"Ngươi, ngươi làm gì!"

Ninh Tiêu sắc mặt trắng bệch, thân thể không khỏi run rẩy, nhìn ánh mắt Lạc Bồ Thâm tràn ngập sợ hãi.

Lạc Bồ Thâm nửa mặt tươi cười, nửa mặt cuồng nộ:

"Ngươi nói xem?"

"Đương nhiên là c.h.é.m c.h.ế.t ngươi rồi!"

Ninh Tiêu theo bản năng lùi về sau, nhưng thân thể hắn ta hoàn toàn không nghe sai khiến.

Lạc Bồ Thâm là một nhân vật tàn nhẫn, hắn không có bất kỳ linh căn nào, nhưng lại tự mình chịu đựng nỗi đau thấu xương khó ai tưởng tượng nổi, đích thân động thủ cải tạo kỳ kinh bát mạch, dùng thân thể phàm t.h.a.i tu tiên vấn đạo.

Chỉ riêng việc cải tạo bản thân, hắn đã tốn mấy năm trời, mò mẫm lung tung, suýt chút nữa tự mình hại mình, cuối cùng, hắn thật sự may mắn thành công.

Loại người này, xét trên một khía cạnh nào đó, chính là con cưng của vận mệnh.

Trong tu luyện kiếm đạo, Lạc Bồ Thâm cũng có thiên phú dị bẩm, nhục thể hiện tại đã sớm được hắn luyện đến mức đao thương bất nhập, sức lực vô tận, là tuyển thủ có khả năng bộc phát liên tục.

Hắn là kẻ mạnh nhất trong đám tiểu bối Diệu Thiên Tông, trời sinh tính tình phóng khoáng, làm việc có chừng mực.

Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt

Ngoại trừ hai vị đại năng Hóa Thần kỳ, các phong chủ của năm phong khác và đám trưởng lão ra, hắn đ.á.n.h với ai cũng ngang tài ngang sức.

Hai năm trước, hắn từng bằng vào tu vi Kim Đan kỳ sơ kỳ, liên tục chiến đấu suốt ba tháng trời ở chiến trường biên giới, hơn nữa còn là trong tình trạng không ăn không ngủ, không bổ sung linh lực, đ.á.n.h cho dị tộc xâm lấn đại lục Huyền Linh tan tác.

Ở đại lục Huyền Linh, Lạc Bồ Thâm ngoài cái danh biến thái ra, còn có biệt danh Lạc ngoan nhân.

Tư chất Ninh Tiêu cũng coi là không tệ trong đám tu sĩ, tự nhận là có cả thực lực lẫn nhan sắc. Trước khi Tần Ngự Tu mang cái tên biến thái Lạc Bồ Thâm đến Diệu Thiên Tông, hắn ta vẫn luôn là thiên chi kiêu t.ử đứng đầu đám tân sinh của tông môn.

Nhưng từ khi Lạc Bồ Thâm xuất hiện, hào quang của hắn ta đều bị cướp mất.

Ninh Tiêu đương nhiên không phục, vừa biết tên biến thái kia chỉ là một tên phế vật không có linh căn, hắn ta lập tức đi gây sự, không ngờ lại bị Lạc Bồ Thâm hành cho ra bã.

Ninh Tiêu đương nhiên không cam tâm, ngày nào cũng đi tìm Lạc Bồ Thâm gây sự. Mà Lạc Bồ Thâm lại là kẻ thích đ.á.n.h nhau, vô số lần hắn đ.á.n.h cho Ninh Tiêu tan tác, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, lại thêm hàng trăm hàng ngàn kiểu cực hình không trùng lặp.

Chỉ trong vòng một năm rưỡi ngắn ngủi, hắn không chỉ để lại cho Ninh Tiêu một bóng ma sâu sắc, mà còn khiến Ninh Tiêu mang danh "vạn năm lão nhị".

Đến nỗi sau này, chỉ cần Ninh Tiêu nghe ngóng được động tĩnh của Lạc Bồ Thâm, lập tức ba chân bốn cẳng mà chạy.

Hôm nay, hắn ta quá muốn đòi lại công bằng cho Cố Thường Nhạc, nên mới không chạy ngay khi vừa nghe tin đối phương xuất hiện.

Bây giờ... thì đã muộn rồi.

Ninh Tiêu chỉ có thể tái mét mặt, run rẩy lùi lại phía sau, vẻ kiêu ngạo vốn có và sự tự tin hơn người không cho phép hắn ta cúi đầu.

Thế nên mới có cảnh tượng hắn ta cực kỳ sợ hãi nhưng miệng vẫn không chịu thua này.

"Ngươi, ngươi đừng có qua đây!"

"Tông quy của Diệu Thiên Tông không phải là trò đùa, ngươi... ngươi tốt nhất nên bình tĩnh lại!"

Lạc Bồ Thâm nghe vậy, bật cười.

Nhân cách lý trí lên tiếng: "Khi ngươi ra tay tàn độc với sư đệ sư muội của ta, trong đầu ngươi có tông quy sao?"

"Thấy bọn họ yếu đuối đáng thương không ai giúp đỡ nên ức h.i.ế.p phải không? Hôm nay ta phải lột da ngươi!"

Nhân cách bạo tẩu rút kiếm, mở miệng c.h.ử.i: "Phì! Ngươi còn không sợ c.h.ế.t, ta sợ cái gì chứ! Lạc Bồ Thâm ta sao lại sợ ngươi?"

"Ngươi tưởng ta sợ c.h.ế.t? Hừ, tổ tông ngươi đây một ngày c.h.ế.t ba lần cũng không sợ!"

Dứt lời, hai nhân cách thống nhất ý kiến, vung kiếm loạn c.h.é.m về phía Ninh Tiêu.

"Phập phập!"

"Vù vù!"

"Xoẹt xoẹt!"

Loạn kiếm vung vẩy trên người Ninh Tiêu, mọi người chỉ thấy toàn tàn ảnh.

Máu Ninh Tiêu phun ra như không cần tiền, b.ắ.n tung tóe khắp nơi, lòng tự trọng đáng thương không cho phép hắn ta kêu la t.h.ả.m thiết, đành c.ắ.n răng chịu đựng.

Một trận loạn c.h.é.m, toàn là vết thương ngoài da, y phục nhanh ch.óng nhuộm đỏ.

Ninh Tiêu cũng phản kháng, cũng giãy giụa, nhưng vô ích.

Hắn ta vươn tay, Lạc Bồ Thâm đạp mạnh lên.

"Răng rắc!"

Xương tay gãy.

Hắn ta đá chân, Lạc Bồ Thâm lại đạp thêm một cước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Rắc!"

Xương chân gãy lìa.

Vừa thấy vậy, Nghiêm Phong lập tức khoa tay múa chân, thêm mắm dặm muối:

"Tứ sư huynh, chính là hắn ta, chính là cái thằng ch.ó c.h.ế.t này!"

"Vừa rồi hắn ra không chỉ muốn g.i.ế.c ta và tiểu sư muội, còn muốn băm chúng ta ra cho ch.ó ăn!"

"Ta đã nói với hắn ta là hắn ta không trêu nổi huynh, nhưng hắn ta cãi lại bảo không nghe không nghe, vương bát niệm kinh!"

"Hắn ta còn nói huynh là một đống phân ch.ó, còn nói hai năm nay mình đã lên tới Kim Đan kỳ, loại rác rưởi như huynh căn bản không đáng sợ!"

"Không chỉ vậy, hắn ta còn nói sau khi g.i.ế.c chúng ta xong, còn muốn g.i.ế.c cả con ch.ó như huynh để tế trời!"

Nghiêm Phong một hơi không ngừng tuôn ra những lời lẽ cay độc, chỉ muốn Ninh Tiêu nếm trải nỗi đau mà sư muội hắn phải chịu, căn bản không ý thức được điều gì đang chờ đợi họ sau khi g.i.ế.c đồng môn.

Lạc Bồ Thâm lại là kẻ không chịu được kích động, vừa nghe những lời này, sắc mặt lại biến đổi dữ dội.

Lần này, ngũ quan hắn đều giận đến biến dạng, trông chẳng khác nào ác ma từ địa ngục bò lên.

Hắn nhìn Ninh Tiêu, cười hắc hắc, từng đợt sát khí cuồng bạo từ dưới chân trào lên, hóa thành ngọn lửa màu đỏ hữu hình bốc lên, mái tóc đen bị sát khí cuồn cuộn tung bay.

Ninh Tiêu sợ tới mức muốn tè ra quần, hai tay chống xuống đất, run rẩy điên cuồng.

"Lạc... Lạc Bồ Thâm, ngươi thật sự muốn g.i.ế.c ta sao?!"

Lạc Bồ Thâm đoạt lấy kiếm của Ninh Tiêu, hung hăng đ.â.m một kiếm vào xương bả vai hắn ta, ghim c.h.ặ.t người xuống đất, rồi lấy kiếm sắt ra, vỗ vỗ mặt Ninh Tiêu, giẫm lên người đối phương, từ trên cao nhìn xuống nói:

"Xin lỗi, không g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi khó giải mối hận trong lòng ta."

Trần Linh thấy thế biết mình không thể ngăn cản, nhưng cũng không thể để Lạc Bồ Thâm g.i.ế.c người thật! Thế là, ngay giây tiếp theo, mọi người thấy Trần Linh lấy ra một cái đỉnh luyện đan, vỗ n.g.ự.c nói với Lạc Bồ Thâm:

"Tứ sư huynh, người này huynh cứ c.h.é.m thoải mái, muội đây luyện đan cho hắn ta giữ mạng."

"Yên tâm đi, tuyệt đối không c.h.ế.t được đâu."

Lạc Bồ Thâm nghe vậy, sát khí trên người lập tức tan biến.

"Ừm?"

Hắn chăm chú đ.á.n.h giá Trần Linh.

Thiếu nữ trước mắt thấp hơn hắn cả một cái đầu, rõ ràng mình cũng bị thương, lại còn chăm sóc cho gã phù tu cũng bị thương, trên vết thương của cả hai dán hai lá linh phù, có vẻ là để cầm m.á.u giảm đau.

Lạc Bồ Thâm không khỏi liếc nhìn gã phù tu kia, không ngờ đối phương lại nghĩ ra được cả loại linh phù này.

Thật đúng là một tên quỷ tài.

Nhưng quỷ tài thì quỷ tài, Lạc Bồ Thâm thấy tiểu sư muội nhà mình chăm sóc cho nam tu sĩ khác, lập tức nảy sinh ý nghĩ "có khi sư muội sẽ bị bọn đàn ông cướp mất".

Thế là, Lạc Bồ Thâm nhìn Phù Ngọc Trạch cũng cảm thấy người này tướng mạo tầm thường, tư chất bình thường.

Hắn buông Ninh Tiêu đang hấp hối, vèo một cái lao đến bên cạnh Trần Linh, tiện thể chen Phù Ngọc Trạch ra, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Một đợt thao tác mây bay nước chảy, tự nhiên như vậy, không một động tác thừa thãi.

"Tiểu sư muội, muội có ý tưởng gì sao?"

Hắn nhìn lò luyện đan trên tay Trần Linh: "Muội còn biết luyện đan nữa à?"

"Biết một chút thôi, học từ nhị sư huynh."

"Đại tái cũng không quy định chúng ta không được luyện đan tại chỗ, đúng không? Tiểu thất sư huynh."

Nghiêm Phong ngơ ngác quay đầu: "À đúng đúng đúng."

Trần Linh cười giảo hoạt, trong mắt tràn đầy vẻ tính toán.

"Người của Vạn Trận Phong một đám đáng ghét, để chúng ta chơi bọn chúng một vố."

Nửa năm sau khi rời khỏi Địa Uyên, ngày nào Ngụy Tinh Châu cũng lôi kéo nàng đi luyện đan, ép nàng học luyện đan theo đan phương kỳ ngộ, còn cho nàng một đống lớn d.ư.ợ.c liệu.

Trần Linh cũng không phụ lòng mong đợi, thật sự học được một phần ba số đan phương kia.

Những thứ nàng học đều rất hữu dụng và thú vị, đủ để nàng quậy tung Tông Môn đại tái lần này.

Ninh Tiêu và Quý Ôn Vi nhìn nụ cười âm hiểm trên mặt Trần Linh, một cảm giác sợ hãi khó hiểu đột nhiên từ lòng bàn chân lan khắp toàn thân.

Con nhỏ yêu nữ này!

Nàng muốn làm gì!!!

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện