Đúng là… có một không hai.

Người đàn ông khí chất cao ngạo, bộ vest được cắt may riêng tôn lên vóc dáng hoàn hảo. Anh cầm quà mừng bước đi đầy bình thản.

“Có phải là mẫu người đúng gu thẩm mỹ của con không?” Đột nhiên, chủ tịch Lê đứng bên cạnh cô cất tiếng.

Sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt Lê Sơ Huyền, một lúc sau, cô mới bình tĩnh quay sang nhìn ba mình: “Con không thích người đeo kính.”

“Ồ.” Chủ tịch Lê ra vẻ đã hiểu.

Trong lúc nói chuyện, Lục Sầm đã đi đến trước mặt họ, đưa quà mừng. Lê Sơ Huyền nhận lấy, đưa cho quản gia đang đứng cạnh ghi chép.

Lục Sầm bắt tay Lê Mãnh, hai người khách sáo trò chuyện vài câu.

Ánh mắt lạnh lùng của Lục Sầm lướt qua, Lê Sơ Huyền lờ đi, cười nhạt nói: “Lục tổng, mời vào trong.”

Người làm dẫn Lục Sầm vào sảnh tiệc. Anh đi rồi, Lê Sơ Huyền mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chủ tịch Lê lại đột ngột nói một câu: “Xem ra con thật sự không thích người đeo kính, đối xử với khách thiếu kiên nhẫn như vậy là không đúng đâu.”

Gần chạng vạng, khách khứa gần như đã đến đông đủ. Chủ tịch Lê và Lê Sơ Huyền cùng quay trở lại sảnh tiệc. Vì đều là họ hàng thân thiết, không có người ngoài, nên không khí rất tự nhiên, mọi người thoải mái đi lại trò chuyện mà không cần cô phải tiếp đãi. Tiệc tối đến 8 giờ mới chính thức bắt đầu.

Tiệc cưới được tổ chức theo ý tưởng của cô dâu Lê Vụ. Ngoài dàn nhạc giao hưởng, cô còn mời tám ca sĩ nổi tiếng của Cảng Thành đến biểu diễn. Lũ trẻ con thì hứng khởi ngồi trong vườn hoa, cầm những món đồ chơi được phát để cổ vũ cho buổi biểu diễn. Người lớn thì hoặc thưởng thức trà chiều trong vườn, hoặc cầm ly rượu trò chuyện trong sảnh tiệc, còn những người lớn tuổi thì đã tụ tập chơi mạt chược.

Chỉ riêng Lê Sơ Huyền là đang đi khắp nơi tìm bóng dáng Lục Sầm. Dù Lê trạch rất lớn, nhưng khu vực dành cho khách cũng chỉ có bấy nhiêu. Cô tìm một vòng mà vẫn không thấy anh đâu, chỉ thiếu nước vào phòng an ninh để kiểm tra camera.

Tại một góc yên tĩnh khuất sau bức tường hoa, Lục Sầm và Giang Dật đang đứng bên một chiếc bàn tròn, thong thả trò chuyện bên ly champagne.

Thấy cô đi tới, Giang Dật mỉm cười, lập tức cáo từ, rất ý tứ nhường lại không gian riêng cho họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lê Sơ Huyền cười lạnh, giọng đầy mỉa mai: “Tôi còn tưởng anh không thích những nơi ồn ào thế này cơ đấy?”

Lục Sầm không trả lời câu hỏi của cô, chỉ lơ đãng đưa mắt nhìn quanh: “Lần đầu đến nhà em, hoa hồng ở đây khá đẹp.”

Cả khu vườn nhỏ này đều do một tay bà nội cô chăm sóc, đóa hồng nào cũng được chăm chút kỹ lưỡng, nở rộ và kiêu hãnh.

Lê Sơ Huyền cạn lời, không muốn đôi co với anh nữa, quay người bỏ đi. Cô không muốn bị người khác nhìn thấy đi cùng Lục Sầm, nên định vòng qua con đường mòn phía ngoài vườn hoa để ra khu bể bơi.

Nghe tiếng bước chân đuổi theo phía sau, Lê Sơ Huyền vừa quay người định bảo anh đừng đi theo nữa, thì một cánh tay rắn chắc đã ôm cô vào lòng, xoay người ép cô vào thân cây gần đó.

Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc lập tức xâm chiếm khứu giác.

Đôi môi lành lạnh của anh phủ xuống môi cô, bá đạo cạy mở hàm răng, đầu lưỡi tiến vào khuấy đảo, lướt qua những điểm nhạy cảm nhất. Một cảm giác tê dại lan khắp toàn thân. Anh cuốn lấy lưỡi cô, nhẹ nhàng m*t lấy, trong khi bàn tay to đã siết chặt lấy eo, lòng bàn tay khẽ x** n*n.

Lê Sơ Huyền suýt nữa không đứng vững, hai tay phải bám chặt vào vai anh để tìm điểm tựa. Khó khăn lắm mới định thần lại, cô khẽ trách: “Son môi của tôi.”

Người đàn ông trước mặt bật ra một tiếng cười trầm thấp quyến rũ: “Lên phòng em nhé, được không?”

Lê Sơ Huyền dứt khoát từ chối: “Không được.” Đông người thế này, lỡ bị ai thấy thì sao? Người đàn ông cao ngạo cúi xuống, khẽ c.ắ.n d** tai cô, thì thầm: “Tôi muốn xem phòng của em.”

Toàn thân cô mềm nhũn, đôi chân đi trên đôi giày cao gót mười centimet gần như không còn chút sức lực, cả người phải dựa vào vòng tay đang siết chặt nơi eo của Lục Sầm mới không ngã xuống.

Thật ra, chính Lê Sơ Huyền cũng không hiểu tại sao mình lại thật sự đưa anh lên phòng. Có lẽ là do ánh hoàng hôn trong khu vườn nhỏ quá đỗi dịu dàng, vẻ đẹp của người đàn ông trước mặt quá mê hoặc, và giọng nói trầm khàn của anh khi thì thầm bên tai cô lại giống như lời dụ dỗ của một hồ ly tinh. Cả người cô như bị bỏ bùa, không thể suy nghĩ minh mẫn.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện