Quỷ Diện Cuồng Sư vừa nghe, hai mắt lập tức sáng lên.

"Thật không?"

"Nói mau, nói mau!"

Khóe miệng Trần Linh khẽ cong: "Ngươi ở trong tiểu thế giới chắc hẳn cũng không ngắn, hẳn là biết chuyện cứ trăm năm đại lục Huyền Linh lại có một lần đại tái chứ."

"Mỗi ngày trông coi một ngọn núi khô cằn thế này cũng chán chứ?"

Quỷ Diện Cuồng Sư gật đầu lia lịa: "Đúng vậy!"

"Nếu không ta làm sao bày ra nhiều không gian trò chơi như vậy."

Trần Linh khẽ nhếch môi: "Đã vậy, ngươi liền kết linh với Tiểu Thất sư huynh nhà ta đi."

"Hắn thích ra ngoài chơi lắm, hơn nữa, có ngươi ở đây, sau này ta cũng không cần lo hắn cãi nhau không lại người ta nữa."

Mọi người cạn lời: "..."

Chưa từng thấy ai dụ dỗ kiếm linh, hơn nữa còn dụ dỗ tùy tiện như vậy.

Khó chấp nhận nhất là, kiếm linh kia lại còn bị dụ dỗ.

Quỷ Diện Cuồng Sư vây quanh Trần Linh xoay mấy vòng: "Thật sao! Thật sao!"

Trần Linh gật đầu, khẳng định đáp.

"Đương nhiên rồi!"

"Huống hồ ta biết rõ ngươi để ý Tiểu Thất sư huynh nhà ta từ lâu rồi, nếu không thì ngươi đã chẳng ra tay giúp đỡ khi chúng ta gặp nạn."

Quỷ Diện Cuồng Sư có chút xấu hổ dùng móng vuốt cào cào mặt mèo của mình: "Ự...ờ..."

Nó không ngờ Trần Linh đã nhìn ra từ đầu, hơn nữa còn chơi với nó lâu như vậy.

"Vậy, vậy ta miễn cưỡng chấp nhận vậy!"

Thật ra nó thấy kết linh với Trần Linh sẽ thú vị hơn, tiếc là Trần Linh đã kết linh với linh kiếm rồi, hơn nữa, bối cảnh hình như còn rất lớn mạnh.

Nó không dám chọc vào đại lão.

Quỷ Diện Cuồng Sư cũng thấy chán, dứt khoát từ bỏ ý định tiếp tục trêu chọc mấy người.

"Ra ngoài thôi."

Nó l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt, lại cào cào sau tai, chỉ tay lên trời rồi làm động tác rơi xuống.

Thế là ngay giây sau, không gian trò chơi của Quỷ Diện Cuồng Sư đột nhiên biến mất không còn một mảnh, tất cả mọi người nhẹ bẫng từ trên không trung rơi xuống.

Khoảnh khắc trở lại mặt đất, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

"Ra rồi thật á?"

"Không phải, còn chưa chơi xong trò chơi mà?"

Phù Ngọc Trạch vẫn đang ba chân bốn cẳng chạy về phía trước, vẻ mặt kinh hoàng: "Nhanh nữa, nhanh nữa!"

"Nếu bị Trần Linh đuổi kịp thì c.h.ế.t chắc."

Hắn không cho rằng Trần Linh sẽ nương tay đâu.

Phù Ngọc Trạch đã chạy đến choáng váng đầu óc, nhìn thấy sự vật xung quanh thay đổi, chỉ cho rằng mình lại rơi vào ảo cảnh nào đó.

Người bên ngoài tiểu thế giới đều cạn lời.

Tuy rằng trốn Trần Linh là một cách hay, nhưng... sợ đến mức không phân biệt được ảo cảnh với thực tế như vậy, thì đúng là hiếm có.

Nghiêm Phong và Lạc Bồ Thâm từ trong không gian trò chơi đi ra, ngay lập tức đến trước mặt Trần Linh.

"Sư muội, có chỗ nào không thoải mái không?"

"Có gặp nguy hiểm gì không?"

"Có tên đàn ông nào dám bắt nạt muội không?"

Quỷ Diện Cuồng Sư vừa nghe liền nói: "Thật sự có một gã đàn ông tỏ tình với nàng, hơn nữa còn là dưới tác dụng của Chân Ngôn Đơn."

"Chắc là nói thật lòng đấy, nhưng mà ta nhìn cái tên đó là thấy ghét rồi, ta tuyệt đối không thể..."

Lời còn chưa dứt, Lạc Bồ Thâm đã nhanh tay lẹ mắt túm lấy gáy nó, hai nhân cách đều nổ tung.

Bọn họ đồng thanh hét lớn:

"Ngươi nói cái gì?"

"Rốt cuộc là thằng ch.ó nào!"

Nghiêm Phong cũng tối sầm mặt.

"Ta đi băm nó ngay đây."

Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt

Cả hai đều trong trạng thái phòng bị, tư thế như muốn c.h.é.m người khiến ai nấy đều lạnh sống lưng.

Trần Linh vội vàng an ủi Nghiêm Phong: "Ngươi đừng ồn ào, mau đến kết linh với Đại Cam."

Nghiêm Phong ngơ ngác hai giây, còn chưa hoàn hồn, Quỷ Diện Cuồng Sư đã lầm bầm lầu bầu đi tới trước mặt hắn.

"Ta thật nghi ngờ ngươi ra ngoài có mang não không đấy, kết linh với loại người như ngươi, ta sợ IQ của ta sau này giảm sút mất."

"Nhưng cũng hết cách, khó khăn lắm mới gặp được người phù hợp mọi mặt, ông đây đành miễn cưỡng chấp nhận vậy!"

Quỷ Diện Cuồng Sư thực sự ghét bỏ Nghiêm Phong từ tận đáy lòng, nhưng cũng chẳng còn cách nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đám đệ t.ử Tàng Kiếm Tông vừa nghe nói thanh kiếm kia muốn kết linh với Nghiêm Phong, lập tức hoảng hốt.

"Không được!"

"Thanh kiếm này là tông chủ lệnh chúng ta nhất định phải mang về!"

"Người của Diệu Thiên Tông, chúng ta dùng tiền đổi với các ngươi, các ngươi xem bao nhiêu thì hợp lý, tin rằng tông chủ chúng ta sẽ không có ý kiến đâu."

Diệp Hi Thần xoạt xoạt xoạt lấy xuống một đống túi Càn Khôn từ trên người các sư huynh đệ.

Diệp Anh thấy vẫn chưa đủ, lại lấy thêm hơn chục cái túi Càn Khôn, tán thành:

"Nếu không đủ, ta lại đi nói với phụ thân."

Với sự chấp nhất của phụ thân đối với Long Uyên Kiếm, cùng thái độ quyết tâm phải có được, dù có bán cả tông môn để đổi lấy, hẳn là cũng không thành vấn đề.

Trong mắt Trần Linh lại hiện lên hình dạng linh thạch, đầu gật lia lịa, miệng lại nói:

"Không được không được, không đổi, cho dù một trăm triệu linh thạch thượng phẩm cũng không đổi."

Mọi người: "..." Bỗng nhiên cảm thấy người nên dùng Chân Ngôn Đơn là Trần Linh mới đúng.

Quỷ Diện Cuồng Sư cũng trợn mắt: "Bổn đại gia há lại có thể mua bằng tiền, loại người xoàng xĩnh như các ngươi, có đến mười đám ta cũng chẳng thèm."

"Chỉ cần ta không muốn kết linh, ai cũng đừng hòng mang ta đi."

Sắc mặt Diệp Hi Thần và Diệp Anh khó nói nên lời, tự kỷ luôn rồi.

Xem ra, dù có nhiều tiền hơn nữa cũng không mua được.

Nhưng chẳng phải tông chủ nói đây chỉ là một thanh linh kiếm bình thường thôi sao? Quỷ Diện Cuồng Sư không phí lời nữa, tiến thẳng đến trước mặt Nghiêm Phong.

Ngay sau đó, một tiếng nổ "ầm" vang lên, tiếng sấm trên đỉnh núi càng thêm dữ dội.

Ầm ầm ầm...

Ầm ầm ầm...

Dung nham cuồn cuộn trong núi lửa cũng bắt đầu phun trào.

Sau những tiếng nổ lớn liên tiếp, chỉ trong vòng hai phút, thế giới nhỏ bé này đã biến thành một biển lửa, khói đặc cuồn cuộn, nóng rực vô cùng.

Đệ t.ử các tông phái đã bắt đầu bỏ chạy.

Trần Linh bảo Lạc Bồ Thâm lôi Phù Ngọc Trạch trở lại: "Trò chơi kết thúc rồi."

Phù Ngọc Trạch tự véo vào đùi mình một cái.

Không phải đang mơ.

Sau khi dung nham phun trào gần hết, một đạo kim quang đỏ rực đột nhiên phá ra từ núi lửa, nhanh ch.óng bay đến trước mặt Nghiêm Phong.

"Thằng nhóc ngốc, tuy rằng ngươi vừa lùn vừa nhỏ, trí lực lại kém phát triển, nhưng ta thấy xương cốt ngươi không tệ, tư chất thượng thừa, còn có một tiểu sư muội vô cùng thú vị, bản đại gia đây miễn cưỡng kết linh với ngươi vậy!"

Trần Linh nhíu mày.

Ơ, lời này, có chút quen quen, hình như... hình như đã nghe thấy mấy lần kiểu phát ngôn này rồi.

Nghiêm Phong vừa nghe Quỷ Diện Cuồng Sư nhắc tới sư muội, lập tức không chịu.

"Sao lại có kẻ đến cướp sư muội của ta nữa?"

"Không được, linh này ta không kết nữa, ngươi muốn tìm ai thì tìm!"

Linh kiếm đầy rẫy, nhưng sư muội chỉ có một!

Sư muội nhà hắn nhất định phải là người tốt nhất thiên hạ, mãi mãi ở bên hắn, dù là người hay kiếm, chỉ cần đến cướp người, đều cút!

Quỷ Diện Cuồng Sư giật giật khóe miệng: "..."

Thật sự là ngoài dự liệu của nó, sao lại có cảm giác mình bị bỏ rơi thế này?

Quỷ Diện Cuồng Sư bắt đầu nóng nảy.

"Không được, ngươi phải chịu trách nhiệm với ta, vừa nãy ta còn cứu mạng các ngươi đấy!"

"Nếu không có T.ử Kim Lôi Điện của ta giúp ngươi phá tan công kích, ngươi đã sớm c.h.ế.t trong hàng ngàn vạn pháp trận kia rồi!"

Ồ, ra là nó đã giúp bọn họ từ trước rồi.

Nghiêm Phong sờ mũi: "Vậy ngươi phải đáp ứng ta trước, không được tranh sư muội với ta."

"À được được được!"

Dù sao cũng chỉ là một tên ngốc IQ thấp, cứ lừa kết linh rồi tính.

Một người một kiếm thuận lợi kết linh, nhưng ngay khoảnh khắc kết linh, thiên địa đột biến.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện