Tiểu thư yên lặng nhìn ta, dịu dàng hỏi:
"Tiểu Mãn, giờ phút này em cảm thấy hạnh phúc chứ?"
Ta gật đầu thật mạnh.
"Tiểu thư, em cảm thấy rất hạnh phúc."
Tiểu thư mỉm cười, đôi mắt cong cong như trăng non.
"Vậy thì tốt."
Sau đó, tiểu thư theo Anderson bước lên chuyến tàu vượt đại dương đến phương trời xa thẳm.
Hôm đó anh Thành bận việc, ta đi tiễn tiểu thư.
Trong tiếng còi tàu vang vọng, chúng ta ôm nhau từ biệt.
Nàng chợt vùi mặt vào vai ta, hồi lâu chẳng nhúc nhích.
Đến khi ngẩng đầu lên, mắt nàng lấp lánh ánh sáng.
"Tiểu Mãn, nhất định phải bảo trọng."
"Tiểu thư, người cũng phải bảo trọng."
Nàng quay người rời đi.
Gió biển thổi đến, vai áo ta thấm lạnh.
…
Năm năm sau.
Ta ở trong lao ngục, dùng chút cháo loãng do mọi người nhường lại, đút cho đứa bé gầy gò trong lòng — đứa bé tên là Khoan nhi.
Tiếng xích sắt nặng nề vang lên, cai ngục lom khom mở cửa phòng giam.
Sau lưng hắn, là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, áo khoác cao cấp, đeo kính râm lớn che nửa gương mặt.
Nàng đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía bên này.
Mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, tràn ngập nghi hoặc.
Đây là ngục giam t.ử tù.
Cai ngục tuyệt đối không thể tùy tiện mở cửa lúc này.
Một quý phu nhân như thế, lại càng không thể xuất hiện ở nơi tối tăm cùng cực này.
Ổ khóa bật mở.
Nàng vậy mà lại bước vào.
Nàng tháo kính râm xuống, đôi mắt đỏ hoe, chăm chú nhìn ta.
"Tiểu Mãn..."
Ta đột nhiên đứng dậy, khập khiễng đi đến trước mặt cai ngục, lớn tiếng nói:
"Ta không quen biết người phụ nữ này! Ta chẳng có quan hệ gì với nàng cả! Các người nhận nhầm người rồi! Nàng không phải người của chúng ta! Là quý phu nhân từ nơi nào tới thì nên để nàng rời đi! Ta không quen nàng!"
Nàng từ từ bước đến, dang tay ôm lấy ta, nghẹn ngào nói:
"Tiểu Mãn, đừng sợ, ta tới đón em ra ngoài rồi, không sao rồi, ta đưa em về nhà..."
Toàn thân ta cứng đờ.
"Không sao rồi? Về nhà?"
Nàng nặng nề gật đầu.
Ta cúi đầu nhìn Khoan nhi trong lòng, cẩn thận hỏi:
"Con của ta cũng có thể... về nhà chứ? Nó còn chưa từng thấy thế giới bên ngoài..."
Nước mắt tiểu thư rơi xuống.
"Có thể."
Tiểu thư lấy thân phận là nhà ngân hàng nước ngoài, quyên tặng ba chiếc phi cơ quân dụng kiểu mới, đổi lại sự tự do cho ta và Khoan nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta què một chân, đầu bị tổn thương, khắp người đầy vết bỏng.
Hồng Trần Vô Định
Tiểu thư dùng xe hơi đón ta về một tòa biệt thự kiểu Tây, trong đó có người hầu, có chăn nệm sạch sẽ, có sữa bò uống không hết.
Khoan nhi có người riêng chăm sóc.
Bác sĩ nói ta sống chẳng được bao lâu nữa.
Ta nói với tiểu thư:
"Tiểu thư, người đừng trách anh Thành nhé, anh ấy không thất hứa đâu, anh ấy thật sự vẫn luôn bảo vệ em. Chỉ là sau này anh ấy c.h.ế.t rồi, xác bị treo lên, thật sự không còn cách nào bảo vệ em nữa."
"Tiểu thư, em nhớ anh ấy lắm, nhưng em đã hứa với anh ấy phải chăm sóc tốt cho Khoan nhi, nên dù trong ngục bị t.r.a t.ấ.n dày vò ra sao, em cũng không đi vào đường c.h.ế.t. Tiểu thư, nếu em c.h.ế.t rồi, người có thể giúp em chăm sóc Khoan nhi không?"
Tiểu thư vừa khóc vừa lau mặt cho ta.
Giống như năm đó bên đường trong ngày tuyết đầu mùa, nàng dùng chiếc khăn tay thơm mát lau mặt cho ta.
"Khoan nhi về sau chính là con ta, là đứa con duy nhất. Ta sẽ dạy dỗ nó thật tốt, sau này đưa nó ra nước ngoài học, dạy nó mở ngân hàng. Nó sẽ được chứng kiến thắng lợi của cuộc chiến này, chứng kiến quốc gia cường thịnh, sẽ sống hạnh phúc hơn cả chúng ta!"
Ta ngơ ngác nhìn nàng, có chút không tin nổi.
"Khoan nhi thật sự có thể hạnh phúc như vậy sao?"
Giọng nàng dịu dàng mà kiên định.
“Nhất định có thể, ta đảm bảo.”
Tiểu thư hỏi ta muốn đi đâu.
Ta nói, về Tang Thành.
Nơi đó có anh Thành, cũng có tiểu thư.
Tiểu thư đáp: "Được."
Nàng bận rộn một thời gian, dường như quyên tặng rất nhiều tiền, nhưng không biết vì sao, mọi thứ đều tiến hành âm thầm, như thể sợ người khác phát hiện.
Dù thế nào, ta cũng đã về Tang Thành, về lại ngôi nhà cũ họ Thường.
Ta thường nằm dưới gốc cây dẻ già ấy, rơi vào những giấc ngủ nặng nề và kéo dài.
Mỗi lần tỉnh dậy, đều thấy tiểu thư ngồi cạnh uống trà, còn Khoan nhi thì đọc sách hay nô đùa trong sân.
Ta hình như quên mất rất nhiều chuyện.
Nhưng đôi khi, lại nhớ ra rất nhiều chuyện.
Ta hỏi: "Thẩm Mạn Lệ thế nào rồi? Cô ấy có gả cho thiếu gia nhà họ Trần không?"
Tiểu thư nhẹ nhàng đáp:
"Cô ấy lấy một viên quan mật thám, sau đó người nọ bị b.ắ.n c.h.ế.t, cô ấy trở thành quả phụ bị người đời phỉ nhổ, rồi không rõ tung tích."
Ta lại hỏi: "Thiếu gia nhà họ Trần thì sao?"
"Giờ là nhà văn nổi tiếng, viết rất nhiều bài báo, giới trẻ coi như ngọn hải đăng chỉ đường."
Ta nghĩ một lát, rồi chăm chú nhìn nàng: "Trước kia ta có từng gặp người chưa?"
Nàng mỉm cười, nụ cười xuyên qua năm tháng dài đằng đẵng.
"Năm ta mười tuổi, không muốn tiếp tục học hành khổ sở nữa nên đã bỏ nhà đi vài ngày. Sau đó, ta gặp một chị gái trên phố, chị ấy đưa quần áo rách của mình cho ta mặc, còn chia cho ta nửa cái bánh bao. Khi biết ta bỏ nhà đi, chị ấy giận dỗi dạy dỗ ta: không muốn học cũng phải cố học, học vào rồi sẽ dần dần thấy thú vị! Đây không phải Trương Tiểu Mãn ta nói, mà là tiên sinh trong học đường nói đấy! Chuẩn không sai đâu!"
Ta gật gù, đ.á.n.h giá: “Cô bé Tiểu Mãn ấy cũng tốt thật.”
Nàng nhìn ta, ánh mắt trong vắt như nước.
"Đúng vậy, đó là Tiểu Mãn tốt nhất."
Cơn buồn ngủ kéo đến, ta cố gắng chống mí mắt, khẽ thì thầm một câu:
"Người có thích ăn hạt dẻ không?"
"Thích."
"Chờ ta lần sau, khi nào có sức, ta sẽ hái cho người ăn nhé.”
"...Được."
Hoàn.
"Tiểu Mãn, giờ phút này em cảm thấy hạnh phúc chứ?"
Ta gật đầu thật mạnh.
"Tiểu thư, em cảm thấy rất hạnh phúc."
Tiểu thư mỉm cười, đôi mắt cong cong như trăng non.
"Vậy thì tốt."
Sau đó, tiểu thư theo Anderson bước lên chuyến tàu vượt đại dương đến phương trời xa thẳm.
Hôm đó anh Thành bận việc, ta đi tiễn tiểu thư.
Trong tiếng còi tàu vang vọng, chúng ta ôm nhau từ biệt.
Nàng chợt vùi mặt vào vai ta, hồi lâu chẳng nhúc nhích.
Đến khi ngẩng đầu lên, mắt nàng lấp lánh ánh sáng.
"Tiểu Mãn, nhất định phải bảo trọng."
"Tiểu thư, người cũng phải bảo trọng."
Nàng quay người rời đi.
Gió biển thổi đến, vai áo ta thấm lạnh.
…
Năm năm sau.
Ta ở trong lao ngục, dùng chút cháo loãng do mọi người nhường lại, đút cho đứa bé gầy gò trong lòng — đứa bé tên là Khoan nhi.
Tiếng xích sắt nặng nề vang lên, cai ngục lom khom mở cửa phòng giam.
Sau lưng hắn, là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, áo khoác cao cấp, đeo kính râm lớn che nửa gương mặt.
Nàng đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía bên này.
Mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, tràn ngập nghi hoặc.
Đây là ngục giam t.ử tù.
Cai ngục tuyệt đối không thể tùy tiện mở cửa lúc này.
Một quý phu nhân như thế, lại càng không thể xuất hiện ở nơi tối tăm cùng cực này.
Ổ khóa bật mở.
Nàng vậy mà lại bước vào.
Nàng tháo kính râm xuống, đôi mắt đỏ hoe, chăm chú nhìn ta.
"Tiểu Mãn..."
Ta đột nhiên đứng dậy, khập khiễng đi đến trước mặt cai ngục, lớn tiếng nói:
"Ta không quen biết người phụ nữ này! Ta chẳng có quan hệ gì với nàng cả! Các người nhận nhầm người rồi! Nàng không phải người của chúng ta! Là quý phu nhân từ nơi nào tới thì nên để nàng rời đi! Ta không quen nàng!"
Nàng từ từ bước đến, dang tay ôm lấy ta, nghẹn ngào nói:
"Tiểu Mãn, đừng sợ, ta tới đón em ra ngoài rồi, không sao rồi, ta đưa em về nhà..."
Toàn thân ta cứng đờ.
"Không sao rồi? Về nhà?"
Nàng nặng nề gật đầu.
Ta cúi đầu nhìn Khoan nhi trong lòng, cẩn thận hỏi:
"Con của ta cũng có thể... về nhà chứ? Nó còn chưa từng thấy thế giới bên ngoài..."
Nước mắt tiểu thư rơi xuống.
"Có thể."
Tiểu thư lấy thân phận là nhà ngân hàng nước ngoài, quyên tặng ba chiếc phi cơ quân dụng kiểu mới, đổi lại sự tự do cho ta và Khoan nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta què một chân, đầu bị tổn thương, khắp người đầy vết bỏng.
Hồng Trần Vô Định
Tiểu thư dùng xe hơi đón ta về một tòa biệt thự kiểu Tây, trong đó có người hầu, có chăn nệm sạch sẽ, có sữa bò uống không hết.
Khoan nhi có người riêng chăm sóc.
Bác sĩ nói ta sống chẳng được bao lâu nữa.
Ta nói với tiểu thư:
"Tiểu thư, người đừng trách anh Thành nhé, anh ấy không thất hứa đâu, anh ấy thật sự vẫn luôn bảo vệ em. Chỉ là sau này anh ấy c.h.ế.t rồi, xác bị treo lên, thật sự không còn cách nào bảo vệ em nữa."
"Tiểu thư, em nhớ anh ấy lắm, nhưng em đã hứa với anh ấy phải chăm sóc tốt cho Khoan nhi, nên dù trong ngục bị t.r.a t.ấ.n dày vò ra sao, em cũng không đi vào đường c.h.ế.t. Tiểu thư, nếu em c.h.ế.t rồi, người có thể giúp em chăm sóc Khoan nhi không?"
Tiểu thư vừa khóc vừa lau mặt cho ta.
Giống như năm đó bên đường trong ngày tuyết đầu mùa, nàng dùng chiếc khăn tay thơm mát lau mặt cho ta.
"Khoan nhi về sau chính là con ta, là đứa con duy nhất. Ta sẽ dạy dỗ nó thật tốt, sau này đưa nó ra nước ngoài học, dạy nó mở ngân hàng. Nó sẽ được chứng kiến thắng lợi của cuộc chiến này, chứng kiến quốc gia cường thịnh, sẽ sống hạnh phúc hơn cả chúng ta!"
Ta ngơ ngác nhìn nàng, có chút không tin nổi.
"Khoan nhi thật sự có thể hạnh phúc như vậy sao?"
Giọng nàng dịu dàng mà kiên định.
“Nhất định có thể, ta đảm bảo.”
Tiểu thư hỏi ta muốn đi đâu.
Ta nói, về Tang Thành.
Nơi đó có anh Thành, cũng có tiểu thư.
Tiểu thư đáp: "Được."
Nàng bận rộn một thời gian, dường như quyên tặng rất nhiều tiền, nhưng không biết vì sao, mọi thứ đều tiến hành âm thầm, như thể sợ người khác phát hiện.
Dù thế nào, ta cũng đã về Tang Thành, về lại ngôi nhà cũ họ Thường.
Ta thường nằm dưới gốc cây dẻ già ấy, rơi vào những giấc ngủ nặng nề và kéo dài.
Mỗi lần tỉnh dậy, đều thấy tiểu thư ngồi cạnh uống trà, còn Khoan nhi thì đọc sách hay nô đùa trong sân.
Ta hình như quên mất rất nhiều chuyện.
Nhưng đôi khi, lại nhớ ra rất nhiều chuyện.
Ta hỏi: "Thẩm Mạn Lệ thế nào rồi? Cô ấy có gả cho thiếu gia nhà họ Trần không?"
Tiểu thư nhẹ nhàng đáp:
"Cô ấy lấy một viên quan mật thám, sau đó người nọ bị b.ắ.n c.h.ế.t, cô ấy trở thành quả phụ bị người đời phỉ nhổ, rồi không rõ tung tích."
Ta lại hỏi: "Thiếu gia nhà họ Trần thì sao?"
"Giờ là nhà văn nổi tiếng, viết rất nhiều bài báo, giới trẻ coi như ngọn hải đăng chỉ đường."
Ta nghĩ một lát, rồi chăm chú nhìn nàng: "Trước kia ta có từng gặp người chưa?"
Nàng mỉm cười, nụ cười xuyên qua năm tháng dài đằng đẵng.
"Năm ta mười tuổi, không muốn tiếp tục học hành khổ sở nữa nên đã bỏ nhà đi vài ngày. Sau đó, ta gặp một chị gái trên phố, chị ấy đưa quần áo rách của mình cho ta mặc, còn chia cho ta nửa cái bánh bao. Khi biết ta bỏ nhà đi, chị ấy giận dỗi dạy dỗ ta: không muốn học cũng phải cố học, học vào rồi sẽ dần dần thấy thú vị! Đây không phải Trương Tiểu Mãn ta nói, mà là tiên sinh trong học đường nói đấy! Chuẩn không sai đâu!"
Ta gật gù, đ.á.n.h giá: “Cô bé Tiểu Mãn ấy cũng tốt thật.”
Nàng nhìn ta, ánh mắt trong vắt như nước.
"Đúng vậy, đó là Tiểu Mãn tốt nhất."
Cơn buồn ngủ kéo đến, ta cố gắng chống mí mắt, khẽ thì thầm một câu:
"Người có thích ăn hạt dẻ không?"
"Thích."
"Chờ ta lần sau, khi nào có sức, ta sẽ hái cho người ăn nhé.”
"...Được."
Hoàn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









