Trên mạng, tạp chí, Instagram, đâu đâu cũng là ảnh cưới.

Ba mẹ anh ta hôm nay đã đến công ty, vào lúc anh ta đang bận bù đầu bù cổ, lại bảo anh ta có thời gian thì đến viện dưỡng lão trò chuyện với ông nội.

Anh ta đã đồng ý.

Có lẽ vì tin tức về hôn lễ của hai nhà Chu – Lê được đẩy lên rầm rộ, Khâu Lệ Nhàn cũng đã thấy, bà cảm khái nói: “Chu Diễn cưới Lê Vụ, lại tiến thêm một bước rồi.”

Nhìn anh ta với ánh mắt có chút hận không rèn sắt thành thép, bà oán giận nói: “Chúng ta nuôi dạy con theo tiêu chuẩn của người thừa kế nhà giàu, vậy mà con xem, bao nhiêu tiểu thư nhà giàu ở Cảng Thành con không thèm ngó tới, lại cứ đi tìm một con hát. Loại con hát đó không có trái tim, chỉ biết moi tiền của con thôi.”

Không biết câu nào đã chọc trúng anh ta, Lục Hiến đột nhiên bật cười, “Là con không thèm ngó tới tiểu thư nhà giàu? Hay là người ta không thèm ngó tới con trai của một đứa con riêng?”

Lục Duyên Chu không nói gì, giơ tay tát một cái thật mạnh. Lục Hiến bị đ.á.n.h nghiêng đầu, trên mặt lập tức hằn lên năm dấu ngón tay, khóe môi rỉ m.á.u.

Khâu Lệ Nhàn lập tức lao lên che chắn cho con trai, trừng mắt nhìn Lục Duyên Chu: “Con không nghe lời thì ông nói cho nó hiểu, động tay động chân làm gì?”

Lục Duyên Chu nghiến răng nghiến lợi, chỉ vào Lục Hiến mắng xối xả: “Không có tao, mày có thể hưởng thụ mọi thứ của nhà họ Lục không? từ nhỏ mày sống cuộc sống gì? Học trường nào? Trong lòng mày không tự biết sao? Mày trách tao là con riêng? Trách bà nội mày không có danh phận? Lương tâm của mày bị ch.ó ăn rồi à?”

Lục Hiến cười, “Con đang trách hai người sao? Con chỉ đang thuật lại sự thật thôi.”

Những lời bàn tán sau lưng, anh ta nghe đã nhiều, nào là “Lục Hiến à? Trông cũng được đấy, nhưng ba nó chỉ là một đứa con riêng không ra gì thôi, ở bên nó cũng mất giá.” “Một đứa con riêng còn không vào được tập đoàn nhà mình, coi trọng nó ở điểm nào? Gả cho nó để trợ cấp người nghèo à?” “Gả cho Lục Tiêu thì ít ra còn là huyết thống chính thống, gả cho Lục Hiến? Để con mình cũng bị c.h.ử.i là con riêng giống ba nó, ông nội nó à? Tôi đâu có bị điên.”

Thân phận như anh ta, nói chuyện với người ta vài câu cũng bị cho là muốn trèo cao. Mẹ anh ta còn mong anh ta cưới được tiểu thư nhà giàu như Lê Vụ, đúng là hão huyền.

Whiskey lại được rót đầy ly, rồi lại uống cạn.

Bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng mở khóa vân tay. Lục Hiến sững sờ. Cửa mở ra, người bao bọc kín mít bước vào, nhìn thấy người trong bóng tối cũng giật mình.

Lý Tư Mặc đóng cửa bật đèn. Lục Hiến bị ánh đèn làm cho nheo mắt lại.

Lý Tư Mặc tháo mũ và khẩu trang: “Không bật đèn lên, anh ở đây làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Hiến: “Cô còn đến đây làm gì?”

“Bàn với anh một vụ làm ăn.”

Lục Hiến kỳ quái nhìn cô.

“Trong tay tôi có một lô ảnh, anh có muốn không? bán cho anh 8 triệu.”

Lục Hiến thấy buồn cười, “Sao nào? Lừa được 8 triệu từ tay bác cả của tôi rồi giờ muốn lấy lại à?”

“Lục Hiến, tôi thấy tôi đối với anh đã đủ tận tình tận nghĩa. Lúc trước tôi quen Lục Tùng Thương là do anh bảo tôi tiếp cận. Anh nói ông ta có tiền, hào phóng với các ngôi sao nhỏ. Tôi là người không có nguyên tắc, tôi thừa nhận. Tiền tôi lấy được từ tay ông ta đều đưa hết cho anh, tôi không giữ lại một đồng, tôi có nói gì không?”

Lục Hiến cười lạnh, “Ngoài 8 triệu đó ra, cô cũng vớt vát được không ít từ ông ta đấy thôi.”

“Đó là những gì tôi đáng được nhận. Nếu không phải vì anh, số tiền đó đều là của tôi, tôi thậm chí có thể sống tốt hơn trong giới giải trí, chứ không phải thân bại danh liệt, đến công việc cũng không có như bây giờ. Tôi làm những việc đó chưa bao giờ tính toán là vì tôi nghĩ chúng ta là một, sau này chúng ta sẽ kết hôn. Tiếc là, chúng ta không có duyên phận đi đến bước đó. Bây giờ anh không muốn cưới tôi, tôi cũng không ép. Chúng ta cứ vui vẻ chia tay. Những bức ảnh này là xem như nể tình ngày xưa anh đối xử với tôi không tệ, tôi hỏi anh có muốn không?”

“Ảnh gì?”

Lý Tư Mặc mở album ảnh, chọn một tấm, đưa đến trước mặt Lục Hiến.

Trong ảnh, người đàn ông một tay cầm ô, một tay bế công chúa người phụ nữ trong lòng. Người phụ nữ ôm cổ anh ta, vô cùng thân mật.

Lục Hiến lập tức tỉnh rượu, định giật lấy điện thoại của Lý Tư Mặc, bị cô nhanh tay thu lại.

Anh ta không thể tin nổi mà mở to mắt, run rẩy đưa tay ra, “Cho tôi xem lại?”

Ngược lại, Lý Tư Mặc rất bình tĩnh, “Anh đã biết là ai rồi, xem mấy trăm lần cũng không thay đổi được sự thật này.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện