Lục Sầm nhìn những lời Lê Sơ Huyền gửi tới, nhếch môi cười. Chi tiết hợp tác đã bàn xong, hai người đều đang nói chuyện phiếm.
Đối tác thấy Lục Sầm nhìn điện thoại cười, tưởng có chuyện gì vui, cũng cười theo: “Lục tổng gặp chuyện gì vui à?”
Ý cười trong mắt anh thoáng qua rồi tắt, anh trở lại vẻ mặt thờ ơ lúc nãy: “Chú mèo nhỏ nuôi trong nhà làm sai chuyện, lo bị phạt, nên giờ đang hoảng sợ công kích cả gối ôm trong nhà.”
Đối tác phụ họa: “Động vật nhỏ thật đáng yêu.”
Lộ Xuyên thu dọn xong tài liệu hợp đồng, Lục Sầm rời đi trước. Đối tác đi nhanh vài bước, giữ Lộ Xuyên đang định đi lại, “Trợ lý Lộ, tôi chưa nghe nói Lục tổng nuôi mèo trong nhà, tôi có nên mua chút gì đó như cần câu mèo, đồ chơi cho mèo tặng Lục tổng không?”
Lộ Xuyên mỉm cười, “Không cần đâu Trần tổng, chú mèo nhỏ nhà Lục tổng khá đỏng đảnh, chỉ chơi những thứ Lục tổng mua thôi.”
Đối tác có vẻ mặt khó hiểu, nhỏ giọng nói: “Không hổ là Lục tổng, nuôi mèo cũng không giống người thường.”
Lộ Xuyên chỉ cười không nói.
Lê Sơ Huyền đúng giờ tan làm về nhà cũ.
Có lẽ vì sắp có kết quả, tâm trạng thấp thỏm mấy ngày nay trở nên vô cùng bình tĩnh.
Trên đường, cô nhận được tin nhắn của Lê Hi.
【Lê Hi: Chị đề nghị em đừng về, trốn đi.】
Lê Sơ Huyền: “…”
Trái tim cô, vốn vừa mới tạm lắng, giờ lại bắt đầu đập lên điên cuồng.
Sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng đâu, phải không? Cô tự trấn an mình.
Nhưng đã quá muộn, chiếc Lexus sang trọng đã rẽ vào con đường mòn dẫn lên núi.
Hoàng hôn buông xuống đẹp như một bức tranh. Biệt thự cổ của nhà họ Lê nằm trên sườn núi, hướng thẳng ra biển. Từ đây, có thể ngắm nhìn ánh mặt trời cuối ngày tan dần trên mặt nước, nhuộm cả đại dương thành một màu hổ phách lấp lánh.
Một khung cảnh đẹp đến nao lòng, nhưng Lê Sơ Huyền lại không còn tâm trạng thưởng thức. Lúc bước xuống xe, chân cô khựng lại. Lần đầu tiên, cô cảm thấy sợ hãi khi về nhà.
Cô tần ngần mãi trước cửa, một nửa muốn quay đầu bỏ chạy, một nửa lại không cho phép mình làm thế.
Bên trong sảnh lớn, đèn chùm sáng choang, và tất cả mọi người đều đã ngồi vào vị trí. Từ các bậc trưởng bối đến những người anh em họ hàng, không thiếu một ai.
Lê Sơ Huyền hít một hơi thật sâu, cố gắng quan sát sắc mặt của mọi người trong lúc đi chào hỏi từng người một. Đáp lại cô chỉ là một sự im lặng nặng nề. Không một ai lên tiếng, bầu không khí tĩnh lặng một cách đáng sợ, như báo hiệu một cơn giông sắp ập đến.
Lê Hi đứng sau lưng bà nội, ánh mắt trách móc: Bảo em chạy mà em lại không chạy, thật không có tiền đồ.
Lê Sơ Huyền không có tiền đồ: Căn bản là không dám chạy.
Một lúc lâu sau, vẫn là Lê Mãnh lên tiếng trước, giọng uy nghiêm và lạnh lùng: “Lên thư phòng với ba.”
Lê Sơ Huyền lủi thủi đi theo sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những người trẻ tuổi nhìn Lê Sơ Huyền với ánh mắt đầy đồng cảm và bất lực. Ánh mắt tiễn đưa như đưa tang đó khiến Lê Sơ Huyền toát cả mồ hôi lạnh.
Lê Mãnh lên lầu, Trang Thư Tình đứng dậy nói: “Ông xã, có chuyện gì từ từ nói.”
Lê Mãnh không trả lời.
Cửa thư phòng bị đóng lại, Lê Sơ Huyền tự giác ngồi trước bàn trà. Chủ tịch Lê pha trà.
