Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa
Chương 102: Phù Ngọc Trạch: Có ngươi, ta tâm phục khẩu phục.
Trong ánh mắt kinh hoàng của hai người, Trần Linh đã dựng lò luyện đan, bắt đầu luyện chế Tục Mệnh Hoàn.
Tục Mệnh Hoàn là một trong những thần d.ư.ợ.c được ghi chép trên đan phương kỳ ngộ, Trần Linh và Ngụy Tinh Châu đã nghiên cứu suốt một tuần, miễn cưỡng tạo ra được bán thành phẩm, lại lãng phí hơn nửa tháng, mới luyện chế thành công một viên.
Hiện tại, Trần Linh đã thuần thục, tùy tiện luyện mười viên, cũng thành công được tám, chín viên.
Trần Linh theo đan phương, bỏ vài vị linh thảo vào, dị hỏa và linh hỏa bùng cháy, vận chuyển linh lực bắt đầu khống chế hỏa hầu.
Một khắc sau, bảy viên Tục Mệnh Hoàn vừa ra lò.
Trần Linh cầm đan d.ư.ợ.c trên tay lắc qua lắc lại, vẻ mặt đau lòng: "Thật ra ta không muốn lãng phí đan d.ư.ợ.c mình luyện chế chút nào, nhưng hết cách rồi, ta không thể trơ mắt nhìn sư huynh nhà ta g.i.ế.c đồng môn."
"Vậy thì coi như cho ch.ó ăn đi!"
"Hôm nay dù bị thương nặng đến đâu, chỉ cần đầu không rụng, tim không bị móc ra, Tục Mệnh Hoàn tùy tiện có thể giúp các ngươi sống thêm một tháng, mặc kệ sư huynh nhà ta ra tay tàn nhẫn thế nào, cũng không đến mức g.i.ế.c c.h.ế.t các ngươi."
"Tiểu Thất, lên đi."
Nói rồi, Trần Linh ném hết đan d.ư.ợ.c cho Nghiêm Phong.
Nghiêm Phong sớm đã muốn thu thập đám thân truyền đệ t.ử khiến người buồn nôn của Vạn Trận Phong này từ lâu rồi.
Hắn bắt lấy đan d.ư.ợ.c, tốc độ nhanh nhất có thể nhét vào miệng đám đệ t.ử Vạn Trận Phong, ngay cả Cố Thường Nhạc và Đoàn Văn Diệu đang ở trong hang chuột cũng không thoát.
Nghiêm Phong "vèo vèo vèo" lôi mấy người ra, ném trước mặt Lạc Bồ Thâm, lại "xoẹt xoẹt xoẹt" nhét tiếp Tục Mệnh Hoàn vào miệng bọn họ.
Ngay sau đó, hắn đứng sang một bên: "Tứ sư huynh, mời."
Hành vi của Nghiêm Phong nịnh nọt hết mức, trên mặt là nụ cười hả hê.
Vẻ mặt kia, đáng ăn đòn hết sức.
Cố Thường Nhạc và Đoàn Văn Diệu vừa nãy còn đang chiến đấu với chuột trong hang, giờ bị lôi ra đột ngột, vừa ngẩng lên đã thấy Lạc Bồ Thâm.
Mặt cả hai người trắng bệch.
Tên biến thái này, sao lại ở đây? Hơn nữa nhìn nửa bên mặt lạnh lùng, nửa bên mặt cuồng nộ của hắn là biết, chắc chắn là đến gây sự.
Cố Thường Nhạc hít một ngụm khí lạnh, nghĩ rằng dù sao mình cũng là một tiểu tiên nữ xinh đẹp đáng yêu, dù Lạc Bồ Thâm biến thái đến đâu cũng không nên động tay với mình, chỉ cần ả hơi làm nũng, Lạc Bồ Thâm nhất định sẽ mềm lòng.
Thế là Cố Thường Nhạc nghẹn giọng, vui vẻ gọi một tiếng: "Lạc sư huynh!"
"Thì ra sư huynh cũng đến tham gia giải đấu toàn tông môn à!"
"Thường ngày không thấy huynh đâu, muội còn tưởng rằng lần này huynh cũng không đến nữa chứ, thật tốt quá đi, có người lợi hại như huynh tham gia, Diệu Thiên Tông chúng ta nhất định sẽ thắng."
Lạc Bồ Thâm cau mày, căn bản không biết nữ tu này là ai, chỉ cảm thấy giọng nói của ả giả tạo, khiến người ta chỉ muốn bóp c.h.ế.t.
"Muội biết huynh đang tức giận, có thể nể mặt chúng ta là đồng môn, tạm thời bỏ qua cho muội được không?"
Còn những người khác, ả mặc kệ, dù sao cũng sẽ bị thương thôi.
Nghiêm Phong vừa thấy Cố Thường Nhạc đã muốn nôn, đặc biệt là khi thấy ả chỉ cầu xin cho bản thân, càng thêm ghê tởm.
"Đồ lòng lang dạ sói, ngươi còn dám nói ra những lời này."
"Tứ sư huynh, chính là ả, ả đã đ.á.n.h lén tiểu sư muội nhà chúng ta ở tiểu thế giới trước, vết kiếm trên người sư muội đến giờ vẫn chưa lành!"
Lời của Nghiêm Phong vừa dứt, mặt Lạc Bồ Thâm lập tức đen như đáy nồi, sát khí bốc lên ngùn ngụt, hai nhân cách đều đang gào thét.
"Lão t.ử ghét nhất loại người đ.â.m sau lưng đồng môn, đồ độc phụ, đền mạng đi!"
"Tiểu sư muội nhà ta yếu đuối đáng thương như vậy, ngươi cũng ra tay được!"
Cố Thường Nhạc còn muốn giải thích, nhưng Lạc Bồ Thâm đã cầm kiếm xông lên.
Nực cười, Lạc Bồ Thâm đâu phải người bình thường, sao có thể nghe đối phương nói gì.
"Xoẹt xoẹt xoẹt!"
"Vù vù vù!"
Lạc Bồ Thâm điên cuồng c.h.é.m g.i.ế.c, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng tận trời.
Chỉ trong chốc lát, đám thân truyền của Vạn Trận Phong đã ngã gục, không thể động đậy.
Nhưng, đây vẫn chưa phải là tàn nhẫn nhất.
Chỉ thấy Lạc Bồ Thâm nhanh ch.óng x.é to.ạc áo bào của mấy gã đàn ông, cười nham hiểm lấy từ trong túi Càn Khôn ra mấy túi ớt ma và muối biển, nhân cách lý trí lên tiếng:
"Lâu rồi không ướp thịt muối, hôm nay luyện tay nghề vậy."
Còn nữ nhân thì thôi đi, cởi quần áo ả ra, ta sẽ bị đau mắt hột đấy.
Ninh Tiêu vừa thấy thứ hắn lấy ra, không thở nổi, trực tiếp ngất đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Linh thấy vậy, lại ân cần luyện chế mấy viên đan d.ư.ợ.c giúp người ta luôn tỉnh táo, nhờ Nghiêm Phong giúp đút cho uống.
Nuốt đan d.ư.ợ.c, rắc ớt ma và muối biển, bọn chúng được nếm trải cảm giác sống không bằng c.h.ế.t.
"A!!!"
"Lạc Bồ Thâm! Đồ biến thái c.h.ế.t tiệt!!!"
"Đau, đau quá! Đau c.h.ế.t mất!!!"
"Cả đời này tốt nhất đừng để ta tìm được cách g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!!!"
Bọn chúng gào thét, c.h.ử.i rủa, Lạc Bồ Thâm làm như không nghe, trong trạng thái hai nhân cách liên tục chuyển đổi, lúc thì phát ra tiếng cười ha ha, lúc thì cười lạnh, tay không ngừng nghỉ.
Đến khi hắn dừng tay, đám người Ninh Tiêu đã bị hành hạ đến trợn trắng mắt.
Nhưng vẫn chưa hết.
Lạc Bồ Thâm lại rút kiếm, đ.â.m mạnh mấy nhát vào xương bả vai bên kia của hắn, lúc này mới miễn cưỡng dừng tay.
Xử lý xong mấy tên nam tu, ánh mắt lạnh lẽo của Lạc Bồ Thâm rơi xuống người Cố Thường Nhạc.
Nhân cách lý trí: "Chính ngươi là kẻ đ.á.n.h lén sư muội nhà ta."
Nhân cách bạo tẩu: "Ngươi nói nhảm với ả làm gì, còn lảm nhảm nữa ngươi nhất định sẽ bị ả mê hoặc đấy, câm miệng đi! Giao cho ta!"
Nói rồi, nhân cách bạo tẩu giận dữ hỏi Nghiêm Phong: "Ả đã làm sư muội bị thương ở đâu!"
Nghiêm Phong ngoan ngoãn đáp: "Lưng ạ."
Lời vừa dứt, Lạc Bồ Thâm vọt đến sau lưng Cố Thường Nhạc, cầm kiếm lên đ.â.m liên hồi.
"Dám đ.á.n.h lén sư muội ta, ông đây phải trả gấp mười!"
Dứt lời, lại "phụt phụt" đ.â.m như hổ đói.
Cảnh tượng này, hình ảnh này, phải che mờ mới được.
Đâm gần xong, Lạc Bồ Thâm mới sực nhớ ra, hỏi Nghiêm Phong và Trần Linh:
"À, đúng rồi."
“Ả đ.â.m tiểu sư muội bao nhiêu nhát?"
Nghiêm Phong đáp: "Một kiếm."
Lạc Bồ Thâm "ồ" một tiếng, vung tay đ.â.m thêm một kiếm: "Được rồi, thế là đủ."
Cố Thường Nhạc đau đến sắp ngất, trong lòng tràn ngập hận thù.
Lạc Bồ Thâm đáng c.h.ế.t!
Đồ biến thái đáng c.h.ế.t!
Ả đ.â.m Trần Linh một kiếm thì sao? Chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?
Trần Linh cướp của ả bao nhiêu cơ duyên, ả đ.â.m Trần Linh một kiếm còn là quá nhẹ, bọn họ lại dám đến báo thù?!
Mẹ kiếp, đời này tốt nhất đừng để ả tìm được cơ hội g.i.ế.c c.h.ế.t Trần Linh!
Cố Thường Nhạc tức đến nổ phổi, ả ôm c.h.ặ.t vết thương be bét m.á.u thịt, run rẩy khóc nức nở.
Lạc Bồ Thâm lạnh lùng nhìn đám thân truyền Vạn Trận Phong, quát: "Còn để ta biết các ngươi dám làm sư muội ta bị thương, ta lấy mạng ch.ó của các ngươi!"
Ngay sau đó, hắn ngửa mặt lên trời cười lớn: "Đúng! Cứ g.i.ế.c hết đi! Đại tiện nhân làm tốt lắm, thế mới là hảo hán Kiếm Phong ta."
"Ngươi mới là đại tiện nhân, cả nhà ngươi đều là đại tiện nhân!"
Trần Linh không ngờ Lạc Bồ Thâm lại tàn nhẫn đến vậy, mãi lâu sau mới hoàn hồn, cho đến khi Lạc Bồ Thâm cướp lấy ngọc bài thân phận của đám người Vạn Trận Phong, đi đến trước mặt họ, túm lấy Phù Ngọc Trạch.
"Đi, chúng ta tìm chỗ chữa thương cho các ngươi, tiện thể chia nhau ngọc bài thân phận."
Trần Linh lúc này mới "à" một tiếng, rồi chỉ về phía dãy núi xa xa.
"Bên kia, bên kia có pháp bảo cộng hưởng với Thất sư huynh."
Lạc Bồ Thâm vác Phù Ngọc Trạch đi được hai bước, rồi...
"Bịch."
Hắn ném người xuống đất, vẻ mặt ghét bỏ nhổ nhổ: "Đồ đại tiện nhân c.h.ế.t tiệt, ai thèm vác thằng đàn ông thúi rình này! Ta muốn ôm tiểu sư muội!"
Nhân cách kia hiếm khi không phản bác: "..."
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Hắn phải thừa nhận, hành vi vừa rồi của mình thật sự rất hèn hạ.
Hắn cũng muốn ôm tiểu sư muội!
Phù Ngọc Trạch ngã xuống đất, lại phun ra một ngụm m.á.u tươi: "..." Ta cảm ơn ngươi hảo tâm vác ta.
Có ngươi, ta phục rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









