Cuộc sống trôi qua bình lặng, Nhị Nha lại trở về quỹ đạo sinh hoạt thường ngày của mình, Tô Du dẫn Bình An và Tiểu Viễn ra ngoài nhặt củi còn gặp cô bé, chân đi lại đã không còn khập khiễng nữa, còn mách đường cho Tô Du chỗ nào có củi khô dễ cháy nhất.

“Sau này bị đ.á.n.h thì cứ khóc, thím nghe thấy thím sẽ qua gõ cửa, thím không có ở nhà thì trong hẻm vẫn còn những hàng xóm khác, khóc càng to càng tốt.” Tô Du dạy cô bé, nghe ý cô bé nói thì bố cô bé là người hay giữ thể diện.

Đây là một người sống rõ ràng, Tô Du không dám mạo hiểm đưa ra lời khuyên, cô cũng không thể gánh vác cuộc đời của Nhị Nha, nhất là khi cô bé có một đôi bố mẹ như vậy.

“Nếu không có cơm ăn hoặc ăn không no, đói bụng thì cứ đến nhà thím tìm thím.” Tô Du chỉ có thể cung cấp thức ăn đơn giản cho cô bé số khổ này.

“Thím, thím đúng là người tốt, ước gì thím là mẹ của con.”

“Đừng, tuyệt đối đừng, thím không ưa bố con.” Tô Du nhảy dựng lên, người ta đều sợ so sánh, họ hàng cực phẩm của Ninh Tân nhiều thật, nhưng so với bố Nhị Nha, anh tốt hơn ngàn ần vạn lần.

Đúng là nên để bà nội Bình An và bà ngoại của cậu đang niệm Phật, than thở Bình An là đứa trẻ mồ côi mẹ số khổ đến mà xem cuộc sống của Nhị Nha.

Rút kinh nghiệm từ tháng trước, sợ đến lúc cần mua thịt lại không có phiếu thịt, Tô Du vẫn giữ lại phiếu thịt được phát, bây giờ ngày nào cô cũng ra chợ đen, gặp thịt không cần phiếu là cô mua về.

Sáng nay cô dậy sớm, đi chợ đen vừa vặn gặp người bán thịt mới tới, có nửa cái chân giò heo, cô vội vàng chạy tới trả tiền, mua xong chân giò cũng không đi, đợi thịt heo bán hết, cô tiến lại hỏi người đàn ông bọc kín người: “Anh ơi, lần sau anh đến bán thịt là ngày nào thế?”

Người đàn ông trả lời cộc lốc: “Không chắc, có thịt thì đến.” Vác cái thúng lên vai định đi.

Tô Du vội vàng đi theo, lân la làm quen: “Anh ơi, anh xem tôi toàn mua thịt của anh, anh có thể tạo điều kiện không? Sau này có lòng heo, dạ dày heo gì gì đó, những thứ không ai mua thì bán cho tôi được không? Nhà tôi ở ngõ thứ hai phía đông thị trấn.”

“Không có thứ gì bán không được, cô đừng đi theo tôi.” Người đàn ông cau mày, đi nhanh vào một con hẻm, lát sau thì mất hút.

Tô Du thở dài thườn thượt, một cân thịt ở hợp tác xã cung tiêu là 5 hào có phiếu, ở chợ đen một cân thịt bán đến 8 hào, cô mua đoạn xương chân giò này đã hết hơn bốn đồng, ăn không nổi! Ăn không nổi!

Cô không chịu bỏ cuộc hỏi Cây Khắp Sườn Đồi: “Chúng ta thực sự không có cách nào kiếm thêm sao?”

“Tự hỏi chính mình đi.” Cây Khắp Sườn Đồi cao ngạo lạnh lùng trả lời.

“Cậu đúng là theo đúng chủ nhân rồi, hai đứa mình là kẻ tám lạng người nửa cân vô dụng như nhau.” Tô Du lẩm bẩm.

“Thế cô là nửa cân, tôi là tám lạng.” Cây Khắp Sườn Đồi nhanh ch.óng chiếm phần có trọng lượng hơn.

“Không phải...”

“Phải.”

“Được rồi, cậu nói đúng, dù sao tôi cũng biết nấu ăn, biết giặt giũ, tự nuôi sống mình được, nên tôi là nửa cân vô dụng mới đúng.” Tô Du cười híp mắt.

“...” Cây Khắp Sườn Đồi nghẹn lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mỗi bước mỗi xa

Tô Du về nhà hầm chân giò trên bếp than, sợ ai đó thèm thuồng vào mở vung lại bị bỏng, cô khóa cửa bếp lại trước ánh mắt oán trách của hai đứa trẻ, còn tịch thu luôn chìa khóa đeo cổ của chúng, trong nhà đang hầm thịt, hôm nay trước khi ăn được thì không được ra ngoài chơi.

Tô Du muốn đi thăm bố, tiện thể mang cho ông một ít canh xương chân giò, cô mang cơm hai loại từ căng tin về, lúc cho bí đao vào nồi cô đã húp canh ăn với cơm cho no bụng trước, bí đao chín, cô dùng cái tô to nhất nhà múc một nửa thịt chân giò và canh.

“Hai đứa ở nhà ăn cơm, mẹ khóa cửa ngoài lại, ăn cơm xong thì ở nhà ngủ trưa.” Cô dặn dò lũ trẻ.

May mắn là đại đội Tân Hà các không xa thị trấn, đi đi về về mất khoảng một tiếng, cô đến nơi thì mẹ cô đang nấu cơm cho cả nhà, anh trai và chị dâu cô đang ở ngoài đồng đào khoai lang nhổ lạc vẫn chưa tan ca.

“Bố, bố có khó chịu không? Chân đỡ hơn chưa?” May mắn là giờ trời chưa lạnh, ông ngủ trên giường lạnh ở phòng khách cũng không sợ bị rét.

“Đều ổn.” Ông nhận lấy bát cơm trước rồi húp canh, nhìn thấy các cháu trai cháu gái đang chen chúc ngoài cửa nhìn vào với ánh mắt mong chờ, ông nói: “Mang bát lại đây, ông chia cho mỗi đứa một chút.”

“Đừng mang đến nữa, ba chị của con đến đều có mang đồ, đủ cho bố ăn rồi. Hơn nữa, con hầm xong mang đến chỉ cho bố và mẹ ăn, sẽ làm chị dâu con phật lòng, lại còn bị mang tiếng keo kiệt, bủn xỉn.” Thừa lúc mấy đứa cháu trai cháu gái đi hết, ông Tô hạ giọng nói.

“Bố cứ nghĩ nhiều, con đâu có dựa vào chị ấy mà ăn cơm, con gọi chị ấy là chị dâu chứ đâu phải gọi chị ấy là bố, con không có nghĩa vụ phải bao ăn uống cho cả nhà chị ấy, ở nhà con cũng có con có cái, con mang qua đây rồi con trai con không được ăn à?” Tô Du thấy cháu trai cháu gái tới, chia cho mỗi đứa hai miếng bí đao và hai đũa thịt: “Thôi được rồi, ông nội của mấy đứa phải dưỡng chân, chân ông nội khỏi rồi hàng năm sẽ mua thịt cho mấy đứa ăn, hiện giờ cô út cũng nghèo, đợi cô út giàu có rồi mời mấy đứa ăn thịt no căng bụng.”

Đuổi ba đứa trẻ ra ngoài, Tô Du bảo ông Tô ăn nhanh, cô đi giúp mẹ nấu cơm, chủ yếu là canh chừng mẹ, kẻo bà lại chia hết thịt cho đám cháu.

“Bố con là do anh trai cõng tới lui ạ?” Tô Du vừa thái rau vừa hỏi mẹ.

“Ừ, sáng cõng ra tối cõng vào.”

“Mẹ ăn nhanh đi, đừng nghĩ đến chuyện để dành cho người này người kia, con hầm cả buổi sáng chỉ được húp một chút canh, chạy về đây giúp mẹ nấu cơm, mẹ còn nghĩ đến chuyện để thịt cho con trai cháu trai mẹ? Mẹ muốn tức c.h.ế.t con à?” Tô Du thấy mẹ liếc mắt ra ngoài, con d.a.o trong tay cắm xuống thớt, trừng mắt nhìn bà.

“Ôi chao, con càng ngày càng nóng tính rồi đấy, mẹ có nói gì đâu, động một chút là dạy dỗ mẹ, mẹ là mẹ con chứ đâu phải cháu trai con.” Dư An Tú bất mãn, nhưng mắt bà đã thành thật hơn, cũng ngoan ngoãn ăn thịt.

“Bọn con là người trẻ, ăn hay không ăn miếng thịt này cũng không sao, sau này còn nhiều cơ hội ăn, anh trai con mà muốn ăn thịt, thương con cái, thì đừng có trốn việc, tự mình kiếm tiền mà mua. Đồ đạc bốn chị em con mang đến cũng là chắt chiu từ miệng cả nhà mà ra, để nuôi người già đau ốm, chứ không phải để nuôi trai tráng đâu.” Tô Du nhấc d.a.o lên tiếp tục thái rau.

“Dù sao bây giờ con cũng khéo ăn khéo nói, lý lẽ nhiều, mẹ không nói lại con.” Bà cụ nghe lọt tai, nhưng con gái quay lại dạy dỗ mình, trong lòng ít nhiều cũng thấy khó chịu.

Hai ông bà cụ đã ăn xong, Tô Du dọn đồ chuẩn bị đi, bà cụ tiễn cô ra cửa, cho vào giỏ mấy quả hồng, dặn dò: “Đừng mang thịt về nhà nữa, tốn kém, mẹ với bố con già rồi, ăn hay không cũng thế thôi, người nhòm ngó nhiều, con đừng để người ta chê bai.”

“Con không sợ người ta nói, con đâu có dựa vào danh tiếng mà ăn cơm.” Tô Du cũng già mồm với bà.

Dư An Tú lười để ý đến những lời nửa vời của cô, chuyển sang nói: “Con ra mảnh đất tự trồng ủa mình nhổ vài bụi lạc về luộc nước muối cho hai đứa bé ăn, còn nhớ chỗ không?”

“Nhớ, mảnh đất tự trồng đó là do con một tay cuốc, một tay rìu khai hoang mà ra, con có thể quên nhà mở cửa hướng nào, chứ không quên được mảnh đất đó ở đâu.” Tô Du đi theo con đường trong ký ức đến mảnh đất tự trồng.

“Đây là con bé Du đẩy hả? Giờ mồm mép lợi hại ghê nhỉ.” Có người đi làm đồng về, nghe tiếng nói chuyện đi tới nhưng chỉ thấy bóng người.

“Là nó đấy, nó một mình nuôi hai đứa con, nếu còn như trước đây không biết ăn nói, thì bị người ta bắt nạt c.h.ế.t mất, mồm mép lợi hại là chuyện tốt.” Dư An Tú bảo vệ con gái út, ở quê nếu ai nói ai đó mồm mép lợi hại lắm, ý là người đó nóng tính hoặc xấu tính.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện