3
Hôm ấy, ta cùng tiểu thư phát xong lương cứu tế, vừa từ nhà thờ đi ra thì bắt gặp Trần Bác Chu dắt theo một cô gái tân thời, một chân bước lên bậc đá của bến tàu xưa ở Tang thành.
Trên con đường lát đá, hàng hóa của tiệm nhà họ Vương đổ vương vãi, đám phu khuân vác vội vàng nhặt nhạnh thu gom.
Xe ngựa của ta và tiểu thư bị kẹt lại, phải dừng chờ.
Ngay bên cạnh, vang lên tiếng đối thoại của một nam một nữ.
"Cô vợ cổ hủ của anh có xinh không? Cô ấy có bó chân không? Bước nhanh là lắc lư như thế này sao?"
Giọng nữ lanh lảnh, tựa như đang bắt chước động tác gì đó, đầy vẻ vui đùa mỉa mai.
"Chẳng có ấn tượng gì cả. Hồi bé từng đến chơi vài lần, cúi đầu không nói năng gì, cứ như một con rối không hồn."
"Anh vì tự do, vì chân lý mà bỏ nhà ra đi, còn cô ấy thì thủ tiết chờ đợi mấy năm, chẳng tự chủ nổi cuộc đời mình. Loại nữ t.ử cổ hủ như thế, thật đáng thương mà cũng đáng buồn thay!"
"Cô ấy làm sao sánh được với nữ thanh niên như em. Khi ấy anh còn trẻ, nông nổi, hành sự cũng không chu toàn. Tưởng rằng mình bỏ đi, mối hôn sự buồn cười kia sẽ tự khắc bị hủy, ai ngờ lại kéo dài đến tận hôm nay."
"Anh đâu cần phải tự trách. Anh vốn là vì phá vỡ xiềng xích, trả lại tự do cho cả hai. Là cô ta cố chấp hóa đá, lại khiến anh mang tiếng xấu. Nên lần này, nhất định phải hạ quyết tâm cho thật dứt khoát!"
Tim ta thoáng run lên, nhưng không dám chắc chắn, bèn quay đầu nhìn tiểu thư.
Hồng Trần Vô Định
Chỉ thấy nàng khẽ nhíu mày, cúi đầu chăm chú nhìn tay ta, như thể hoàn toàn không hề nghe thấy những lời kia.
Đến lúc ấy, ta mới để ý mu bàn tay mình có một vết thương đang rớm m.á.u. Lúc nãy phát lương, có một cái giá đổ xuống, ta kịp thời che chắn cho tiểu thư, hẳn là bị thương khi ấy mà không hay.
Sợ nàng lo lắng, ta vội chùi đại vào vạt áo, nhe răng cười:
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không đau chút nào đâu ạ!"
Tiểu thư không cười, thậm chí còn thoáng lộ vẻ tức giận.
Nàng im lặng mấy giây, rồi khẽ nói: "Đưa tay đây."
Hiếm khi thấy nàng nghiêm túc như vậy, ta ngoan ngoãn chìa tay ra.
Nàng tháo khăn tay trắng buộc bên hông, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, cúi đầu, cẩn thận từng vòng từng vòng mà băng bó.
Ánh nắng len qua khe rèm rọi vào.
Hàng mi dài của nàng khẽ rung dưới ánh sáng.
…
Xe ngựa dừng trước cổng Trần phủ.
Ta cùng tiểu thư thay y phục rồi bước ra thì gặp quản gia tất tả chạy đến, nét mặt rạng rỡ không giấu nổi:
"Thiếu phu nhân! Hỉ sự! Thiếu gia đã trở về rồi! Cuối cùng người cũng đợi được ngày này!”
Suy đoán trong lòng ta đã hóa thành sự thật. Ta bối rối ngoảnh đầu nhìn tiểu thư, lại thấy nàng sắc mặt bình thản, không chút d.a.o động.
Chuyện Trần Bác Chu trở về, khiến cảm xúc trong lòng ta rất phức tạp.
Ta dám chắc rằng—
Chỉ cần đêm tân hôn ấy Trần Bác Chu chịu liếc mắt nhìn tiểu thư nhà ta một cái, hắn tuyệt đối không nỡ bỏ trốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi tiểu thư của ta, thực sự rất đẹp.
Cả đời này, ta chưa từng thấy ai đẹp hơn nàng.
Cùng tiểu thư ra phố, luôn có ánh mắt kinh ngạc dõi theo. Nàng đến cửa tiệm chọn đồ, giọng điệu của chủ tiệm cũng tự nhiên mà dịu dàng hơn mấy phần.
Ta hận Trần Bác Chu đã để nàng lẻ loi trong khuê phòng ba năm trời. Nhưng ta cũng hiểu rất rõ, từ khi lão gia qua đời, tiểu thư không còn ai thân thích.
Suốt những năm qua, hai ông bà nhà họ Trần đối đãi với tiểu thư như con gái ruột, việc gì cũng nhường nhịn nàng, thậm chí còn giao cả quyền quản gia cho nàng.
Giữa thời loạn thế...
Trần gia, là chốn nương thân duy nhất của tiểu thư.
Ta nghĩ vậy, trong lòng vẫn ấm ức không nguôi, liền cười lạnh một tiếng:
"Lời này thật chẳng biết từ đâu mà ra. Sao hả? Thiếu gia nhà các ngươi trở về thì là chuyện vui lớn? Tiểu thư nhà ta đã đợi suốt ba năm! Hắn phải quỳ xuống tạ lỗi mới có thể bù đắp cho nỗi tủi thân của tiểu thư ta!”
Quản gia lau mồ hôi, gật đầu lia lịa:
"Phải phải phải, lão gia giờ đang bắt thiếu gia quỳ đó. Nói là, nếu thiếu phu nhân chưa tha thứ, thì không được phép đứng dậy."
Tiểu thư vẫn không lộ vẻ gì.
Dù là đêm động phòng bị tân lang bỏ trốn.
Hay hôm nay hắn đột ngột quay về.
Nàng đều như thế.
Tựa hồ những chuyện to lớn ấy, cũng chẳng thể khuấy động lòng nàng.
Ta theo tiểu thư đi về phía chính sảnh.
Vừa vòng qua hành lang, liền nghe từ trong sảnh truyền ra một giọng nam rõ ràng, dứt khoát:
"Những cuộc hôn nhân mù quáng, câm lặng là tàn dư phong kiến, từ lâu đã bị thời đại phỉ nhổ. Lần này con trở về, chính là để chấm dứt sai lầm này. Nếu mọi người không đồng ý, con sẽ lên báo xin ly hôn!"
4
Qua khung cửa sổ, có thể nhìn thấy chính sảnh ở trung tâm.
Trần Bác Chu đang quỳ thẳng lưng giữa đường.
Bên tả là một cô gái trẻ tuổi, uốn tóc xoăn, mang giày cao gót, sắc mặt căng thẳng.
Trần phu nhân vừa lau lệ, vừa khuyên con:
"Con à, con chưa từng gặp Như Ý, nó dung mạo đoan trang, tính tình lại nhu thuận—"
"Thưa mẹ!"
Trần Bác Chu lớn tiếng cắt ngang, khẩu khí quyết liệt không cho phép phản bác:
"Chỉ có bề ngoài, bên trong rỗng tuếch; một con b.úp bê gỗ chỉ biết nghe lời, chẳng có chính kiến gì, làm sao có thể là người vợ mà con mong muốn! Cha, mẹ, con là đứa con trai duy nhất của hai người, chẳng lẽ hai người thực sự muốn trói buộc con cả đời với một người phụ nữ không có linh hồn như vậy sao?”
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, dìu tiểu thư bước qua ngưỡng cửa.
"Như Ý à, con ngoan, mau lại đây, là Bác Chu đã về rồi!"
Trần phu nhân trông thấy tiểu thư, vội vàng gọi với vẻ vui mừng, lúc đứng lên lại vô tình làm đổ chén trà, ướt cả vạt áo.
Hôm ấy, ta cùng tiểu thư phát xong lương cứu tế, vừa từ nhà thờ đi ra thì bắt gặp Trần Bác Chu dắt theo một cô gái tân thời, một chân bước lên bậc đá của bến tàu xưa ở Tang thành.
Trên con đường lát đá, hàng hóa của tiệm nhà họ Vương đổ vương vãi, đám phu khuân vác vội vàng nhặt nhạnh thu gom.
Xe ngựa của ta và tiểu thư bị kẹt lại, phải dừng chờ.
Ngay bên cạnh, vang lên tiếng đối thoại của một nam một nữ.
"Cô vợ cổ hủ của anh có xinh không? Cô ấy có bó chân không? Bước nhanh là lắc lư như thế này sao?"
Giọng nữ lanh lảnh, tựa như đang bắt chước động tác gì đó, đầy vẻ vui đùa mỉa mai.
"Chẳng có ấn tượng gì cả. Hồi bé từng đến chơi vài lần, cúi đầu không nói năng gì, cứ như một con rối không hồn."
"Anh vì tự do, vì chân lý mà bỏ nhà ra đi, còn cô ấy thì thủ tiết chờ đợi mấy năm, chẳng tự chủ nổi cuộc đời mình. Loại nữ t.ử cổ hủ như thế, thật đáng thương mà cũng đáng buồn thay!"
"Cô ấy làm sao sánh được với nữ thanh niên như em. Khi ấy anh còn trẻ, nông nổi, hành sự cũng không chu toàn. Tưởng rằng mình bỏ đi, mối hôn sự buồn cười kia sẽ tự khắc bị hủy, ai ngờ lại kéo dài đến tận hôm nay."
"Anh đâu cần phải tự trách. Anh vốn là vì phá vỡ xiềng xích, trả lại tự do cho cả hai. Là cô ta cố chấp hóa đá, lại khiến anh mang tiếng xấu. Nên lần này, nhất định phải hạ quyết tâm cho thật dứt khoát!"
Tim ta thoáng run lên, nhưng không dám chắc chắn, bèn quay đầu nhìn tiểu thư.
Hồng Trần Vô Định
Chỉ thấy nàng khẽ nhíu mày, cúi đầu chăm chú nhìn tay ta, như thể hoàn toàn không hề nghe thấy những lời kia.
Đến lúc ấy, ta mới để ý mu bàn tay mình có một vết thương đang rớm m.á.u. Lúc nãy phát lương, có một cái giá đổ xuống, ta kịp thời che chắn cho tiểu thư, hẳn là bị thương khi ấy mà không hay.
Sợ nàng lo lắng, ta vội chùi đại vào vạt áo, nhe răng cười:
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không đau chút nào đâu ạ!"
Tiểu thư không cười, thậm chí còn thoáng lộ vẻ tức giận.
Nàng im lặng mấy giây, rồi khẽ nói: "Đưa tay đây."
Hiếm khi thấy nàng nghiêm túc như vậy, ta ngoan ngoãn chìa tay ra.
Nàng tháo khăn tay trắng buộc bên hông, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, cúi đầu, cẩn thận từng vòng từng vòng mà băng bó.
Ánh nắng len qua khe rèm rọi vào.
Hàng mi dài của nàng khẽ rung dưới ánh sáng.
…
Xe ngựa dừng trước cổng Trần phủ.
Ta cùng tiểu thư thay y phục rồi bước ra thì gặp quản gia tất tả chạy đến, nét mặt rạng rỡ không giấu nổi:
"Thiếu phu nhân! Hỉ sự! Thiếu gia đã trở về rồi! Cuối cùng người cũng đợi được ngày này!”
Suy đoán trong lòng ta đã hóa thành sự thật. Ta bối rối ngoảnh đầu nhìn tiểu thư, lại thấy nàng sắc mặt bình thản, không chút d.a.o động.
Chuyện Trần Bác Chu trở về, khiến cảm xúc trong lòng ta rất phức tạp.
Ta dám chắc rằng—
Chỉ cần đêm tân hôn ấy Trần Bác Chu chịu liếc mắt nhìn tiểu thư nhà ta một cái, hắn tuyệt đối không nỡ bỏ trốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi tiểu thư của ta, thực sự rất đẹp.
Cả đời này, ta chưa từng thấy ai đẹp hơn nàng.
Cùng tiểu thư ra phố, luôn có ánh mắt kinh ngạc dõi theo. Nàng đến cửa tiệm chọn đồ, giọng điệu của chủ tiệm cũng tự nhiên mà dịu dàng hơn mấy phần.
Ta hận Trần Bác Chu đã để nàng lẻ loi trong khuê phòng ba năm trời. Nhưng ta cũng hiểu rất rõ, từ khi lão gia qua đời, tiểu thư không còn ai thân thích.
Suốt những năm qua, hai ông bà nhà họ Trần đối đãi với tiểu thư như con gái ruột, việc gì cũng nhường nhịn nàng, thậm chí còn giao cả quyền quản gia cho nàng.
Giữa thời loạn thế...
Trần gia, là chốn nương thân duy nhất của tiểu thư.
Ta nghĩ vậy, trong lòng vẫn ấm ức không nguôi, liền cười lạnh một tiếng:
"Lời này thật chẳng biết từ đâu mà ra. Sao hả? Thiếu gia nhà các ngươi trở về thì là chuyện vui lớn? Tiểu thư nhà ta đã đợi suốt ba năm! Hắn phải quỳ xuống tạ lỗi mới có thể bù đắp cho nỗi tủi thân của tiểu thư ta!”
Quản gia lau mồ hôi, gật đầu lia lịa:
"Phải phải phải, lão gia giờ đang bắt thiếu gia quỳ đó. Nói là, nếu thiếu phu nhân chưa tha thứ, thì không được phép đứng dậy."
Tiểu thư vẫn không lộ vẻ gì.
Dù là đêm động phòng bị tân lang bỏ trốn.
Hay hôm nay hắn đột ngột quay về.
Nàng đều như thế.
Tựa hồ những chuyện to lớn ấy, cũng chẳng thể khuấy động lòng nàng.
Ta theo tiểu thư đi về phía chính sảnh.
Vừa vòng qua hành lang, liền nghe từ trong sảnh truyền ra một giọng nam rõ ràng, dứt khoát:
"Những cuộc hôn nhân mù quáng, câm lặng là tàn dư phong kiến, từ lâu đã bị thời đại phỉ nhổ. Lần này con trở về, chính là để chấm dứt sai lầm này. Nếu mọi người không đồng ý, con sẽ lên báo xin ly hôn!"
4
Qua khung cửa sổ, có thể nhìn thấy chính sảnh ở trung tâm.
Trần Bác Chu đang quỳ thẳng lưng giữa đường.
Bên tả là một cô gái trẻ tuổi, uốn tóc xoăn, mang giày cao gót, sắc mặt căng thẳng.
Trần phu nhân vừa lau lệ, vừa khuyên con:
"Con à, con chưa từng gặp Như Ý, nó dung mạo đoan trang, tính tình lại nhu thuận—"
"Thưa mẹ!"
Trần Bác Chu lớn tiếng cắt ngang, khẩu khí quyết liệt không cho phép phản bác:
"Chỉ có bề ngoài, bên trong rỗng tuếch; một con b.úp bê gỗ chỉ biết nghe lời, chẳng có chính kiến gì, làm sao có thể là người vợ mà con mong muốn! Cha, mẹ, con là đứa con trai duy nhất của hai người, chẳng lẽ hai người thực sự muốn trói buộc con cả đời với một người phụ nữ không có linh hồn như vậy sao?”
Ta nghiến c.h.ặ.t răng, dìu tiểu thư bước qua ngưỡng cửa.
"Như Ý à, con ngoan, mau lại đây, là Bác Chu đã về rồi!"
Trần phu nhân trông thấy tiểu thư, vội vàng gọi với vẻ vui mừng, lúc đứng lên lại vô tình làm đổ chén trà, ướt cả vạt áo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









