Khách khứa và người nhà đều đang ở đại sảnh và vườn hoa tầng dưới, nên lầu bốn lúc này không một bóng người, vô cùng yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vọng lại tiếng trò chuyện xa xăm. Lê Sơ Huyền dẫn anh đi từ cầu thang sau vườn lên lầu, mỗi bước đi đều nơm nớp lo sợ, sợ đụng phải người khác, và càng sợ hơn nếu người đó là người nhà họ Lê.
Cô vừa đẩy hé cửa phòng, người đàn ông phía sau đã bế bổng cô lên. Giữa tiếng kêu kinh ngạc khe khẽ của cô, anh dùng chân đá sầm cửa lại. Mọi âm thanh ồn ào bên ngoài đều bị ngăn cách, trong phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng và tiếng môi lưỡi triền miên.
Họ không bật đèn, bóng tối bao trùm khiến không gian trở nên mờ ảo. Ánh hoàng hôn le lói xuyên qua tấm rèm lụa trắng, hắt vào hai bóng hình đang quấn quýt lấy nhau.
Lục Sầm tháo chiếc kính gọng vàng, đặt lên chiếc tủ trang trí bên cạnh. Như thể vừa tháo bỏ một lớp phong ấn, vỏ bọc lịch lãm, văn nhã thường ngày bị xé toạc. Đôi mắt lạnh lùng của anh giờ đây ánh lên ý cười, tựa như một dòng sông băng đang từ từ tan chảy dưới nắng xuân.
Lê Sơ Huyền khẽ hỏi anh, “Anh có bị cận đâu, đeo kính làm gì?” Câu hỏi này cô đã muốn hỏi từ lâu, nhưng vẫn không tìm được cơ hội.
Lục Sầm cười khẽ, “Không phải em nói sao?”
“Hả?” Cô bị hôn đến thiếu oxy, không phản ứng kịp.
“Tôi là tên cặn bã lịch lãm.”
Lê Sơ Huyền cạn lời.
Anh bế cô đặt lên chiếc tủ thấp ở huyền quan, tầm mắt hai người ngang bằng. Lục Sầm cười cười, kẹp cằm nàng lại rồi hôn lên.
Cô thở hổn hển, anh lại từng chút một mà hôn, bàn tay xoa nhẹ lên đùi cô, bị Lê Sơ Huyền đè lại.
“Đừng xé, lát nữa tôi còn phải mặc váy này đấy.”
Trong bóng tối, người đàn ông cười trầm thấp, giọng nói khàn đặc mang theo sắc dục, “Đổi một cái khác. Em cứ nói là bất cẩn làm đổ rượu vang đỏ, lý do để em lên lầu tôi cũng đã nghĩ sẵn cho em rồi.”
Giây tiếp theo, âm thanh vải lụa bị x.é to.ạc vang lên, đùi cô chợt lạnh buốt. Lê Sơ Huyền chỉ muốn c.h.ế.t đi cho rồi.
“A Nguyệt,” người đàn ông cười trầm, cúi người hôn lên chiếc cổ thon dài trắng ngần của cô, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.
“Đừng để lại dấu.” Bằng không lát nữa cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Anh cười khẽ, “Sẽ không.” Họ đã bên nhau nhiều năm như vậy, anh đã nắm chắc chừng mực, lực đạo nào sẽ để lại dấu, lực nào nào sẽ không, trừ những lúc mất kiểm soát.
Đôi môi mỏng men theo xương quai xanh đi xuống, “Em muốn ở trên ghế hay trên giường?” Anh nói một cách thong thả, nhưng cô lại chẳng thể suy nghĩ được gì.
Vòng tay qua cổ anh, cô nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi thì thầm: “Ở đâu cũng được, nhưng anh phải nhanh một chút.” Cô không thể rời khỏi bữa tiệc quá lâu.
“Không nhanh được đâu, nhưng mà…” Anh chuyển chủ đề, “A Nguyệt biết làm thế nào để tôi nhanh hơn mà, phải không?”
Giây tiếp theo, cô bị ném lên tấm nệm giường mềm mại, người đàn ông cúi xuống đè lên, những nụ hôn rơi xuống dày đặc như mưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cửa sổ không đóng, gió đêm từ bên ngoài thổi vào, làm tung bay tấm rèm lụa trắng.
Lê Hi đi từ cầu thang lên, bắt gặp Lê Hàm vừa từ lầu ba đi ra.
Lê Hàm mới từ phòng trang điểm dặm lại lớp trang điểm, chuẩn bị xuống lầu, thấy Lê Hi đi lên liền tò mò hỏi: “Làm gì ở đây thế? Chẳng phải sắp khai tiệc rồi sao?”
“Đúng vậy, chuẩn bị khai tiệc rồi nhưng không tìm thấy A Nguyệt đâu cả.”
Lê Hàm bĩu môi, “Dưới lầu không có à?”
“Không thấy, chị lên xem có phải em ấy ở trong phòng không.”
Lê Hàm đi theo Lê Hi cùng lên lầu bốn, đến trước cửa phòng Lê Sơ Huyền, gõ cửa: “A Nguyệt, A Nguyệt, em có trong phòng không?”
Không có ai trả lời.
“Lẽ nào em ấy không có ở đây?”
Lê Hàm ra hiệu cho Lê Hi lấy điện thoại ra, “Gọi điện thoại thử xem?”
Căn phòng tối om, ánh trăng xuyên qua một lớp rèm lụa trắng rọi vào phòng.
Đầu ngón tay anh dừng trên tấm lưng trắng đến lóa mắt, men theo sống lưng lướt xuống đến tận eo.
Người bên dưới khẽ run lên.
Đột nhiên, bàn tay to lớn mang theo hương gỗ tuyết tùng của người đàn ông bịt lấy nửa khuôn mặt cô, tiếng r*n r* bị giấu kín trong lòng bàn tay.
Anh thì thầm bên tai cô: “Có người tới, suỵt…”
Tiếng bước chân vụn vặt truyền đến từ ngoài cửa, ngay sau đó là tiếng gõ cửa, là chị họ của cô, Lê Hi.
Lục Sầm vẫn không buông tay đang bịt miệng cô ra, khiến cô không thể phát ra tiếng động nào.
Anh vẫn bình tĩnh như không, tay kia còn đang nhào nặn nơi đầy đặn của cô.
Lê Sơ Huyền tưởng rằng họ sẽ đi, ai ngờ lại nghe thấy Lê Hàm nói: “Gọi điện thoại thử xem.”
Cơ thể vừa thả lỏng của cô lại căng cứng. Ánh mắt hai người đều đổ dồn về chiếc điện thoại đang đặt trên tủ đầu giường.
Giây tiếp theo, chiếc điện thoại rung lên, bản nhạc “Giai điệu trên dây Sol” vang vọng khắp phòng.
Cô vừa đẩy hé cửa phòng, người đàn ông phía sau đã bế bổng cô lên. Giữa tiếng kêu kinh ngạc khe khẽ của cô, anh dùng chân đá sầm cửa lại. Mọi âm thanh ồn ào bên ngoài đều bị ngăn cách, trong phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng và tiếng môi lưỡi triền miên.
Họ không bật đèn, bóng tối bao trùm khiến không gian trở nên mờ ảo. Ánh hoàng hôn le lói xuyên qua tấm rèm lụa trắng, hắt vào hai bóng hình đang quấn quýt lấy nhau.
Lục Sầm tháo chiếc kính gọng vàng, đặt lên chiếc tủ trang trí bên cạnh. Như thể vừa tháo bỏ một lớp phong ấn, vỏ bọc lịch lãm, văn nhã thường ngày bị xé toạc. Đôi mắt lạnh lùng của anh giờ đây ánh lên ý cười, tựa như một dòng sông băng đang từ từ tan chảy dưới nắng xuân.
Lê Sơ Huyền khẽ hỏi anh, “Anh có bị cận đâu, đeo kính làm gì?” Câu hỏi này cô đã muốn hỏi từ lâu, nhưng vẫn không tìm được cơ hội.
Lục Sầm cười khẽ, “Không phải em nói sao?”
“Hả?” Cô bị hôn đến thiếu oxy, không phản ứng kịp.
“Tôi là tên cặn bã lịch lãm.”
Lê Sơ Huyền cạn lời.
Anh bế cô đặt lên chiếc tủ thấp ở huyền quan, tầm mắt hai người ngang bằng. Lục Sầm cười cười, kẹp cằm nàng lại rồi hôn lên.
Cô thở hổn hển, anh lại từng chút một mà hôn, bàn tay xoa nhẹ lên đùi cô, bị Lê Sơ Huyền đè lại.
“Đừng xé, lát nữa tôi còn phải mặc váy này đấy.”
Trong bóng tối, người đàn ông cười trầm thấp, giọng nói khàn đặc mang theo sắc dục, “Đổi một cái khác. Em cứ nói là bất cẩn làm đổ rượu vang đỏ, lý do để em lên lầu tôi cũng đã nghĩ sẵn cho em rồi.”
Giây tiếp theo, âm thanh vải lụa bị x.é to.ạc vang lên, đùi cô chợt lạnh buốt. Lê Sơ Huyền chỉ muốn c.h.ế.t đi cho rồi.
“A Nguyệt,” người đàn ông cười trầm, cúi người hôn lên chiếc cổ thon dài trắng ngần của cô, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.
“Đừng để lại dấu.” Bằng không lát nữa cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Anh cười khẽ, “Sẽ không.” Họ đã bên nhau nhiều năm như vậy, anh đã nắm chắc chừng mực, lực đạo nào sẽ để lại dấu, lực nào nào sẽ không, trừ những lúc mất kiểm soát.
Đôi môi mỏng men theo xương quai xanh đi xuống, “Em muốn ở trên ghế hay trên giường?” Anh nói một cách thong thả, nhưng cô lại chẳng thể suy nghĩ được gì.
Vòng tay qua cổ anh, cô nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi thì thầm: “Ở đâu cũng được, nhưng anh phải nhanh một chút.” Cô không thể rời khỏi bữa tiệc quá lâu.
“Không nhanh được đâu, nhưng mà…” Anh chuyển chủ đề, “A Nguyệt biết làm thế nào để tôi nhanh hơn mà, phải không?”
Giây tiếp theo, cô bị ném lên tấm nệm giường mềm mại, người đàn ông cúi xuống đè lên, những nụ hôn rơi xuống dày đặc như mưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cửa sổ không đóng, gió đêm từ bên ngoài thổi vào, làm tung bay tấm rèm lụa trắng.
Lê Hi đi từ cầu thang lên, bắt gặp Lê Hàm vừa từ lầu ba đi ra.
Lê Hàm mới từ phòng trang điểm dặm lại lớp trang điểm, chuẩn bị xuống lầu, thấy Lê Hi đi lên liền tò mò hỏi: “Làm gì ở đây thế? Chẳng phải sắp khai tiệc rồi sao?”
“Đúng vậy, chuẩn bị khai tiệc rồi nhưng không tìm thấy A Nguyệt đâu cả.”
Lê Hàm bĩu môi, “Dưới lầu không có à?”
“Không thấy, chị lên xem có phải em ấy ở trong phòng không.”
Lê Hàm đi theo Lê Hi cùng lên lầu bốn, đến trước cửa phòng Lê Sơ Huyền, gõ cửa: “A Nguyệt, A Nguyệt, em có trong phòng không?”
Không có ai trả lời.
“Lẽ nào em ấy không có ở đây?”
Lê Hàm ra hiệu cho Lê Hi lấy điện thoại ra, “Gọi điện thoại thử xem?”
Căn phòng tối om, ánh trăng xuyên qua một lớp rèm lụa trắng rọi vào phòng.
Đầu ngón tay anh dừng trên tấm lưng trắng đến lóa mắt, men theo sống lưng lướt xuống đến tận eo.
Người bên dưới khẽ run lên.
Đột nhiên, bàn tay to lớn mang theo hương gỗ tuyết tùng của người đàn ông bịt lấy nửa khuôn mặt cô, tiếng r*n r* bị giấu kín trong lòng bàn tay.
Anh thì thầm bên tai cô: “Có người tới, suỵt…”
Tiếng bước chân vụn vặt truyền đến từ ngoài cửa, ngay sau đó là tiếng gõ cửa, là chị họ của cô, Lê Hi.
Lục Sầm vẫn không buông tay đang bịt miệng cô ra, khiến cô không thể phát ra tiếng động nào.
Anh vẫn bình tĩnh như không, tay kia còn đang nhào nặn nơi đầy đặn của cô.
Lê Sơ Huyền tưởng rằng họ sẽ đi, ai ngờ lại nghe thấy Lê Hàm nói: “Gọi điện thoại thử xem.”
Cơ thể vừa thả lỏng của cô lại căng cứng. Ánh mắt hai người đều đổ dồn về chiếc điện thoại đang đặt trên tủ đầu giường.
Giây tiếp theo, chiếc điện thoại rung lên, bản nhạc “Giai điệu trên dây Sol” vang vọng khắp phòng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









