Cô chấp nhận số phận đứng dậy, rót nước chanh tươi vào ly cho từng đứa nhóc đáng yêu.

Một cô bé buộc tóc hai sừng hỏi cô: “Cô ơi, cô cũng làm sai chuyện gì ạ?”

Lê Sơ Huyền gật đầu, thuận miệng hỏi: “Còn cháu thì sao?”

“Cháu thi được 0 điểm ạ.”

Lê Sơ Huyền kinh ngạc.

“Làm sao mà cháu thi được 0 điểm vậy?” Học bá quanh năm đứng nhất không hiểu.

“Tại sao trong đề toán lại có chữ ạ? Cháu không biết chữ thì chẳng phải được 0 điểm sao?” Cô bé trả lời với vẻ mặt vô tội và đương nhiên.

Lê Sơ Huyền vào giây phút này vô cùng lo lắng cho tương lai của nhà họ Lê.

Lê Sơ Huyền bỗng nhiên tò mò về cái bàn cuối này, cô lần lượt hỏi từng đứa lý do ngồi ở đây.

“Mẹ cháu nói cháu tám tuổi rồi mà còn tè dầm ra quần ạ.”

“Cháu đ.á.n.h nhau với bạn học ạ.”

“Ngày nào cháu cũng ngủ nướng nên đi học muộn ạ.”

Lê Sơ Huyền cảm thấy mình làm ra chuyện lớn như vậy mà chỉ phải ngồi ở đây đúng là nhờ mọi người khoan dung.

Lê Sơ Huyền đột nhiên nhớ ra một chuyện, ba mẹ của cô bé tóc hai sừng, tức là anh họ và chị dâu họ của cô, hình như đều là giáo sư của Đại học Cảng Thành.

“Ba của cháu có phải tên là Lê Duệ không?”

Cô bé tóc hai sừng gật đầu.

Lê Sơ Huyền tối sầm mặt mũi, xong rồi, hai học bá sinh ra một đứa không biết chữ.

Cô bắt đầu lo lắng con của mình và Lục Sầm sau này sẽ không như thế này chứ? Gen di truyền, rất dễ sinh ra đột biến.

Lễ tảo mộ kết thúc, mọi người lên xe về nhà.

Ngày mai phải đi làm, Lê Sơ Huyền không định về nhà cũ, cô nhờ tài xế đưa đến Bích Thủy Vân Gian.

Cô và Lục Sầm cũng đã một thời gian không gặp.

Trên đường đi, cô phân vân không biết có nên báo trước cho Lục Sầm một tiếng để tránh cảnh tượng xấu hổ lần trước không, nhưng nghĩ lại, quan hệ của họ đã bị phanh phui rồi, còn sợ gì nữa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Quả nhiên làm chuyện lén lút lâu ngày, tư duy cũng thay đổi không kịp.

Đi thang máy lên tầng cao nhất, phòng khách không có ai, chỉ có ngọn nến thơm đang cháy trên chiếc bàn tròn nhỏ.

Dải đèn trên đảo bếp tỏa ra ánh sáng ấm áp mờ ảo.

Lê Sơ Huyền đá đôi giày cao gót ra, đi chân trần vào phòng tắm.

Hơi nước ngưng tụ trên cửa kính, cơ bụng đẹp mắt nửa kín nửa hở, mang một hương vị khác biệt.

Người đàn ông một tay chống lên cửa kính, mặc cho vòi hoa sen xối lên người, dòng nước men theo đường nhân ngư đi vào nơi không thể nhìn thấy.

Lê Sơ Huyền dựa vào cửa phòng tắm, khoanh tay thưởng thức một hồi lâu.

Người đàn ông xoay người lấy khăn tắm, Lê Sơ Huyền nhìn thấy, trên cơ lưng rắn chắc của anh có một vết hằn màu đỏ rộng bằng hai ngón tay kéo dài từ vai xuống đến eo.

Trông như vết hằn để lại sau một trận đòn ác liệt bằng gậy.

Cửa kính được kéo ra, hơi nước lạnh lẽo mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng ập vào mặt.

Ánh mắt người đàn ông nhìn cô có chút u tối, anh cười như không cười nhìn cô: “Lê tổng đến để nhận thưởng sao?”

Lê Sơ Huyền nghiêng đầu cười, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Ông nội anh đ.á.n.h anh à?”

“Vết thương nhỏ thôi.” Vừa lau bọt nước trên người, anh vừa lướt qua cô đi vào phòng thay đồ lấy một bộ áo choàng tắm lụa màu xám bạc.

Lê Sơ Huyền đi theo anh, “Vết thương nhỏ mà anh còn cố ý mặc áo ngủ à?”

Người đàn ông vừa chỉnh lại thắt lưng, quay người đi về phía cô. Anh giữ lấy cằm cô, đặt lên môi một nụ hôn mang tính khiêu khích: “Chỉ cần Lê tổng muốn, tôi không mặc cũng chẳng sao.”

“Anh đừng nói cứ như tôi là kẻ háo sắc vậy.”

Lục Sầm chỉ cười, nhưng ánh mắt anh dường như đang hỏi ngược lại: Chẳng phải sự thật là vậy sao?

Ngoài phòng khách, Lục Sầm chọn một chai vang từ quầy rượu. “Không ngờ em lại đến, nên chưa kịp khui rượu. Chai này mới ủ 20 năm, em có muốn thử không?”

Lê Sơ Huyền ngồi xuống chiếc bàn bar bên cửa sổ, khoanh tay nhìn anh: “Vết thương của anh cho phép uống rượu à?”

“Chút rượu không thành vấn đề.” Anh khui chai rượu, động tác tao nhã. “Chủ yếu là để chúc mừng Lê tổng thành công đoạt được dự án Lam Hải Loan.”

Lê Sơ Huyền mỉm cười, nụ cười sắc bén: “Anh đang chúc mừng tôi, hay là chúc mừng Yada Capital của anh vừa câu được một con cá lớn?”

Ánh mắt họ chạm nhau, không ai nhượng bộ ai. Lê Sơ Huyền nói tiếp, giọng đầy ẩn ý: “Tính đi tính lại, ván cờ này Lục tổng không hề thua lỗ. Tôi nói đúng chứ?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện