Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa
Chương 117: Nghiêm Phong hình thái thứ hai: Yêu nghiệt mỹ nam.
Bầu trời đột nhiên bị mây đen kịt bao phủ, cuồng phong gào thét, tiếng sấm càng thêm dữ dội.
Điện chớp liên tục giáng xuống khắp nơi trong tiểu thế giới, cuối cùng, hội tụ một kích mạnh nhất, hung hãn nhất, bổ thẳng vào người Nghiêm Phong.
"Ầm ầm!"
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Long Uyên Kiếm bay lên đỉnh đầu hắn, nghênh đón kinh lôi.
Nhưng nó dù mạnh mẽ đến đâu cũng chỉ là vật c.h.ế.t, mà kinh lôi không đ.á.n.h trúng Nghiêm Phong, căn bản không chịu thôi.
Trần Linh nhanh tay lẹ mắt lấy ra "Tị Lôi Châu": "Tiểu Thất, há miệng!"
Trong tình thế cấp bách, nàng cũng không để ý đối phương có bị sặc hay không.
Nhưng Nghiêm Phong vừa há miệng, tia chớp kia như thể có ý thức, tăng tốc độ bổ về phía hắn.
Một nhát trúng đích.
Nghiêm Phong đau đớn kêu lên.
Nhưng đây, mới chỉ là bắt đầu.
Sau khi đạo kinh lôi đầu tiên đ.á.n.h xuống người Nghiêm Phong, trên bầu trời lại tụ tập thêm hàng trăm tia sét màu tím kim và màu vàng đỏ.
Toàn bộ quá trình đều truy đuổi Nghiêm Phong mà bổ.
Mỗi lần hắn chống đỡ một đạo kinh lôi, thân thể lại trở nên mạnh mẽ hơn một phần, càng bổ, mức độ đau đớn càng giảm.
"Ha, chỉ có thế này thôi sao?"
"Lớn ngần này rồi mà chưa từng bị sét đ.á.n.h, nhào vô! Cho sấm sét giáng xuống mạnh mẽ hơn đi!"
Đến khi hứng chịu tia sét thứ sáu mươi sáu, Nghiêm Phong đã vùng lên phản kháng, nắm c.h.ặ.t Long Uyên Kiếm nghênh chiến lôi điện.
Đến tia thứ tám mươi tám, lôi điện màu vàng kim bắt đầu tấn công vào thế giới tinh thần và linh hồn hắn.
Lần này, Nghiêm Phong không trụ được đến cuối cùng, mãi đến khi tia sét thứ chín mươi tám giáng xuống, hắn đã chẳng còn biết mình là ai, đang ở đâu.
Người trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Trần Linh không ngờ rằng, một nghi thức kết linh đơn giản lại khiến Nghiêm Phong khổ sở đến vậy.
Khi Nghiêm Phong liên tiếp hứng chịu ba năm lần sét đ.á.n.h, nàng đã lấy ra tất cả bảo vật có thể giúp hắn, nhưng lại bị Quỷ Diện Cuồng Sư ngăn cản.
"Tội này chỉ có thể để hắn tự mình gánh chịu, nếu thành công, ắt có lợi ích lớn, nếu thất bại, hắn phải c.h.ế.t ở đây."
Trần Linh lúc đó hoảng sợ, đỏ mắt túm lấy Quỷ Diện Cuồng Sư điên cuồng lay mạnh.
"Tại sao, tại sao lại thế!"
"Chẳng phải chỉ là một nghi thức kết linh đơn giản thôi sao, sao rủi ro lại lớn đến vậy!"
Quỷ Diện Cuồng Sư bất đắc dĩ, giơ vuốt lên, tạo một không gian kín ngăn âm thanh cho cả mình và Trần Linh, sau đó lại tạo thêm một không gian kín khác cho đá Lưu Ảnh trên người nàng.
"Giờ chỉ có hai ta nghe được nhau, từ giờ trở đi, ngươi im miệng nghe ta nói."
Ngay sau đó, Quỷ Diện Cuồng Sư đưa vuốt lên miệng, bắt đầu nói.
"Sư huynh của ngươi là con của Ma tộc, Long Uyên Kiếm là ma kiếm, hai thứ một khi kết hợp tất yếu sẽ dẫn đến dị tượng trên trời dưới đất."
"Giờ hân chỉ là tu sĩ Kim Đan kỳ, một khi kết linh với ta, ắt sẽ bị đám người tự xưng là chính đạo truy sát."
"Kinh Lôi không chỉ rèn luyện thân thể hắn, mà còn tẩy rửa linh hồn và tinh thần lực. Nếu không trụ được sẽ c.h.ế.t, nhưng nếu vượt qua được tất cả Kinh Lôi, hắn sẽ có cơ hội niết bàn trùng sinh."
Trần Linh nắm c.h.ặ.t hai tay, vành mắt đỏ hoe.
Quá trình kết linh đã bắt đầu, không thể ngăn cản.
Đã vậy thì...
Trong khoảnh khắc này, Trần Linh đưa ra một quyết định vô cùng táo bạo.
Nàng lấy từ trong túi Càn Khôn ra mấy trăm quả đạn khói, đem mấy trăm quả b.o.m còn lại, cùng t.h.u.ố.c nổ đưa hết cho Quỷ Diện Cuồng Sư, những thứ khác đều nhét vào nhẫn không gian.
"Đại Cam, ta có chuyện rất quan trọng cần thương lượng với ngươi."
"Đây đều là do ta tự chế tạo, lát nữa ngươi ném hết chúng vào núi lửa, nhớ phải hư hóa thân thể rồi ném, nếu không ngươi sẽ bị nổ bay đấy."
"Về phần những việc sau đó, cứ giao hết cho ta."
Khi luyện khí, Trần Linh không chỉ làm mấy khẩu s.ú.n.g, mà còn chế tạo b.o.m và t.h.u.ố.c nổ, những thứ này vốn định dùng trong đại tái, không ngờ cuối cùng lại dùng như thế này.
Nàng không biết Nghiêm Phong và ma kiếm kết linh sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng nàng biết, nếu cứ mặc kệ, có khi sư huynh nhà mình thật sự sẽ bị các đại tông môn và tiên môn bách gia truy sát, thậm chí tan xương nát thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mâu thuẫn giữa nhân tộc và ma tộc đã sâu sắc từ mấy ngàn năm trước, một khi để nhân tộc biết đến sự tồn tại của Nghiêm Phong, hắn sẽ không được cả đại lục Huyền Linh dung thứ.
Nghiêm Phong là con của quân chủ ma tộc và một người phụ nữ loài người, huyết mạch không đủ thuần khiết, đó cũng là lý do tại sao hắn có thể tu tiên như một tu sĩ loài người.
Dù hậu quả có nghiêm trọng đến đâu, nàng cũng không muốn Nghiêm Phong gặp chuyện.
Luân thường đạo lý gì đó đều không quan trọng bằng Tiểu Thất sư huynh của nàng, nàng nhất định phải ra tay can thiệp, cùng lắm thì sau khi đại tái kết thúc, nàng sẽ mang Nghiêm Phong rời xa nhân gian, đến Ma giới sống qua ngày.
Quỷ Diện Cuồng Sư sớm đã biết kết linh sẽ có kết cục tàn khốc thế nào, thấy Trần Linh để ý đến sống c.h.ế.t của Nghiêm Phong như vậy, nó liền làm theo.
Thân ảnh nó lóe lên, xuất hiện ở miệng núi lửa.
Nó ném t.h.u.ố.c nổ và b.o.m vào trong núi lửa.
Giây tiếp theo, một chuyện còn khủng khiếp hơn cả trăm đạo kinh lôi giáng xuống! Chỉ thấy ngọn núi lửa phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, cả ngọn núi trực tiếp nổ tung.
Ầm!
Nham thạch văng tung tóe, đất rung núi chuyển, đệ t.ử các tông càng thêm điên cuồng bỏ chạy.
"Chạy mau!"
"Nhanh, mọi người mau đến lối ra!"
Không ai còn hơi sức quan tâm đến tình hình của Nghiêm Phong và Trần Linh.
Lạc Bồ Thâm lao đến trước mặt Trần Linh, cưỡng ép kéo nàng đi, nhưng trong đầu Trần Linh chỉ có hai việc là cứu Nghiêm Phong và hủy diệt đá Lưu Ảnh.
"Tứ sư huynh, huynh mau đá hết bọn họ ra ngoài, huynh cũng ra ngoài đi."
Lạc Bồ Thâm muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng khi thấy vẻ mặt kiên định như quyết t.ử của Trần Linh, hắn chợt nhận ra, đại sự sắp xảy ra.
Không hiểu vì sao, tư tưởng mà ngày thường chẳng ai lay chuyển nổi, giờ phút này lại bị Trần Linh dắt mũi.
Cùng lúc đó, Trần Linh lấy ra khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa từ nhẫn không gian.
Nàng rót linh lực vào s.ú.n.g, nhắm ngay ảnh chân dung trước n.g.ự.c Nghiêm Phong mà b.ắ.n liên hồi.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Sau đó, nàng lại thả b.o.m khói, nhanh ch.óng chôn hòn đá Lưu Ảnh của mình xuống đất.
Chôn rồi vẫn chưa yên tâm, nàng lại dùng Linh Mộc Quyết đưa nó xuống sâu dưới lòng đất, bọc kín mít.
Lúc này, đạo kinh lôi thứ một trăm đang tích tụ trên không trung cũng giáng xuống.
"Ầm ầm ầm!"
Lạc Bồ Thâm đang thanh lý người cuối cùng: Cố Thường Nhạc.
Ngay khi cả hai định nhảy ra, Cố Thường Nhạc mơ hồ thấy làn khói đen cuồn cuộn bốc lên từ dưới chân Nghiêm Phong.
Không hề có một chút vựng nhuộm màu sắc nào khác, chỉ là một màu đen thuần túy!
Đồng t.ử Cố Thường Nhạc co rút mạnh.
Nàng đã thấy cái gì vậy!
Cố Thường Nhạc còn chưa kịp nhìn rõ, đã bị mang ra khỏi tiểu thế giới này.
Ngoại trừ Trần Linh và Nghiêm Phong, không ai nán lại. Đá Lưu Ảnh trên người ai nấy đều bị hủy hoặc chôn vùi dưới đất.
Ngoài Trần Linh ra, không ai thấy được biến hóa trên người Nghiêm Phong.
Chỉ thấy quanh thân Nghiêm Phong bao phủ đầy hắc vụ, ba vầng trăng lưỡi liềm ngược trên trán bỗng nhiên to ra, che kín toàn bộ vầng trán. Tóc trong nháy mắt biến thành màu đỏ sẫm, trên đầu mọc ra một cái ma giác đen nhánh.
Đáng sợ hơn là, thân hình và vẻ ngoài của Nghiêm Phong đã có một sự thay đổi kinh ngạc.
Từ một thiếu niên mười mấy tuổi, hắn biến thành một mỹ nam tuyệt thế cao mét tám, với tám múi bụng săn chắc.
Ngũ quan tinh xảo tuyệt mỹ, mang theo vài phần tà khí.
Lúc đó, trong đầu Trần Linh chỉ có hai chữ.
Yêu nghiệt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









