Lê Sơ Huyền nghiêng đầu nhìn anh.

“Lục tổng đang muốn hoàn thành giấc mộng thời niên thiếu không có được tôi sao?”

Những tình ý như có như không mà cô vô tình phát hiện ra thời trung học, lẽ nào thật sự chỉ là ảo giác của cô? Người đàn ông không nói gì, lòng bàn tay anh v**t v* lưng cô một cách đầy nhịp điệu, những gợn sóng không thể che giấu trong mắt sắp sửa nhấn chìm cô.

“Tại sao Lục tổng lại cảm thấy mình sẽ thắng?” Lê Sơ Huyền cười hỏi.

“Có quan trọng không?” Thắng hay thua thì có quan hệ gì đâu? Kết quả sau cùng vẫn là thứ anh muốn.

Lê Sơ Huyền bừng tỉnh.

Cô cúi người, vùi mặt vào hõm vai anh, đôi môi đỏ dán vào vành tai anh, hơi thở như lan, cảm giác tê dại râm ran lan khắp toàn thân.

Cô khẽ nhúc nhích cơ thể để tránh đi sự nóng bỏng, nhỏ giọng nói: “Vậy Lục tổng hy vọng tôi thắng hay là tôi thua đây?”

Anh nhắm mắt, sự tự chủ trong nháy mắt tan rã. Anh ấn vào gáy cô, vừa định hôn lên môi cô thì điện thoại đúng lúc này lại vang lên.

Lê Sơ Huyền quỳ trên sofa, tầm mắt dừng lại trên màn hình điện thoại đang sáng lên trên bàn trà, cô trêu chọc: “Lộ Xuyên tìm anh kìa, nửa đêm nửa hôm chắc là có việc gấp đấy.”

Cô nhoài người lấy điện thoại của anh, còn tốt bụng giúp anh bắt máy rồi đặt bên tai anh.

Cho đến khi, ánh mắt sâu thẳm của anh bị sự lạnh lẽo thay thế, anh chủ động nhận lại điện thoại từ tay cô.

Lê Sơ Huyền hiểu Lục Sầm, biết anh trước nay không bao giờ để lộ cảm xúc ra ngoài. Sự thay đổi trong ánh mắt anh quá rõ ràng.

Lê Sơ Huyền tụt xuống khỏi đùi anh, đi lấy túi xách bị ném ở huyền quan để tìm điện thoại.

Cô vừa cầm lấy túi xách, còn chưa kịp tìm thấy điện thoại thì chuông đã vang lên.

Là điện thoại của Nghê Tâm.

“Lê tổng, trên mạng có người tung ảnh của chị và Lục tổng, không chắc có phải ảnh ghép không. Hot search đã bùng nổ rồi, chị mau lên xem đi.”

Trái tim Lê Sơ Huyền như ngừng đập trong khoảnh khắc, cả người cô lạnh toát.

Nghê Tâm không biết mối quan hệ của cô và Lục Sầm nên mới nghi ngờ là ảnh ghép. Chỉ có cô biết, những bức ảnh đó rất có thể là thật, hơn nữa còn không phải kiểu ảnh nửa thật nửa giả như vụ #Chị_em_nhà_giàu_tranh_giành_gia_sản lần trước.

Cô mở loa ngoài, dòng hot search đầu tiên ch.ói lọi treo ở đó: 【Trước mặt là đối thủ, sau lưng là tình nhân】. Bấm vào xem, quả thật là cô và Lục Sầm không sai.

Là những bức ảnh đi dạo ở cảng Victoria vào dịp Giáng sinh năm nay, tấm nào tấm nấy đều vô cùng thân mật, không có một kẽ hở nào để viện cớ.

“Lê tổng, tập đoàn Lục thị đã cho gỡ hot search rồi, chúng ta phải làm sao bây giờ ạ?”

Gỡ xuống chính là thừa nhận sự thật, mà không gỡ thì lại không thể để những bức ảnh treo ch.ói lọi như vậy.

Lê Sơ Huyền bình tĩnh nói: “Lục thị đã động thủ, chúng ta cứ tạm thời án binh bất động.”

“Vâng ạ.”

“Lê Sơ Huyền, đi thay quần áo.” Lục Sầm đã nói chuyện điện thoại xong, từ sofa đi tới. Nhìn thấy bộ dạng của cô, anh chắc chắn cô cũng biết chuyện, không nói nhiều lời, anh chỉ giữ vẻ mặt bình tĩnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghê Tâm: “Lê tổng, chị không ở căn hộ sao? Bây giờ chị…”

“Bây giờ tôi sẽ đến Thâm Thành trước, có chuyện gì khác cứ gửi tin nhắn cho tôi.” Cô cúp điện thoại.

Không có cuộc gọi nào từ nhà họ Lê. Mở WhatsApp ra, nhóm chat gia đình im phăng phắc, không một tin nhắn.

Giống như sự tĩnh lặng trước cơn bão, khiến lòng người bất an một cách kỳ lạ, không biết mưa to gió lớn sẽ ập đến lúc nào.

Hot search đã lên top 1, bộ phận truyền thông của tập đoàn không thể nào không thông báo cho chủ tịch Lê. Lê Hi và những người khác đều là những tay lướt mạng hàng đầu, cũng không thể nào không biết.

Nhưng không một ai tìm cô.

Mối quan hệ của cô và Lục Sầm bị công khai, cô không quan tâm đến cái nhìn của người ngoài, chỉ muốn biết nhà họ Lê sẽ làm gì.

Nhưng bây giờ, không có thời gian để cô nghĩ nhiều. Cô đặt điện thoại xuống, đi vào phòng thay đồ.

Tin tức vừa tung ra, các tay săn ảnh chắc chắn đã hành động, họ sẽ vây kín Bích Thủy Vân Gian, căn hộ Danh Thành và cửa của hai tập đoàn.

Ngày mai là phiên đấu giá lô đất cuối cùng của Bán đảo Lam Hải Loan, ít nhất không thể để chuyện này ảnh hưởng đến phiên đấu giá ngày mai.

Cô thay đồ xong thì Lục Sầm cũng đã chuẩn bị xong. Hai người đi thang máy xuống lầu, không ai nói với ai câu nào, mỗi người tự xử lý công việc của mình.

Tài xế đã chờ sẵn ở bãi đỗ xe riêng. Họ đã đổi một chiếc xe khác, không phải là chiếc Bentley màu đen tuyền anh hay đi.

Chiếc Volkswagen màu bạc lặng lẽ rời khỏi khách sạn. Qua kính chiếu hậu, Lê Sơ Huyền nhìn thấy những chiếc xe của paparazzi đang chen chúc kéo đến và những tay săn ảnh cầm máy ảnh ống kính dài chạy về phía cửa khách sạn. Bảo an khách sạn đã ra chặn lại.

Chiếc xe màu bạc rẽ vào một lối khác, sự ồn ào bị bỏ lại phía sau, cuối cùng không còn nhìn thấy nữa.

Trong xe yên tĩnh, nhưng trên mạng lại như vỡ chợ. Cư dân mạng thi nhau chia sẻ và bình luận.

Ban đầu, mọi người đều không tin.

【Top comment 1: Bạn nói thẳng với tôi mai là tận thế còn hơn, tôi sẽ không bao giờ tin hai người này có tình yêu.】

【Top comment 2: Ghép ảnh cũng được đấy, lần sau đừng ghép nữa nhé.】

【Top comment 3: Có phải ngày mai có phốt gì lớn của ngôi sao nào không? Hôm nay dùng cái này để che đậy à?】

【Top comment 4: Người trong ngành cho hay, ngày mai đấu giá đất ở Lam Hải Loan, đúng vậy, chính là Lam Hải Loan mà hai người đó tranh giành đến vỡ đầu chảy m.á.u đó. Theo tôi thấy đây chỉ là thủ đoạn cạnh tranh thương mại thôi.】

【Top comment 5: Vậy rốt cuộc là ai tung ảnh thế?】

【Top comment 6: Người chụp và người tung ảnh đều có một vẻ đẹp của kẻ không muốn sống.】

【Top comment 7: Tại sao không phải là người ghép ảnh không muốn sống nữa?】

【Top comment 8: Trước đây không phải có người đẩy thuyền chị em nhà giàu sao? Mau tới mau tới, thuyền của các người cập bến rồi.】

【Top comment 9: Tôi thấy thật mà, sao mọi người không tin?】

【Top comment 10: Tin hai người này bên nhau, thà tin người ở lầu một nói mai là tận thế còn hơn.】

Cho đến khi, hot search liên tục bị gỡ xuống.

【Top comment 11: Gỡ hot search rồi, tôi bắt đầu hơi tin rồi đấy.】
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện