ý với tôi một điều kiện trước, tôi mới nói cho cô cách giải quyết. Cô phải trồng một cái cây, dù là cây ăn quả hay cây tạp, nhưng phải đảm bảo nó sống được, c.h.ế.t thì trồng cây khác.”
“Không cần tôi quản nó cả đời chứ, tôi trồng bên đường nhỡ bị người ta cưa mất thì sao?”
“Nếu là do con người, thì không tính vào trên người cô.”
“Vậy nếu bị sét đ.á.n.h, bị bệnh, bò ngứa cọ làm gãy cây thì sao?” Tô Du tiếp tục hỏi.
Cây Khắp Sườn Đồi cười gượng gạo an ủi: “Có tôi ở đây, nếu tôi còn không chữa được, thì mặc kệ nó c.h.ế.t đi.”
Tô Du suy nghĩ một lát, chắc là không có lỗ hổng nào, giải thích: “Cậu đừng vội, đây không phải thói quen nghề nghiệp của tôi sao, giống như ký hợp đồng...”
“Tôi không ký hợp đồng với cô, tôi và cô là một thể, hại ai cũng không hại cô.” Cây Khắp Sườn Đồi ngắt lời cô, không vòng vo nữa, nói thẳng: “Giống lúa mạch của thôn cô có vấn đề, đã lai gần bao nhiêu đời rồi, toàn thân đều là bệnh, cô đi nói chuyện với trưởng thôn...”
“Tôi biết, tôi biết, tôi sẽ đi nói chuyện với trưởng thôn.” Tô Du cũng ngắt lời nó, như thể không nhận thấy sự bất mãn của nó, tiếp tục hỏi: “Sao cậu biết giống lúa mạch của thôn có vấn đề?”
“Tôi cảm nhận được, thôn của cô chắc đang trộn t.h.u.ố.c vào hạt giống, sức sống của hạt giống được kích thích lên, tôi cảm nhận được sinh khí.” Hễ nói đến chuyên môn của mình, Cây Khắp Sườn Đồi lập tức tinh thần lên, cũng không chấp nhặt với chủ nhân vô dụng của nó nữa.
Tô Du nghĩ một lát, lo lắng lần sau cô đến thì hạt giống đã được gieo rồi, cô không dám bận tâm đến việc đi làm muộn, cô đi thẳng đến nhà trưởng thôn Tô Khánh Quốc, thời điểm cô đến nơi thì anh ta cũng vừa tan ca về.
“Tiểu Du? Sao giờ này lại về? Ăn cơm chưa? Chưa ăn thì ở lại nhà anh ăn một chút.” Tô Khánh Quốc mời cô uống nước.
“Em ăn rồi mới đến, anh họ, em muốn hỏi là lúa mạch của thôn mình chưa gieo đúng không?”
“Chưa, nhưng cũng sắp rồi, đợi trận mưa tới nhiệt độ giảm xuống là gieo được, em hỏi chuyện này có gì không? Hay là em lại đọc được sách gì?” Anh ta nói từ sách rất khẽ, không chú ý sẽ không nghe thấy.
Tô Du kể lại những gì Cây Khắp Sườn Đồi nói cho cô nghe, thấy Tô Khánh Quốc cau mày, cô lấy ví dụ cho anh ta: “Anh xem, bây giờ chúng ta không được kết hôn trong vòng ngũ phục* nữa đúng không? Vì con của những người huyết thống gần sinh ra nhiều bệnh tật, lại không thông minh lắm, lúa mạch cũng có lẽ như vậy, toàn là anh em chị em, có khi còn có cả chú thím cô dì xen lẫn vào, thì mầm lúa mọc lên sẽ thối rễ, vàng lá, sâu bệnh, không cao, bông lúa nhỏ... đủ thứ bệnh.”
*ngũ phục: thuật ngữ chỉ năm cấp độ mặc áo tang để thể hiện mối quan hệ tang chế trong tang lễ gia tộc
“Thôi thôi thôi, em im miệng đi, em nói làm anh không muốn ăn cơm luôn rồi.” Tô Khánh Quốc bực bội ngắt lời cô, mối quan hệ gì mà dơ bẩn thế, mệt cho cô dám nói ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Anh đổi một nửa giống lúa mạch với các đại đội xa hơn trộn vào gieo chung, dù sao cũng là lúa mạch, sẽ không mọc ra cỏ dại, không thua lỗ đâu, rồi trồng riêng một mẫu lúa mạch có huyết thống gần, so sánh hai bên, nếu em nói đúng, anh cứ cho em mẫu lúa mạch mà anh không thể chấp nhận đó, em dễ tính, chỉ cần là lương thực tinh, em không chê đâu.” Tô Du vòng vo đòi lợi ích.
“Được rồi, anh biết rồi, anh sẽ bàn bạc với những người khác trong đội.” Tô Khánh Quốc biết đây là chuyện lớn, anh ta rất coi trọng, nhưng chuyện này một mình anh ta không làm chủ được.
“Vậy em thì sao?” Tô Du ám chỉ anh ta.
“Nếu thực sự có hiệu quả, lợi ích của em sẽ không ít đâu.” Tô Khánh Quốc hứa, và bảo cô tiếp tục đọc sách, về thôn thăm hỏi nhiều hơn.
Tô Du vui vẻ quay về, về đến nhà vừa vặn hai giờ chiều, cô lại đói bụng. Cô quăng lạc và hồng vào sân, đẩy cửa bếp ra xem, bát đã được rửa rồi, nhưng không sạch, còn dính một lớp mỡ heo, mở vung nồi ra xem, trong nồi vẫn còn thịt và bí đao, mấy đứa nhãi này cũng còn có chút lương tâm, còn để phần cho cô.
*
Đêm ngày thứ hai mươi mốt kể từ khi Ninh Tân rời đi, anh đã trở về, lúc anh gõ cửa, Tô Du đã lên giường, đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, bây giờ chưa đến chín giờ là cô phải ngủ rồi.
“Lần này anh nghỉ mấy ngày?” Tô Du nấu mì cho anh, dùng dầu anh mang về chiên một đĩa lạc rang muối cho anh, lạc là do cháu ngoại lớn của cô mang đến.
“Ba ngày.” Anh cởi quần áo, đứng trong sân tắm bằng nước lạnh, có nước nóng mà anh cũng không dùng, nói là đã quen tắm nước lạnh.
Cái túi anh mang về ném ở cửa bếp chất củi, Tô Du còn chưa kịp mở ra đã bị chồng lôi vào phòng, cô dùng chân kẹp cổ anh, phàn nàn: “Anh về như thể chỉ để làm chuyện này vậy.”
“Chủ yếu là về nộp lương.” Người đàn ông để tay rảnh rỗi, nửa thân dưới không cử động, khom lưng nhặt chiếc quần vứt trên sàn, móc ra một cuộn tiền nhét vào tay vợ.
Tô Du trừng mắt nhìn anh, bĩu môi nói: “Càng giống hơn.”
Ninh Tân hiểu ý cô, phản bác: “Tuyệt đối không giống, đây là tiền bán thân một tháng của anh, bây giờ đang làm gì? Bán sức à?” Anh thúc mạnh một cái, cúi người xuống, nói lấp lửng: “Trả tiền hầu hạ em.”
Sau đó, ba chiếc b.a.o c.a.o s.u được vứt vào cái chậu bên cạnh giường, Tô Du đã mơ màng ngủ, còn người đàn ông tăng ca này lại đang tinh thần tỉnh táo giặt b.a.o c.a.o s.u.
Mỗi bước mỗi xa
Tô Du lại được hưởng đãi ngộ dậy sớm có cơm ăn, quần áo đã được giặt sạch, cô chậm rãi đi làm, buổi trưa về là có cơm ăn, tâm trạng tốt này kéo dài cho đến khi cô tan ca buổi chiều.
Vừa bước vào đầu hẻm, cô đã thấy hai đứa nhãi nhà mình đang kéo những thứ mà Ninh Tân đã dùng đêm qua trong tay, m.á.u nóng dồn lên họng, cô nhanh như cắt giật lấy, một cái còn bị bơm nước vào, miệng bị buộc c.h.ặ.t, mấy đứa c.h.ế.t tiệt này, còn chọc thủng một lỗ, cô bóp một cái, nước b.ắ.n ướt tất của cô.
Cô kéo hai đứa về nhà: “Bố hai đứa đâu?” Cô nghiến răng hỏi.
“Đi nhà bà nội rồi.” Bình An lén lút nhìn mặt mẹ đang tối sầm, thăm dò nói: “Bố con đã nấu cháo xong rồi.” Ý là mẹ đừng giận nữa.
“Cứ chờ đấy, đợi bố con về ăn tết sớm với hai đứa.”
Tô Du xách cây lạc về, hỏi: “Cách gì?”
“Cô phải đồng ý với tôi một điều kiện trước, tôi mới nói cho cô cách giải quyết. Cô phải trồng một cái cây, dù là cây ăn quả hay cây tạp, nhưng phải đảm bảo nó sống được, c.h.ế.t thì trồng cây khác.”
“Không cần tôi quản nó cả đời chứ, tôi trồng bên đường nhỡ bị người ta cưa mất thì sao?”
“Nếu là do con người, thì không tính vào trên người cô.”
“Vậy nếu bị sét đ.á.n.h, bị bệnh, bò ngứa cọ làm gãy cây thì sao?” Tô Du tiếp tục hỏi.
Cây Khắp Sườn Đồi cười gượng gạo an ủi: “Có tôi ở đây, nếu tôi còn không chữa được, thì mặc kệ nó c.h.ế.t đi.”
Tô Du suy nghĩ một lát, chắc là không có lỗ hổng nào, giải thích: “Cậu đừng vội, đây không phải thói quen nghề nghiệp của tôi sao, giống như ký hợp đồng...”
“Tôi không ký hợp đồng với cô, tôi và cô là một thể, hại ai cũng không hại cô.” Cây Khắp Sườn Đồi ngắt lời cô, không vòng vo nữa, nói thẳng: “Giống lúa mạch của thôn cô có vấn đề, đã lai gần bao nhiêu đời rồi, toàn thân đều là bệnh, cô đi nói chuyện với trưởng thôn...”
“Tôi biết, tôi biết, tôi sẽ đi nói chuyện với trưởng thôn.” Tô Du cũng ngắt lời nó, như thể không nhận thấy sự bất mãn của nó, tiếp tục hỏi: “Sao cậu biết giống lúa mạch của thôn có vấn đề?”
“Tôi cảm nhận được, thôn của cô chắc đang trộn t.h.u.ố.c vào hạt giống, sức sống của hạt giống được kích thích lên, tôi cảm nhận được sinh khí.” Hễ nói đến chuyên môn của mình, Cây Khắp Sườn Đồi lập tức tinh thần lên, cũng không chấp nhặt với chủ nhân vô dụng của nó nữa.
Tô Du nghĩ một lát, lo lắng lần sau cô đến thì hạt giống đã được gieo rồi, cô không dám bận tâm đến việc đi làm muộn, cô đi thẳng đến nhà trưởng thôn Tô Khánh Quốc, thời điểm cô đến nơi thì anh ta cũng vừa tan ca về.
“Tiểu Du? Sao giờ này lại về? Ăn cơm chưa? Chưa ăn thì ở lại nhà anh ăn một chút.” Tô Khánh Quốc mời cô uống nước.
“Em ăn rồi mới đến, anh họ, em muốn hỏi là lúa mạch của thôn mình chưa gieo đúng không?”
“Chưa, nhưng cũng sắp rồi, đợi trận mưa tới nhiệt độ giảm xuống là gieo được, em hỏi chuyện này có gì không? Hay là em lại đọc được sách gì?” Anh ta nói từ sách rất khẽ, không chú ý sẽ không nghe thấy.
Tô Du kể lại những gì Cây Khắp Sườn Đồi nói cho cô nghe, thấy Tô Khánh Quốc cau mày, cô lấy ví dụ cho anh ta: “Anh xem, bây giờ chúng ta không được kết hôn trong vòng ngũ phục* nữa đúng không? Vì con của những người huyết thống gần sinh ra nhiều bệnh tật, lại không thông minh lắm, lúa mạch cũng có lẽ như vậy, toàn là anh em chị em, có khi còn có cả chú thím cô dì xen lẫn vào, thì mầm lúa mọc lên sẽ thối rễ, vàng lá, sâu bệnh, không cao, bông lúa nhỏ... đủ thứ bệnh.”
*ngũ phục: thuật ngữ chỉ năm cấp độ mặc áo tang để thể hiện mối quan hệ tang chế trong tang lễ gia tộc
“Thôi thôi thôi, em im miệng đi, em nói làm anh không muốn ăn cơm luôn rồi.” Tô Khánh Quốc bực bội ngắt lời cô, mối quan hệ gì mà dơ bẩn thế, mệt cho cô dám nói ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Anh đổi một nửa giống lúa mạch với các đại đội xa hơn trộn vào gieo chung, dù sao cũng là lúa mạch, sẽ không mọc ra cỏ dại, không thua lỗ đâu, rồi trồng riêng một mẫu lúa mạch có huyết thống gần, so sánh hai bên, nếu em nói đúng, anh cứ cho em mẫu lúa mạch mà anh không thể chấp nhận đó, em dễ tính, chỉ cần là lương thực tinh, em không chê đâu.” Tô Du vòng vo đòi lợi ích.
“Được rồi, anh biết rồi, anh sẽ bàn bạc với những người khác trong đội.” Tô Khánh Quốc biết đây là chuyện lớn, anh ta rất coi trọng, nhưng chuyện này một mình anh ta không làm chủ được.
“Vậy em thì sao?” Tô Du ám chỉ anh ta.
“Nếu thực sự có hiệu quả, lợi ích của em sẽ không ít đâu.” Tô Khánh Quốc hứa, và bảo cô tiếp tục đọc sách, về thôn thăm hỏi nhiều hơn.
Tô Du vui vẻ quay về, về đến nhà vừa vặn hai giờ chiều, cô lại đói bụng. Cô quăng lạc và hồng vào sân, đẩy cửa bếp ra xem, bát đã được rửa rồi, nhưng không sạch, còn dính một lớp mỡ heo, mở vung nồi ra xem, trong nồi vẫn còn thịt và bí đao, mấy đứa nhãi này cũng còn có chút lương tâm, còn để phần cho cô.
*
Đêm ngày thứ hai mươi mốt kể từ khi Ninh Tân rời đi, anh đã trở về, lúc anh gõ cửa, Tô Du đã lên giường, đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, bây giờ chưa đến chín giờ là cô phải ngủ rồi.
“Lần này anh nghỉ mấy ngày?” Tô Du nấu mì cho anh, dùng dầu anh mang về chiên một đĩa lạc rang muối cho anh, lạc là do cháu ngoại lớn của cô mang đến.
“Ba ngày.” Anh cởi quần áo, đứng trong sân tắm bằng nước lạnh, có nước nóng mà anh cũng không dùng, nói là đã quen tắm nước lạnh.
Cái túi anh mang về ném ở cửa bếp chất củi, Tô Du còn chưa kịp mở ra đã bị chồng lôi vào phòng, cô dùng chân kẹp cổ anh, phàn nàn: “Anh về như thể chỉ để làm chuyện này vậy.”
“Chủ yếu là về nộp lương.” Người đàn ông để tay rảnh rỗi, nửa thân dưới không cử động, khom lưng nhặt chiếc quần vứt trên sàn, móc ra một cuộn tiền nhét vào tay vợ.
Tô Du trừng mắt nhìn anh, bĩu môi nói: “Càng giống hơn.”
Ninh Tân hiểu ý cô, phản bác: “Tuyệt đối không giống, đây là tiền bán thân một tháng của anh, bây giờ đang làm gì? Bán sức à?” Anh thúc mạnh một cái, cúi người xuống, nói lấp lửng: “Trả tiền hầu hạ em.”
Sau đó, ba chiếc b.a.o c.a.o s.u được vứt vào cái chậu bên cạnh giường, Tô Du đã mơ màng ngủ, còn người đàn ông tăng ca này lại đang tinh thần tỉnh táo giặt b.a.o c.a.o s.u.
Mỗi bước mỗi xa
Tô Du lại được hưởng đãi ngộ dậy sớm có cơm ăn, quần áo đã được giặt sạch, cô chậm rãi đi làm, buổi trưa về là có cơm ăn, tâm trạng tốt này kéo dài cho đến khi cô tan ca buổi chiều.
Vừa bước vào đầu hẻm, cô đã thấy hai đứa nhãi nhà mình đang kéo những thứ mà Ninh Tân đã dùng đêm qua trong tay, m.á.u nóng dồn lên họng, cô nhanh như cắt giật lấy, một cái còn bị bơm nước vào, miệng bị buộc c.h.ặ.t, mấy đứa c.h.ế.t tiệt này, còn chọc thủng một lỗ, cô bóp một cái, nước b.ắ.n ướt tất của cô.
Cô kéo hai đứa về nhà: “Bố hai đứa đâu?” Cô nghiến răng hỏi.
“Đi nhà bà nội rồi.” Bình An lén lút nhìn mặt mẹ đang tối sầm, thăm dò nói: “Bố con đã nấu cháo xong rồi.” Ý là mẹ đừng giận nữa.
“Cứ chờ đấy, đợi bố con về ăn tết sớm với hai đứa.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









