Chỉ thấy nàng vẫn đứng đó, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào ta, đỏ hoe.
Ta chưa từng thấy nàng hoảng sợ đến thế.
Ta vội trấn an: “Tiểu thư đừng sợ, không sao đâu…”
Vai nàng run lên bần bật.
Nàng nhìn ta một cái, rồi nhẹ nhàng gạt tay ta ra, từng bước đi ra giữa sân.
Đột ngột, nàng cất tiếng nói.
Nhưng nàng nói bằng ngoại ngữ.
Nàng nhìn về phía sau lưng tên đặc vụ, nơi có một người ngoại quốc tay chống gậy, đang nhàn nhã quan sát toàn cảnh.
Người kia thoáng ngạc nhiên, rồi lập tức đáp lại.
Hai người trò chuyện bằng thứ tiếng Anh lưu loát như suối nguồn.
Cả sân im phăng phắc.
Ai nấy ngây người nhìn.
Đám thầy giáo trẻ mặt mày biến sắc. Trong đầu không khỏi nhớ lại biết bao lần họ cố tình xen lẫn ngoại ngữ khi trò chuyện trước mặt tiểu thư, ra vẻ học vấn cao siêu, lúc này chỉ thấy xấu hổ đỏ bừng mặt.
Thẩm Mạn Lệ cố căng mặt, quay sang hỏi thầy Quan bên cạnh:
“Thầy Quan, thầy dạy tiếng Tây, bọn họ đang nói gì thế?”
Thầy Quán vẻ mặt phức tạp:
“Thiếu phu nhân dường như hỏi ông Tây kia có quen một vị quý tộc nào đó, ông ta lập tức đáp là chủ nhân mình — một vị tước sĩ. Thiếu phu nhân nói cô ấy là khách hàng quan trọng của vị ấy tại ngân hàng Thượng Hải, trước nay vẫn thường qua lại…”
Cả đám c.h.ế.t lặng.
Mọi người ngơ ngác, cảm giác thông tin vừa nghe thật khó liên hệ với hình ảnh thiếu phu nhân an phận, kín đáo trước mặt họ.
Trần Bác Chu ôm n.g.ự.c, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào bóng dáng nàng đang đàm đạo điềm nhiên, thần sắc chấn động, gần như sụp đổ toàn bộ nhận thức.
Còn ta thì chẳng hề lấy làm lạ.
Khi lão gia qua đời, đã gửi gắm tiểu thư cho cố hữu là tiên sinh Anderson.
Anderson là người thừa kế một dòng họ tài phiệt nước ngoài, nhiều năm nay lấy danh nghĩa nhà thờ mà cứu tế dân nghèo, đồng thời dạy dỗ tiểu thư như con ruột.
Tiểu thư từ lâu đã am hiểu cả Đông lẫn Tây, nhất là về tài chính.
Chuyện ngày hôm ấy, kết thúc nhẹ nhàng như một màn kịch.
Đám đặc vụ lui đi không kèn không trống.
Ngay cả bao bạc đại dương mà quản gia dâng lên cũng không nhận.
Ngược lại, họ còn cung kính đưa cho tiểu thư một xấp giấy thông hành đặc biệt, bảo người trong phủ tùy ý ra vào Tang Thành, tuyệt đối không ai dám gây khó dễ.
13
Đêm ấy, ánh trăng thưa thớt.
Ta ngồi dưới gốc hoè trong viện của tiểu thư, chặn đường Trần Bác Chu đang định đến gặp nàng.
Sau viện, tiểu thư đang cùng một người đàn ông cao lớn trò chuyện, trong tay người đó cầm một tấm giấy thông hành đặc biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Bác Chu nhìn chằm chằm vào bóng hai người họ, ánh mắt biến đổi mấy lần, chợt như bừng tỉnh điều gì đó, không dám tin mà quay đầu nhìn ta.
Ta thản nhiên nhìn lại hắn.
Hắn mấp máy môi, dường như muốn nói gì, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nổi một lời.
Sau đó, hắn cúi thấp đầu, rơi vào trầm tư.
Người nọ rời đi, tiểu thư bước lại gần.
Nàng ngồi xuống bên bàn đá.
Ta dâng một chén trà ấm.
Hồng Trần Vô Định
Dưới bóng đêm, tiểu thư khẽ cất lời:
"Đất nước đang lúc gian truân, ta nghĩ, nếu có thêm một lớp người mới, thêm vài đốm lửa mới, tức là thêm một con đường mới."
Trần Bác Chu ngẩng đầu nhìn tiểu thư, ánh mắt sâu thẳm, hồi lâu sau mới khàn giọng mở miệng, từng chữ đều thấm đượm đắng cay:
"Tôi vẫn tự phụ rằng tôi với em tư tưởng tương thông, tính tình hợp ý, ngỡ mình là tri kỷ tâm giao với em... Đến tận bây giờ mới nhận ra bản thân ngạo mạn và nực cười đến mức nào.. Lời Ký Bạch tiên sinh, Trần mỗ xin ghi tạc suốt đời."
Khi hắn rời đi, bước chân nặng nề chậm rãi, bóng lưng phủ đầy thê lương tuyệt vọng.
Vài ngày sau.
Giữa nước mắt bịn rịn của hai vị trưởng bối nhà họ Trần, tiểu thư và Trần Bác Chu ký giấy ly hôn.
Khi tiểu thư giao lại sổ sách của Trần gia, hai ông bà kinh ngạc há hốc miệng nhìn con số bên trên.
"Như Ý, chúng ta biết con tự ý mua lại phần lớn ruộng đất nhà họ Trần, vốn tưởng con đem tiền đi buôn bán hay bù đắp chi tiêu trong nhà, sao mà bây giờ, số tiền lại tăng gấp mấy lần như vậy?”
Tiểu thư cúi người thật sâu trước hai vị lão nhân, nét mặt đầy cảm kích.
"Bao năm nay, được hai vị yêu thương tín nhiệm, Như Ý vô cùng cảm kích. Lúc trước bán rẻ ruộng đất là vì ta đoán chiến tranh tất sẽ bùng nổ, đất đai sẽ mất giá. Ta vốn xuất thân khuê phòng, tuy đọc sách vài phần, nhưng chuyện buôn bán vốn chẳng thể chỉ nói suông mà thành. Vậy nên ta tự ý dùng tiền của Thường gia và Trần gia để mua ngoại tệ của Ngân hàng Thượng Hải. Vừa khéo gặp lúc tỷ giá biến động, may mắn khiến tài sản sinh lời gấp bội. Nay tài sản của Trần gia đều được trả đủ, xem như không phụ lòng phó thác."
Trần Bác Chu vẫn luôn nhìn chằm chằm tiểu thư, chợt mở miệng hỏi:
"Hòm tiền kia, em đã trừ ra chưa?”
Tiểu thư gật đầu, "Đã trừ rồi."
Trần Bác Chu ngơ ngác, lẩm bẩm như tự nói:
“Thì ra, từ lâu đã hai bên dứt nợ rồi. Vậy, tôi còn có thể, trả lại cho em điều gì đây…”
Ngoại truyện
Thế cục thay đổi, Anderson quyết định trở về Anh.
Ông ra sức khuyên tiểu thư cùng đi.
Tiểu thư vẫn chưa gật đầu.
Mà Anderson cũng vẫn chưa lên đường.
Chiều hôm ấy, hoàng hôn nhuộm nửa chân trời.
Ta và Lý Thành dắt tay nhau đến căn nhà cũ nhà họ Thường, gặp lại tiểu thư.
Tiểu thư ngồi nơi khung cửa sổ gian khuê phòng ngày trước, bóng dáng chồng lên hình ảnh thiếu nữ yên tĩnh đọc sách năm nào.
Anh Lý Thành kéo ta quỳ xuống, dập đầu ba cái với tiểu thư, rồi đứng dậy, giọng dõng dạc mà trang trọng:
"Tiểu Mãn mệnh khổ, trước kia theo ta chịu đói chịu rét, sau này lại bị ta làm lạc mất. May nhờ tiểu thư cưu mang bao năm. Nay bọn ta đã thành thân, sau này tiểu thư cứ yên tâm giao nàng cho ta. Ta, Lý Thành, thề sẽ lấy mạng bảo vệ nàng!"
Ta chưa từng thấy nàng hoảng sợ đến thế.
Ta vội trấn an: “Tiểu thư đừng sợ, không sao đâu…”
Vai nàng run lên bần bật.
Nàng nhìn ta một cái, rồi nhẹ nhàng gạt tay ta ra, từng bước đi ra giữa sân.
Đột ngột, nàng cất tiếng nói.
Nhưng nàng nói bằng ngoại ngữ.
Nàng nhìn về phía sau lưng tên đặc vụ, nơi có một người ngoại quốc tay chống gậy, đang nhàn nhã quan sát toàn cảnh.
Người kia thoáng ngạc nhiên, rồi lập tức đáp lại.
Hai người trò chuyện bằng thứ tiếng Anh lưu loát như suối nguồn.
Cả sân im phăng phắc.
Ai nấy ngây người nhìn.
Đám thầy giáo trẻ mặt mày biến sắc. Trong đầu không khỏi nhớ lại biết bao lần họ cố tình xen lẫn ngoại ngữ khi trò chuyện trước mặt tiểu thư, ra vẻ học vấn cao siêu, lúc này chỉ thấy xấu hổ đỏ bừng mặt.
Thẩm Mạn Lệ cố căng mặt, quay sang hỏi thầy Quan bên cạnh:
“Thầy Quan, thầy dạy tiếng Tây, bọn họ đang nói gì thế?”
Thầy Quán vẻ mặt phức tạp:
“Thiếu phu nhân dường như hỏi ông Tây kia có quen một vị quý tộc nào đó, ông ta lập tức đáp là chủ nhân mình — một vị tước sĩ. Thiếu phu nhân nói cô ấy là khách hàng quan trọng của vị ấy tại ngân hàng Thượng Hải, trước nay vẫn thường qua lại…”
Cả đám c.h.ế.t lặng.
Mọi người ngơ ngác, cảm giác thông tin vừa nghe thật khó liên hệ với hình ảnh thiếu phu nhân an phận, kín đáo trước mặt họ.
Trần Bác Chu ôm n.g.ự.c, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào bóng dáng nàng đang đàm đạo điềm nhiên, thần sắc chấn động, gần như sụp đổ toàn bộ nhận thức.
Còn ta thì chẳng hề lấy làm lạ.
Khi lão gia qua đời, đã gửi gắm tiểu thư cho cố hữu là tiên sinh Anderson.
Anderson là người thừa kế một dòng họ tài phiệt nước ngoài, nhiều năm nay lấy danh nghĩa nhà thờ mà cứu tế dân nghèo, đồng thời dạy dỗ tiểu thư như con ruột.
Tiểu thư từ lâu đã am hiểu cả Đông lẫn Tây, nhất là về tài chính.
Chuyện ngày hôm ấy, kết thúc nhẹ nhàng như một màn kịch.
Đám đặc vụ lui đi không kèn không trống.
Ngay cả bao bạc đại dương mà quản gia dâng lên cũng không nhận.
Ngược lại, họ còn cung kính đưa cho tiểu thư một xấp giấy thông hành đặc biệt, bảo người trong phủ tùy ý ra vào Tang Thành, tuyệt đối không ai dám gây khó dễ.
13
Đêm ấy, ánh trăng thưa thớt.
Ta ngồi dưới gốc hoè trong viện của tiểu thư, chặn đường Trần Bác Chu đang định đến gặp nàng.
Sau viện, tiểu thư đang cùng một người đàn ông cao lớn trò chuyện, trong tay người đó cầm một tấm giấy thông hành đặc biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Bác Chu nhìn chằm chằm vào bóng hai người họ, ánh mắt biến đổi mấy lần, chợt như bừng tỉnh điều gì đó, không dám tin mà quay đầu nhìn ta.
Ta thản nhiên nhìn lại hắn.
Hắn mấp máy môi, dường như muốn nói gì, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nổi một lời.
Sau đó, hắn cúi thấp đầu, rơi vào trầm tư.
Người nọ rời đi, tiểu thư bước lại gần.
Nàng ngồi xuống bên bàn đá.
Ta dâng một chén trà ấm.
Hồng Trần Vô Định
Dưới bóng đêm, tiểu thư khẽ cất lời:
"Đất nước đang lúc gian truân, ta nghĩ, nếu có thêm một lớp người mới, thêm vài đốm lửa mới, tức là thêm một con đường mới."
Trần Bác Chu ngẩng đầu nhìn tiểu thư, ánh mắt sâu thẳm, hồi lâu sau mới khàn giọng mở miệng, từng chữ đều thấm đượm đắng cay:
"Tôi vẫn tự phụ rằng tôi với em tư tưởng tương thông, tính tình hợp ý, ngỡ mình là tri kỷ tâm giao với em... Đến tận bây giờ mới nhận ra bản thân ngạo mạn và nực cười đến mức nào.. Lời Ký Bạch tiên sinh, Trần mỗ xin ghi tạc suốt đời."
Khi hắn rời đi, bước chân nặng nề chậm rãi, bóng lưng phủ đầy thê lương tuyệt vọng.
Vài ngày sau.
Giữa nước mắt bịn rịn của hai vị trưởng bối nhà họ Trần, tiểu thư và Trần Bác Chu ký giấy ly hôn.
Khi tiểu thư giao lại sổ sách của Trần gia, hai ông bà kinh ngạc há hốc miệng nhìn con số bên trên.
"Như Ý, chúng ta biết con tự ý mua lại phần lớn ruộng đất nhà họ Trần, vốn tưởng con đem tiền đi buôn bán hay bù đắp chi tiêu trong nhà, sao mà bây giờ, số tiền lại tăng gấp mấy lần như vậy?”
Tiểu thư cúi người thật sâu trước hai vị lão nhân, nét mặt đầy cảm kích.
"Bao năm nay, được hai vị yêu thương tín nhiệm, Như Ý vô cùng cảm kích. Lúc trước bán rẻ ruộng đất là vì ta đoán chiến tranh tất sẽ bùng nổ, đất đai sẽ mất giá. Ta vốn xuất thân khuê phòng, tuy đọc sách vài phần, nhưng chuyện buôn bán vốn chẳng thể chỉ nói suông mà thành. Vậy nên ta tự ý dùng tiền của Thường gia và Trần gia để mua ngoại tệ của Ngân hàng Thượng Hải. Vừa khéo gặp lúc tỷ giá biến động, may mắn khiến tài sản sinh lời gấp bội. Nay tài sản của Trần gia đều được trả đủ, xem như không phụ lòng phó thác."
Trần Bác Chu vẫn luôn nhìn chằm chằm tiểu thư, chợt mở miệng hỏi:
"Hòm tiền kia, em đã trừ ra chưa?”
Tiểu thư gật đầu, "Đã trừ rồi."
Trần Bác Chu ngơ ngác, lẩm bẩm như tự nói:
“Thì ra, từ lâu đã hai bên dứt nợ rồi. Vậy, tôi còn có thể, trả lại cho em điều gì đây…”
Ngoại truyện
Thế cục thay đổi, Anderson quyết định trở về Anh.
Ông ra sức khuyên tiểu thư cùng đi.
Tiểu thư vẫn chưa gật đầu.
Mà Anderson cũng vẫn chưa lên đường.
Chiều hôm ấy, hoàng hôn nhuộm nửa chân trời.
Ta và Lý Thành dắt tay nhau đến căn nhà cũ nhà họ Thường, gặp lại tiểu thư.
Tiểu thư ngồi nơi khung cửa sổ gian khuê phòng ngày trước, bóng dáng chồng lên hình ảnh thiếu nữ yên tĩnh đọc sách năm nào.
Anh Lý Thành kéo ta quỳ xuống, dập đầu ba cái với tiểu thư, rồi đứng dậy, giọng dõng dạc mà trang trọng:
"Tiểu Mãn mệnh khổ, trước kia theo ta chịu đói chịu rét, sau này lại bị ta làm lạc mất. May nhờ tiểu thư cưu mang bao năm. Nay bọn ta đã thành thân, sau này tiểu thư cứ yên tâm giao nàng cho ta. Ta, Lý Thành, thề sẽ lấy mạng bảo vệ nàng!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