Ông lấy ra một gói khoai tây chiên vị cà chua từ trong ngăn tủ.
Lê Sơ Huyền im lặng nhận lấy, xé gói ra. Nước sôi được rót vào ấm trà, lá trà chìm nổi trong nước sôi.
Nhấc ấm trà rót vào tách, chủ tịch Lê thản nhiên hỏi: “Ở bên nhau bao lâu rồi?”
Lê Sơ Huyền: “Bốn năm ạ.”
Chiếc tách trà rơi xuống bàn trà “rầm” một tiếng rồi rơi xuống đất, phát ra một âm thanh vang dội.
Ngoài cửa, bà nội gõ cửa: “A Mãnh, có chuyện gì từ từ nói, con đừng động thủ.”
Chủ tịch Lê với vạch đen đầy đầu bất đắc dĩ kéo cửa ra, “Mẹ.”
Ngoài cửa một vòng người đang đưgs.
Lê Mãnh bất đắc dĩ: “Mẹ, hay là mẹ vào hỏi đi, mẹ vào dạy dỗ con bé đi.”
Bà nội: “Mẹ không có ý đó. Con đừng có ném tách trà, lỡ làm A Nguyệt bị thương thì sao?”
Chủ tịch Lê vô tình làm rơi tách trà: “…”
Ông đóng sầm cửa lại.
Lê Sơ Huyền c.ắ.n miếng khoai tây chiên, không nhịn được cười.
Lê Mãnh hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái, “Còn cười? Sao con còn dám cười?”
Lê Sơ Huyền thu lại nụ cười.
“Nếu không bị tung ảnh ra, con còn định giấu bao lâu nữa?”
Lê Sơ Huyền không nói gì.
Lê Mãnh: “Định giấu cả đời phải không?”
“Từ nhỏ ba đã dạy con như vậy sao? Dám làm không dám nhận sao?”
“Ba, con chỉ là… sợ mọi người thất vọng.”
—— Bởi vì sự kỳ vọng mà mọi người đặt lên vai con quá lớn, và con đã luôn phải lớn lên cùng với gánh nặng đó. Từ trước đến nay, con luôn cố gắng làm mọi thứ thật tốt, cũng chỉ vì không muốn ai phải thất vọng về mình. Nhưng lần này, con đã gặp được một người thật sự rất tốt. Con thích anh ấy, nhưng con lại sợ… sợ mọi người sẽ không thích anh ấy
Đối tác thấy Lục Sầm nhìn điện thoại cười, tưởng có chuyện gì vui, cũng cười theo: “Lục tổng gặp chuyện gì vui à?”
Ý cười trong mắt anh thoáng qua rồi tắt, anh trở lại vẻ mặt thờ ơ lúc nãy: “Chú mèo nhỏ nuôi trong nhà làm sai chuyện, lo bị phạt, nên giờ đang hoảng sợ công kích cả gối ôm trong nhà.”
Đối tác phụ họa: “Động vật nhỏ thật đáng yêu.”
Lộ Xuyên thu dọn xong tài liệu hợp đồng, Lục Sầm rời đi trước. Đối tác đi nhanh vài bước, giữ Lộ Xuyên đang định đi lại, “Trợ lý Lộ, tôi chưa nghe nói Lục tổng nuôi mèo trong nhà, tôi có nên mua chút gì đó như cần câu mèo, đồ chơi cho mèo tặng Lục tổng không?”
Lộ Xuyên mỉm cười, “Không cần đâu Trần tổng, chú mèo nhỏ nhà Lục tổng khá đỏng đảnh, chỉ chơi những thứ Lục tổng mua thôi.”
Đối tác có vẻ mặt khó hiểu, nhỏ giọng nói: “Không hổ là Lục tổng, nuôi mèo cũng không giống người thường.”
Lộ Xuyên chỉ cười không nói.
Lê Sơ Huyền đúng giờ tan làm về nhà cũ.
Có lẽ vì sắp có kết quả, tâm trạng thấp thỏm mấy ngày nay trở nên vô cùng bình tĩnh.
Trên đường, cô nhận được tin nhắn của Lê Hi.
【Lê Hi: Chị đề nghị em đừng về, trốn đi.】
Lê Sơ Huyền: “…”
Trái tim cô, vốn vừa mới tạm lắng, giờ lại bắt đầu đập lên điên cuồng.
Sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng đâu, phải không? Cô tự trấn an mình.
Nhưng đã quá muộn, chiếc Lexus sang trọng đã rẽ vào con đường mòn dẫn lên núi.
