Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa
Chương 121: Diệp Viễn Hưu tìm đến tận cửa: Ngươi liệu mà cân nhắc cho kỹ.
Diệp Viễn Hưu không ngờ lại có người ngã vào người mình, vội vàng đỡ dậy.
Nhưng còn chưa kịp đỡ, ông ta đã nhìn rõ dung mạo đối phương.
Vừa thấy là Cố Thường Nhạc, Diệp Viễn Hưu giật mình nhảy dựng lên ba thước.
"Tiểu... tiểu hữu, cô nương cẩn thận." Ánh mắt ông ta nhìn Cố Thường Nhạc vô cùng phức tạp.
Cô bé này không thể xem thường được.
Không chỉ mập mờ với nhiều nam nhân, còn ôm ấp ý đồ dơ bẩn với sư tôn của mình, đây đâu phải nữ tu bình thường? Ông ta mà không giữ khoảng cách, có khi lại bị phu nhân nhà mình hiểu lầm.
Nhớ lại lần trước, ông ta chỉ nói vài câu với một nữ tu từ xa, đã bị phu nhân nhốt trong thư phòng ngủ mấy đêm liền.
Lần này mà bị phu nhân hiểu lầm, có khi bị tống vào nhà củi.
Nhà củi đâu phải chỗ ở của người?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Diệp Viễn Hưu lại tái đi vài phần, vội vàng lùi lại mấy bước, ra hiệu Cố Thường Nhạc cẩn thận, rồi vội vã rời đi.
Bộ dạng kia, chẳng khác nào coi Cố Thường Nhạc là sói dữ hổ báo.
Cố Thường Nhạc cũng phát hiện ánh mắt cảnh giác xen lẫn ghét bỏ của đối phương, lập tức khó chịu.
Nếu không phải muốn đặt con trùng giám thính lên người này, ả mới không thèm làm chuyện dư thừa như vậy!
Đồ vừa già vừa xấu, mình ngã vào người ông ta là nể mặt ông ta, vậy mà ông ta còn ghét bỏ mình?
Trong lòng Cố Thường Nhạc tức nổ, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra dịu dàng ngoan ngoãn.
"Đa tạ trưởng lão quan tâm."
Diệp Viễn Hưu cũng không coi chuyện này ra gì, đi theo Hùng Kinh Đán và Trần Linh rời đi.
Tần Ngự Tu nhìn bóng lưng mấy người rời đi, không định đuổi theo.
Ông biết, dù bây giờ chạy lên hỏi, cũng chưa chắc moi được tin tức hữu dụng từ chỗ Trần Linh.
Rất nhanh, Trần Linh và Nghiêm Phong được đưa đến nơi ở.
Hùng Kinh Đán vừa mở kết giới cách âm, liền đi thẳng vào vấn đề.
"Nói đi, hai người đã xảy ra chuyện gì trong tiểu thế giới?"
"Linh Linh, vì sao con lại đập vỡ đá Lưu Ảnh trên người Nghiêm Phong?"
Bên kia, Cố Thường Nhạc cũng đã về tới nơi ở, dỏng tai nghe ngóng qua con trùng giám thính, sợ bỏ lỡ dù chỉ một chút thông tin hữu ích.
Trần Linh thật thà đáp: “Đá Lưu Ảnh là con đập vỡ, còn nguyên nhân, là vì lúc đó... y phục con bị lửa đốt rách tả tơi, không muốn bị nhìn thấy."
Lý do này rất khiên cưỡng, nhưng xem ra cũng tàm tạm hợp lý, dù sao tình huống lúc đó quả thật rất khẩn cấp.
"Tóc của con và Nghiêm Phong là sao, sao hắn đột nhiên cao lớn vậy?"
"Núi lửa phun trào, bọn con đều có cơ duyên."
Vừa nói, Trần Linh lấy ra một quyển trục: "Đây là Khôi Lỗi Bảo Thuật con lấy được trong núi lửa, vừa thử học bộ thứ nhất, con đã bạc trắng tóc."
"Con sợ học tiếp sẽ đột ngột già đi, nên tạm dừng."
Trần Linh mặt mày nghiêm túc nói bừa.
"Còn Nghiêm Phong, hắn có được công pháp cường hóa thể thuật, cụ thể là gì con không rõ."
"Hình thái của hắn, là khi gặp lôi kiếp bị bổ ra, các người có lẽ không thấy."
Nghiêm Phong ngơ ngác cả mặt, lúc đó hắn đã hôn mê, giờ nghe Trần Linh nói gì, liền tin nấy, thậm chí còn hưng phấn hỏi:
"Thật á! Thật á!"
Trần Linh gật đầu khẳng định.
Nửa thật nửa giả cũng là thật.
Khôi Lỗi Bảo Thuật là Đại Cam lấy từ trong núi lửa đưa cho nàng, hình thái của Nghiêm Phong xác thực bị lôi kích mà thành.
Nghiêm Phong ý niệm vừa động, quả nhiên phát hiện ra một môn công pháp luyện thể trong đầu, còn không quên chia sẻ thần thức cho Hùng Kinh Đán xem.
"Tông chủ người xem! Thật này!"
Tôi Thể Thuật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây không phải là kỳ vật gì, nhưng lại vô cùng phù hợp với thuộc tính của Nghiêm Phong, nếu thật sự học được, sau này nhục thể của tiểu t.ử này sẽ càng thêm hung hãn.
Hùng Kinh Đán nhịn không được cười, liên tục nói mấy tiếng: "Tốt, tốt, tốt!"
