【Top comment 12: Giả thì càng phải gỡ chứ? Ảnh hưởng lớn như vậy mà.】
【Top comment 13: Sai rồi, nếu là giả thì tài khoản chính thức của tập đoàn họ sẽ ra thông báo nói cư dân mạng bịa đặt, và họ sẽ giữ quyền truy cứu.】
【Top comment 14: Xong rồi, bây giờ tôi thấy là thật rồi.】
【Top comment 15: Thông báo đâu? Không có thông báo là tôi phải đi khắp nơi rêu rao là thuyền lạ của tôi đã thành thật rồi đấy.】
【Top comment 16: Lầu trên yên tâm mà đẩy thuyền đi, có đại lão nhiếp ảnh nói đã giám định ảnh rồi, không có dấu vết photoshop.】
【Top comment 17: Tấm ảnh thâm thù đại hận mấy hôm trước bây giờ trông như một trò cười.】
【Top comment 18: Người nói họ là đối thủ cũng là các bạn, người đẩy thuyền cũng là các bạn, 666.】
【Top comment 19: Cặp tình nhân nhà ai lại đi nâng giá cho đối phương trong phiên đấu giá chứ?】
【Hồi đáp top 19: Cặp tình nhân nhà ai lại đi tranh đất của nhau?】
【Hồi đáp top 19: Cặp tình nhân nhà ai lại đi tranh dự án của nhau?】
【Top comment 20: Trò chơi của người giàu thật đặc biệt, người nghèo như chúng ta không hiểu.】
【Comment N: Người nghèo không hiểu.】
【Comment N+1: Người nghèo không hiểu.】
【Comment N+…: Người nghèo không hiểu.】
Trên mạng đã loạn thành một mớ hỗn độn. Hot search vừa bị gỡ xuống, một từ khóa khác lại được đẩy lên.
Sau khi ra chỉ thị xử lý khủng hoảng, Lục Sầm cất điện thoại, liếc nhìn Lê Sơ Huyền đang trầm ngâm xem ảnh, “Em đang nghĩ gì vậy?”
Lê Sơ Huyền nhìn anh, chỉ vào bức ảnh hỏi: “Anh có thấy cái ô này không may mắn không?”
Lục Sầm: “?”
Lê Sơ Huyền ghép hai bức ảnh lại với nhau rồi đưa đến trước mặt anh.
Một tấm là anh che ô đen từ chiếc Bentley bước xuống, cách màn mưa và ống kính nhìn nhau xa xăm.
Một tấm khác là anh che ô đen, một tay ôm cô, giọt mưa rơi trên mặt ô, thế giới xa xôi mà tĩnh lặng.
“Lần nào bị chụp cũng là cái ô này. Anh đổi cái ô khác mà dùng đi.”
Lục Sầm bị góc nhìn kỳ lạ của cô làm cho bật cười.
“Không đổi.”
Lê Sơ Huyền khó hiểu nhìn anh, “Xui xẻo như vậy mà cũng không đổi?”
“Quá tam ba bận.”
Lê Sơ Huyền: Góc nhìn thật mới lạ.
Lục Sầm cúi mắt nhìn điện thoại của cô, ngoài tin nhắn của Nghê Tâm và Trình Ngũ ra thì không có động tĩnh gì khác, “Không ai trong nhà họ Lê tìm em à?”
Cảm xúc của Lê Sơ Huyền chùng xuống, trong lòng cô vô cùng bất an.
Thật ra, ngày này cô đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần: bà nội phạt cô quỳ trong thư phòng, bắt cô đến trước mộ ông nội quỳ gối xin lỗi, hay là mọi người vây quanh mắng cô hồ đồ,ba mẹ cô bắt cô chia tay với Lục Sầm. Hoặc là hội đồng quản trị yêu cầu cô tạm thời nghỉ ngơi, chủ tịch Lê quay lại tiếp quản vị trí tổng tài.
Cô cảm thấy mình đã dự liệu vô số khả năng, duy chỉ có việc không hề có động tĩnh gì là nằm ngoài dự đoán. Mà khi mọi thứ nằm ngoài dự đoán, cô lại không có cách nào đối phó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Sơ Huyền chuyển chủ đề, “Anh nghĩ ảnh là do ai tung lên?”
“Lộ Xuyên đã đi điều tra tài khoản tung ảnh rồi, chắc sẽ sớm có kết quả thôi.”
“Thật ra nghĩ kỹ lại rất kỳ lạ,” lúc nãy binh hoang mã loạn, bây giờ mới có thời gian suy xét lại, Lê Sơ Huyền nói, “Bất kể là ai chụp được hay có được những bức ảnh này, tìm chúng ta đòi tiền để bán lại mới là cách tối đa hóa lợi ích, nhưng người đó lại không làm vậy.”
“Trông giống như trả thù nhỉ? Gần đây Lục tổng có đắc tội với ai không?”
Lục Sầm nhếch môi cười, sự lạnh lẽo thoáng qua sau gọng kính vàng, “Người đắc tội thì nhiều quá.”
Thời gian qua, tập đoàn Lục thị tiến hành một cuộc thanh trừng lớn. Lục Tiêu và phe cánh của anh ta đã bị loại bỏ, những phe phái còn sót lại của ông cụ cũng bị quét sạch, Lục Hiến còn chưa kịp bước chân vào tập đoàn đã bị chặn đường.
Người hận anh, quá nhiều.
Lê Sơ Huyền cũng biết điều này, người cô đắc tội cũng không ít.
Thật ra tính toán như vậy, Lục Tiêu và Lục Hiến là những người bị nghi ngờ nhiều nhất. Nhưng trên thực tế, nếu hai người họ có được những bức ảnh này, sẽ không dễ dàng tung ra như vậy. Giữ át chủ bài trong tay mới là mấu chốt để đàm phán, tung ra rồi thì không còn giá trị nữa, tình thế sẽ phát triển theo hướng không thể kiểm soát, không hề có lợi cho họ.
Như vậy thì, thật sự không có manh mối nào về hung thủ.
Chiếc Volkswagen màu bạc tiến vào bến du thuyền của bán đảo. Du thuyền của Lục Sầm đã chuẩn bị sẵn sàng.
Đúng lúc này, ông cụ Lục gọi điện đến. Lê Sơ Huyền đứng bên cạnh Lục Sầm, cách tiếng gió cũng nghe được giọng nói phẫn nộ của ông cụ Lục, “Ảnh trên mạng là thật hay giả?”
Chậm rãi bước lên du thuyền, Lục Sầm cũng không định phủ nhận, “Là thật.”
Ông cụ Lục: “Cháu điên rồi à? Cả Cảng Thành có bao nhiêu danh viện tiểu thư cho cháu chọn, cháu lại đi chọn nhà họ Lê?”
“Có phải nhà họ Lê đã cho cháu uống t.h.u.ố.c mê gì không?”
Đối lập với sự điên cuồng của ông cụ, Lục Sầm lại rất bình tĩnh, “Cháu đã bảo Lục Mị đến viện dưỡng lão với ông rồi, ông chú ý sức khỏe.”
“Mau về đây cho ông ngay, lập tức!”
“Xin lỗi, ngày mai là phiên đấu giá lô đất của Bán đảo Lam Hải Loan, cháu đang trên đường đến đó rồi.”
“Trong lòng cháu còn có tập đoàn không?”
“Ông nghỉ ngơi cho tốt ạ.” Điện thoại bị ngắt.
Lê Sơ Huyền chế nhạo: “Không ngờ cuộc gọi c.h.ử.i bới mà tôi chờ mãi không đến, lại đến với Lục tổng trước.”
Trong giọng nói toàn là sự vui sướng khi người khác gặp họa.
Lục Sầm cất điện thoại, du thuyền khởi hành.
Anh thờ ơ nói: “Bên tôi, cơn bão đã đi qua. Còn bên Lê tổng, cơn bão còn chưa đổ bộ, cấp độ của cơn bão vẫn đang tăng lên. Lê tổng nên lo cho mình thì hơn.”
Lê Sơ Huyền chỉ muốn b*p ch*t anh.
“Anh nói xem, nếu tôi giành được lô đất đó, có được xem là lập công chuộc tội không?”
Hai người dựa vào lan can trò chuyện, tiếng gió rất lớn, nhưng giọng anh vẫn rõ ràng. Anh nói: “Thứ mà nhà họ Lê quan tâm là em, không phải là lô đất hay dự án nào cả. Lê tổng đã nhầm lẫn chính phụ rồi.”
Lê Sơ Huyền nhìn anh cười. Hiếm có khi được an ủi từ tên đàn ông ch.ó má này.
Nhưng cũng chẳng giải quyết được gì.
Không biết tương lai chờ đợi điều gì mới khiến lòng người hoảng sợ, giống như đại dương mênh m.ô.n.g vô bờ, ẩn giấu trong sâu thẳm những tảng đá ngầm và những con sóng không thể nhìn thấy, cùng những sinh vật khổng lồ không tên.
Không biết giây phút nào sẽ mang đến tổn thương.
【Top comment 13: Sai rồi, nếu là giả thì tài khoản chính thức của tập đoàn họ sẽ ra thông báo nói cư dân mạng bịa đặt, và họ sẽ giữ quyền truy cứu.】
【Top comment 14: Xong rồi, bây giờ tôi thấy là thật rồi.】
【Top comment 15: Thông báo đâu? Không có thông báo là tôi phải đi khắp nơi rêu rao là thuyền lạ của tôi đã thành thật rồi đấy.】
【Top comment 16: Lầu trên yên tâm mà đẩy thuyền đi, có đại lão nhiếp ảnh nói đã giám định ảnh rồi, không có dấu vết photoshop.】
【Top comment 17: Tấm ảnh thâm thù đại hận mấy hôm trước bây giờ trông như một trò cười.】
【Top comment 18: Người nói họ là đối thủ cũng là các bạn, người đẩy thuyền cũng là các bạn, 666.】
【Top comment 19: Cặp tình nhân nhà ai lại đi nâng giá cho đối phương trong phiên đấu giá chứ?】
【Hồi đáp top 19: Cặp tình nhân nhà ai lại đi tranh đất của nhau?】
【Hồi đáp top 19: Cặp tình nhân nhà ai lại đi tranh dự án của nhau?】
【Top comment 20: Trò chơi của người giàu thật đặc biệt, người nghèo như chúng ta không hiểu.】
【Comment N: Người nghèo không hiểu.】
【Comment N+1: Người nghèo không hiểu.】
【Comment N+…: Người nghèo không hiểu.】
Trên mạng đã loạn thành một mớ hỗn độn. Hot search vừa bị gỡ xuống, một từ khóa khác lại được đẩy lên.
Sau khi ra chỉ thị xử lý khủng hoảng, Lục Sầm cất điện thoại, liếc nhìn Lê Sơ Huyền đang trầm ngâm xem ảnh, “Em đang nghĩ gì vậy?”
Lê Sơ Huyền nhìn anh, chỉ vào bức ảnh hỏi: “Anh có thấy cái ô này không may mắn không?”
Lục Sầm: “?”
Lê Sơ Huyền ghép hai bức ảnh lại với nhau rồi đưa đến trước mặt anh.
Một tấm là anh che ô đen từ chiếc Bentley bước xuống, cách màn mưa và ống kính nhìn nhau xa xăm.
Một tấm khác là anh che ô đen, một tay ôm cô, giọt mưa rơi trên mặt ô, thế giới xa xôi mà tĩnh lặng.
“Lần nào bị chụp cũng là cái ô này. Anh đổi cái ô khác mà dùng đi.”
Lục Sầm bị góc nhìn kỳ lạ của cô làm cho bật cười.
“Không đổi.”
Lê Sơ Huyền khó hiểu nhìn anh, “Xui xẻo như vậy mà cũng không đổi?”
“Quá tam ba bận.”
Lê Sơ Huyền: Góc nhìn thật mới lạ.
Lục Sầm cúi mắt nhìn điện thoại của cô, ngoài tin nhắn của Nghê Tâm và Trình Ngũ ra thì không có động tĩnh gì khác, “Không ai trong nhà họ Lê tìm em à?”
Cảm xúc của Lê Sơ Huyền chùng xuống, trong lòng cô vô cùng bất an.
Thật ra, ngày này cô đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần: bà nội phạt cô quỳ trong thư phòng, bắt cô đến trước mộ ông nội quỳ gối xin lỗi, hay là mọi người vây quanh mắng cô hồ đồ,ba mẹ cô bắt cô chia tay với Lục Sầm. Hoặc là hội đồng quản trị yêu cầu cô tạm thời nghỉ ngơi, chủ tịch Lê quay lại tiếp quản vị trí tổng tài.
Cô cảm thấy mình đã dự liệu vô số khả năng, duy chỉ có việc không hề có động tĩnh gì là nằm ngoài dự đoán. Mà khi mọi thứ nằm ngoài dự đoán, cô lại không có cách nào đối phó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Sơ Huyền chuyển chủ đề, “Anh nghĩ ảnh là do ai tung lên?”
“Lộ Xuyên đã đi điều tra tài khoản tung ảnh rồi, chắc sẽ sớm có kết quả thôi.”
“Thật ra nghĩ kỹ lại rất kỳ lạ,” lúc nãy binh hoang mã loạn, bây giờ mới có thời gian suy xét lại, Lê Sơ Huyền nói, “Bất kể là ai chụp được hay có được những bức ảnh này, tìm chúng ta đòi tiền để bán lại mới là cách tối đa hóa lợi ích, nhưng người đó lại không làm vậy.”
“Trông giống như trả thù nhỉ? Gần đây Lục tổng có đắc tội với ai không?”
Lục Sầm nhếch môi cười, sự lạnh lẽo thoáng qua sau gọng kính vàng, “Người đắc tội thì nhiều quá.”
Thời gian qua, tập đoàn Lục thị tiến hành một cuộc thanh trừng lớn. Lục Tiêu và phe cánh của anh ta đã bị loại bỏ, những phe phái còn sót lại của ông cụ cũng bị quét sạch, Lục Hiến còn chưa kịp bước chân vào tập đoàn đã bị chặn đường.
Người hận anh, quá nhiều.
Lê Sơ Huyền cũng biết điều này, người cô đắc tội cũng không ít.
Thật ra tính toán như vậy, Lục Tiêu và Lục Hiến là những người bị nghi ngờ nhiều nhất. Nhưng trên thực tế, nếu hai người họ có được những bức ảnh này, sẽ không dễ dàng tung ra như vậy. Giữ át chủ bài trong tay mới là mấu chốt để đàm phán, tung ra rồi thì không còn giá trị nữa, tình thế sẽ phát triển theo hướng không thể kiểm soát, không hề có lợi cho họ.
Như vậy thì, thật sự không có manh mối nào về hung thủ.
Chiếc Volkswagen màu bạc tiến vào bến du thuyền của bán đảo. Du thuyền của Lục Sầm đã chuẩn bị sẵn sàng.
Đúng lúc này, ông cụ Lục gọi điện đến. Lê Sơ Huyền đứng bên cạnh Lục Sầm, cách tiếng gió cũng nghe được giọng nói phẫn nộ của ông cụ Lục, “Ảnh trên mạng là thật hay giả?”
Chậm rãi bước lên du thuyền, Lục Sầm cũng không định phủ nhận, “Là thật.”
Ông cụ Lục: “Cháu điên rồi à? Cả Cảng Thành có bao nhiêu danh viện tiểu thư cho cháu chọn, cháu lại đi chọn nhà họ Lê?”
“Có phải nhà họ Lê đã cho cháu uống t.h.u.ố.c mê gì không?”
Đối lập với sự điên cuồng của ông cụ, Lục Sầm lại rất bình tĩnh, “Cháu đã bảo Lục Mị đến viện dưỡng lão với ông rồi, ông chú ý sức khỏe.”
“Mau về đây cho ông ngay, lập tức!”
“Xin lỗi, ngày mai là phiên đấu giá lô đất của Bán đảo Lam Hải Loan, cháu đang trên đường đến đó rồi.”
“Trong lòng cháu còn có tập đoàn không?”
“Ông nghỉ ngơi cho tốt ạ.” Điện thoại bị ngắt.
Lê Sơ Huyền chế nhạo: “Không ngờ cuộc gọi c.h.ử.i bới mà tôi chờ mãi không đến, lại đến với Lục tổng trước.”
Trong giọng nói toàn là sự vui sướng khi người khác gặp họa.
Lục Sầm cất điện thoại, du thuyền khởi hành.
Anh thờ ơ nói: “Bên tôi, cơn bão đã đi qua. Còn bên Lê tổng, cơn bão còn chưa đổ bộ, cấp độ của cơn bão vẫn đang tăng lên. Lê tổng nên lo cho mình thì hơn.”
Lê Sơ Huyền chỉ muốn b*p ch*t anh.
“Anh nói xem, nếu tôi giành được lô đất đó, có được xem là lập công chuộc tội không?”
Hai người dựa vào lan can trò chuyện, tiếng gió rất lớn, nhưng giọng anh vẫn rõ ràng. Anh nói: “Thứ mà nhà họ Lê quan tâm là em, không phải là lô đất hay dự án nào cả. Lê tổng đã nhầm lẫn chính phụ rồi.”
Lê Sơ Huyền nhìn anh cười. Hiếm có khi được an ủi từ tên đàn ông ch.ó má này.
Nhưng cũng chẳng giải quyết được gì.
Không biết tương lai chờ đợi điều gì mới khiến lòng người hoảng sợ, giống như đại dương mênh m.ô.n.g vô bờ, ẩn giấu trong sâu thẳm những tảng đá ngầm và những con sóng không thể nhìn thấy, cùng những sinh vật khổng lồ không tên.
Không biết giây phút nào sẽ mang đến tổn thương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