Hoàng hôn buông xuống đẹp như một bức tranh. Biệt thự cổ của nhà họ Lê nằm trên sườn núi, hướng thẳng ra biển. Từ đây, có thể ngắm nhìn ánh mặt trời cuối ngày tan dần trên mặt nước, nhuộm cả đại dương thành một màu hổ phách lấp lánh.
Một khung cảnh đẹp đến nao lòng, nhưng Lê Sơ Huyền lại không còn tâm trạng thưởng thức. Lúc bước xuống xe, chân cô khựng lại. Lần đầu tiên, cô cảm thấy sợ hãi khi về nhà.
Cô tần ngần mãi trước cửa, một nửa muốn quay đầu bỏ chạy, một nửa lại không cho phép mình làm thế.
Bên trong sảnh lớn, đèn chùm sáng choang, và tất cả mọi người đều đã ngồi vào vị trí. Từ các bậc trưởng bối đến những người anh em họ hàng, không thiếu một ai.
Lê Sơ Huyền hít một hơi thật sâu, cố gắng quan sát sắc mặt của mọi người trong lúc đi chào hỏi từng người một. Đáp lại cô chỉ là một sự im lặng nặng nề. Không một ai lên tiếng, bầu không khí tĩnh lặng một cách đáng sợ, như báo hiệu một cơn giông sắp ập đến.
Lê Hi đứng sau lưng bà nội, ánh mắt trách móc: Bảo em chạy mà em lại không chạy, thật không có tiền đồ.
Lê Sơ Huyền không có tiền đồ: Căn bản là không dám chạy.
Một lúc lâu sau, vẫn là Lê Mãnh lên tiếng trước, giọng uy nghiêm và lạnh lùng: “Lên thư phòng với ba.”
Lê Sơ Huyền lủi thủi đi theo sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những người trẻ tuổi nhìn Lê Sơ Huyền với ánh mắt đầy đồng cảm và bất lực. Ánh mắt tiễn đưa như đưa tang đó khiến Lê Sơ Huyền toát cả mồ hôi lạnh.
Lê Mãnh lên lầu, Trang Thư Tình đứng dậy nói: “Ông xã, có chuyện gì từ từ nói.”
Lê Mãnh không trả lời.
Cửa thư phòng bị đóng lại, Lê Sơ Huyền tự giác ngồi trước bàn trà. Chủ tịch Lê pha trà.
Ông lấy ra một gói khoai tây chiên vị cà chua từ trong ngăn tủ.
Lê Sơ Huyền im lặng nhận lấy, xé gói ra. Nước sôi được rót vào ấm trà, lá trà chìm nổi trong nước sôi.
Nhấc ấm trà rót vào tách, chủ tịch Lê thản nhiên hỏi: “Ở bên nhau bao lâu rồi?”
Lê Sơ Huyền: “Bốn năm ạ.”
Chiếc tách trà rơi xuống bàn trà “rầm” một tiếng rồi rơi xuống đất, phát ra một âm thanh vang dội.
Ngoài cửa, bà nội gõ cửa: “A Mãnh, có chuyện gì từ từ nói, con đừng động thủ.”
Chủ tịch Lê với vạch đen đầy đầu bất đắc dĩ kéo cửa ra, “Mẹ.”
Ngoài cửa một vòng người đang đưgs.
Lê Mãnh bất đắc dĩ: “Mẹ, hay là mẹ vào hỏi đi, mẹ vào dạy dỗ con bé đi.”
Bà nội: “Mẹ không có ý đó. Con đừng có ném tách trà, lỡ làm A Nguyệt bị thương thì sao?”
Chủ tịch Lê vô tình làm rơi tách trà: “…”
Ông đóng sầm cửa lại.
Lê Sơ Huyền c.ắ.n miếng khoai tây chiên, không nhịn được cười.
Lê Mãnh hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái, “Còn cười? Sao con còn dám cười?”
Lê Sơ Huyền thu lại nụ cười.
“Nếu không bị tung ảnh ra, con còn định giấu bao lâu nữa?”
Lê Sơ Huyền không nói gì.
Lê Mãnh: “Định giấu cả đời phải không?”
“Từ nhỏ ba đã dạy con như vậy sao? Dám làm không dám nhận sao?”
“Ba, con chỉ là… sợ mọi người thất vọng.”
—— Bởi vì sự kỳ vọng mà mọi người đặt lên vai con quá lớn, và con đã luôn phải lớn lên cùng với gánh nặng đó. Từ trước đến nay, con luôn cố gắng làm mọi thứ thật tốt, cũng chỉ vì không muốn ai phải thất vọng về mình. Nhưng lần này, con đã gặp được một người thật sự rất tốt. Con thích anh ấy, nhưng con lại sợ… sợ mọi người sẽ không thích anh ấy
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