Sau một hồi thẩm vấn, Diệp Viễn Hưu và Cố Thường Nhạc nghe lén đều không thu được tin tức gì hữu dụng, trong lòng người sau càng thêm bực bội.
Sao lại để Trần Linh có được đồ tốt rồi?
Nếu luyện thành Khôi Lỗi Bảo Thuật, ở cùng cảnh giới nàng có thể dễ dàng một mình đấu mười, hơn nữa còn không tốn chút sức nào.
Lòng đố kỵ của Cố Thường Nhạc sắp tràn ra ngoài.
Ngay sau đó, ả nghe thấy Diệp Viễn Hưu thở dài một tiếng.
"Hùng tông chủ, có một việc ta cần nói rõ với ngươi ngay bây giờ, tin rằng ngươi cũng là người biết nặng nhẹ."
Vẻ mặt Diệp Viễn Hưu vô cùng ngưng trọng.
Ban đầu Hùng Kinh Đán không để tâm, cho đến khi đối phương nghiêm túc nói:
"Long Uyên Kiếm là ma kiếm."
Đến nước này, Long Uyên Kiếm đã xuất hiện, ông ta cũng nên công bố bí mật mà Tàng Kiếm Tông đời đời giữ kín.
Nghe vậy, Hùng Kinh Đán giật mình.
"Cái gì?"
Diệp Viễn Hưu không để ý ông kinh ngạc thế nào, tiếp tục nói, thuật lại tôn chỉ lập tông của Tàng Kiếm Tông.
"Trấn áp Long Uyên Kiếm là ý nghĩa lập tông của Tàng Kiếm Tông ta, phá hủy thân xác, diệt trừ linh hồn nó, là việc quan trọng nhất."
"Ta vốn định phái Khuyển T.ử và đệ t.ử đến các tiểu thế giới để thăm dò và mang nó về, không ngờ đệ t.ử Diệu Thiên Tông các ngươi lại vô tình kết linh với nó."
"Đã như vậy, giờ chỉ còn một lựa chọn, Hùng tông chủ là người thông minh, hẳn phải biết ý ta là gì!"
Lúc này, sắc mặt Trần Linh cũng trầm xuống.
Nàng vốn còn tưởng rằng, chỉ cần không để bọn họ biết Nghiêm Phong là ma tộc là được, không để bọn họ thấy bộ dạng ma hóa của Nghiêm Phong là có thể tránh được, không ngờ...
Mặt mày Hùng Kinh Đán tái mét.
Ông nắm c.h.ặ.t song quyền, hồi lâu sau mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, mở miệng nói:
"Diệp tông chủ, ngươi nên biết rằng tu sĩ và linh kiếm một khi đã kết linh, trừ phi tu sĩ c.h.ế.t, nếu không không thể giải trừ quan hệ kết linh."
"Nếu ngươi cưỡng ép mang ma kiếm đi trấn áp tiêu hủy, Nghiêm Phong sẽ phải chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n phi nhân tính, linh hồn cũng sẽ bị bào mòn đến chỉ còn lại một hồn hai phách, sau này dù may mắn sống sót, cũng chỉ biến thành kẻ ngốc."
"Nghiêm Phong là thiên tài ngàn năm khó gặp của Diệu Thiên Tông ta, nhìn khắp cả đại lục Huyền Linh, cũng không tìm được ai mới mười tuổi đầu đã đột phá Kim Đan kỳ."
Nói rồi, ánh mắt Hùng Kinh Đán trở nên vô cùng sắc bén: "Cho nên, bất luận lời ngươi nói có thật hay không, ta cũng không thể giao đệ t.ử của Diệu Thiên Tông ta cho ngươi."
"Còn về việc ma kiếm ngươi nói sẽ mang đến tai họa hủy diệt cho đại lục Huyền Linh, thậm chí mười ba vực hạ giới, trước khi sự việc xảy ra thì ai biết được thật giả."
"Ta không thể nào vì những chuyện chưa xảy ra và không chắc chắn mà đi hại đệ t.ử của mình!"
Giọng điệu Hùng Kinh Đán đanh thép, vang dội, rõ ràng là bộ dạng thà c.h.ế.t cũng không giao người ra.
Hùng Kinh Đán yêu tài tiếc tài, càng không muốn thấy Trần Linh mất đi tiểu sư huynh, Diệp Viễn Hưu muốn người, đương nhiên ông không chịu.
Nghiêm Phong kinh ngạc, lấy Long Uyên Kiếm ra xem xét kỹ càng: "Ngươi thật sự là ma kiếm?"
Kiếm linh Đại Cam không dám lộ diện, cũng không tiện phủ nhận, đành giả c.h.ế.t.
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Diệp Viễn Hưu hít sâu một hơi, sắc mặt khó coi.
"Hùng tông chủ, ta biết chuyện này khó quyết định, ngươi cứ suy nghĩ thêm đi!"
"Ta cho ngươi đủ thời gian, sau khi đại tái kết thúc, ta sẽ nói rõ mọi chuyện với các đại tông môn."
"Trước đó, ngươi hãy suy nghĩ kỹ, ngươi muốn mười ba vực hạ giới, hay là mạng của một tiểu đệ t.ử."
Nói xong, Diệp Viễn Hưu phất tay áo định rời đi.
Hùng Kinh Đán nhìn theo, hai mắt lộ hung quang.
"Ồ, ngươi muốn cứ thế mà đi sao?"
Đâu có chuyện ngon ăn như vậy?
Hôm nay mà cứ thế thả người đi, chẳng khác nào đẩy Nghiêm Phong vào hố lửa?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









