“Cháu biết ông không thích người họ Lục, nhưng Lục Sầm… anh ấy rất tốt. Ngoài việc hơi lạnh lùng một chút, hơi thù dai một chút, lại còn hay dùng thủ đoạn, thì những mặt khác đều khá ổn, có cơ hội gặp ông sẽ biết thôi.”
“Anh ấy từ nhỏ đến lớn chưa từng nhận được tình yêu thương, nên cách yêu người khác có lẽ cũng không giống bình thường, nhưng ở chung thì cũng được ạ.”
Lê Sơ Huyền ngừng lại một chút, nói như vậy thì Lục Sầm đúng là chẳng có gì tốt đẹp cả.
Cô vội vàng gỡ gạc cho anh một bàn, “Anh ấy có tiền, lại còn đẹp trai.”
Cô càng lúc càng giống một kẻ lụy tình.
“Ai, nếu ông còn sống chắc sẽ đ.á.n.h cháu một trận mất. Cháu thật sự quá không nghe lời, rõ ràng biết ông không thích người họ Lục mà vẫn cứ một hai đòi ở bên anh ấy. Ngoài kia có biết bao người tốt, tại sao lại chỉ phải lòng anh ấy chứ?”
“Thật ra ông nội à, cháu cũng không biết tại sao nữa.”
“Ông nội của cháu sẽ không bao giờ đ.á.n.h cháu đâu. Từ nhỏ đến lớn ông chưa từng đ.á.n.h cháu, ngay cả một lời nói nặng cũng chưa từng nói với cháu.”
Lê Sơ Huyền ngẩng đầu, nhìn về phía có tiếng nói, cô mếu máo: “Bà nội.”
Mưa đã tạnh tự lúc nào, những tia nắng li ti chiếu xuống vũng nước mưa trên phiến đá xanh.
Bà nội dùng khăn giấy lau vết nước trên đất rồi ngồi xuống bên cạnh Lê Sơ Huyền.
Bà cầm lấy cái đùi gà trước bia mộ c.ắ.n một miếng, “Ông nội cháu thương cháu như vậy, sao nỡ giận cháu được?”
“Tuy chúng ta thật sự không thích nhà họ Lục, ông già nhà họ Lục kia trước đây toàn làm chuyện thất đức, thượng bất chính hạ tắc loạn. Nhưng chúng ta tin vào mắt nhìn của cháu. Từ nhỏ cháu đã tự lập và tỉnh táo, người cháu thích chắc chắn có điểm hơn người. Trước đây bà mắng cậu ấy là vì không hiểu rõ, cũng chưa từng thật sự tiếp xúc, bà xin lỗi cháu, được không?”
Lê Sơ Huyền lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà nội tiện tay ném xương đùi gà trước bia mộ ông nội, rồi thuận tay cầm lấy ly Coca.
“Ba cháu cũng nói với bà rồi, Lục Sầm cũng không tệ, chúng ta trước đây mang thành kiến nhìn người quả thật không đúng. Nếu ông nội cháu còn sống, ông cũng sẽ ủng hộ cháu như bà thôi.”
“Bà nội, tuy cháu rất cảm động, nhưng bà cũng không thể ăn vụng gà rán và uống Coca lạnh được.”
Bà nội đặt ly Coca xuống, lại cầm một cái cánh gà, “Đời người ngắn ngủi lắm, chớp mắt một cái đã qua nửa đời người. Bà đương nhiên không muốn mấy chục năm ngắn ngủi này của cháu phải buồn khổ vì không có được thứ mình muốn. Sống trên đời, vui vẻ là quan trọng nhất.”
“Giống như ông nội cháu lúc sinh thời lén ăn gà rán uống Coca, bị các cháu ngăn cản nói là không lành mạnh, bác sĩ không cho phép. Giờ ông ấy nằm đây, cháu mang gà rán Coca đến cúng thì có ích gì chứ? Ông ấy có ăn được đâu. Cho nên là, nhân lúc bà vẫn còn ăn được, cứ để bà ăn thêm vài miếng, đừng để đến lúc bà nằm đây,” bà nội chỉ vào mảnh đất trống bên cạnh dành cho mình, “Cháu lại mang đến cúng thì bà cũng không ăn được nữa đâu.”
Lê Sơ Huyền: “…”
“Chuyện này cứ cho qua đi, cháu cũng đừng lo lắng suy nghĩ của mọi người. Dĩ nhiên, rất nhiều người trong tập đoàn đã từng chịu thiệt trong tay nhà họ Lục, bất mãn chắc chắn là có. Nhưng dạo này tập đoàn Lục Thị xảy ra nhiều chuyện như vậy, mọi người vui vẻ hóng chuyện nên tâm lý cũng cân bằng hơn nhiều, cũng không có gì để nói nữa.”
“Dù sao thì thấy ông già nhà họ Lục giờ ra nông nỗi đó bà rất vui. Ông ta chắc chắn cũng không thích cháu, nhưng đứa cháu cưng của ông ta lại thích cháu, ông ta không tức c.h.ế.t mới lạ, nghĩ đến là bà lại thấy vui.”
Nói xong, bà nội đứng dậy bỏ đi, đi được hai bước lại quay đầu lại nói với cô: “Cháu dọn dẹp mấy cái xương dưới đất đi nhé, đừng để ba mẹ cháu biết bà ăn vụng đấy.”
Lê Sơ Huyền dọn dẹp xương gà, dùng khăn giấy lau sạch vết dầu mỡ trên bia mộ, thu ô lại, nhìn trời đã trong xanh. Giờ khắc này, mọi cảm xúc khó tả đều tan biến, “Cháu cũng yêu ông, ông nội.”
Sau nghi lễ tảo mộ long trọng là tiệc liên hoan của gia tộc.
Nghi lễ kéo dài từ sáng đến chiều, buổi trưa mọi người chỉ ăn tạm chút trái cây điểm tâm, bận rộn cả ngày ai cũng đói.
Ba giờ chiều vừa kết thúc, mọi người liền được sắp xếp ăn cơm.
Lê Sơ Huyền tự giác đi đến bàn cuối cùng, trên bàn ngoài cô ra thì toàn là trẻ con.
“Anh ấy từ nhỏ đến lớn chưa từng nhận được tình yêu thương, nên cách yêu người khác có lẽ cũng không giống bình thường, nhưng ở chung thì cũng được ạ.”
Lê Sơ Huyền ngừng lại một chút, nói như vậy thì Lục Sầm đúng là chẳng có gì tốt đẹp cả.
Cô vội vàng gỡ gạc cho anh một bàn, “Anh ấy có tiền, lại còn đẹp trai.”
Cô càng lúc càng giống một kẻ lụy tình.
“Ai, nếu ông còn sống chắc sẽ đ.á.n.h cháu một trận mất. Cháu thật sự quá không nghe lời, rõ ràng biết ông không thích người họ Lục mà vẫn cứ một hai đòi ở bên anh ấy. Ngoài kia có biết bao người tốt, tại sao lại chỉ phải lòng anh ấy chứ?”
“Thật ra ông nội à, cháu cũng không biết tại sao nữa.”
“Ông nội của cháu sẽ không bao giờ đ.á.n.h cháu đâu. Từ nhỏ đến lớn ông chưa từng đ.á.n.h cháu, ngay cả một lời nói nặng cũng chưa từng nói với cháu.”
Lê Sơ Huyền ngẩng đầu, nhìn về phía có tiếng nói, cô mếu máo: “Bà nội.”
Mưa đã tạnh tự lúc nào, những tia nắng li ti chiếu xuống vũng nước mưa trên phiến đá xanh.
Bà nội dùng khăn giấy lau vết nước trên đất rồi ngồi xuống bên cạnh Lê Sơ Huyền.
Bà cầm lấy cái đùi gà trước bia mộ c.ắ.n một miếng, “Ông nội cháu thương cháu như vậy, sao nỡ giận cháu được?”
“Tuy chúng ta thật sự không thích nhà họ Lục, ông già nhà họ Lục kia trước đây toàn làm chuyện thất đức, thượng bất chính hạ tắc loạn. Nhưng chúng ta tin vào mắt nhìn của cháu. Từ nhỏ cháu đã tự lập và tỉnh táo, người cháu thích chắc chắn có điểm hơn người. Trước đây bà mắng cậu ấy là vì không hiểu rõ, cũng chưa từng thật sự tiếp xúc, bà xin lỗi cháu, được không?”
Lê Sơ Huyền lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà nội tiện tay ném xương đùi gà trước bia mộ ông nội, rồi thuận tay cầm lấy ly Coca.
“Ba cháu cũng nói với bà rồi, Lục Sầm cũng không tệ, chúng ta trước đây mang thành kiến nhìn người quả thật không đúng. Nếu ông nội cháu còn sống, ông cũng sẽ ủng hộ cháu như bà thôi.”
“Bà nội, tuy cháu rất cảm động, nhưng bà cũng không thể ăn vụng gà rán và uống Coca lạnh được.”
Bà nội đặt ly Coca xuống, lại cầm một cái cánh gà, “Đời người ngắn ngủi lắm, chớp mắt một cái đã qua nửa đời người. Bà đương nhiên không muốn mấy chục năm ngắn ngủi này của cháu phải buồn khổ vì không có được thứ mình muốn. Sống trên đời, vui vẻ là quan trọng nhất.”
“Giống như ông nội cháu lúc sinh thời lén ăn gà rán uống Coca, bị các cháu ngăn cản nói là không lành mạnh, bác sĩ không cho phép. Giờ ông ấy nằm đây, cháu mang gà rán Coca đến cúng thì có ích gì chứ? Ông ấy có ăn được đâu. Cho nên là, nhân lúc bà vẫn còn ăn được, cứ để bà ăn thêm vài miếng, đừng để đến lúc bà nằm đây,” bà nội chỉ vào mảnh đất trống bên cạnh dành cho mình, “Cháu lại mang đến cúng thì bà cũng không ăn được nữa đâu.”
Lê Sơ Huyền: “…”
“Chuyện này cứ cho qua đi, cháu cũng đừng lo lắng suy nghĩ của mọi người. Dĩ nhiên, rất nhiều người trong tập đoàn đã từng chịu thiệt trong tay nhà họ Lục, bất mãn chắc chắn là có. Nhưng dạo này tập đoàn Lục Thị xảy ra nhiều chuyện như vậy, mọi người vui vẻ hóng chuyện nên tâm lý cũng cân bằng hơn nhiều, cũng không có gì để nói nữa.”
“Dù sao thì thấy ông già nhà họ Lục giờ ra nông nỗi đó bà rất vui. Ông ta chắc chắn cũng không thích cháu, nhưng đứa cháu cưng của ông ta lại thích cháu, ông ta không tức c.h.ế.t mới lạ, nghĩ đến là bà lại thấy vui.”
Nói xong, bà nội đứng dậy bỏ đi, đi được hai bước lại quay đầu lại nói với cô: “Cháu dọn dẹp mấy cái xương dưới đất đi nhé, đừng để ba mẹ cháu biết bà ăn vụng đấy.”
Lê Sơ Huyền dọn dẹp xương gà, dùng khăn giấy lau sạch vết dầu mỡ trên bia mộ, thu ô lại, nhìn trời đã trong xanh. Giờ khắc này, mọi cảm xúc khó tả đều tan biến, “Cháu cũng yêu ông, ông nội.”
Sau nghi lễ tảo mộ long trọng là tiệc liên hoan của gia tộc.
Nghi lễ kéo dài từ sáng đến chiều, buổi trưa mọi người chỉ ăn tạm chút trái cây điểm tâm, bận rộn cả ngày ai cũng đói.
Ba giờ chiều vừa kết thúc, mọi người liền được sắp xếp ăn cơm.
Lê Sơ Huyền tự giác đi đến bàn cuối cùng, trên bàn ngoài cô ra thì toàn là trẻ con.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









