Lần trước ở Địa Uyên, sau khi ra khỏi không gian kỳ ngộ liền buông xuôi.
Lần này cũng vậy, sau khi lấy đủ ngọc bài thân phận, mấy người liền bắt đầu đi lung tung khắp nơi, tìm đủ thứ kỳ quái.
Ví như: Bóng biến hình, cỏ chuyển đổi giới tính, lại như đom đóm phát sáng, cây phát ra tiếng kêu quái dị, ma cỏ rụng lông liên tục, thậm chí đến cả động vật nhỏ có tướng mạo kỳ lạ cũng không tha.
Càng không cần nói đến những thứ như linh thảo, linh quả.
Đáng sợ nhất là, Trần Linh dạy bọn họ cách luyện hóa thịt linh ma thú sau khi ăn vào bụng.
Mấy vị sư huynh ngộ tính cao, chỉ tốn chưa đến vài phút đã học được cách luyện hóa.
Thế là, mỗi khi tiến vào một tiểu thế giới, bọn họ lại ăn vài loại linh thú khác nhau.
Hấp, luộc, chiên, nướng, thậm chí cả lẩu, đủ loại cách ăn đều có.
Một vòng dạo qua, mấy người không ăn thì cũng đang nhổ, phàm là nơi bọn họ đi qua, không nơi nào không tan hoang.
Cái dáng vẻ kia, chẳng khác nào quỷ Nhật Bản vào làng.
Mọi người càng nhìn, trong lòng càng thêm coi thường đám sư huynh đệ này.
Đương nhiên, giữa đường cũng gặp phải vài nhóm tu sĩ không có mắt, cứ đòi cướp ngọc bài thân phận của họ, cuối cùng không ai tránh khỏi kết cục bị đ.á.n.h cho một trận rồi bị cướp ngọc bài.
Một chữ "thảm" sao mà diễn tả hết!
Người của các tông môn người thì lắc đầu, người thì che mắt, thậm chí còn có người tìm Hùng Kinh Đán mà than thở.
"Đệ t.ử Diệu Thiên Tông các ngươi thật sự là không có chút đạo đức nào!"
"Những tài nguyên này không ba năm mươi năm, căn bản không thể khôi phục!"
"Thật là quá ghê tởm, bọn họ căn bản không coi luật thi đấu ra gì!"
"Cái gì mà không coi ra gì? Chẳng phải là không xem cuộc thi này ra cái đinh gì!"
Tuyệt vời.
Hùng Kinh Đán cười ha hả: "À đúng đúng đúng, các ngươi xấu, các ngươi nói mới là chân lý."
Tông môn bọn họ vốn dĩ không cần mặt mũi và hư danh, kệ đi, đại hội tông môn tiếp theo còn cả trăm năm nữa cơ mà.
Đến trăm năm sau, tài nguyên bị bọn họ phá hoại đều mọc lại hết rồi.
Mọi người cũng không làm gì được Hùng Kinh Đán, chỉ có thể nhổ ra một câu "mặt dày" để kết thúc.
Sau đó, bọn họ gạt Hùng Kinh Đán sang một bên, dùng ngọc giản liên lạc mở nhóm trò chuyện thần thức, trước mặt Hùng Kinh Đán mà bắt đầu bàn luận.
"Đệ t.ử Kiếm Phong của Diệu Thiên Tông năm nay, thật đáng sợ."
"Đúng vậy, chỉ riêng tên điên kia thôi cũng đủ càn quét toàn bộ, nếu chơi đấu đội thì căn bản không đ.á.n.h lại!"
"Đấu đội á? Chúng ta không có đấu đội, vòng tiếp theo là đấu đơn, nếu như loại bỏ Lạc Bồ Thâm, biết đâu còn có thể để đệ t.ử chúng ta có cơ hội đến Vương Giả Thánh Khư thử luyện."
"Ta tán thành!"
"Ta cũng đồng ý."
"Vòng tiếp theo trực tiếp để tên biến thái Kiếm Phong Diệu Thiên Tông kia bảo lưu danh ngạch thăng cấp đi!"
"Trần Linh cũng khó nhằn, nhưng... chiến lực của nàng còn chưa đạt đến mức có thể thăng cấp, dù sao Lạc Bồ Thâm cũng là người đã đ.á.n.h cho người dị tộc tan tác ở biên giới."
Một đám người thông qua ngọc giản liên lạc mở nhóm chat thần thức truyền âm, căn bản không thèm đếm xỉa đến Hùng Kinh Đán.
Do đó, đám người Diệu Thiên Tông căn bản không hề hay biết, giải đấu lần này lại xảy ra biến số.
Một ngày sau, cuộc thi giữa trăm tiểu thế giới kết thúc.
Thời gian vừa hết, tất cả mọi người bị loại khỏi tiểu thế giới.
Từ bảy tám trăm người ban đầu, số lượng bị loại dần chỉ còn hơn trăm người.
Không một đệ t.ử Khí Phong nào của Diệu Thiên Tông có thể tiến vào vòng tiếp theo, Vưu T.ử An vừa thiếu một tấm ngọc bài.
Hắnta đổ lỗi chuyện này lên đầu Trần Linh, vì miếng ngọc bài quan trọng kia đã bị Thôi Văn Bân cướp mất.
Trước khi cướp ngọc bài, Thôi Văn Bân còn nói với hắn ta: "Ngọc bài của ta đang ở chỗ Trần Linh, ngươi là đệ t.ử Diệu Thiên Tông, vậy ta lấy từ chỗ ngươi vậy."
Vưu T.ử An đã liều mạng chống cự nhưng vô dụng, vẫn bị cướp như thường.
Vì lẽ đó, vừa ra khỏi tiểu thế giới, hắn ta liền trừng Trần Linh đầy oán hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay sau đó, hắn ta chỉ cảm thấy dường như có một luồng gió mạnh lướt qua trước mặt, khi hoàn hồn lại, đã thấy mình bị nhấc bổng lên không trung.
Nhìn kỹ, là tên biến thái Lạc Bồ Thâm của Kiếm Phong.
Lúc này, hắn nhìn Vưu T.ử An, sát ý bừng bừng.
"Nhãi ranh, ta thấy ngươi có vẻ thù địch với sư muội nhà ta lắm nhỉ, có cần ta giúp ngươi móc đôi mắt này ra không?"
Vưu T.ử An há miệng, da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát, chưa kịp nói gì đã sợ đến tè ra quần.
"Còn nhìn nữa, coi chừng ta g.i.ế.c ngươi!"
Lạc Bồ chê hắn ta bẩn, trực tiếp vứt người sang một bên, tiếp tục đi theo sư môn đến trạm nghỉ.
Mọi người xung quanh thấy Vưu T.ử An không nên thân mà tè ra quần, ai nấy đều ghét bỏ, ánh mắt và lời lẽ chê bai đổ dồn về phía hắn ta, khiến Vưu T.ử An chỉ muốn độn thổ.
Ngay lúc hắn ta định tìm miếng đậu phụ tự t.ử, Cố Thường Nhạc bước đến trước mặt, dùng Tịnh Thân Thuật cho hắn ta, mở miệng hỏi han ân cần.
"Vưu sư huynh, huynh không sao chứ?"
Cố Thường Nhạc cố nén sự khó chịu trong lòng để quan tâm đối phương, ngay lập tức khắc sâu vào tâm trí Vưu T.ử An hình ảnh một tiểu tiên nữ hoàn mỹ.
Hào quang của Cố Thường Nhạc trong khoảnh khắc này được khuếch đại vô hạn, tim Vưu T.ử An đập loạn không ngừng.
Tiểu sư muội của Vạn Trận Phong, người tốt thật!
"A, ta, ta... ta không sao."
Nào ngờ, trong lòng Cố Thường Nhạc lúc này đã ghê tởm đến c.h.ế.t rồi.
"Vậy thì tốt."
Nói xong, Cố Thường Nhạc liền đi.
Chân Ngôn Đơn của Trần Linh khiến các sư huynh nhà ả bây giờ cứ thấy ả là kiếm cớ chuồn, căn bản không cho ả cơ hội giải thích.
Ả phải nhanh ch.óng nuôi dưỡng một đám đàn ông mới, những kẻ vì ả mà thần hồn điên đảo, dù lên núi đao xuống biển lửa cũng không tiếc.
Ánh mắt Cố Thường Nhạc dừng trên người Nghiêm Phong.
Ả thừa nhận mình rất động lòng, nhưng trong lòng đối phương chỉ có con tiện nhân Trần Linh kia, ả tự nhiên thôi miên mình rằng: Loại đàn ông này không xứng với ta.
Lúc này, trong đầu ả chỉ hiện lên cảnh tượng nhìn thấy khi rời khỏi tiểu thế giới thứ năm mươi bảy.
Hắc vụ dưới chân Nghiêm Phong, rốt cuộc là cái gì? Lại từ đâu mà đến? Vì sao lúc đó Trần Linh lại bảo Lạc Bồ Thâm cưỡng ép đưa bọn họ rời đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mờ ám?
Chẳng lẽ là… Nghiêm Phong và nàng đã xảy ra quan hệ thân mật gì đó?
Cố Thường Nhạc càng nghĩ càng tò mò, như có trăm ngàn con cào cào c.ắ.n xé tim gan.
Không được, nhất định phải làm rõ mọi chuyện!
Ả có cảm giác, nếu có thể điều tra ra, có thể một lần lật đổ cả sư môn của Trần Linh.
Sau khi mọi người ra hết, người chủ trì bắt đầu phát biểu.
"Vòng thi đấu đầu tiên kết thúc."
"Vòng tiếp theo là đối chiến cá nhân."
"Đơn chiến có tổng cộng hơn năm mươi trận, sẽ bắt đầu sau hai ngày nữa, hai ngày tới mong mọi người nghỉ ngơi thật tốt."
Hùng Kinh Đán nhíu mày, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, có chút gì đó kỳ lạ mà ông không thể diễn tả được.
Nhưng lúc này, trong lòng ông có chuyện quan trọng hơn cần làm rõ, nên không chấp nhặt với đám ch.ó ghẻ kia.
"Nghiêm Phong, Trần Linh, hai người theo ta."
Nghe vậy, các phong chủ khác của Diệu Thiên Tông cũng không nhịn được nữa.
Họ cũng cảm thấy Nghiêm Phong đã trải qua chuyện kinh thiên động địa trong tiểu thế giới, cũng muốn xem, nhưng lại bị Hùng Kinh Đán liếc mắt dọa cho lui.
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Cố Thường Nhạc thấy cảnh đó, càng thêm tò mò.
Nhưng đúng lúc này, Diệp Viễn Hưu gọi Hùng Kinh Đán lại.
"Hùng tông chủ, có chuyện ta phải nói với ngươi."
Cố Thường Nhạc nghe vậy, lập tức đi tới.
Nàng bước nhanh, một bước xông tới, chỉ nghe thấy tiếng "ái da" kinh hô, người đã ngã vào người Diệp Viễn Hưu.
Trần Linh nhìn hành vi cử chỉ của ả, lập tức phán đoán ra người này có ý đồ bất chính.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









