Bình rượu và ly whiskey trên quầy bar bị anh ta quét hết xuống đất, vỡ tan tành. Lục Hiến nghiến c.h.ặ.t răng, đ.ấ.m một cú lên mặt bàn đá cẩm thạch, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu nhìn Lý Tư Mặc, “Hai người đó gài bẫy để đá tôi và Lục Tiêu ra khỏi tập đoàn sao?”
Lần trước ở nhà cũ họ Lục, anh ta còn thề thốt trước mặt Lục Sầm rằng chuyện này chắc chắn là do Lê Sơ Huyền làm. Lúc đó Lục Sầm chắc đang cười thầm trong lòng. Bây giờ chính anh ta cũng thấy mình thật nực cười.
Nghĩ đến đó, anh ta “ha ha” cười lớn.
Lý Tư Mặc bình tĩnh hơn anh ta, “Dù có đá thì cũng là đá Lục Tiêu. Anh ta thậm chí còn chưa vào được tập đoàn, chẳng qua chỉ là mua hot search rồi bị trả đũa mà thôi.”
Lục Hiến nghe xong càng tức giận hơn, anh ta thậm chí còn không được xem ra gì.
Tối nay Lý Tư Mặc đến đây không phải để xem anh ta trút giận, “8 triệu cho những bức ảnh, anh có muốn không? Anh không cần thì Lục Sầm hoặc Lê Sơ Huyền chắc chắn có thể bỏ ra 8 triệu này.”
Họ vẫn luôn không công khai, chắc chắn có lý do. Lô ảnh này chính là điểm yếu.
Ai cũng nghĩ như vậy.
“6 triệu.”
Lý Tư Mặc suy nghĩ một lúc, rồi trầm mặc, “Thành giao.”
Một lát sau, cô ta nói: “Tôi cũng biết bây giờ anh không có nhiều tiền mặt như vậy.”
Sau scandal lần trước, Lục Tùng Thương đã cắt đứt quan hệ với anh ta. Người ngoài đều rất biết nhìn gió chiều nào theo chiều ấy. Những nhà đầu tư trước đây thấy anh ta họ Lục, có Lục thị chống lưng nên mới đầu tư giờ đều đồng loạt rút vốn. Công ty đầu tư của anh ta bây giờ đang như ngồi trên đống lửa.
Cô ta tỏ ra rất dễ nói chuyện, “Anh đưa trước cho tôi một nửa đi, 3 triệu thì anh vẫn phải có. Cùng lắm thì anh đi cầu xin ông nội anh cũng có thể lấy được. Ảnh tôi sẽ giữ cho anh. Khi nào anh trả nốt phần còn lại thì tôi sẽ đưa ảnh cho anh.”
Lục Hiến không nói gì.
Lý Tư Mặc lại bồi thêm một câu, “Ngay từ đầu tôi đã nói, tìm anh đầu tiên là vì nể tình xưa của chúng ta. Mấy tấm ảnh này, chỉ cần tôi đi tìm bất kỳ ai trong hai người họ, họ đều có thể bỏ ra 8 triệu, anh nói có phải không?”
Lục Hiến rút tập séc ra, viết cho cô ta 3 triệu.
Lý Tư Mặc thu lại tấm séc, khuyên nhủ anh ta: “Anh cũng đừng kéo dài quá nhé, lỡ như họ chọn cách tự phanh phui thì tiền đặt cọc này tôi sẽ không trả lại đâu.”
Đội mũ và đeo khẩu trang cẩn thận, cô ta đóng cửa rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Hiến cầm chân nến trên tay ném mạnh vào cửa, tạo ra một cái hố lớn. Anh ta tức giận bất bình, “Cả thế giới này chẳng có một ai tốt đẹp!”
Đêm đã về khuya. Bữa tiệc ở biệt thự trên núi Lệ Sơn vẫn chưa tàn. Những vị khách lớn tuổi đã lui về nghỉ, chỉ còn lại đám thanh niên vẫn đang náo nhiệt bên hồ bơi. Trái ngược với sự ồn ào đó, tiểu viện suối nước nóng lại chìm trong một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng th* d*c và tiếng nước khẽ xao động.
Cây nến thơm trên khay gỗ đã tắt, để lại một làn khói mỏng manh tan vào không khí đêm.
Lê Sơ Huyền kiệt sức, cả người mềm nhũn tựa vào thành bể. Anh cúi xuống, giữ lấy cằm cô, hôn lên đôi môi sưng mọng của cô rồi thì thầm, giọng đầy ý cười: “Mới thế này mà Lê tổng đã không được rồi à?”
Cô còn chẳng buồn đẩy anh ra, chỉ có thể dành chút sức lực cuối cùng để lườm anh một cái qua làn hơi nước mờ ảo. Đáng tiếc, cái lườm ấy chỉ khiến cô trông càng thêm đáng yêu.
Cô ấm ức nghĩ lại. Suối nước nóng vừa trơn vừa cứng, lúc thì quỳ đến mỏi nhừ, lúc thì bị anh bắt phải tự mình vận động. Trải nghiệm này thật sự chẳng vui vẻ chút nào.
Cô khẽ rên lên một tiếng, nửa như phản kháng, nửa như làm nũng.
Lục Sầm bật cười, cuối cùng cũng buông tha cho cô. Anh vươn người rót ly trà cuối cùng trong ấm, đưa cho cô: “Là ai đã chủ động mời tôi đến đây nhỉ?”
Lê Sơ Huyền giật lấy tách trà, không quên lườm anh cháy mặt.
Bất chợt, tiếng chuông báo tin nhắn từ chiếc điện thoại trong giỏ đồ vang lên, phá vỡ bầu không khí.
Lục Sầm tiện tay cầm lên giúp cô, mở khóa màn hình.
【Lê Vụ: Chị Nguyệt qua đây chơi đi.】
【Lê Dục: Nhanh nhanh nhanh, đang chờ em qua mở màn ma sói đây.】
Lê Sơ Huyền thở dài, sao tinh lực của họ tốt thế nhỉ? Cô bị hành hạ hai hiệp đã không chịu nổi rồi.
Niềm vui và nỗi buồn của con người quả thật không tương thông.
Cô bi phẫn từ chối trong nhóm chat.
Lục Sầm thấy buồn cười, ngón tay men theo xương sống cô đi xuống, cọ xát vào làn da non mềm, nhìn cô bất giác run rẩy: “Muốn đổi chỗ khác không?”
Anh cúi người hôn lên vành tai cô, giọng trầm thấp quyến rũ, “Đổi một chỗ khác để Lê tổng tận hưởng đến cùng.”
Lần trước ở nhà cũ họ Lục, anh ta còn thề thốt trước mặt Lục Sầm rằng chuyện này chắc chắn là do Lê Sơ Huyền làm. Lúc đó Lục Sầm chắc đang cười thầm trong lòng. Bây giờ chính anh ta cũng thấy mình thật nực cười.
Nghĩ đến đó, anh ta “ha ha” cười lớn.
Lý Tư Mặc bình tĩnh hơn anh ta, “Dù có đá thì cũng là đá Lục Tiêu. Anh ta thậm chí còn chưa vào được tập đoàn, chẳng qua chỉ là mua hot search rồi bị trả đũa mà thôi.”
Lục Hiến nghe xong càng tức giận hơn, anh ta thậm chí còn không được xem ra gì.
Tối nay Lý Tư Mặc đến đây không phải để xem anh ta trút giận, “8 triệu cho những bức ảnh, anh có muốn không? Anh không cần thì Lục Sầm hoặc Lê Sơ Huyền chắc chắn có thể bỏ ra 8 triệu này.”
Họ vẫn luôn không công khai, chắc chắn có lý do. Lô ảnh này chính là điểm yếu.
Ai cũng nghĩ như vậy.
“6 triệu.”
Lý Tư Mặc suy nghĩ một lúc, rồi trầm mặc, “Thành giao.”
Một lát sau, cô ta nói: “Tôi cũng biết bây giờ anh không có nhiều tiền mặt như vậy.”
Sau scandal lần trước, Lục Tùng Thương đã cắt đứt quan hệ với anh ta. Người ngoài đều rất biết nhìn gió chiều nào theo chiều ấy. Những nhà đầu tư trước đây thấy anh ta họ Lục, có Lục thị chống lưng nên mới đầu tư giờ đều đồng loạt rút vốn. Công ty đầu tư của anh ta bây giờ đang như ngồi trên đống lửa.
Cô ta tỏ ra rất dễ nói chuyện, “Anh đưa trước cho tôi một nửa đi, 3 triệu thì anh vẫn phải có. Cùng lắm thì anh đi cầu xin ông nội anh cũng có thể lấy được. Ảnh tôi sẽ giữ cho anh. Khi nào anh trả nốt phần còn lại thì tôi sẽ đưa ảnh cho anh.”
Lục Hiến không nói gì.
Lý Tư Mặc lại bồi thêm một câu, “Ngay từ đầu tôi đã nói, tìm anh đầu tiên là vì nể tình xưa của chúng ta. Mấy tấm ảnh này, chỉ cần tôi đi tìm bất kỳ ai trong hai người họ, họ đều có thể bỏ ra 8 triệu, anh nói có phải không?”
Lục Hiến rút tập séc ra, viết cho cô ta 3 triệu.
Lý Tư Mặc thu lại tấm séc, khuyên nhủ anh ta: “Anh cũng đừng kéo dài quá nhé, lỡ như họ chọn cách tự phanh phui thì tiền đặt cọc này tôi sẽ không trả lại đâu.”
Đội mũ và đeo khẩu trang cẩn thận, cô ta đóng cửa rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Hiến cầm chân nến trên tay ném mạnh vào cửa, tạo ra một cái hố lớn. Anh ta tức giận bất bình, “Cả thế giới này chẳng có một ai tốt đẹp!”
Đêm đã về khuya. Bữa tiệc ở biệt thự trên núi Lệ Sơn vẫn chưa tàn. Những vị khách lớn tuổi đã lui về nghỉ, chỉ còn lại đám thanh niên vẫn đang náo nhiệt bên hồ bơi. Trái ngược với sự ồn ào đó, tiểu viện suối nước nóng lại chìm trong một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng th* d*c và tiếng nước khẽ xao động.
Cây nến thơm trên khay gỗ đã tắt, để lại một làn khói mỏng manh tan vào không khí đêm.
Lê Sơ Huyền kiệt sức, cả người mềm nhũn tựa vào thành bể. Anh cúi xuống, giữ lấy cằm cô, hôn lên đôi môi sưng mọng của cô rồi thì thầm, giọng đầy ý cười: “Mới thế này mà Lê tổng đã không được rồi à?”
Cô còn chẳng buồn đẩy anh ra, chỉ có thể dành chút sức lực cuối cùng để lườm anh một cái qua làn hơi nước mờ ảo. Đáng tiếc, cái lườm ấy chỉ khiến cô trông càng thêm đáng yêu.
Cô ấm ức nghĩ lại. Suối nước nóng vừa trơn vừa cứng, lúc thì quỳ đến mỏi nhừ, lúc thì bị anh bắt phải tự mình vận động. Trải nghiệm này thật sự chẳng vui vẻ chút nào.
Cô khẽ rên lên một tiếng, nửa như phản kháng, nửa như làm nũng.
Lục Sầm bật cười, cuối cùng cũng buông tha cho cô. Anh vươn người rót ly trà cuối cùng trong ấm, đưa cho cô: “Là ai đã chủ động mời tôi đến đây nhỉ?”
Lê Sơ Huyền giật lấy tách trà, không quên lườm anh cháy mặt.
Bất chợt, tiếng chuông báo tin nhắn từ chiếc điện thoại trong giỏ đồ vang lên, phá vỡ bầu không khí.
Lục Sầm tiện tay cầm lên giúp cô, mở khóa màn hình.
【Lê Vụ: Chị Nguyệt qua đây chơi đi.】
【Lê Dục: Nhanh nhanh nhanh, đang chờ em qua mở màn ma sói đây.】
Lê Sơ Huyền thở dài, sao tinh lực của họ tốt thế nhỉ? Cô bị hành hạ hai hiệp đã không chịu nổi rồi.
Niềm vui và nỗi buồn của con người quả thật không tương thông.
Cô bi phẫn từ chối trong nhóm chat.
Lục Sầm thấy buồn cười, ngón tay men theo xương sống cô đi xuống, cọ xát vào làn da non mềm, nhìn cô bất giác run rẩy: “Muốn đổi chỗ khác không?”
Anh cúi người hôn lên vành tai cô, giọng trầm thấp quyến rũ, “Đổi một chỗ khác để Lê tổng tận hưởng đến cùng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









