【Lê Sơ Huyền: Nói thật đi, có phải anh đã cài gián điệp bên cạnh tôi không?】
【Lục Sầm: Không mở tiệc mừng công thì Lê tổng còn là Lê tổng sao?】
Thật đáng ghét, có một người hiểu rõ mình như vậy, thật sự là không còn chút riêng tư nào.
【Lục Sầm: Sáng mai em hãy về, buổi tối về không an toàn.】
Lê Sơ Huyền cũng biết là không an toàn. Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, độ nóng trên mạng vẫn không hạ xuống được. Người tung ảnh chắc chắn là nhắm vào họ. Chuyện này Lục Sầm đang điều tra, không nói cho cô biết chắc là vì chưa có kết quả. Gần đây quả thật không yên ổn.
Bốn vệ sĩ mà chủ tịch Lê sắp xếp cho cô hôm nay cũng đã đến Thâm Thành, hiện đang đứng gác ngoài cửa phòng cô.
Tiệc mừng công kéo dài đến gần 11 giờ đêm. Bên cạnh là khách sạn mà tổ dự án ở, mọi người đều dìu nhau trở về.
Tối qua Lê Sơ Huyền đã ở lại trên du thuyền của Lục Sầm, tối nay không về nên cũng ở khách sạn này. Nghê Tâm đã đặt cho cô một phòng suite hạng thương gia. Vệ sĩ vào phòng kiểm tra xong mới để cô vào ở.
Cô giải quyết nốt vài email công việc, rồi để mặc cơ thể mình lún sâu vào chiếc giường lớn êm ái.
Hai ngày qua, guồng quay của các sự kiện khiến cô không có lấy một giây phút để thở. Chỉ đến bây giờ, trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, những suy nghĩ miên man mới bắt đầu trỗi dậy.
Sự im lặng từ nhà họ Lê hôm nay giống như khoảng lặng trước cơn bão. Một cảm giác bất an và trống rỗng xâm chiếm lấy cô, tựa như có một lưỡi d.a.o vô hình đang treo lơ lửng trên đầu.
Giá như giờ này đang ở cùng Lục Sầm, cô nghĩ. Cứ để anh hành hạ đến kiệt sức, có lẽ sẽ chẳng còn hơi sức đâu mà lo lắng vẩn vơ.
Cô bất giác mỉm cười. Không biết tên khốn đó bây giờ có còn mặc vừa bộ đồng phục học sinh không? Mà hình như hồi đó anh đã có cơ bụng rồi thì phải. Đúng là yêu nghiệt từ nhỏ.
Ký ức về chai nước khoáng đổ ập lên người anh chợt ùa về. Làn áo sơ mi trắng mỏng dính vào cơ thể, để lộ những đường nét săn chắc đầy mê hoặc. Tiếc là lúc đó cô đã không đủ can đảm để chạm vào.
“Đương sự” là cô đây thật sự rất hối hận. Nếu có thể quay ngược thời gian, cô nhất định sẽ sờ thử một cái, để bây giờ có thể hồi tưởng lại cảm giác đó. Nhưng chắc chắn anh sẽ lườm cô rồi mắng cô là “đ* h** s*c”.
Thôi, tiếc nuối cũng chẳng để làm gì.
Dù sao thì, chẳng phải cô vừa có được một cơ hội “trả thù” tốt hơn sao? Xé đồng phục, hẳn là sẽ thú vị hơn xé sơ mi công sở nhiều. Bắt anh quỳ xuống rồi xé thì sao nhỉ? Hình như… rất k*ch th*ch.
Ý nghĩ vừa lóe lên, cơn buồn ngủ của Lê Sơ Huyền cũng bay đi đâu mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô cứ thế trằn trọc đến hai giờ sáng, mới dần chìm vào một giấc ngủ không sâu.
Trong mơ, thiếu niên Lục Sầm cứ mãi hỏi cô: “Muốn sờ không?”
Chiếc áo sơ mi ướt nước trong suốt, cơ bụng quá mức mê người. Ngay khoảnh khắc cô đưa tay ra sờ, thiếu niên lùi lại một bước, còn mắng cô một câu “đ* h** s*c”.
Lê Sơ Huyền: “…”
Cô muốn hỏi, chưa sờ được mà còn bị mắng là sao vậy? Sáu giờ sáng, Lê Sơ Huyền nhìn quầng thâm mắt trong gương, gửi một tin nhắn cho Lục Sầm.
【Lê Sơ Huyền: Anh thật đáng ghét.】
Sáng sớm cô về tập đoàn họp thường kỳ. Gặp mấy đối tác. Đến trưa ra ngoài ăn cơm, nhà họ Lê cuối cùng cũng có động tĩnh.
【Lê Mãnh: Tối nay con về ăn cơm.】
Đến rồi, lưỡi d.a.o treo trên đầu cuối cùng cũng sắp rơi xuống.
Lê Sơ Huyền bảo Nghê Tâm dời hết lịch trình buổi tối của cô. Hôm nay cô phải đúng giờ về nhà cũ họ Lê để chịu c.h.ế.t.
Cả buổi chiều cô sống trong lo sợ, chủ yếu là vì không có công việc quan trọng nào để cô tập trung vào, toàn là những cuộc họp thường kỳ. Cô chỉ có thể ngồi nghe người phụ trách lải nhải, một lòng hai dạ.
Giờ trà chiều, Lê Sơ Huyền vừa ăn bánh kem việt quất vừa gửi tin nhắn cho Lục Sầm.
【Lê Sơ Huyền: Câu nói hồng nhan họa thủy từ xưa đến nay quả không sai.】
Một câu nói không đầu không cuối, nhưng Lục Sầm ở đầu dây bên kia lại hiểu được.
【Lục Sầm: Lê tổng mê đắm sắc đẹp, bây giờ lại quay ra oán trách sắc đẹp. Đặt ở thời xưa, em đúng là có tố chất làm vua.】
Lê Sơ Huyền cứ cảm thấy câu này nghe có gì đó không đúng.
【Lê Sơ Huyền: Thật ra nói đi cũng phải nói lại, Lục tổng mê đắm sắc đẹp tổn thất còn nhiều hơn. Vốn dĩ đã tài năng của anh đã không bằng tôi, lại còn bị sắc đẹp làm cho lú lẫn. Giá cổ phiếu của tập đoàn một đường đi xuống, lô đất cũng không giành được. Thật đáng đồng cảm!】
【Lục Sầm: Không mở tiệc mừng công thì Lê tổng còn là Lê tổng sao?】
Thật đáng ghét, có một người hiểu rõ mình như vậy, thật sự là không còn chút riêng tư nào.
【Lục Sầm: Sáng mai em hãy về, buổi tối về không an toàn.】
Lê Sơ Huyền cũng biết là không an toàn. Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, độ nóng trên mạng vẫn không hạ xuống được. Người tung ảnh chắc chắn là nhắm vào họ. Chuyện này Lục Sầm đang điều tra, không nói cho cô biết chắc là vì chưa có kết quả. Gần đây quả thật không yên ổn.
Bốn vệ sĩ mà chủ tịch Lê sắp xếp cho cô hôm nay cũng đã đến Thâm Thành, hiện đang đứng gác ngoài cửa phòng cô.
Tiệc mừng công kéo dài đến gần 11 giờ đêm. Bên cạnh là khách sạn mà tổ dự án ở, mọi người đều dìu nhau trở về.
Tối qua Lê Sơ Huyền đã ở lại trên du thuyền của Lục Sầm, tối nay không về nên cũng ở khách sạn này. Nghê Tâm đã đặt cho cô một phòng suite hạng thương gia. Vệ sĩ vào phòng kiểm tra xong mới để cô vào ở.
Cô giải quyết nốt vài email công việc, rồi để mặc cơ thể mình lún sâu vào chiếc giường lớn êm ái.
Hai ngày qua, guồng quay của các sự kiện khiến cô không có lấy một giây phút để thở. Chỉ đến bây giờ, trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, những suy nghĩ miên man mới bắt đầu trỗi dậy.
Sự im lặng từ nhà họ Lê hôm nay giống như khoảng lặng trước cơn bão. Một cảm giác bất an và trống rỗng xâm chiếm lấy cô, tựa như có một lưỡi d.a.o vô hình đang treo lơ lửng trên đầu.
Giá như giờ này đang ở cùng Lục Sầm, cô nghĩ. Cứ để anh hành hạ đến kiệt sức, có lẽ sẽ chẳng còn hơi sức đâu mà lo lắng vẩn vơ.
Cô bất giác mỉm cười. Không biết tên khốn đó bây giờ có còn mặc vừa bộ đồng phục học sinh không? Mà hình như hồi đó anh đã có cơ bụng rồi thì phải. Đúng là yêu nghiệt từ nhỏ.
Ký ức về chai nước khoáng đổ ập lên người anh chợt ùa về. Làn áo sơ mi trắng mỏng dính vào cơ thể, để lộ những đường nét săn chắc đầy mê hoặc. Tiếc là lúc đó cô đã không đủ can đảm để chạm vào.
“Đương sự” là cô đây thật sự rất hối hận. Nếu có thể quay ngược thời gian, cô nhất định sẽ sờ thử một cái, để bây giờ có thể hồi tưởng lại cảm giác đó. Nhưng chắc chắn anh sẽ lườm cô rồi mắng cô là “đ* h** s*c”.
Thôi, tiếc nuối cũng chẳng để làm gì.
Dù sao thì, chẳng phải cô vừa có được một cơ hội “trả thù” tốt hơn sao? Xé đồng phục, hẳn là sẽ thú vị hơn xé sơ mi công sở nhiều. Bắt anh quỳ xuống rồi xé thì sao nhỉ? Hình như… rất k*ch th*ch.
Ý nghĩ vừa lóe lên, cơn buồn ngủ của Lê Sơ Huyền cũng bay đi đâu mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô cứ thế trằn trọc đến hai giờ sáng, mới dần chìm vào một giấc ngủ không sâu.
Trong mơ, thiếu niên Lục Sầm cứ mãi hỏi cô: “Muốn sờ không?”
Chiếc áo sơ mi ướt nước trong suốt, cơ bụng quá mức mê người. Ngay khoảnh khắc cô đưa tay ra sờ, thiếu niên lùi lại một bước, còn mắng cô một câu “đ* h** s*c”.
Lê Sơ Huyền: “…”
Cô muốn hỏi, chưa sờ được mà còn bị mắng là sao vậy? Sáu giờ sáng, Lê Sơ Huyền nhìn quầng thâm mắt trong gương, gửi một tin nhắn cho Lục Sầm.
【Lê Sơ Huyền: Anh thật đáng ghét.】
Sáng sớm cô về tập đoàn họp thường kỳ. Gặp mấy đối tác. Đến trưa ra ngoài ăn cơm, nhà họ Lê cuối cùng cũng có động tĩnh.
【Lê Mãnh: Tối nay con về ăn cơm.】
Đến rồi, lưỡi d.a.o treo trên đầu cuối cùng cũng sắp rơi xuống.
Lê Sơ Huyền bảo Nghê Tâm dời hết lịch trình buổi tối của cô. Hôm nay cô phải đúng giờ về nhà cũ họ Lê để chịu c.h.ế.t.
Cả buổi chiều cô sống trong lo sợ, chủ yếu là vì không có công việc quan trọng nào để cô tập trung vào, toàn là những cuộc họp thường kỳ. Cô chỉ có thể ngồi nghe người phụ trách lải nhải, một lòng hai dạ.
Giờ trà chiều, Lê Sơ Huyền vừa ăn bánh kem việt quất vừa gửi tin nhắn cho Lục Sầm.
【Lê Sơ Huyền: Câu nói hồng nhan họa thủy từ xưa đến nay quả không sai.】
Một câu nói không đầu không cuối, nhưng Lục Sầm ở đầu dây bên kia lại hiểu được.
【Lục Sầm: Lê tổng mê đắm sắc đẹp, bây giờ lại quay ra oán trách sắc đẹp. Đặt ở thời xưa, em đúng là có tố chất làm vua.】
Lê Sơ Huyền cứ cảm thấy câu này nghe có gì đó không đúng.
【Lê Sơ Huyền: Thật ra nói đi cũng phải nói lại, Lục tổng mê đắm sắc đẹp tổn thất còn nhiều hơn. Vốn dĩ đã tài năng của anh đã không bằng tôi, lại còn bị sắc đẹp làm cho lú lẫn. Giá cổ phiếu của tập đoàn một đường đi xuống, lô đất cũng không giành được. Thật đáng đồng cảm!】
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









